Ngã Dục Phong Thiên

Chương 273: Thân Ảnh Trong Đám Người

Chương 144

Mạnh Hạo hừ lạnh một tiếng, tay phải vừa nâng lên vỗ vào túi càn khôn thì lập tức hai thanh mộc kiếm im lặng xuất hiện, ngay sau đó là một lá bùa rơi vào tay Mạnh Hạo, che đi thân thể trong nháy mắt.

Đúng lúc đó thân ảnh quỷ dị kia đã hóa thành nam tử sắc mặt vàng như nến, cả người đã bay lên ngọn núi, trên đường đi qua tất cả thực vật bỗng chốc khô héo như bị hút đi toàn bộ sức sống, con đường nhỏ đá xanh cũng đã trở thành màu xám. Dường như ngọn núi này trong nháy mắt đã bị một luồng tử khí nồng đậm bay qua.

Nhưng ngoại giới lại hoàn toàn không mảy may phát hiện ra tử khí nơi đây.

Thân ảnh đó trôi nổi mà bay đến ngoài lầu các của Mạnh Hạo, không có nửa điểm tạm dừng, bay đến rồi bỗng xuyên thấu qua lầu các xuất hiện ở tầng hai.

Cả người hắn phiêu huyền dưới ánh trăng, đôi mắt vô thần nhưng u quang lấp lánh, một cỗ khí tức yêu dị khó có thể hình dung ở trên thân ảnh này chậm rãi tản ra. Xung quanh là một màn yên tĩnh, nam tử có sắc mặt vàng như nến dùng u nhãn nhìn về phía tầng hai của lầu các.

Mạnh Hạo ngồi khoanh chân ở đó, hoàn toàn không có chút xê dịch nào, chỉ có điều thân ảnh bị che giấu. Hắn vừa nhìn lướt qua thân ảnh trước mắt liền biết được thân phận của đối phương, chỉ là bộ dạng của người này rõ ràng là có vấn đề rất lớn.

Mạnh Hạo lại nghĩ đến tiếng kêu thảm thiết trên núi đêm, chính là chỗ mà nam tử mặt vàng như nến đã ở.

Lúc này đây hắn dĩ nhiên đã hiểu được hơn nửa.

- Người này đã chết, bị người ta chế thành con rối hoặc bị linh hồn quỷ mị nào đó khống chế thân hình…

Ngay trong nháy mắt khi Mạnh Hạo chỗ này như có suy nghĩa, thân hình hắn bỗng nhiên lui mạnh về phía sau, trong phút chốc đã dịch khỏi khoảng một trượng.

Rầm một tiếng, một gợn sóng từ trước chỗ Mạnh Hạo tán thẳng ra. Những nơi nó đi qua, bàn ghế ở lập tức biến thành tro bụi. Thân ảnh nam tử vàng như nến kia nhào người về phía Mạnh Hạo, hai mắt u mang đại thịnh, dường như có thể nhìn thấu thuật ẩn thân của Mạnh Hạo.

Lãnh mang hai mắt Mạnh Hạo chớp động, trực tiếp dứt khoát kéo Ẩn Thân phù xuống, bước đi đồng thời giơ tay phải nâng lên bấm niệm thần chú chỉ một cái, hai thanh mộc kiếm lập tức phi thẳng đến thân ảnh ấy. Thân ảnh ấy cũng hoàn toàn không có ý trốn tránh, tùy ý để hai thanh mộc kiếm xuyên thấu cơ thể, lộ ra hai vết thủng nhưng không hề có chút máu tràn ra, giống như nam tử có sắc mặt vàng như nến kia chỉ có một bộ da mà không hề có chút huyết nhục nào tồn tại.

Nếu chỉ có vậy thì cũng thôi, nhưng vết thủng bị xuyên thấu ở cơ thể nam tử có sắc mặt vàng như nến kia ngày càng tự lan rộng. Sau khi cùng một chỗ thì như hình thành nên một vết hở lớn trực tiếp xé rách người nam tử cho đến khi dường như muốn cắn nuốt cả Mạnh Hạo.

Thần sắc Mạnh Hạo không đổi, thân mình lui ra sau đồng thời bấm tay niệm chú vung về phía trước, lập tức một con hỏa long phóng thẳng về phía trước, lao về phía thân ảnh kia. Nhưng khi tưởng rằng sẽ đánh trúng, thân ảnh đó lại không có né tránh, ngược lại vẫn lao thẳng về phía trước, lại còn cắn nuốt hết hỏa long.

Gã xoay người nhìn Mạnh Hạo nhe răng ra cười rồi lại lần nữa đánh tới.

Mạnh Hạo nhíu mày. Hai tay bấm niệm thần chú nhấn về phía trước một cái, lập tức một loạt phi kiếm bay ra từ trong túi trữ vật của hắn. Những thanh phi kiếm vừa bay ra lập tức tự mình vỡ tan thành vô số mảnh nhỏ, mang theo lực xung kích như một cơn lốc xoáy đánh thẳng đến thân ảnh vàng như nến kia, ngay sau đó hai thanh mộc kiếm cũng bay về mang theo khí tức sắc bén, đâm vào đỉnh đầu thân ảnh ấy.

Cái lưới màu đen ngay sau đó cũng bị Mạnh Hạo ném ra.

Tiếng uỳnh uỳnh truyền ra, những mảnh phi kiếm nhỏ trực tiếp chia nhỏ thân ảnh đó, hai thanh mộc kiếm lại xuyên qua sọ đầu của nó, nhưng thân ảnh ấy… Cho dù lúc này toàn thân đã bị tàn phá không thể chịu nổi, ngay cả bộ mặt cũng chỉ còn một nửa, hé nửa miệng cũng vẫn lộ ra nụ cười quỷ dị như cũ, nhào về phía Mạnh Hạo. Tuy lập tức bị lưới đen bao phủ thân thể nhưng thân thể đó lại vặn vẹo từ những mắt lưới mà chui ra.

Thậm chí trên người này bây giờ còn xuất hiện từng trận hấp lực khiến lầu hai rung chuyển, dường như tất cả đều muốn bị thân ảnh ấy hút vào bụng.

- Đánh không chết… bởi vốn không có sức sống, chẳng trách có thể giết chết rất nhiều tu sĩ Trúc Cơ.

Mạnh Hạo nhíu mày nhìn thân ảnh đánh tới kia, trong mắt lộ chút hàn mang sắc bén. Mắt thấy thân ảnh kia đánh tới, Mạnh Hạo liền giơ tay lên bấm niệm thần chú chỉ xuống mặt đất.

- Phong Yêu…

- Đệ bát cấm, Phong Thân!

Tay phải Mạnh Hạo từ dưới mặt đất nâng lên chỉ về phía thân ảnh tàn tạ quỷ dị kia.

Dưới một chỉ ấy lầu các bị chấn động mạnh, cả ngọn núi trong lúc này rung lên nhưng chỉ là một cảm giác hư ảo do cơ thể Mạnh Hạo cùng ngón tay hắn tạo ra chứ không chân thật. Đồng thời toàn bộ thế giới trước mắt Mạnh Hạo như ngưng lại rồi xuất hiện ảo ảnh trùng điệp.

Trong những ảo ảnh ở đây, có lầu các, có núi, có bốn phía hư vô, ở thân ảnh trong lầu các còn có cơ thể xuất hiện trùng điệp.

Lần đầu tiên trong ánh mắt của thân ảnh kia lộ vẻ hoảng sợ cùng khó mà tin được, lại càng như muốn mở miệng kêu gào thảm thiết thê lương, nhưng lại không đợi truyền ra, cơ thể gã liền như bị toàn bộ thế giới đầy những ảo ảnh trùng điệp này trấn áp trói buộc, không có cách nào cựa quậy.

Ngay lúc này Mạnh Hạo bước về phía trước, đưa tay phải lên chỉ ngón giữa lên bụng, lập tức ngón tay giữa của hắn xuất hiện vết thương chảy ra máu tươi, khiến như trở thành Huyết Chỉ.

Thuật ấy chính là thuật mà Mạnh Hạo lấy được sau Huyết Tiên truyền thừa, đã khắc sâu trong đầu, không cần đeo mặt nạ cũng có thể triển khai một trong ba loại thần thông.

Chỉ có điều thuật ấy cần lực tu vi quá lớn cho nên Mạnh Hạo mới bí mật thử nghiệm. Đến nay hắn chỉ có thể triển khai Huyết Chỉ, còn Huyết Ấn cùng với Huyết Sát Giới hắn vẫn không thể nào triển khai được.

Có thể coi là như vậy, Huyết Chỉ vài ngàn năm xuất hiện lần đầu ở Nam Vực, vốn dĩ đã cực kỳ cường hãn. Hơn nữa Mạnh Hạo ở trong trận pháp Huyết Tiên truyền thừa đã học được cách ngưng tụ không cho lực tu vi tán ra ngoài. Cho nên chỉ này phối hợp ba tòa Hoàn Mỹ Đạo Đài Trúc Cơ của hắn thì cho dù các đạo tử tông môn gặp phải cũng sẽ dao động.

Lúc này Mạnh Hạo tiến gần đến, ngón giữa của hắn ấn thẳng vào mi tâm của thân ảnh quỷ dị kia, vẽ mạnh một cái xuống dưới, một tiếng kêu thảm thiết bỗng nhiên truyền ra. Thân ảnh quỷ dị kia run run, một vết nứt huyết sắc cực lớn xuất hiện từ mi tâm kéo dài chừng hơn một thước. Trong vết thương có kèm theo một lượng lớn khí tức màu xám tản ra không hề bị khống chế. Thân thể gã càng vào lúc này khôi phục lại hành động, nhanh chóng rút lui từ lầu hai nơi Mạnh Hạo ở.

Mạnh Hạo không hề chần chừ, cất bước đuổi theo nhìn thân ảnh nhanh chóng lao về phía trước kia, hai mắt hắn chợt chớp nhanh, giật mình. Nơi đây bốn phía yên tĩnh gần như đến mức quỷ dị, Mạnh Hạo không tiếp tục truy kích mà trầm ngâm một lát rồi trở về lầu các, tay phải vỗ túi càn khôn lấy ra Như Ý ấn. Linh lực đi vào nhất thời cảm nhận được dấu hiệu truyền tống, trong lòng có chút thả lỏng, không lựa chọn truyền tống, mà mắt lạnh nhìn về phía ngoài lầu các. Nếu có biến động gì hắn sẽ rời khỏi đây trước tiên.

Không lâu sau, xung quanh núi này bất chợt có tiếng kêu thảm thiết truyền ra nhanh chóng, liên tiếp năm lần.

Thậm chí trong đó có ba người, chính là đệ tử Thanh La Tông không biết lúc trước ẩn thân ở chỗ nào. Trong tiếng kêu thảm thiết của bọn họ thân thể bỗng tàn tạ như bị hút mất huyết nhục, cả người hóa thành bộ da rơi trên mặt đất.

Đêm nay nhất định sẽ không tiếp tục yên tĩnh được, cùng sự bừng tỉnh của vô số tán tu Trúc Cơ, Thanh La Tông cũng xuất động không ít đệ tử, mãi đến hừng đông mới khiến nơi đây khôi phục lại.

Có rất nhiều người tận mắt thấy kẻ tàn sát ba đệ tử Thanh La Tông cùng hai tán tu Trúc Cơ kia, là một thân ảnh tàn tạ. Thân ảnh ấy cuối cùng bị trưởng lão Thanh La Tông trấn áp, tính cho mọi người một công đạo. Từ đó trở đi, mấy ngày sau, quả nhiên không còn xuất hiện chuyện tử vong kỳ quái của tu sĩ Trúc Cơ. Dần dần cũng chẳng ai nhắc tới việc này.

Thoáng cái đã sáu ngày Mạnh Hạo đã đi vào Thanh La Tông sáu ngày. Từ buổi tối hôm đó trở đi Mạnh Hạo vẫn luôn luôn cẩn thận, nhưng không có ai đến gây phiền toái gì. Cho đến sáng sớm ngày thứ bảy từng tiếng chuông ngân vang, một âm thanh trong sáng truyền khắp Vạn sơn, nơi tất cả tán tu Trúc Cơ cư trú.

- Chư vị đạo hữu Nam Vực, các ngươi đã lấy được La Địa Đan, ngày thực hiện ước định đã đến. Nếu có thể giúp Thanh La Tông ta đạt được vật cần thiết, còn được đem tặng rất nhiều La Địa Đan.

Cùng sự xuất hiện của thanh âm vang vọng, từng đạo cầu vồng bay ra từ xung quanh núi. Tất cả tán tu Trúc Cơ nơi đây đều nhất nhất bay ra.

Mạnh Hạo cũng vậy, đứng giữa không trung lãnh mắt nhìn đi.

Từ Thiên sơn của Thanh La Tông vài chục đạo cầu vồng bất chợt gào thét cũng có từng mảnh la bàn mười trượng màu xanh bay ra vờn quanh giữa không trung.

Trên đó đều là chở dăm ba người mặc đạo bào Thanh La Tông, trong đó phần lớn là tu sĩ Ngưng Khí, nhưng tu sĩ Trúc Cơ cũng không thiếu, mỗi một mặt la bàn đều có một người.

Chỉ là những đệ tử Ngưng Khí này ai nấy mặt đều khó coi, càng có ý lo âu, nhưng cũng không dám cãi lời tông môn. Bọn họ đều là đệ tử ngoại môn trong tông môn, nhưng những người tư chất khá hơn một chút, sẽ không bị phái ra.

Ngay sau đó, từ trong Bách sơn Thanh La Tông bay ra chục tấm la bàn trăm trượng màu tím. Mỗi một mặt trên la bàn đều có một người ngồi khoanh chân. Cô gái được gọi là Hàn Bối chính là một trong số đó, còn chín người ngồi khoanh chân ở la bàn màu tím kia có cả nam cả nữ, tất cả có vẻ mặt phấn khởi, hiển nhiên đều là kiệu tử tông môn.

Ở phía xa, phiêu phù trên không là ba cái la bàn kim sắc rộng tới ngàn trượng, cũng tùy theo đó mà lao tới.

Ba người ngồi khoanh chân trên la bàn đó có hai nam một nữ. Ngoài Trần trưởng lão ra thì hai người khác lại có bộ dạng trung niên, ba người thần sắc lạnh lùng, tỏa ra dao động tu vi thuộc Kết Đan, vừa xuất hiện lập tức thu hút mọi ánh mắt.

Còn phía sau ba mặt la bàn màu vàng này còn có một mặt đảo ngược hơi nhỏ một chút, chỉ có mấy la bàn màu tím lớn trăm trượng. Trên la bàn ấy bất chợt có một lão giả áo tím khoanh chân ngồi xuống.

Trên mặt lão giả này có một cái bớt màu đen khiến bộ dáng tiên phong đạo cốt ban đầu bị phá hoại. Thoạt nhìn có chút dữ tợn, nhưng lúc người này xuất hiện lại làm cho trời tám phương trời đất như tối sầm lại.

Nhưng ánh mắt Mạnh Hạo cũng không phải là nhìn về phía lão giả này, mà là nhìn về la bàn lớn sau thân ảnh ấy trong mấy trăm tu sĩ một cô gái thân ảnh mịch lạc.

Lúc nhìn cô gái này, Mạnh Hạo nghĩ đến dưới ánh trăng năm đó, thân ảnh ngoái đầu nhìn lại ấy, bên tai như vang lại thanh âm năm đó.

- Ta đã đi qua Dưỡng Đan phường, viên Dưỡng Nhan Đan đầu tiên mà ngươi tặng cho ta không phải ngươi đổi.

- Hứa sư tỷ.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.