Chương 145
- Tử La lão tổ!
- Không nghĩ tới lần này dẫn đội của Thanh La Tông lại là lão quái Nguyên Anh Tử La lão tổ, nghe đồn sát khí của người này rất nặng, năm xưa lúc lập anh cũng danh chấn Nam Vực, một người trong một đêm mà diệt cả tam tông!
- Nghe đồn Thanh La Tông đã tới hiểm địa tới năm lần, cũng để lại không ít người đóng lại ở đó. Hôm nay là lần thứ sáu, hơn nữa lại còn có quy mô lớn như vậy, khó trách tông phái này mạnh như vậy, là một trong ngũ đại tông môn của Nam Vực!
Lúc này Mạnh Hạo không chỉ nghe được thanh âm truyền lại từ tứ phía kia, mà còn cảm nhận được uy áp sau khi xuất hiện của lão giả mặc tử bào. Nhưng ánh mắt của hắn vẫn dừng lại ở phía xa, nhắm thẳng lên người một nữ tử đang đứng trong đám tu sĩ ở phía sau lão giả này, trên một chiếc la bàn lớn chừng ba ngàn trượng, màu vàng.
Nàng ấy mặc một bộ trường sam thanh sắc, khuôn mặt tái nhợt, không chút huyết sắc nào, khiến cho tính tình thanh lãnh của nàng ấy lạ càng băng hàn hơn, chỉ là…
Mạnh Hạo lại cảm nhận được, nàng ấy đây là muốn che dấu nội tâm yếu ớt của bản thân.
- Hứa sư tỷ…
Mạnh Hạo khẽ thì thào, ngay khi hắn nhìn thấy nàng, trái tim hắn cuối cùng cũng thả lỏng ra, chỉ là hai người tuy không quá xa nhau, nhưng ở giữa có quá nhiều sự ngăn cách, chẳng khác nào gần trong gang tấc mà xa tận chân trời hết.
Đúng lúc này, Mạnh Hạo nhíu mày, bởi hắn nhận ra bên cạnh Hứa sư tỷ, có một vị nữ tử xinh đẹp, trong mắt đầy vẻ châm chọc, tựa như đang chỉ trích gì đó, mà Hứa sư tỷ lại chỉ cúi đầu, cũng không dám trả lời, sắc mặt nàng ấy càng thêm tái nhợt hơn.
Một tia hàn mang hiện lên trong mắt Mạnh Hạo.
Trên la bàn mà Hứa sư tỷ đứng, chí ít cũng có hơn trăm đệ tử Thanh La Tông, tu vi cũng không cao, hiển nhiên đều là đệ tử bình thường, không phải là thiên kiêu của tông môn.
Trên la bàn, có một pho tượng khá lớn, chỉ một màu đen, nhưng vẫn có thể nhìn thấy được đây là một kẻ ở trần, sau lưng có một đôi hắc dực đang dang rộng, khiến cho pho tượng kia thoạt trông đã thấy quỷ dị rồi.
Nhất là trên đỉnh đầu của nó có một chiếc mũ chóp cáo, càng không hợp với bộ dáng của nó.
Nếu chỉ như vậy thì cũng thôi, nhưng Mạnh Hạo lại có được linh thức mạnh hơn tu sĩ cùng giai, có thể nhận ra được pho tượng này không phải là vật chết, mà nó vẫn luôn hô hấp thổ nạp bình thường.
Mỗi một lần hô hấp kia, thì từng đợt khí tức vô hình từ phía thiên linh của hơn trăm đệ tử Thanh La Tông đều bị pho tượng kia hấp thụ.
Một màn này rơi vào trong mắt Mạnh Hạo càng khiến cho hắn kinh hãi, bởi hắn chú ý thấy mỗi lần pho tượng kia thổ nạp là có không ít đệ tử đều cảm thấy tinh thần chấn động, hiển nhiên là không biết tới sự quỷ dị của pho tượng kia cho nên không có chút chống cự nào.
- Chư vị đạo hữu hẳn là có không ít người nhận ra Tạ mỗ, tại hạ là Thanh La Tông, Tạ Kiệt.
Lúc này, trên chiếc la bàn kia có một vị thanh niên tao nhã, bỗng nhiên mỉm cười rồi lên tiếng, thanh âm truyền tới tai toàn bộ tán tu đang đứng xung quanh Mạnh Hạo.
Kẻ này vừa lên tiếng, thì Mạnh Hạo lập tức nhận ra, đó chính là kẻ lúc trước nói chuyện.
- Có chút chuyện liên quan tới việc này, hẳn là có không ít đạo hữu đã suy đoán, hôm nay tại hạ sẽ giải thích cho cách vị đạo hữu trên đường đi, thỉnh!
Tạ Kiệt mỉm cười, y vừa nói thì chiếc la bàn màu tím kia lập tức mở rộng, độ rộng biến thành ngàn trượng, bay ra ngoài.
Đám tán tu Trúc Cơ xung quanh Mạnh Hạo lập tức tiến tới, một đám tâm tư bất đồng, lúc này liên tiếp bay lên, hóa thành từng đạo quang mang bay tới phía la bàn màu tím kia.
Tính cả Mạnh Hạo thì trong đám tán tu Trúc Cơ gần trăm người này thì đại đa số là Trúc Cơ sơ kỳ, trung kỳ chỉ có mười tám người, còn hậu kỳ thì chỉ có ba người.
Ba vị Trúc Cơ hậu kỳ này, thì một trong đó là lão giả đi cùng Mạnh Hạo ngày trước, còn có một người trung niên, sắc mặt trắng bệch, mặc một bộ bạch y, toàn thân đầy âm khí, kẻ này thậm chí cả hầu kết cũng rất nhỏ, nhưng có tiêu sát khí tràn ngập.
Người cuối cùng là một nữ tử, tướng mạo trung đẳng, thân hình có chút Bàn Tử, nhưng một thân tu vi Trúc Cơ hậu kỳ dao động, khiến cho đám người xung quanh vô cùng khách khí với nàng ta, ba người khi đi lên la bàn của Tạ Kiệt, y cũng đối xử khác với những người khác, mời bọn họ qua một bên.
Mạnh Hạo lúc này cũng nhìn thấy được một vài người mà hắn từng gặp trong đám tán tu Trúc Cơ này, ở trong một góc không mấy thu hút nào, là Lã Đào đang đánh giá tứ phía, còn có vị quý phụ trong bí hội ngày đó nữa.
Ngoài ra còn có một kẻ khiến cho Mạnh Hạo lưu ý, người này thoạt trông chỉ có tu vi Trúc Cơ sơ kỳ, lẫn lộn trong đám người, không hề có chút đáng nhìn nào, lúc đầu thì không có bị ai phát hiện nhưng khi ánh mắt Mạnh Hạo đảo qua thì hắn nhận ra một cỗ khí tức vô hình khó có thể hình dung, tựa như có mùi thi thể hư thối, lại có cả mùi bùn đất.
Nhưng những người khác tựa như không hề phát hiện ra điều này, cái này khiến cho Mạnh Hạo trầm ngâm không thôi, hắn rất nhanh nghĩ tới Phong Yêu cổ ngọc, nghĩ tới khi cỗ khí tức cổ lão mình cảm nhận được ở bên trong Thanh La Tông kia.
Lúc này, la bàn dưới chân mọi người khẽ chấn động một cái, cấp tốc lao về phía trước, cùng lúc đó lượng lớn la bàn của Thanh La Tông cũng đều hóa thành từng đạo quang mang mà lao đi.
Nhưng mà hướng đi không phải là bên ngoài Thanh La Tông, mà là Bách sơn bên trong Thanh La Tông!
Mạnh Hạo bất động thanh sắc, tu vi bên ngoài của hắn chỉ là Trúc Cơ sơ kỳ, giờ phút này trong đám người trừ Lã Đào không có chút bắt mắt nào. Còn về Hứa sử tỷ, thì nàng không hề chú ý tới Mạnh Hạo, thần sắc nàng đầy vẻ chua xót, hai mắt đầy vẻ mờ mịt, tựa như không biết được tương lai sẽ ra sao.
Khi la bàn tới gần Bách sơn của Thanh La Tông, lập tức từ bên trong sơn môn của Thanh La Tông có một lư hương thật lớn xuất hiện một làn khói, vặn vẹo, ngập tràn ở trên không của sơn môn Thanh La Tông, tầng tầng vờn quanh, cuối cùng biến thành một cái vòng khói cực đại.
Từ khi vòng khói hình thành thì hư vô có chút vặn vẹo, Mạnh Hạo tận mắt chứng kiến những người đứng ở phía trước của la bàn bắt đầu nhảy vào trong vòng khói, cuối cùng biến mất, tựa như bị truyền tống đi, hai mắt hắn sẽ hiện tinh quang, hắn đi tới, rồi nhảy vào trong vòng khói.
Không lâu sau toàn bộ đám tu sĩ cùng la bàn đều biến mất trong vòng khói, rồi đám khói cũng dần tan rã, biến mất vào không gian. Thanh La Tông lại khôi phục sự bình thường, nhưng ở Bách sơn thì xuất hiện những quầng sáng, Thiên sơn, Vạn sơn cùng đều xuất hiện quầng sáng, khiến cho nơi này bị phong tỏa, không cho phép ra, mà cũng không cho phép vào.
Gần như là khi Thanh La Tông mở ra phong ấn thì ở trong Thanh Vân Quốc, ở nhiều nơi đều có thần thức đảo lại, tựa như đang tìm kiếm cái gì, mà những thần thức này vô cùng cường hãn, đến từ các gia tộc tông môn của Nam Vực, hẳn là muốn điều tra việc của Thanh La Tông.
Chẳng qua không biết bọn họ đã đạt thành hiệp nghị gì với Thanh La Tông, cho nên cũng không có quấy nhiễu gì.
- Chư vị đạo hữu chớ có hoảng loạn, đây là do Thanh La Tông chúng ta mượn năng lực của chí bảo Thiên Chú lô, thay thượng cổ lạc ấn trận văn đã bị phá hủy, mà mở ra truyền tống trận.
- Vị trí được truyền tống tới, không nói mọi người không biết, đến Tạ mỗ cũng không biết được nơi rốt cuộc nơi đó là địa phương nào…
Thanh âm Tạ Kiệt truyền ra, quanh quẩn bên trong la bàn tử sắc, khiến cho đám người sau khi truyền tống đang nháo nhác không ngừng kia cũng dần an tĩnh lại.
Mạnh Hạo đưa mắt nhìn bốn phía, nơi này tựa như một mảnh tinh không vậy, bát phương hư vô, không có chút ánh sáng, chỉ có ánh sáng nhu hòa từ trên la bàn của Thanh La Tông chiếu ra mà thôi.
Ở phía trước bọn họ, từng tấm la bàn lao tới phía trước, đệ tử Thanh La Tông đều khoanh chân ngồi xuống, duy chỉ có mấy vị thiên kiêu trên tử sắc la bàn là đứng đó mà nhìn lên bầu trời tối đen mà thôi.
Còn ở phía xa kia, ba vị Kết Đan lão quái vẫn còn đang đảo thần niệm xung quanh, tựa như đang thương lượng chuyện gì, còn vị Tử La lão tổ mạnh nhất kia đang ngồi đó mà đả tọa, không hề nhúc nhích.
Còn mấy trăm đệ tử Thanh La Tông nơi la bàn Hứa sư tỷ đang ở kia, thì vẫn trầm mặc, chỉ có bức tượng quỷ dị trên la bàn bọn họ tựa như phát ra từng đạo tàn ảnh trùng điệp trong một thế giới tối đen như mực này, thực sự là quỷ quái không thôi.
- Tạ đạo hữu, chúng ta hưởng ứng lời kêu gọi của Thanh La Tông, cho dù là nguy hiểm thì cũng nên cho chúng ta biết nên đi nơi nào, nếu như mọi người đã dám đến thì hẳn cũng có giác ngộ rồi.
Trên la bàn, lão giả hôi bào Trúc Cơ hậu kỳ nhíu mày nhìn Tạ Kiệt rồi nói.
- Từ đạo hữu, tuy nơi này Tạ mỗ có tới vài lần rồi, nhưng thực sự là không biết nên hình dung nó như thế nào…
Tạ Kiệt chần chờ một chút, sau đó nhìn mọi người, hơi do dự rồi nói tiếp…
- Nhưng, con đường này thì Tạ mỗ cũng có hiểu rõ một hai, nói vậy thì Từ đạo hữu cũng đoán được rồi, đây là một con đường nhập sơn của một linh mạch ngoại vực mà tu sĩ thượng cổ ngoài tinh không tạo ra!
Lời nói vừa dứt thì cả đám tu sĩ Trúc Cơ ồ lên, nhìn xung quanh, tựa như muốn ghi nhớ kỹ nơi này.
- Không phải con đường nhập sơn, bởi vì con đường kia chỉ có Tiên mới đi được, còn đường này chỉ là chi nhánh, tựa như trăm sông đổ về một biển, nhưng cũng không phải là nơi mà chúng ta có thể tùy tiện đi vào. Cần phải có được Thiên Đúc Lô của Thanh La Tông ta mới có thể giúp chúng ta đi được.
Tạ Kiệt nói chuyện, đưa mắt nhìn đám tu sĩ Trúc Cơ đang rung động không thôi kia.
Dù sao có thể mở được ra con đường này, cho dù nó không phải là con đường nhập sơn chân chính, nhưng cũng là một con suối trong đó rồi, đám tông môn bình thường không thể làm được, chỉ có đại tông, mới có thể có được đạo uẩn mạnh như vậy.
- Vị này hẳn là Mạnh đạo hữu, mong đạo hữu có thể qua bên này ngồi…
Ánh mắt đang đảo của y bỗng dừng lại bên người Mạnh Hạo, sau đó hơi ngưng lại, vì thực tế y đã sớm chú ý Mạnh Hạo, trước khi xuất hành, thì ba vị Kết Đan lão tổ đã nhắc y phải cẩn thận để ý tên tu sĩ Mạnh Hạo này.
Nguyên nhân cụ thể thì y cũng không biết được, dù sao thì các vị Kết Đan lão tổ đa giao cho mình thì việc cần làm chỉ là để ý cái tên Trúc Cơ sơ kỳ nhỏ bé này thôi. Nhưng y lúc này tuy vẫn đang hiện ra nụ cười, nhưng trong lòng chẳng có thiện ý gì, kêu tên Mạnh Hạo chỉ là để cho mọi người chú mục hắn, rồi qua vào lần tìm hiểu mà mò ra được manh mối.
Quả nhiên như y đoán, sau khi y nói xong, đám tán tu Trúc Cơ xung quanh đều chú mục vào chỗ Mạnh Hạo đang ngồi.
Thần sắc Mạnh Hạo thản nhiên, chẳng có chút ngoài ý muốn nào, hắn biết từ cái đêm đuổi đi thân ảnh quỷ dị kia, thì nhất định sẽ khiến cho người ta lưu ý, thực là không thể tránh né, cho nên khi hắn nghe Tạ Kiệt nói gì thì khẽ ngẩng đầu lên.
- Nơi đây tốt lắm, chỉ là tu vi Mạnh mỗ còn yếu cho nên không thể ngồi cùng mấy vị được.
Một màn này tất nhiên cũng bị ba vị Kết Đan lão quái đang trao đổi thần niệm bên kia, phát hiện, nhưng chẳng hề ngăn cản, bởi thực tế bọn họ cũng không thể hiểu ra được điều gì. Cái tên tu sĩ gọi là Mạnh Hạo này, có chỗ gì đó thần kỳ, cần phải lưu ý gì đó, cũng là do tông chủ Thanh La Tông đột nhiên truyền khẩu dụ cho bọn họ đêm trước.
Tạ Kiệt mỉm cười, đang định lên tiếng nói tiếp thi bỗng nhiên la bàn dưới chân hắn chấn động một cái, rồi dừng ngay lại trong nháy mắt, bởi đám la bàn phía trước bỗng nhiên ngừng lại, toàn bộ pháp quang trên la bàn chợt tắt toàn bộ.
Ba vị Kết Đan lão quái biến sắc, còn vị cường giả mạnh nhất, Tử La lão tổ bỗng nhiên mở mắt, tỉnh lại sau đả tọa, khuôn mặt cũng đầy vẻ ngưng trọng cùng cẩn thận.
- Im lặng!
Lão tổ lên tiếng, âm thanh thấm sâu vào lòng người, biến thành một đạo phong ấn, khiến cho mọi người không thể nào nói được gì.
Trong một mảnh yên tĩnh nơi đây, ngoại giới tối đen như mực, dần dần hiện ra một đạo ngũ thải quang mang, một con thủy mẫu to khoảng mấy chục ngàn trượng xuất hiện, vô số xúc tu máy động, thân thể hơi mờ bắt đầu hiện ra trong mắt mọi người.
Bên trong đầu con thủy mẫu trong suốt này, mọi người lập tức nhận ra bên trong có một khối thi thể hư thối, một nửa thi thể đã hòa tan vào trong con thủy mẫu này rồi.






