Ngã Dục Phong Thiên

Chương 290: Cực Yếm Hiển Thế

Chương 161

Chẳng những Tạ Kiệt nhìn về phía Mạnh Hạo, mà vào lúc này, Từ Hữu Đạo cùng với tu sĩ mặc áo bào màu tro cũng nhìn Mạnh Hạo đầy thâm ý.

Mạnh Hạo thần sắc bình tĩnh, nhưng nội tâm trong một cái chớp mắt này cũng giật mình, hắn đã hiểu vì sao lúc trước sau khi chính mình bước vào trong đại đỉnh này, ánh mắt mọi người nhìn hắn lại kỳ dị như vậy.

Bởi vì cửu đại gia tộc cổ xưa không có họ Mạnh, cho nên sau khi nhìn thấy chính mình bước vào, chắc hẳn trong nội tâm của bọn họ đều đoán rằng chính mình đã dùng tên giả.

Rất nhiều điều khúc mắc trong nội tâm hắn, giờ phút này đều trở nên sáng tỏ, ánh mắt của hắn xuyên qua lượng lớn tia chớp, nhìn thấy cách đó không xa có chín pho tượng cực lớn, trong những pho tượng này, ngoại trừ pho tượng giống với Hàn Bối ra thì có mấy pho, diện mạo rất giống Từ Hữu Đạo, tu sĩ mặc áo bào màu tro thậm chí là cả Tạ Kiệt.

Những pho tượng này chính là tổ tiên của bọn họ, gia tộc của mấy người này, nếu ngược dòng thời gian trở về thời xưa chính là cửu đại gia tộc.

- Cửu đại gia tộc cổ xưa này…

Mạnh Hạo trong nội tâm thầm nghĩ, nhưng rất nhanh trên mặt liền lộ ra một nụ cười lạnh, hắn có thể khẳng định, chính mình không thuộc cửu đại gia tộc cổ xưa.

Bởi vì hắn nghĩ tới, ngay khi bước vào đại đỉnh này, gương đồng trong túi càn khôn đột nhiên nóng lên, nếu chỉ có như thế, có lẽ còn không thể chứng minh cái gì, nhưng rất nhanh, Mạnh Hạo liền nghĩ tới lúc trước ở bí hội kia, chính mình cũng cảm thấy gương đồng này nóng lên, sau đó mới nhìn thấy được việc liên quan đến Tuế Nguyệt tàn quyển của Hàn Bối.

- Nói vậy thì Hàn Bối vì ngày hôm nay đã chuẩn bị trong một thời gian không ngắn, tuyệt đối không phải chỉ tham dự một lần bí hội, sợ là ở rất nhiều chỗ, trong rất nhiều trường hợp, đều lộ ra loại tin tức chỉ có linh thức Trúc Cơ hậu kỳ, vả lại trọng yếu nhất là, chỉ có người có huyết mạch của cửu đại gia tộc cổ xưa mới có thể nhìn thấy.

Mạnh Hạo dĩ nhiên đã hiểu rõ bảy tám phần, trong lòng càng tò mò hơn về gương đồng kia.

- Đây rốt cuộc là vật gì, có thể dẫn động khí tức trong cơ thể mãnh thú nổ tung, có hiệu quả phục chế kinh người, lại có thể lừa dối, khiến cho ta không phải là hậu nhân của cửu đại gia tộc cổ xưa nhưng vẫn có thể bước vào nơi này.

Đủ loại ý niệm lướt nhanh qua trong đầu Mạnh Hạo, đối người ngoài mà nói, bất quá chỉ là mấy hơi thở, thậm chí ngay sau khi lời nói của Tạ Kiệt chấm dứt không bao lâu.

- Cửu đại gia tộc cổ có họ Mạnh hay không, Mạnh mỗ không biết được, nhưng ta có thể bước vào trong này, đi đến nơi đây, đã đủ chứng minh vấn đề.

Mạnh Hạo thản nhiên mở miệng, thần sắc như thường làm cho người ta nhìn không ra khác biệt gì.

Tạ Kiệt hai mắt chợt lóe, hơi nhíu mày. Lời của Mạnh Hạo khiến gã á khẩu không trả lời được.

Mạnh Hạo không thừa nhận hoặc phủ nhận. Nếu Mạnh Hạo giải thích thì gã còn có thể kết luận, nhưng Mạnh Hạo lại cố tình trả lời như thế, giống như thừa nhận lại cũng giống như phủ nhận. Giải thích mà cũng như không giải thích, làm cho Tạ Kiệt phải nhìn Mạnh Hạo thật sâu.

Mạnh Hạo trả lời rất trực tiếp, hắn không biết, nhưng đã có thể xuất hiện ở nơi này, thì có lẽ hắn cũng là người của cửu đại gia tộc cổ xưa.

- Mạnh đạo hữu đã trả lời thuyết phục, Tạ sư huynh, trên người của ngươi có Thanh Ẩn Đan do tông chủ vì việc này mà đặc biệt ban cho, việc này ta đã biết, ngươi còn không mau lấy ra dùng!

Hàn Bối bình tĩnh mở miệng. Tạ Kiệt trầm mặc một lát, nhìn tia chớp xung quanh, sắc mặt âm trầm, tay phải nâng lên vỗ mạnh lên trán một cái, lập tức phun ra một viên thanh đan lớn bằng ngón tay trỏ. Viên đan dược này bay ra, lao thẳng đến phía trước, gần như ngay tại khoảnh khắc này, viên đan dược kia lập tức nổ tung, phát ra lượng lớn khí màu xanh, những luồng khí này khuếch tán, những nơi nó đi qua, tia chớp đều trở nên trong suốt, như bị che dấu đi.

Ngay lúc này, Từ Hữu Đạo và tu sĩ mặc áo bào màu tro lao ra đầu tiên, ba người Mạnh Hạo, Hàn Bối, Tạ Kiệt theo sát phía sau, năm người đã đi được gần trăm trượng.

- Thanh Ẩn Đan, ta chỉ có ba viên!

Sau trăm trượng, Tạ Kiệt sắc mặt âm trầm, mở miệng, thanh quang chợt lóe, lại một viên Thanh Ẩn Đan bay ra, lại lao về phía trước, màn tia chớp phía trước cũng trở nên ảm đạm như bị che dấu, năm người lại lao lên.

Nhờ lực lượng của hai viên Thanh Ẩn Đan, cước bộ của năm người không dừng lại chút nào, đã tới được gần phía dưới chín pho tượng cực lớn kia, ngẩng đầu nhìn lên thì chỉ thấy chín pho tượng khí thế kinh người, nhất là chiếc đỉnh tròn ở trung gian, lại càng như ẩn chứa cả thương khung.

Một cỗ khí tức tang thương viễn cổ, dọc theo ánh mắt, đập vào mặt, khiến cho người ta như trở về những năm tháng vô tận đã qua, cảm nhận được khí thế mênh mang năm đó.

Sự kích động trong mắt Hàn Bối giờ phút này không cách nào che dấu được, hô hấp của nàng trở nên dồn dập, nhìn pho tượng tổ tiên trước mắt, Từ Hữu Đạo, còn có tu sĩ mặc áo bào màu tro thậm chí là cả Tạ Kiệt, cảm đám đều không thể giữ bình tĩnh, tiến lên, lần lượt đi đến trước pho tượng tổ tiên của bọn hắn.

Suy nghĩ trong nội tâm của mấy người kia Mạnh Hạo sẽ không quan tâm, cho nên thần sắc của hắn là bình tĩnh nhất, giờ phút này tại cự ly gần, hắn ngẩng đầu nhìn chín pho tượng một lượt, cuối cùng nhìn về phía đại đỉnh hình tròn ẩn chứa thương khung kia.

Thân đỉnh điêu khắc núi sông, nhưng không có trời cao.

Đang nhìn thì bỗng nhiên luồng dư quang trong mắt Mạnh Hạo dường như nhìn thấy đồ vật gì đó, khiến cho một pho tượng rung động, lập tức hai mắt tinh mang chớp động, mạnh nhìn lại, thì Mạnh Hạo, bỗng nhiên mở to mắt.

Hắn nhìn thấy trên vai pho tượng có khuôn mặt tương tự như tu sĩ mặc áo bào màu tro, có một ít tro bụi được gạt bỏ, lộ ra một vật hình tứ diện, giống như keo dán đông lại, lại có lực đàn hồi tựa như một miếng mỡ đông vậy.

Màu sắc trắng noãn, khiến cho người ta chỉ liếc mắt nhìn cũng sẽ không tự chủ được mà muốn cắn một miếng, vật ấy tại trên vai pho tượng kia, giống như rùng mình, theo tro bụi rơi xuống, vật giống như miếng mỡ đông này dưới con mắt mở trừng của Mạnh Hạo, như có sinh mệnh, nhảy dựng lên, từ trên bả vai pho tượng nhảy lên đỉnh đầu, sau đó lại bắn lên, ở giữa không trung có một cái miệng trên thân thể vật như miếng mỡ đông mở ra, hút mạnh một cái, nhất thời tia chớp trên bầu trời xao động, có hơn mười đạo bay thẳng đến vật như miếng mỡ đông này.

Sau đó rơi vào trong miệng của vật ấy, trong miệng truyền ra tiếng nhấm nuốt, dường như vật ấy nuốt lôi đình mà sống, giờ phút này thân mình lại hạ xuống, khi Mạnh Hạo còn đang giật mình lại nhảy dựng lên, cuối cùng nhảy tới bên trên cái đỉnh tròn, không nhúc nhích nữa.

Một màn này, chẳng những Mạnh Hạo nhìn thấy, mà bởi vì thanh thế do vật này gây ra không nhỏ, nên cũng khiến cho đám người Hàn Bối bị nó hấp dẫn, toàn bộ nhìn lại, sau khi lập tức nhìn rõ vật ấy, hai mắt Hàn Bối bỗng nhiên co rụt lại, Tạ Kiệt thì mở to mắt, hít vào một ngụm không khí, hai người theo bản năng nhìn nhau một cái, đều nhìn ra sự khiếp sợ trong mắt người còn lại.

- Vật ấy…

- Vật ấy có phải là vật Thanh La Tông lần này muốn dùng Bách Linh Đài dẫn ra, Cực Yếm.

Tu sĩ mặc áo bào màu tro bỗng nhiên nói, hai mắt nhìn chằm chằm vật kia, trong mắt lộ ra từng đạo phong mang, thậm chí ở trong con ngươi còn xuất hiện những ký hiệu kỳ bí, việc này không có liên quan đến tu vi, hoàn toàn chính là sự kỳ dị của đôi mắt này mà thôi.

Hàn Bối và Tạ Kiệt không nói nhiều, vật ấy nhảy lên, trên thân thể huyễn hóa ra một gương mặt, là gương mặt một lão giả, giờ phút này đang nhắm hai mắt, nhưng cái mũi lại phập phồng vài cái, hai mắt mở mạnh ra, lộ ra vẻ mờ mịt, nhưng thân mình cũng nháy mắt bay lên, trực tiếp bay thẳng đến phía cửa ra, nhưng ở giữa không trung dừng lại một chút, giống như chần chờ, lơ lửng ở giữa không trung, thỉnh thoảng lại nuốt tia chớp.

Một màn này khiến cho ánh mắt của mọi người đang đứng xem sáng ngời lên.

- Vật ấy vì sao tên là Cực Yếm?

Mạnh Hạo bỗng nhiên nói, nhìn về phía tu sĩ mặc áo bào màu tro.

- Việc này ta cũng không biết nguyên nhân, thậm chí ngay cả lai lịch của nó đều không thể tra ra được, kẻ nghiên cứu vật này nhiều nhất, phải là người Thanh La Tông, chỗ ta cũng chỉ biết được một ít, dường như có lẽ là lúc trước, từ khi vật ấy tồn tại trong thiên địa thì đã bị người ta gọi là Cực Yếm.

Tu sĩ mặc áo bào màu tro chậm rãi mở miệng.

- Vật này là cái gì, lão phu không thèm để ý, nửa canh giờ đã qua một nửa, nếu Hàn đạo hữu còn không đem Tuế Nguyệt cổ quyển gỡ xuống, chúng ta chẳng phải là đi uổng công một chuyến hay sao!

Từ Hữu Đạo bỗng nhiên nói.

Hàn Bối không nói gì, nhưng lập tức khoanh chân ngồi ở trước pho tượng tổ tiên, hai tay bấm niệm pháp quyết, cổ ngọc ảm đạm trước người phát ra từng trận quang mang lục sắc, vờn quanh toàn thân, Mạnh Hạo bỗng nhiên chợt lóe hai mắt, dấu diếm dấu vết tránh né tia chớp, tiến gần đến bên này.

Bốn phía giờ phút này tương đối yên tĩnh, chỉ có tia chớp lôi đình rầm rầm rít gào, thời gian chậm rãi trôi qua, ước chừng trôi qua gần trăm lần hô hấp, hai mắt Hàn Bối bỗng nhiên mở ra, trong miệng thì thào truyền ra chú ngữ, giờ phút này Từ Hữu Đạo cùng tu sĩ mặc áo bào màu tro, còn có Tạ Kiệt, nhìn như bình thường, nhưng trên thực tế đều âm thầm cảnh giác.

Đúng lúc này, chú ngữ của Hàn Bối đột nhiên tạm dừng, nàng phun ra một ngụm tiên huyết, máu tươi rơi vào cổ ngọc trước mặt, nhất thời lục mang do cổ ngọc phát ra càng thêm chói mắt, theo hào quang lóng lánh, cổ ngọc này bay lên, thẳng đến hai tay của pho tượng tổ tiên Hàn Bối.

Nhưng tốc độ không phải rất nhanh, mà là xiêu xiêu vẹo vẹo, cùng lúc đó Hàn Bối sắc mặt càng thêm tái nhợt, giống như đang miễn cưỡng chống đỡ, như cổ ngọc đang được nàng nâng lên trong vô hình, mắt thấy cổ ngọc đã tới gần hai tay của pho tượng, đột nhiên, hai cuốn kinh thư pho tượng đang cầm trong tay, bỗng nhiên phát ra ánh sáng mãnh liệt, xuất hiện dấu vết vỡ vụn, cuối cùng oanh một tiếng nổ tung, rõ ràng có hai miếng cổ ngọc, từ hai cuốn kinh thư bay ra.

Một màn này, mọi người nơi đây đều thấy rõ, mặc dù có hoài nghi, nhưng hôm nay tận mắt nhìn thấy kinh thư sau khi nổ tung bay ra hai miếng cổ ngọc tiếng gào thét quanh quẩn, cũng đều ngưng thần nhìn lại.

Hai miếng cổ ngọc vừa mới bay ra, liền như vật vô chủ ẩn chứa linh tính, mạnh mẽ bay nhanh ra ngoài, nhìn dáng vẻ, như muốn xuyên qua lôi đình, lao ra khỏi đỉnh vuông.

Nhưng chúng không bay được bao xa, thì đã bị cổ ngọc do Hàn Bối khống chế, tỏa ra quang mang lục sắc, dường như giữa ba miếng cổ ngọc tồn tại mối liên hệ nào đó, nhất thời khiến cho hai miếng cổ ngọc kia muốn bay cũng không được, ngừng lại ở giữa không trung, giãy giụa, truyền ra âm thanh vù vù.

Hàn Bối giờ phút này lại phun ra một ngụm máu tươi, cả người lập tức uể oải, vẻ mặt mỏi mệt, nàng biến sắc, muốn khống chế miếng cổ ngọc kia, nhưng không thành, khiến nó dần dần rơi xuống.

Giờ khắc này, một miếng cổ ngọc rơi xuống, hai miếng cổ ngọc lại muốn bay đi, việc này diễn ra đột ngột, khiến cho mọi người căn bản không kịp nghĩ nhiều, hai mắt Từ Hữu Đạo chợt lóe, thân mình lập tức bay ra, lao đến miếng cổ ngọc đang rơi xuống, tu sĩ mặc áo bào màu tro hai mắt nheo lại, nhưng vẫn dậm chân một cái, quang thân có thanh quang lượn lờ, hóa thành cầu vồng, nhằm phía miếng cổ ngọc thứ hai, về phần Tạ Kiệt thì thân mình tuy bay lên, nhưng thần sắc có một chút hồ nghi, bay ra thẳng đến miếng cổ ngọc thứ nhất.

- Chư vị đạo hữu chớ cướp đoạt, vật ấy nếu không phải người của Hàn gia ta chạm vào tất có đại kiếp nạn, ta tự có biện pháp thu hồi ba miếng Tuế Nguyệt cổ ngọc này.

Hàn Bối gấp giọng mở miệng, vừa nói, khóe miệng lại tràn ra máu tươi.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.