Ngã Dục Phong Thiên

Chương 291: Xảo Trá Tính Toán

Chương 162

Nếu nàng không nói như vậy thì cũng đành thôi, giờ phút này lời nói vừa ra khỏi miệng nàng, Từ Hữu Đạo lập tức tăng tốc nhanh hơn.

Ba người, ba phương hướng, tốc độ cực nhanh, toàn thân tránh né lôi điện, bay ra trong một chớp mắt, Mạnh Hạo cũng động, nhưng hắn vẫn thực sự không phải là toan tính chiếm cổ ngọc, còn Hàn Bối sắc mặt tái nhợt, phát hiện miếng cổ ngọc không còn chịu khống chế, lộ ra vẻ lo âu.

Đúng lúc này, Từ Hữu Đạo đã tới gần miếng cổ ngọc mà Hàn Bối từng giữ, tay áo vung lên, trực tiếp thu miếng cổ ngọc này vào túi trữ vật, trong quá trình cũng không gặp chút nguy hiểm nào.

- Ha ha, Hàn đạo hữu, vật này lão phu giúp ngươi thu hồi, nhưng mà trước hết đặt ở trong tay lão phu, đương nhiên cũng không thiếu được phần của Hàn đạo hữu.

Tiếng cười của Từ Hữu Đạo vừa truyền ra thì ánh mắt Tạ Kiệt đột nhiên lóe tinh quang, người ngoài nhìn ánh mắt của gã, lúc trước có lẽ gã còn đang hồ nghi, nhưng hôm nay tận mắt thấy Hàn Bối không giống như đang làm bộ, phun ra mấy ngụm máu tươi, vẻ lo âu cùng oán độc cũng cực kỳ chân thật, hơn nữa không ngờ Từ Hữu Đạo đã thành công, cho nên gã không hề có hoài nghi nữa, tốc độ lập tức tăng lên.

Lúc này phía trước có lôi điện đánh tới, Tạ Kiệt mở miệng, phun ra ba viên Thanh Ẩn Đan, tiếng nổ vang quanh quẩn, ba viên đan dược này nổ tung toàn bộ, khiến cho tất cả lôi điện trước mặt Tạ Kiệt đều bị che dấu, gã cắn đầu lưỡi phun ra một ngụm máu tươi, thân mình trực tiếp xuyên qua huyết vụ, tốc độ bỗng nhiên bạo tăng mấy lần, khoảnh khắc đã đuổi theo miếng cổ ngọc thứ hai, tay áo vung lên, trực tiếp thu cổ ngọc vào túi trữ vật.

Tạ Kiệt hai mắt tỏa ra lửa nóng, lập tức nhìn về phía tu sĩ mặc áo bào màu tro, tu sĩ mặc áo bào màu tro giờ phút này tốc độ cũng bạo tăng, hiển nhiên lúc trước nhìn có vẻ y đang truy kích cổ ngọc, nhưng trên thực tế lại có ý nghĩ muốn thử, bây giờ nhìn thấy Từ Hữu Đạo cùng Tạ Kiệt đã thành công, y lập tức tăng tốc, chỉ phút chốc nữa là có thể đụng tới miếng cổ ngọc cuối cùng.

Mọi ánh mắt đều ngưng tụ lại đây, Mạnh Hạo tận mắt thấy tu sĩ mặc áo bào màu tro tay áo vung lên, thu mảnh cổ ngọc cuối cùng vào ống ray áo, bỗng nhiên, lôi điện bốn phía xung quanh người này chẳng biết tại sao lập tức bạo tăng, nhất tề lao đến, tốc độ cực nhanh khó có thể hình dung, trong nháy mắt còn có hơn mười đạo lôi điện, lao tới gần.

Bảo vật tránh lôi trên người tu sĩ mặc áo bào màu tro căn bản không thể chống cự chút nào, trong nháy mắt liền hỏng mất, tu sĩ mặc áo bào màu tro sắc mặt đại biến, đang muốn liều mạng chống cự thì bỗng một tiếng nổ kinh thiên vang lên. Trong ánh mắt mọi người, thân thể tu sĩ mặc áo bào màu tro dần tan thành tro bụi, kể cả túi trữ vật, toàn bộ đều biến thành bột.

Duy chỉ có miếng cổ ngọc kia, cho dù là dưới lực lượng của lôi đình cũng vẫn như trước, không tổn hao chút gì, giờ phút này từ đống tro tàn của tu sĩ mặc áo bào màu tro rơi thẳng xuống đất.

Nhưng vào lúc này, Hàn Bối chợt phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch, nhưng vẫn cắn răng, run run nhấc hai tay lên, hướng về miếng cổ ngọc kia điểm một chỉ.

Nhất thời miếng cổ ngọc này run lên, rồi thay đổi phương hướng, bay về phía Hàn Bối, nhưng lúc này, ở gần Hàn Bối nhất chính là Mạnh Hạo, có thể nói miếng cổ ngọc này là hướng về phía Mạnh Hạo mà đến.

- Mạnh đạo hữu! Nghĩ cho kỹ!

Thanh âm của Hàn Bối trở nên bén nhọn.

Một màn này quá đột ngột, tận mắt thấy cái chết thể thảm của tu sĩ mặc áo bào màu tro, Tạ Kiệt biến sắc, Từ Hữu Đạo cũng lộ ra thần sắc hoảng sợ, nhưng ánh mắt của hai người vẫn nhìn về miếng cổ ngọc đang bay đến chỗ Mạnh Hạo và Hàn Bối, dù sao tu sĩ mặc áo bào màu tro chết đi dường như là việc ngoài ý muốn, không quan hệ gì tới miếng cổ ngọc.

Hai người gần như đồng thời bay tới, dường như có ý nếu Mạnh Hạo dám tranh đoạt, bọn họ sẽ liên thủ giết chết, tốc độ cực nhanh, nhìn bộ dạng chỉ chậm một chút so với Mạnh Hạo, nếu không dùng toàn lực, bọn họ sẽ trễ mấy lượt hô hấp, bị Mạnh Hạo đoạt lấy mảnh cổ ngọc trước.

Nhưng Mạnh Hạo hai mắt chợt lóe, thân mình rất nhanh lao ra, lao tới miếng cổ ngọc kia, nhưng khóe miệng lại kín đáo nở một nụ cười châm chọc, giờ khắc này, ba người tốc độ cực nhanh, chớp mắt đã sắp tới gần miếng cổ ngọc.

Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên, vật như miếng mỡ đông đang nhàn nhã ở phía xa giữa không trung, đột nhiên mở mắt ra, nhìn ba người Mạnh Hạo, thân mình lại nhảy dựng lên giữa không trung, tốc độ cực nhanh không cách nào hình dung, tựa như thuấn di, lúc xuất hiện thì rõ ràng đã rơi xuống đỉnh đầu Từ Hữu Đạo, trực tiếp đánh xuống.

Thân mình Từ Hữu Đạo lập tức run lên, thân thể trong phút chốc dừng lại, trên mặt hiện lên vẻ hoảng sợ.

- Tạ đạo hữu, cứu ta…

Nhưng không đợi cho y có hành động gì, nhất thời, vật kia ở trên đỉnh đầu của y mở miệng, khẽ hút, lượng lớn lôi điện ở bốn phía rầm rầm lao đến, mặc dù nhìn như là bị vật như miếng mỡ đông này hút vào trong miệng, nhưng sau khi lôi điện biến mất, thân thể Từ Hữu Đạo đã trở thành tro bụi.

Thậm chí ngay cả một tiếng kêu thảm thiết cũng không có.

Tạ Kiệt sắc mặt đại biến, hít vào một ngụm không khí, thân mình bỗng nhiên rút lui, tâm thần chấn động, mang theo vẻ hoảng sợ, gã nhìn về phía vật kia, giờ phút này thân mình lại nhảy lên, trôi nổi ở giữa không trung, da đầu gã nhất thời run lên.

Về phần miếng cổ ngọc kia, giờ phút này không còn bị Từ Hữu Đạo và Tạ Kiệt cướp đoạt, đang lao thẳng đến Mạnh Hạo, nhưng Mạnh Hạo lại cười cười, thân mình không đi thẳng, mà là tránh ra vài bước, tránh khỏi đường đi của miếng cổ ngọc, khiến cho miếng cổ ngọc kia rơi xuống trước mặt Hàn Bối, cử động này nhất thời làm cho Hàn Bối sửng sốt, Tạ Kiệt mặc dù da đầu đang run lên, nhưng cũng bị hành động tránh lui của Mạnh Hạo làm cho sửng sốt.

- Nhị vị, tuồng vui này đã bẫy được tu sĩ áo bào màu tro, còn muốn bẫy cả Mạnh mỗ hay sao?

Mạnh Hạo cười như không cười, nhìn về phía Hàn Bối cùng Tạ Kiệt, trong mắt lộ ra một tia châm chọc, mở miệng, lôi kỳ xuất hiện, khiến cho lôi điện ở bốn phía trong khoảnh khắc xao động.

Lời nói của Mạnh Hạo vừa dứt, Hàn Bối nhất thời nhíu mày, hai mắt Tạ Kiệt chợt lóe, không nói gì.

- Chỉ sợ vật như miếng mỡ đông kia xuất hiện, cho dù là Hàn đạo hữu cũng không dự liệu được, cho nên việc Từ Hữu đạo tử vong, cũng không coi là các ngươi bội ước, mà thật sự là ngoài ý muốn.

- Nhưng không quản các ngươi lựa chọn như thế nào, chỉ cần sự tồn tại của Từ Hữu Đạo đã nói lên toan tính của các ngươi cần ba người mới có thể hoàn thành, nay Từ Hữu Đạo đã chết, ta cảm thấy được hiện tại các ngươi hẳn là nên suy nghĩ xem làm thế nào mới có thể khiến cho ta đồng ý thay thế vị trí của Từ Hữu Đạo.

Mạnh Hạo mỉm cười mở miệng, trong mắt đã lộ ra hàn mang, thanh âm bình tĩnh, nhưng lại tựa như hàn băng.

Bên cạnh hắn lôi vụ khuếch tán ra, khiến cho lôi điện nơi đây càng loạn hơn nữa, nhưng Mạnh Hạo cũng không muốn hấp dẫn sự chú ý của vật như miếng mỡ đông kia, sau khi lôi vụ tản ra thì hết sức khống chế ở gần người, không cho nó tiếp tục tản ra ngoài.

Sắc mặt Tạ Kiệt nhất thời trở nên khó coi, tâm cơ của Mạnh Hạo làm cho gã giờ phút này cực kỳ kiêng kị, gã chẳng thể nghĩ tới, ở bên ngoài, trên đường gã cố ý nhằm vào Hàn Bối, vả lại trên đường cũng không trao đổi nhiều với Từ Hữu Đạo, khiến cho việc này thoạt nhìn giống như không có sơ hở, vậy mà còn bị Mạnh Hạo nhìn ra manh mối.

- Là lời nói cuối cùng trước khi chết của Từ đạo hữu lộ ra manh mối, Mạnh đạo hữu quan sát thật tỉ mỉ, tiểu muội thật bội phục.

Hàn Bối mỉm cười. Thần sắc của nàng ta giờ phút này không còn chút mệt mỏi nào.

- Nơi đây cuối cùng đúng là chỉ cần ba người là được, không dối gạt đạo hữu, tiểu muội thân là đệ tử Thanh La Tông, sao có thể bởi vậy mà phản bội Thanh La Tông đâu.

- Hành động lần này của ta cùng với Tạ sư huynh, vốn đã được tông môn tán thành, nhưng mà đáng tiếc, thật là không dự liệu được, vật tông môn muốn câu dẫn ra, Cực Yếm, vậy mà lại ở chỗ này, lại còn khiến cho Từ đạo hữu vẫn lạc.

Hàn Bối vén tóc, mỉm cười mở miệng. Dung nhan rất đẹp, nhưng tâm cơ lại làm cho Mạnh Hạo phải cực kỳ đề phòng, so sánh với nàng thì Tạ Kiệt thật sự không thể bằng.

Lời nói vừa dứt, tay phải Hàn Bối nâng lên, trảo vào hư không, lập tức có một đạo lam ti từ vị trí Từ Hữu đạo tử vong xuất hiện, bay về phía Hàn Bối, ngay sau đó, cách đó không xa, vị trí tử vong của tu sĩ mặc áo bào màu tro, cũng xuất hiện một sợi màu xám, hai sợi tơ lượn lờ, Hàn Bối mở miệng, một đạo hoàng ti bay ra, ba sợi tơ quấn quanh cùng một chỗ, tỏa ra ánh sáng nhu hòa.

Hoàng ti kia, hiển nhiên là sau khi nữ tử trung niên họ Lý chết đi, không biết bị Hàn Bối lấy đi từ lúc nào.

- Nơi đây, bảo vật của cửu đại gia tộc cổ, trừ bảo vật của Hàn gia ta, còn lại tất cả đều hoàn hảo, giữ vững phong ấn, cho nên không thể lấy ra, vốn là cần ba sợi huyết mạch, còn cần ba người hợp lực mới có thể mở ra Tuế Nguyệt chi luyện của tổ tiên Hàn gia, nay chỉ có thể rút ra từ Từ đạo hữu mà thôi.

- Mạnh huynh, chuyện khi trước không đề cập đến nữa, mong rằng sẽ hiểu nhau, hôm nay nếu ngươi đồng ý, tiểu muội lấy thanh danh tổ tiên ra thề, chắc chắn sẽ chia ngươi một phần Tuế Nguyệt chi luyện!

Hàn Bối mở miệng, tay phải nâng lên vỗ vào túi trữ vật, lấy ra một chiếc la bàn, xóa đi ấn ký trong đó.

- Vật này, trước tiên tiểu muội xin lỗi lời nói lúc trước, cái gọi là cửa ra kia, cũng không phải là thật, một khi mở ra, vẫn sẽ về tới đây, mặt la bàn này, là bảo vật của tông môn tiểu muội, lúc nào cũng có thể mở ra, sẽ có thể rời đi, nhưng không cách nào rời khỏi phúc địa, mà là truyền tống ra khỏi đỉnh này mà thôi.

Hàn Bối nói xong, liền đưa la bàn màu tím tới trước người Mạnh Hạo.

Mạnh Hạo mắt nhìn la bàn, mặt không thay đổi, linh thức đảo qua sau đó ngẩng đầu nhìn thoáng qua Hàn Bối đầy thâm ý, Hàn Bối cũng nhìn Mạnh Hạo, hai tròng mắt sáng ngời, Tạ Kiệt sắc mặt vẫn luôn âm trầm đứng ở bên cạnh hừ lạnh một tiếng.

Mạnh Hạo thần sắc như thường, bắt lấy la bàn, dùng linh lực dung nhập vào trong đó, cảm nhận được truyền tống lực thì suy nghĩ một chút rồi khẽ gật đầu.

Hàn Bối tươi cười càng thêm xinh đẹp, hướng về Mạnh Hạo, khẽ khom người, Tạ Kiệt ở một bên, ánh mắt nhìn về phía Mạnh Hạo thật sự không tốt, giờ phút này đã đến tình cảnh này, cũng không có gì phải giấu giếm nữa, Hàn Bối ở trong tông môn, sớm đã ấn định, là đạo lữ song tu của gã, chỉ chờ xong chuyện lần này, tông môn sẽ tổ chức lễ song tu cho hai người.

Hàn Bối ngẩng đầu hít sâu một hơi, bàn tay ngọc bỗng nhiên nâng lên, nhất thời, sợi tơ ba màu trong tay bay ra, kéo dài, vặn vẹo một hồi, bay thẳng đến pho tượng tổ tiên Hàn gia, theo cái khe sau lưng pho tượng, trực tiếp lan tràn đi vào, cùng lúc đó Hàn Bối cắn chót lưỡi, một ngụm máu tươi phun ra, khiến cho sợi tơ ba màu nháy mắt đã trở thành màu đỏ, dung nhập vào trong pho tượng tổ tiên.

Một cái khác, ở chỗ Hàn Bối phân tán ra, chính nàng bắt lấy một cây, còn lại hai cây thì bay tới trước người Mạnh Hạo và Tạ Kiệt, bị Tạ Kiệt bắt lấy.

Mạnh Hạo hai mắt chợt lóe, cũng nắm lấy, ngay khi Mạnh Hạo đụng chạm vào sợi tơ này, gương đồng trong túi càn khôn lại nóng lên.

- Đồ vật trong tay chín pho tượng đều không phải là chân bảo, mà chỉ là hư ảnh, chí bảo chân chính, tồn tại ở bên trong đỉnh tròn, người ngoài không thể lấy được, cho dù là huyết mạch đời sau của chín người cũng không thể lấy ra, nhưng lão tổ Hàn gia trải qua lôi kiếp bị tổn hại, mất đi sự vĩnh cửu, xuất hiện sơ hở, cho nên cửu đại bảo vật bên trong đỉnh, chỉ có Tuế Nguyệt chi luyện là có thể được lấy ra!

- Mà phương pháp lấy ra, là mở ra đỉnh tròn, nhưng việc này dựa vào tu vi của chúng ta thì không thể nào làm được, cho nên cần Mạnh huynh cùng Tạ lang giúp ta thiêu đốt huyết mạch, mượn lực lượng của pho tượng tổ tiên!

Hàn Bối hai mắt lộ ra u quang, nhìn Mạnh Hạo, nói xong thì hướng Tạ Kiệt lộ ra nụ cười ngọt ngào.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.