Chương 177
Nhưng lời này cũng khiến Mạnh Hạo phải suy nghĩ.
- Hay là bị nó nuốt vào rồi không biến mất, mà bị nó cất đi.
- Ngươi đừng hòng gạt ta, hừ hừ, hài tử à, ngươi đã đi quá xa trên con đường tà ác rồi, quay đầu là bờ.
Bì Đống ra vẻ ông cụ non nói.
- Biến thành một kẻ mà ngươi có ấn tượng sâu sắc nhất trong ký ức đi.
Mạnh Hạo tùy ý nói, đầu óc lại đang không ngừng suy nghĩ hàm nghĩa trong lời Bì Đống này, nghĩ xem nên dỗ thế nào để nó nhả tờ ngọc thư kia ra.
- Ấn tượng sâu sắc nhất? Khỏi cần nghĩ, đời này ta chịu ảnh hưởng sâu sắc nhất chính là nó!!
Bì Đống nghiến răng nghiến lợi, phụt một phát biến thành một con vật xuất hiện trước mắt Mạnh Hạo, rõ ràng đó là…
Một con chim có bộ lông toàn thân có với đủ mọi màu sắc, như bị nước mưa xối cho ướt một nửa, một nửa lại khô, to chừng nửa cánh tay, gầy giơ xương, mắt giống tam giác, trông có vẻ đáng khinh khó thể nói nên lời, toàn thân cũng tràn ngập khí tức xấu xa!
Nó đứng trước mặt Mạnh Hạo, dùng đôi mắt tam giác đáng khinh kia nhìn Mạnh Hạo rồi cúi đầu mổ lên người mình.
Mạnh Hạo lặng đi, hắn lớn từng này mà chưa từng thấy con chim nào lại xấu đến thế, nhất là đôi mắt tam giác kia, nhất là bộ lông sặc sỡ đủ mọi loại màu này.
Con chim này vội ho một tiếng, liếc mắt nhìn Mạnh Hạo.
- Đây chính là con chim chết tiệt khiến ta có ấn tượng sâu sắc nhất cuộc đời này. Con chim chết tiệt này, đời trước ta không hàng phục độ hóa nó, đời này ta dù thế nào cũng phải độ hóa nó! Con súc sinh xấu xa, đáng khinh, thích hành con vật có lông này!
Bì Đống nghiến răng nghiến lợi, lúc này biến thành chim nên khi nói lời này bộ mặt lại biến hóa, trông cực kỳ sinh động.
Nhìn con chim, lại nghe lời của Bì Đống, Mạnh Hạo hít sâu một hơi. Hắn nhớ đến lúc trước khi mình bị mặt nạ huyết sắc tính kế thì nghe trong gương đồng có truyền ra tiếng chim hót.
Nghĩ tới cảnh gương đồng thấy con thú nào mà lông dày và mượt là sẽ đánh chết con đó, Mạnh Hạo há không rõ con chim mà Bì Đống này nói là cái gì…
- Ngươi nói, là nó?
Mạnh Hạo chần chừ một chút rồi lấy gương đồng ra khỏi túi càn khôn. Ngay khi hắn lấy gương này ra, con chim do Bì Đống biến thành lập tức thét lên một tiếng thật chói tai, lạch bạch vỗ cánh bay tới, dùng móng vuốt bắt lấy gương đồng trong tay Mạnh Hạo, lại dùng mỏ hung hăng mổ gương đồng.
- Chết tiệt! Chính là nó!
- Nó đang ở bên trong!
- Ta có thể cảm nhận được khí tức của nó!
- Ta cắn chết ngươi, con chim chết tiệt đáng chết ngàn vạn lần này!
- Ta cắn ngươi, ta cắn ngươi…
Con chim do Bì Đống biến thành lúc này như đã phát cuồng, lông trên toàn thân dựng thẳng lên, vừa rú vừa mổ gương đồng, dường như muốn mổ vỡ cái gương này ra.
Mạnh Hạo kinh ngạc nhìn hết thảy, hắn nhớ tới những cảnh khi hắn lần đầu có được chiếc gương đồng này, cho đến khi phát hiện ra tác dụng của gương. Hắn vẫn luôn nghi hoặc, vì sao gương này thần kỳ như vậy mà người bên ngoài không có phát hiện.
Nhưng hắn nhanh chóng bị vẻ điên cuồng của con chim do Bì Đống biến thành, hắn nhìn Bì Đống lúc này đang điên cuồng gào thét, biểu cảm hận thấu xương tủy kia khiến Mạnh Hạo đột nhiên cảm thấy hả giận, đồng thời sâu trong đáy lòng cũng rất chờ mong con chim bên trong gương đồng.
- Có thể khiến Bì Đống tức thành thế này là đủ thấy con chim trong gương bất phàm cỡ nào, nếu nó đi ra là có thể giải quyết được Bì Đống này rồi.
- Lúc trước Bì Đống nói ta không tới Kết Đan, như vậy là chỉ có tới Kết Đan thì ta mới có thể khiến con chim trong gương đồng xuất hiện? Hay là… Nó cũng giống Huyết Ngao, đều là khí linh!
Đôi mắt Mạnh Hạo tỏa sáng, hắn chợt hiểu ra.
- Sao ngươi không phản kháng? Hử? Lần này ta tuyệt đối không buông tha cho ngươi, ta phải độ hóa ngươi!
Con chim do Bì Đống biến thành lại mổ một cái thật mạnh như là đang diễu võ giương oai.
- Ha ha, ngươi không ra được, ngươi không ra được, tức chết ngươi, ngươi đúng là không ra được.
Bì Đống kích động đến toàn thân run run, nhưng đúng lúc này gương đồng chợt lóe, Bì Đống kêu thảm một tiếng, vội buông móng ra rồi rụt lui ra sau. Nhưng còn chưa bay được xa thì gương đồng tự động bay lên, không ngừng phát ra ánh sáng vô hình thụi vào Bì Đống.
Mạnh Hạo nhìn mà lòng sảng khoái, không hề ngăn cản. Nhưng dần thấy Bì Đống kia không tổn hao dù chỉ một cọng lông, hắn lập tức vung tay áo thu gương đồng kia vào trong túi càn khôn.
Con chim do Bì Đống biến thành bay tới, hạ xuống bờ vai Mạnh Hạo, lại ghé vào tai hắn tiếp tục lải nhải.
Nhưng bộ dáng này còn hơn là biến thành cái mũ dài, Mạnh Hạo lại càng mong đạt tới Kết Đan. Hắn hít sâu một hơi, tự động xem nhẹ Bì Đống này, bay lên lao đi.
- Độc trong cơ thể ta chung quy là một vấn đề, có lẽ chỉ có thể nghĩ cách chui vào Tử Vận Tông xem có phương pháp không, bái nhập môn hạ Đan Quỷ đại sư, như thế mới có thể giải được loại độc này.
Mạnh Hạo vừa bay vừa nghĩ. Lúc trước ở trong thành trì bên ngoài Tử Vận Tông, hắn đã nghĩ tới vấn đề này, Xuân Thu mộc chỉ làm thuyên giảm, giúp hắn tranh thủ thêm thời gian mà thôi.
Phương pháp giải độc chân chính lại ở Tử Vận Tông.
- Huống hồ luyện chế Hoàn Mỹ Kim Đan cần bản thân có Tử Đan, mà muốn tu ra Tử Đan thì cần có công pháp tương xứng. Tử Khí Đông Lai của Tử Vận Tông chính là công pháp thích hợp nhất!
Mạnh Hạo nhíu mày, hắn dù tính làm vậy nhưng vẫn chưa nghĩ ra cách lẻn vào Tử Vận Tông. Dù sao hắn đã đắc tội quá nhiều người ở Tử Vận Tông rồi, có Ngô Đinh Thu, có Sở Ngọc Yên, còn cả đám đệ tử năm đó tới Triệu Quốc, sợ rằng nay đám đó đều trở thành đệ tử nội môn rồi.
- Nếu ta có thể đổi một thân phận khác, biến thành người khác là dễ rồi.
Mạnh Hạo thở dài, hiển nhiên bỏ qua hi vọng xa vời không chút khả năng này, nhưng đột nhiên hắn quay sang nhìn túi càn khôn, đôi mắt dần tỏa sáng.
- Mặt nạ… Nếu có mặt nạ có thể thay đổi bộ dáng là có thể làm được điều này. Mà mặt nạ… ta có!
- Chẳng biết mặt nạ này có năng lực mà ta hi vọng hay không, vả lại muốn đeo mặt nạ này cần tu vi Kết Đan mới được, nếu mặt nạ này không dùng được…
Mạnh Hạo chậm rãi quay đầu nhìn con chim trên vai đang lải nhải, đôi mắt tỏa sáng.
- Sao ngươi nhìn ta như vậy?
Con chim do Bì Đống biến thành sửng sốt hỏi.
Mạnh Hạo không thèm để ý tới nó, hắn khoanh chân ngồi dưới đất, lại vỗ túi càn khôn lấy ra một chiếc mặt nạ huyết sắc.
Ngay khi mặt nạ xuất hiện, con chim do Bì Đống biến thành trợn tròn mắt, vỗ cánh bay vòng quanh Mạnh Hạo, miệng thì nói om sòm.
- Đây là cái gì, đây là cái gì? Trời ạ, ta lại thấy được tà ác. Hài tử à, ngươi quả nhiên đi quá xa trên con đường tà ác rồi. Đừng sợ, ta nhất định sẽ túm ngươi trở về con đường kia, ta sẽ độ hóa ngươi. Ô ô ô? Nơi này có cái gì đây, sao ta lại thấy một lão già, oa oa, lão già này thật thê thảm. Hài tử à, ngươi làm vậy là không đúng, ngươi làm vậy là không có đạo đức… Ô? Lão già này như là đoạt xá mà tồn tại, ê lão kia, ngươi làm vậy là không đúng, ngươi làm vậy là không có đạo đức…
Mạnh Hạo vốn xem nhẹ lời của Bì Đống, nhưng lúc này nghe thế thì hắn vội giở mặt nạ ra xem, đôi mắt tỏa sáng, giơ ngón tay phải trực tiếp ấn lên mặt nạ.
Theo linh thức của Mạnh Hạo tuôn vào, trong phút chốc liền thấy được Huyết Ngao đang nhắm mắt ngủ say trong mặt nạ huyết sắc này, khí tức cực kỳ mạnh.
Mạnh Hạo nhìn Huyết Ngao, ánh mắt đầy nhu hòa.
- Hãy mau thức tỉnh đi…
Mạnh Hạo truyền ra linh thức, thân thể Huyết Ngao hơi giật giật, nhưng lại đáp lại bằng cách truyền ra hơi ấm, khiến nụ cười của Mạnh Hạo càng thêm nhu hòa, dường như cùng trở về lúc ở trong Huyết Tiên truyền thừa.
- Ta chờ ngươi tỉnh lại.
Mạnh Hạo nhẹ giọng nói, rồi quay sang nhìn cờ phướn có ba chiếc lông vĩ kia.
Mạnh Hạo thầm biết vậy này là chí bảo, nhưng nay tu vi không đủ nên khó có thể thi triển, chỉ có rót linh thức vào, chậm rãi khắc dấu ấn của bản thân lên nó.
- Kết Đan… Nếu ta có thể trở thành cường giả Kết Đan là có thể lấy được Tam Vĩ phiên này ra…
Mạnh Hạo nhìn chằm chằm chữ ‘Quý’ trên chiếc đuôi thứ ba của Tam Vĩ phiên, đôi mắt lóe lên tia sáng kỳ dị.
Cuối cùng Mạnh Hạo mới đưa linh thức tới chỗ Lý gia lão tổ. Lúc này Lý gia lão tổ đang lui mình ở trong một góc, thân thể mờ ảo, sắc mặt tiều tụy, trông có vẻ như bất cứ lúc nào cũng sẽ tiêu tan.
Khi Mạnh Hạo nhìn lão thì Lý gia lão tổ cũng ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm Mạnh Hạo, ánh mắt kia vẫn đầy vẻ kiêu hùng và âm trầm.
- Ta vẫn luôn nghĩ một vấn đề, vì sao ngươi phải giúp Lý Đạo Nhất, vì sao lần đầu tiên ta gặp ngươi thì ngươi là bức tượng thứ sáu, lần thứ hai gặp ngươi thì ngươi đã trở thành huyết thần của Lý Đạo Nhất.
Mạnh Hạo bình tĩnh nói.
Lý gia lão tổ cười lạnh, không nói câu gì.
- Thì ra là đoạt xá huyết thần, như vậy Mạnh mỗ lại càng tò mò, trước khi đoạt xá huyết thần, ngươi… là ai?!
Mạnh Hạo vẫn bình thản như trước, nhưng Lý gia lão tổ nghe được lời này thì chấn động tinh thần. Thân phận của Lý gia lão tổ là bí mật rất lớn của lão, người ngoài không biết được chút nào, dù là Mạnh Hạo cũng chỉ suy đoán rằng người này có liên quan tới Lý Đạo Nhất, còn cụ thể thế nào thì không rõ.
- Muốn biết thì cầu xin lão phu nửa năm một năm đi, lão phu có lẽ sẽ nói cho ngươi biết.
Lý gia lão tổ nghe vậy thì cười to, trong tiếng cười kia mang đầy khinh thường. Ngay cả cái chết lão còn không để ý, lại đã chịu nhịn bốn ngàn năm cô đơn trong Huyết Tiên truyền thừa, tâm chí kiên định, há có thể bị thủ đoạn tra tấn lúc trước của Mạnh Hạo làm cho dao động được.
Mạnh Hạo với sắc mặt như thường liếc Lý gia lão tổ đang suy yếu kia một cái, sau đó nheo mắt lại, thu hồi linh thức, lại ngẩng đầu lên nhìn Bì Đống.
- Ngươi thích độ hóa người khác?
Mạnh Hạo hỏi.
- Không thích, ta không thích độ hóa, mà là khuyên bảo, biết không, là khuyên bảo.
Bì Đống nghiêm túc đáp.
- Trong mặt nạ này có một kẻ cả đời tà ác tới cực điểm, làm hết đủ mọi chuyện xấu, đạo đức suy đồi, bắt nạt kẻ nhỏ yếu, vô cùng đáng giận. Ta bắt giữ lão rồi vẫn luôn khuyên lão làm việc thiện, nhưng kẻ này pháp lực mạnh, ta không thể làm gì được…
Mạnh Hạo thở dài, hắn còn chưa kịp nói xong thì con chim do Bì Đống biến thành đã mở to mắt, lộ ra cái vẻ nghiến răng nghiến lợi.
- Hắn dám, kẻ như thế phải bị ta độ hóa, đời này ta hận nhất kẻ xấu, ta phải độ hóa hắn!
Con chim này kích động vô cùng, dường như vô cùng hưng phấn với chuyện độ hóa loại ác đồ này. Không đợi Mạnh Hạo nói gì thêm nó đã nhảy vọt vào trong mặt nạ huyết sắc của Mạnh Hạo.






