Chương 178
Mới vừa vào, Bì Đống này lập tức kêu lên.
- Đây đây đây… đây là Hoàng Tuyền Cửu Táng phiên!!! Không ngờ đã mở ra tam vĩ, tà ác, thật là tà ác. Lão già nhà ngươi quả nhiên là hóa thân của tà ác, ta phải đại diện chính nghĩa độ hóa ngươi!!
Nói xong, Bì Đống vọt tới trước mặt Lý gia lão tổ vốn đang ngẩn người, với dáng vẻ cực kỳ nghiêm túc bắt đầu kể lể.
- Ngươi như thế là không đúng, ngươi như thế là không có đạo đức, ngươi như thế là sẽ không có kết cục tốt đẹp…
Mạnh Hạo vội ho một tiếng, tranh thủ thu hồi mặt nạ huyết sắc này lại, thở phào một hơi thật nhẹ nhõm, nhưng đôi mắt lại chợt lóe.
- Hoàng Tuyền Cửu Táng phiên?
Mạnh Hạo như có suy nghĩ, nhoáng lên một cái đang định bay lên, thì đột nhiên chui xuống dưới rừng, ẩn mình trong đó, cũng thu tu vi lại, không để lộ chút nào. Rồi hắn ngẩng đầu lên, híp mắt lại.
Tuy tu vi đã tới Trúc Cơ trung kỳ, với cảnh giới Trúc Cơ thì Mạnh Hạo đã đạt tới trình độ có thể tranh tới với đạo tử, nhưng hắn không có gốc rễ, nơi đây lại là vùng giáp ranh của Huyết Yêu Tông và Nhất Kiếm Tông nên cần phải cẩn thận, không thể bỏ mặc tất cả được.
Đây là điều mà Mạnh Hạo vẫn luôn ghi nhớ trong lòng.
Cũng chỉ thời gian mười hơi thở sau, trên bầu trời có những cây cầu vồng bay vọt qua đây. Những cây cầu vồng này có chừng vài chục, mà đám người bên trong chân đạp phi kiếm, trông khí vũ hiên ngang, mặc cùng một loại y phục, bay qua nơi nào bầu trời nơi ấy ầm vang.
Phía trước vài chục người này có ba người là dễ gây chú ý nhất. Ba người này đều mặc y phục màu xanh mang theo màu trắng, lưng đeo vỏ kiếm, kiếm quang dưới chân lóe lên, khiến người ta cảm thấy kiếm quang này sắc bén như có thể mở ra hư vô.
Trong ba người này có một người thoạt trông hơn bốn mươi tuổi, khuôn mặt đầy uy nghiêm, tu vi lại cao cường, đã đạt tới cảnh giới Trúc Cơ hậu kỳ gần với Giả Đan. Khuôn mặt như vậy, nhưng tóc đã hoa râm, lúc này đang bay phất phới trong những mái đầu đen kia.
Sau người này có một thanh niên tuổi hơn ba mươi, thanh niên này môi hơi mỏng trông hơi khắc nghiệt, đôi mắt đan phượng lóe lên hàn quang, dẫu cho tuấn mỹ bất phàm nhưng lại khiến người ta cảm thấy lạnh lùng vô tình. Mà kiếm dưới chân y lại hàn khí bức người, tu vi Trúc Cơ trung kỳ khiến lúc thanh niên này bay cũng tỏa ra khí thế không kém.
Người cuối cùng trông tầm hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng rõ ràng là đầy chính khí, cho dù tu vi mới chỉ Trúc Cơ sơ kỳ nhưng ánh mắt ngời ánh sao kia cũng khiến người này trông như mang theo vẻ chính trực ngay thẳng.
Mạnh Hạo vừa nhìn thấy người đó thì ánh mắt hiện lên chút hồi ức, người đầy chính khí này chính là vị đại sư huynh khi Mạnh Hạo còn ở Kháo Sơn Tông, sau bị Nhất Kiếm Tông đưa đi.
Mấy năm không gặp, ngày hôm nay gặp ở nơi đây, Mạnh Hạo thấy Trần Phàm thì nhớ tới năm đó, dường như là đã quá xa. Nay Kháo Sơn Tông không còn, Triệu Quốc cũng đã biến mất, không biết người trước mặt có còn như ngày xưa không.
Mạnh Hạo im lặng, hắn đã nhìn ra hơn chục người này là đệ tử Nhất Kiếm Tông, đệ nhất đại tông ở Nam Vực này. Mà Nhất Kiếm Tông xuất hiện ở nơi đây, Mạnh Hạo cũng không thấy bất ngờ gì. Dù sao nơi đây là nơi tiếp giáp giữa hai tông môn là Nhất Kiếm Tông và Huyết Yêu Tông.
Mà nghe người Tiếu gia thì Mạnh Hạo biết Nhất Kiếm Tông và Huyết Yêu Tông xung đột không ngừng, thi thoảng lại có trận chiến.
Cho đến khi đám người này đi xa, Mạnh Hạo đang suy nghĩ thì hắn đột nhiên nhìn lên bầu trời.
Không bao lâu, lại có vài chục cây cầu vồng huyết quang phút chốc gào thét vụt qua nơi này vói tốc độ cực nhanh, cuốn lên gió lùa xuống núi rừng khiến cây cối lao xao, cũng có nhiều ảo ảnh cự thú khổng lồ đằng vân giá vụ bay vọt phía trên những cây cầu vồng kia.
Đám tu sĩ trong cầu vồng kia sắc mặt âm trầm, ánh mắt đều toát lên vẻ tiêu sát, khiến sát khí lượn lờ bốn phía như ngưng tụ lại, lại bị cự thú trên bọn họ không ngừng nuốt vào, rồi gầm lên những tiếng kinh thiên.
Những người này chính là đệ tử Huyết Yêu Tông, bọn họ bay đi với tốc độ cực nhanh, cũng chỉ thời gian vài hô hấp đã biến mất khỏi tầm mắt Mạnh Hạo. Theo phương hướng bọn họ đi thì đúng là đang đuổi theo đám tu sĩ Nhất Kiếm Tông.
Những người này phóng đi rồi, Mạnh Hạo mới đi ra khỏi rừng núi bên dưới. Nhìn phương hướng mà tu sĩ Nhất Kiếm Tông và Huyết Yêu Tông bay đi, Mạnh Hạo suy nghĩ một chút, không bay lên mà âm thầm chạy theo trong núi rừng này.
Ước chừng hai nén hương trôi qua, Mạnh Hạo đang lao đi như tên bắn thì nghe được những tiếng nổ vang lên từ phía trước. Hắn lại càng lao đi nhanh hơn, không quá bao lâu thì thấy giữa không trung cách đó không xa, hai nhóm người của Nhất Kiếm Tông và Huyết Yêu Tông đang đấu pháp giết chóc lẫn nhau, tiếng nổ vang vọng, từng gợn sóng khuếch tán, cũng có tia sáng của thuật pháp bùng lên.
Người của Nhất Kiếm Tông, một thanh kiếm chính là sinh mệnh của tu sĩ, sắc bén vô cùng. Mà thuật pháp của Huyết Yêu Tông thiên biến vạn hóa, không phải huyết sắc làm chủ, mà là rất nhiều thủ đoạn. Nhất là đám ảo ảnh cự thú kia dường như mạnh vô cùng, cho dù chỉ có ba con nhưng luôn lao ra, trong khoảng thời gian ngắn không ai có thể tới gần chút nào.
Nhưng hai nhóm người này không có Kết Đan, cao nhất cũng chỉ là cảnh giới Giả Đan, hầu hết đều là Trúc Cơ. Lúc này chém giết, huyết quang lóng lánh, Mạnh Hạo đã thấy được vài kẻ rống lên bỏ mình, mắt thấy Huyết Yêu Tông như đang chiếm thế thượng phong, đúng lúc này, vị tu sĩ Giả Đan của Nhất Kiếm Tông kia mắt bỗng lóe hàn quang.
- Nhất Kiếm trận!
Y vừa nói thế, đám đệ tử Nhất Kiếm Tông xung quanh, bao gồm cả Trần Phàm, lập tức vòng quanh người này. Từng đạo kiếm quang bắn vọt lên, mà có thể thấy bằng mắt thường kiếm quang ngưng tụ lại một chỗ, rõ ràng đã hình thành bóng kiếm lớn chừng trăm trượng, trực tiếp chém tới ba con cự thú kia.
Tiếng ầm vang vọng khắp bốn phương tám hướng, ba con cự thú kia toàn thân run bần bật, rống lên những tiếng không cam lòng, thân thể vỡ tan. Lúc này đại kiếm tản ra, hóa thành mấy trăm kiếm quang bắn tới đám đệ tử Huyết Yêu Tông còn sót lại. Mà có vài chục đạo kiếm quang lại nhằm thẳng xuống mặt đất, tới nơi Mạnh Hạo đang ẩn thân.
Mạnh Hạo nhướng mày, nhảy dựng lên, giơ tay phải phát ra. Ngay tức khắc cuồng phong rít gào bốn phía, đám kiếm quang tiến đến này còn chưa kịp tới gần Mạnh Hạo, chỉ còn cách mấy trượng thì đã vỡ tan.
Mạnh Hạo xuất hiện, kiếm quang vỡ tan lập tức khiến toàn bộ đám tu sĩ Nhất Kiếm Tông đều thấy được Mạnh Hạo. Nhất là tên thanh niên Trúc Cơ trung kỳ có đôi môi hơi mỏng trông có vẻ khắc nghiệt kia thì hàn quang lóe lên trong mắt, lúc trước kiếm quang nhắm tới Mạnh Hạo chính là do gã điều khiển.
- Dư nghiệt Huyết Yêu Tông đứng một bên với ý xấu, các sư đệ nghe lệnh, giết chết y!
Thanh niên này hô lên, cũng chẳng thèm nhận biết Mạnh Hạo là ai, nếu đã xuất hiện ở đây thì gã coi như sinh tử của đối phương đã không còn là của đối phương nữa.
Gã vừa nói thế, vị trung niên Trúc Cơ hậu kỳ thoạt trông hơn bốn mươi tuổi kia hơi nhíu mày lại, nhưng không có ngăn cản, cũng không ra tay. Những kẻ khác thì đều nhao nhao lao tới phía Mạnh Hạo.
Đúng lúc này, Trần Phàm nhìn về phía Mạnh Hạo, đôi mắt hiện lên đầy vẻ vui mừng.
- Dừng tay!!
Gã hô lên, nhanh chóng bay ra, trong khoảnh khắc lấy tu vi Trúc Cơ sơ kỳ hóa thành tốc độ vượt qua đám người kia, đến thẳng bên người Mạnh Hạo.
- Người này là sư đệ của ta, các vị hãy dừng lại!!
Trần Phàm triển khai toàn tốc trực tiếp xuất hiện bên người Mạnh Hạo, sắc mặt kích động, cũng vô cùng vui sướng, thậm chí cũng giống như Mạnh Hạo mà nhớ tới những ngày trước đây.
Mạnh Hạo nhìn Trần Phàm, mỉm cười. Nụ cười của Trần Phàm và lời nói của gã đã đủ để biểu lộ sự chân thành của gã, làm cho Mạnh Hạo lập tức nhận ra Trần sư huynh vẫn giống bảy tám năm trước, không hề thay đổi.
- Bái kiến sư huynh.
Mạnh Hạo hít sâu một hơi, ôm quyền cúi đầu với Trần Phàm.
Trần Phàm cười ha ha, so với bảy tám năm trước, gã tuy dáng vẻ có thay đổi, nhưng tính cách vẫn như vậy, lúc này gã liền tiến lên ôm lấy Mạnh Hạo.
- Trần sư đệ, vị sư đệ này của ngươi sao ta chưa từng thấy bao giờ. Ta cũng không biết Nhất Kiếm Tông ta lại có một đệ tử như này.
Tên thanh niên có tướng khắc nghiệt nói, ngoài cười nhưng trong không cười, thậm chí ngữ khí còn mang theo chất vấn.
- Chu sư huynh, sư đệ không phải là đệ tử Nhất Kiếm Tông, mà là sư đệ khi ta còn ở Kháo Sơn Tông.
Trần Phàm khẽ cau mày, đứng trước người Mạnh Hạo nhìn thanh niên họ Chu kia.
Mạnh Hạo không nói gì, sắc mặt đầy bình tĩnh. Hắn muốn xem Trần sư huynh sẽ xử lý chuyện này như thế nào.
- Thì ra là đệ tử tiểu tông, nếu quen biết Trần sư đệ thì vốn không hỏi khó, nhưng người này rình mò ở đây, chuyện này phải có một lời giải thích mới được.
Thanh niên họ Chu không nhanh không chậm nói, y thực sự không nhằm vào Mạnh Hạo, mà là nhằm vào Trần Phàm.
Đám đệ tử Nhất Kiếm Tông hai mặt nhìn nhau, đều lùi ra sau không nói gì, hiển nhiên đây không phải lần đầu nhìn thấy hai người Chu, Trần như vậy.
Mà nam tử trung niên có tu vi Giả Đan thì thầm than một tiếng, có phần đau đầu nhìn hai người Chu, Trần, sau đó quay sang nhìn Mạnh Hạo, nhíu mày.
- Giải thích? Chu Sơn Nhạc, Trần mỗ rất muốn biết ngươi muốn sư đệ của Trần mỗ giải thích cái gì.
Ánh mắt Trần Phàm lập tức lạnh lùng hẳn đi, gã đứng trước người Mạnh Hạo, thản nhiên hỏi vặn lại.
- Ta đứng ở đây, thật muốn xem kẻ nào dám làm khó sư đệ của ta!
Trần Phàm nói, giơ tay vỗ túi trữ vật, lập tức có một chiếc tiểu kiếm màu đen to bằng lòng bàn tay bay ra, vờn quanh đỉnh đầu gã.
Ngay khi tiểu kiếm này xuất hiện, Mạnh Hạo chấn động tinh thần, mà đám người xung quanh thì khẩn trương. Ngay cả vị nam tử trung niên Giả Đan kia cũng hít sâu một hơi.
Mà sắc mặt Chu Sơn Nhạc thì chợt khó coi hẳn đi, ánh mắt đầy ghen tị nhìn chằm chằm Trần Phàm, nhưng lòng thì kiêng kỵ không thôi.
Một luồng khí tức khủng bố có thể so với Kết Đan rõ ràng phóng ra từ thanh kiếm này.
- Chu Sơn Nhạc, Trần mỗ đang chờ ngươi nói đó.
Trần Phàm bình tĩnh nói.






