Ngã Dục Phong Thiên

Chương 329: Giết Người Trong Đêm Mưa

Chương 200

Gần như ngay lập tức khi ngũ tông nhị tộc xuất hiện bên ngoài Nhật Nguyệt sơn mạch của Tống gia, tại nơi Tống gia đang tổ chức yến hội kén rể, Mạnh Hạo đứng dưới tầng mây lốc xoáy, thân thể nhảy lên, đồng thời, dưới ánh nhìn chăm chú của tất cả mọi người, hắn bỗng nâng tay phải lên, nắm Như Ý ấn trong lòng bàn tay, tu vi trong cơ thể ầm ầm tuôn vào trong đó.

Giờ phút này Như Ý ấn đã sớm được chuẩn bị sẵn sàng, gần như ngay khi linh khí của Mạnh Hạo dung nhập vào trong đó, trong ánh mắt của những thiên tài và lão quái Nguyên Anh kỳ, họ nhìn thấy phía giữa không trung sau lưng Mạnh Hạo đột nhiên xuất hiện một vòng xoáy màu đen cực lớn.

Vòng xoáy này giống như một cái miệng lớn, lập tức nuốt trọn thân ảnh Mạnh Hạo vào trong, dưới sự kinh ngạc há hốc mồm của các đệ tử thiên tài, dưới sự bất ngờ không kịp phản ứng của những lão quái Nguyên Anh kỳ, thân ảnh Mạnh Hạo đã biến mất khỏi tầm mắt tất cả mọi người.

Gần như ngay khi Mạnh Hạo vừa biến mất, những lão quái Nguyên Anh kỳ này không cách nào yên tĩnh được nữa, đồng thời nhất tề bay lên, lao thẳng đến tầng mây lốc xoáy. Lúc này, trong nội tâm lão tổ Tống gia, Tống Thiên, nhẹ nhàng buông lỏng, lúc trước lão không thể không nói mấy lời kia, trên thực tế cho dù là Tống gia cũng rất khó có thể đồng thời đối mặt với ngũ tông nhị tộc.

Nếu Mạnh Hạo tự có biện pháp rời khỏi đây, thì đó là phương án tốt nhất đối với hắn.

Cho nên giờ khắc này lão cũng không ngăn cản tu sĩ Nguyên Anh kỳ của các tông môn, một lát sau, những lão quái Nguyên Anh kỳ kia cả đám mang theo thần sắc khó coi tiêu sái đi ra, bọn họ dĩ nhiên cảm nhận được rõ ràng Mạnh Hạo dùng một loại trận pháp cực kỳ cường hãn cưỡng ép truyền tống đi ra ngoài.

- Chỉ có tu vi Trúc Cơ, thế nhưng lại có chí bảo truyền tống như vậy, trên người Mạnh Hạo này chắc chắn có bí mật!

- Thái Linh Kinh, chí bảo truyền tống, người này Tử Vận Tông ta nhất định phải đoạt được!

Khi những lão quái Nguyên Anh kỳ trở về, người của ngũ tông nhị tộc cũng rời khỏi Nhật Nguyệt sơn mạch của Tống gia, cùng lúc đó, khi Mạnh Hạo dùng Như Ý ấn truyền tống rời đi…

Bên trong Thanh La Tông, trung tâm của ngọn núi thứ nhất trong Thập Vạn đại sơn, phía trên lư hương cực lớn kia, sương khói lượn lờ, giờ phút này thân ảnh của vài chục tu sĩ đang tiêu biến rất nhanh.

Tử La lão tổ cùng với mỹ phụ trung niên, hai người mang thần sắc âm trầm đứng bên dưới lư hương, ngẩng đầu nhìn những thân ảnh của các tu sĩ đang tiêu tán trong sương khói.

- Đáng tiếc, tung tích của người này bởi vì sử dụng Như Ý ấn, nếu xuất động đệ tử Kết Đan kỳ hoặc mang theo pháp bảo Kết Đan kỳ sẽ bị can nhiễu, rất khó mượn lực lượng Tam Thanh lô để truyền tống chính xác, chỉ chệch một chút cũng đã là trăm vạn dặm, vả lại Tam Thanh lô một tháng chỉ có thể mở ra một lần.

Tử La lão tổ cau mày, chậm rãi mở miệng.

- Không sao, cho dù đệ tử Kết Đan kỳ không thể đuổi theo. Nhưng trong những đệ tử Trúc Cơ kỳ được phái ra có cả Chu Kiệt dựa vào thân phận và tu vi của hắn tất có khả năng khiến cho người kia lưu lại.

- Huống hồ bọn họ chỉ cần vây khốn Mạnh Hạo, sau đó bố trí trận pháp, ta và ngươi sẽ có thể đến đó trong nháy mắt, đến lúc đó, người này có chạy đằng trời.

Mỹ phụ trung niên thản nhiên mở miệng.

- Nhưng ngươi đừng quên Như Ý ấn của người này không biết còn có thể sử dụng mấy lần, nếu là Như Ý ấn đầy đủ thì có thể sử dụng bảy lần.

Tử La lão tổ trầm mặc, nhìn thân ảnh đệ tử Thanh La Tông đang dần biến mất trên Tam Thanh lô, chậm rãi mở miệng.

- Chuyện này không quan trọng. Tu vi của Mạnh Hạo chỉ là Trúc Cơ trung kỳ mà thôi, căn cứ theo điển tịch ghi lại, ta phán đoán, dùng tu vi của hắn bây giờ, muốn mở ra Như Ý ấn cần thời gian hai nén hương.

- Nói cách khác, chỉ cần đám người Chu Kiệt có thể vây khốn hắn trong thời gian hai nén hương, hoặc là trong thời gian hai nén hương bố trí xong trận pháp, thì tất cả coi như đã định, vả lại chỉ là một tên Trúc Cơ trung kỳ mà thôi, Tử La sư huynh không cần lo lắng, sau hai nén hương, hai người ta và ngươi sẽ xuất hiện trước mặt Mạnh Hạo.

Mỹ phụ trung niên mỉm cười.

Khi hai người này đang nói chuyện, tại vùng biên giới của Nam Vực, trong một khu vực xa lạ, đại sơn kéo dài mấy trăm vạn dặm, bầu trời u ám, từng trận lôi đình xẹt qua, tiếng nổ ầm vang truyền khắp bát phương, khiến cho muông thú hoang dã trong núi phần lớn đều run rẩy, như bị thiên uy chấn nhiếp.

Từng đợt mưa lớn tầm tã giáng từ trên trời xuống, ào ào rơi thẳng xuống mặt đất, lúc này vốn đang buổi chiều tà, nhưng bát hoang bị bao phủ một màu u ám, khiến cho bầu trời đen kìn kịt, dường như toàn bộ thế giới đều đã trở thành một cõi mông lung.

Đúng lúc này, có một đạo thiểm điện xẹt ngang qua bầu trời, đột nhiên, ở giữa không trung có một tầng sóng gợn khuếch tán ra bốn phía, màn mưa nhất tề bị tách ra, trong khoảnh khắc xuất hiện một hắc động cực lớn, thân ảnh của Mạnh Hạo từ trong đó lảo đảo đi ra, sắc mặt tái nhợt, sau khi xuất hiện hắn lập tức đảo mắt nhìn bốn phía.

Khi hắc động kia biến mất, mưa lập tức rơi trên người Mạnh Hạo, nhưng Mạnh Hạo dường như không để ý, mà vẫn chăm chú nhìn bốn phía, sau đó mới nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Một tiếng răng rắc khẽ vang lên từ trong tay hắn, Mạnh Hạo cúi đầu nhìn xuống, Như Ý ấn trong lòng bàn tay phải vốn đã xuất hiện một vài vết nứt, giờ phút này lại có thêm một vết nữa, không những vậy, nhìn bộ dạng này thì có lẽ không dùng được mấy lần nữa là sẽ vỡ vụn.

- Đây là bảo vật hộ mệnh, không thể tùy tiện dùng được nữa.

Mạnh Hạo chần chờ một chút, hít sâu một hơi chấn động toàn thân, nhất thời màn mưa tách ra, quần áo cũng không sót lại chút ẩm ướt nào.

- Giờ phút này hẳn là có không ít tông môn Nam Vực đang tìm ta.

Mạnh Hạo nhíu mày, khi mở ra tòa Đạo Đài thứ năm Thái Linh Kinh lại tỏa ra kim quang, thật là ngoài dự liệu của hắn, khiến cho hắn không thể không lựa chọn rời đi.

- Cũng may đã lấy được Tứ Phương châu, vật ấy không biết có thể giải độc Tam Sắc Bỉ Ngạn hoa của ta hay không.

Hai mắt Mạnh Hạo lộ ra hào quang, đang muốn tìm một nơi núi non yên tĩnh mở động phủ tạm thời ở lại để thử giải độc xem sao, thì ngay lúc hắn vừa di động thân mình, bỗng nhiên thân sắc Mạnh Hạo thần sắc bỗng nhiên đột nhiên biến đổi.

Chỉ thấy ở nơi lúc trước là hắc động khi hắn xuất hiện, vốn đã khôi phục như thường, nhưng giờ phút này hắc động lại đột nhiên xuất hiện một lần nữa, như hư vô bị mạnh mẽ xé mở, trong đó là một mảnh tối đen, đồng thời cũng có một cỗ lực lượng đẩy mạnh khuếch tán ra khiến cho màn mưa bị bắn ra bốn phía.

Trong mắt Mạnh Hạo chợt lóe lên sát cơ, giờ phút này hắn có thể lựa chọn xoay người dùng tốc độ nhanh nhất thoát đi, dù sao hắc động này xuất hiện đột ngột, nhưng hiển nhiên không phải là ngẫu nhiên, mà hẳn là có người truy tìm dao động truyền tống của hắn mà truy kích đến.

Nhưng Mạnh Hạo lại không phải chọn lựa như vậy, mà trong mắt bắn ra hàn quang bức người, trong tính cách của hắn mang theo sự quyết đoán, thời gian dùng để thoát đi không bằng đơn giản ra tay quấy nhiễu.

Sự suy tư chỉ diễn ra trong đầu Mạnh Hạo một chớp mắt, sau đó hắn cất bước đi tới, tay phải nhấc lên, lập tức một đạo phong nhận cự đại cùng với hỏa long ầm ầm lao ra, hướng về phía hắc động trước mặt, cách không nhấn mạnh một cái.

Nhất thời hỏa long rít gào lao thẳng đến hắc động, trong phút chốc, một tiếng nổ vang kinh thiên truyền ra, hắc động kia như muốn tan vỡ, run lên kịch liệt, trong đó vậy mà xuất hiện hơn mười đạo thân ảnh của tu sĩ, bọn họ đang tụ lại rất nhanh, dường nhau bất cứ lúc nào cũng có thể lao ra.

Mạnh Hạo không hề chần chờ, tay phải nhấc lên, cắn nát đầu ngón tay, Huyết Chỉ thuật được thi triển ra đồng thời thân thể cũng tiến lên phía trước, lại nhấn một cái về phía hắc động kia.

Rầm!

Một tiếng nổ vang cực lớn truyền lại đồng thời lôi đình nổi lên, hắc động chấn động mạnh, lập tức nổ tung tan vỡ, dù không có tiếng kêu thảm thiết truyền ra nhưng hơn mười đạo thân ảnh từ bên trong đi ra, lại chỉ còn có một nửa!

Còn một nửa thì đã bị hủy diệt cùng với hắc động kia!

Giết người không thấy máu, để có thể làm được chuyện này thì sự quyết đoán lúc trước của Mạnh Hạo đóng vai trò rất lớn, nếu lúc trước hắn hơi có chút chần chờ do dự, hay là không dám đối mặt mà bỏ chạy, như vậy hắn phải đối mặt với không chỉ có hơn mười người trước mặt, mà có thể còn nhiều hơn nữa.

Hơn mười người này vừa mới xuất hiện nhưng đã lập tức bộc phát ra lực lượng Trúc Cơ hậu kỳ, nhất là một nam tử tóc dài trong số đó, người này thân thể thon dài, bộ dạng tuấn lãng, môi hơi bạc, mắt lộ ra tia sáng kỳ dị, tu vi của hắn đã đạt tới cảnh giới Giả Đan, Trúc Cơ viên mãn!

- Thanh La Tông!

Hai mắt Mạnh Hạo co rụt lại, hắn đã nhận ra trang phục của những người này, sát cơ trong khoảnh khắc đạt đến mức cao nhất, người của Thanh La Tông xuất hiện ở nơi này, ánh mắt Mạnh Hạo lập tức trở nên thanh tịnh, giờ phút này căn bản không nói hai lời, thủ đoạn làm việc của hắn xưa nay luôn luôn quyết đoán, nếu phải ra tay sẽ không chần chừ chút nào.

Giờ phút này hắn bước về phía trước một bước, năm tòa Hoàn Mỹ Đạo Đài Trúc Cơ trong phút chốc vận chuyển toàn bộ, nhưng không tán ra ngoài chút nào, vậy mà vẫn làm cho màn mưa bốn phía chấn động, Mạnh Hạo bước tới trước mặt một tu sĩ Thanh La Tông.

Người này hừ lạnh một tiếng, tay phải nhấc lên, lập tức một đại thủ ấn bỗng nhiên xuất hiện, lao thẳng đến Mạnh Hạo, cùng lúc đó tu sĩ Thanh La Tông khác ở bốn phía, không ai nói lời nào mà đồng loạt lao đến chỗ Mạnh Hạo.

Duy chỉ có tu sĩ cảnh giới Giả Đan kia là không ra tay, mà đang dùng tay phải vỗ vào túi trữ vật phía sau lấy ra một lư hương lớn bằng lòng bàn tay, hai tay chà xát, đốt lên trong đêm mưa.

Dần dần có một làn khói ngưng tụ ở giữa không trung, hình thành từng vòng ký hiệu, nhìn bộ dáng như muốn tạo thành một loại trận pháp nào đó.

Gần như ngay khi lư hương được lấy ra, vị tu sĩ Thanh La Tông bị Mạnh Hạo nhằm vào kia đã thi triển xong hư ảo đại thủ ấn, khóe miệng lộ ra nụ cười, theo gã thấy, lần hành động này thật sự là chuyện bé xé ra to, dùng tu vi hậu kỳ của mình để giết chết một tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ sẽ cực kỳ dễ dàng.

- Công lao này thuộc về Tạ mỗ rồi!

Tu sĩ Thanh La Tông kia cười ha ha, thân thể lao ra, vậy mà muốn dùng thân thể đối chọi với Mạnh Hạo, trên vai người này có quang mang lóe lên, dường như huyễn hóa ra vài gốc gai sắc.

Vẻ mặt Mạnh Hạo vẫn như thường, đợi gã đến gần trong nháy mắt, liền nâng tay phải lên, điểm một chỉ vào hư ảnh đại thủ ấn kia, một tiếng ầm vang lên, đại thủ ấn lập tức tan thành từng mảnh khiến tu sĩ Thanh La Tông họ Tạ sửng sốt, đồng thời Mạnh Hạo tiến tới gần, không quan tâm đến gã, tốc độ nháy mắt bạo tăng lên, tu vi vốn dùng nội liễm, trong nháy mắt toàn bộ bộc phát ra.

Rầm!

Uy áp ngập trời, tốc độ của Mạnh Hạo cực nhanh, ngay lập tức xuất hiện trước mặt tu sĩ họ Tạ, tay phải túm lấy cổ gã, lạnh lùng bóp chặt.

Răng rắc một tiếng, tu sĩ họ Tạ mở to mắt, khí tuyệt thân vong!

Đây đơn thuần là cảnh tượng giết người trong đêm mưa!

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.