Ngã Dục Phong Thiên

Chương 330: Đạo Tử Chiến

Chương 201

Giết người không thấy máu, bởi vì cho dù có máu thì cũng bị nước mưa tẩy sạch đi, như được gột sạch cả thể xác và tinh thần, khiến cho Mạnh Hạo ở nơi này căn bản không để ý đến cơn mưa đang rơi xuống, cũng không cần lãng phí tu vi để che người trong mưa nữa.

Hắn chậm rãi buông lỏng tay ra, xoay người, mưa xẹt qua khuôn mặt của hắn, theo cằm theo tóc theo quần áo chảy xuống, một tia chớp xẹt qua trong đêm tối, khiến cho hình tượng của Mạnh Hạo giờ khắc này nhiều thêm một phần yêu dị.

Cảnh tượng này làm cho hơn mười đệ tử Thanh La Tông ở bốn phía xung quanh nhất tề chấn động tâm thần, ánh mắt nhìn Mạnh Hạo đã không hề có sự khinh miệt mà đã xuất hiện sự ngưng trọng.

Ngay cả vị đệ tử Thanh La Tông có tu vi Giả Đan, Chu Kiệt, cũng phải ngẩng đầu nhìn Mạnh Hạo liếc mắt một cái, hai mắt co rút lại một chút, nhưng không ra tay, mà nâng tay phải lên, lăng không ấn xuống lư hương, khiến cho làn khói tăng tốc bay lên, nhanh chóng ngưng tụ lại.

- Không tiếc bất cứ giá nào, vây khốn giết chết người này.

Y thản nhiên mở miệng, thanh âm trong đêm mưa mang theo một cỗ hàn khí.

Hơn mười tu sĩ Thanh La Tông ở bốn phía xung quanh Mạnh Hạo nghe vậy, toàn bộ ngưng trọng sau đó lập tức lao ra, thuật pháp, bảo khí, đủ loại thủ đoạn trong phút chốc được thi triển ra, tiếng nổ vang kinh thiên động địa, trận chém giết trong đêm mưa này là trận chặn giết mạnh nhất mà Mạnh Hạo từng đối mặt, hơn mười người này, bất kỳ một người nào cũng là Trúc Cơ hậu kỳ.

Thậm chí có thể nói, hơn mười người này không một tiểu tông môn nào có thể có được, cho dù là tông môn bậc trung cũng tuyệt đối sẽ không phái ra cùng một lúc, bởi vì đối với tông môn mà nói, những đệ tử Trúc Cơ hậu kỳ này nếu như có cơ duyên có người Kết Đan thành công, cho dù chỉ có một người có thể Kết Đan, đối với tông môn cũng cực kỳ trọng yếu.

Duy chỉ có siêu cấp tông môn như Thanh La Tông mới có thể có nội tình như thế, có thể một lần phái ra nhiều Trúc Cơ hậu kỳ như vậy.

Hai mắt Mạnh Hạo chợt lóe, nếu đổi lại lúc hắn chưa mở ra tòa Đạo Đài thứ năm thì một trận chiến này đối với hắn mà nói sẽ cực kỳ gian nan, thậm chí có nguy cơ tử vong, nhưng hôm nay, Mạnh Hạo đã có đủ năm tòa Đạo Đài, chiến lực có thể được xưng là vô địch trong Trúc Cơ kỳ, thậm chí có thể nói giờ phút này Mạnh Hạo là đệ nhất nhân dưới Kết Đan trong tu chân giới ở Nam Vực!

Hắn cười lạnh một tiếng, trong khoảnh khắc khi hơn mười tu sĩ Thanh La Tông kia tiến đến, hắn nâng tay phải lên tung một trảo vào hư không, trong nháy mắt tản ra tiến về phía trước, lập tức hiện lên hình dạng hỏa long, cho dù còn chưa hoàn toàn ngưng hình nhưng đã phát ra hơi nóng kinh người khiến cho màn mưa bốn phía bị bốc hơi thành sương mù.

Trong làn sương mù quay cuồng, Mạnh Hạo vỗ vào túi trữ vật, lập tức hai thanh kiếm gỗ bay ra, đảo quanh thân thể hắn một vòng sau đó lập tức lao ra.

Sương mù quay cuồng che đậy cảnh tượng bên trong, nước mưa bị bốc hơi dung nhập vào trong đó, lôi đình ở bên ngoài nổ vang, tia chớp xẹt qua, từng tiếng kêu thê lương thảm thiết từ trong sương mù truyền ra.

Thân ảnh của Mạnh Hạo trong sương mù mang theo sự chết chóc, ở trước mặt hắn, hai thanh kiếm gỗ giao nhau quét ngang không trung ngăn cản một tu sĩ Thanh La Tông, cho đến trước khi chết, vẻ mặt vị tu sĩ này vẫn còn lưu lại sự hoảng sợ.

Sát ý không ngừng từ trong sương mù truyền ra, thân ảnh Mạnh Hạo như u hồn, những nơi hắn đi qua, tay phải vừa nâng lên đánh nát một người, đẩy thân thể người này văng ra, cản một đạo trường mâu ở phía trước, tiếng nổ vang lên, khi thân thể người này chia năm xẻ bảy, Mạnh Hạo lại cất bước tiến lên.

Tay phải vung lên lập tức biến ảo thành phong nhận, trong nháy mắt phân tán ra bốn phía giữa không trung, khi Mạnh Hạo đã đi xa thì một khối thi thể vỡ vụn từ trong sương mù tán loạn rơi xuống mặt đất.

Cảnh tượng này khiến cho Chu Kiệt càng ngày càng nhíu chặt lông mày, nhưng tay phải của y vẫn lăng không ấn xuống lư hương, làn khói trận pháp giờ phút này đã ngưng tụ được hơn sáu thành.

Đúng lúc này, tiếng kêu thê lương thảm thiết lại từ trong sương mù truyền ra, một đệ tử Thanh La Tông mang theo vẻ hoảng sợ, nửa thân thể lao ra khỏi sương mù, đang muốn chạy trốn thì tay phải của Mạnh Hạo bỗng nhiên vươn ra từ trong sương mù, đè xuống đầu tên tu sĩ kia, hung hăng bóp mạnh, tu sĩ kia kêu lên thảm thiết, gương mặt của Mạnh Hạo lộ ra từ trong sương mù, nhìn thoáng qua Chu Kiệt.

Chu Kiệt cũng nhìn Mạnh Hạo, ánh mắt hai người chạm nhau, khóe miệng Mạnh Hạo lộ ra một nụ cười, thân ảnh biến mất vào trong sương mù, khẽ buông lỏng tay, khiến cho tu sĩ Thanh La Tông kia mắt mở to, nhưng đã không còn hô hấp nữa, thi thể từ từ rơi xuống.

Ánh mắt này làm cho Chu Kiệt chấn động tâm thần, sắc mặt y có chút khó coi, giờ phút này tiếng kêu thảm thiết trong sương mù đã thưa thớt dần, âm thanh nổ vang cũng mỏng manh hơn, đúng lúc này lại có một thân ảnh cấp tốc lao ra.

- Chu sư huynh cứu ta!

Kia là một đệ tử Thanh La Tông, giờ phút này đã mất đi cánh tay phải, vẻ mặt hoảng sợ, đang liều mạng bỏ chạy, nhưng lời nói của gã gần như vừa dứt, nhất thời một dấu tay lớn chừng một trượng từ trong sương mù gào thét lao ra, dấu tay này gần như thực chất, tốc độ cực nhanh, trong khoảnh khắc đã đuổi kịp tu sĩ vừa cầu cứu kia.

Vừa chạm vào trong nháy mắt, một tiếng nổ vang kinh thiên động địa, toàn thân tu sĩ kia run lên, mở miệng như đang muốn nói điều gì đó, nhưng không đợi gã nói ra thì thân thể đã hoàn toàn vỡ vụn.

Cho đến giờ phút này, sương mù chỗ Mạnh Hạo mới chậm rãi tiêu tan, thân ảnh của Mạnh Hạo, từ trong đó dần dần đi ra, mặc trường bào, một đầu tóc dài, thân thể thon dài khiến cho người ta có cảm giác như là một thư sinh yếu ớt, nhưng sự lạnh lùng trong mắt cũng làm cho nội tâm Chu Kiệt phải chấn động.

Hơn mười tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ giờ phút này không có một ai bước ra khỏi sương mù cùng Mạnh Hạo.

- Thủ đoạn của các hạ thật sự quá tàn nhẫn.

Chu Kiệt chậm rãi buông tay phải xuống, y đã hiểu được, chính mình không có thời gian tiếp tục duy trì lư hương kia.

Bởi vì Thanh La Tông đã hoàn toàn sai lầm khi tính toán tu vi của Mạnh Hạo.

Cho dù trước khi y đến đây, Tử La lão tổ đã báo cho biết, thông qua lời của trưởng bối tông môn từ Tống gia quay về đã cảnh báo trước rằng Mạnh Hạo tuyệt đối không phải là tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ tầm thường, có được chiến lực có thể sánh với tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ.

Nhưng Chu Kiệt giờ phút này mới hiểu được, Mạnh Hạo không phải có chiến lực của Trúc Cơ hậu kỳ, mà là có chiến lực khủng bố có thể tàn sát tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ.

Linh lực của đối phương dường như không giống với người khác, nhìn thì có vẻ đều là linh lực, nhưng Chu Kiệt lại có cảm giác kỳ dị, giống như linh lực của Mạnh Hạo tạo nên một loại ấn ký nào đó, điểm này lúc trước y đã quan sát được và nhiều lần có cảm nhận mãnh liệt.

Y lại phát hiện thuật pháp do Mạnh Hạo đánh ra, theo đạo lý mà nói thì sau khi hết hiệu lực thì linh lực thuật pháp sẽ tiêu tán trong thiên địa, nhưng linh lực của Mạnh Hạo lại là như dầu vào nước sôi, sau khi tan biến không thể dung hợp với thiên địa mà xuất hiện một lực lượng bài xích, dường như không thể cùng tồn tại.

Cũng bởi vậy, lực lượng bài xích này sinh ra lực bạo phát, đây mới là nguyên nhân khiến cho Mạnh Hạo cường đại như vậy, những điều này, Chu Kiệt có thể phán đoán nhưng không thể tìm được đáp án, chỉ có thể kinh hãi.

Lực lượng bạo phát này chính là nguyên nhân khiến cho Mạnh Hạo chỉ có tu vi Trúc Cơ trung kỳ, nhưng lại có thể nghiền nát tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ!

Linh lực bất đồng, linh lực của Mạnh Hạo hoàn toàn là loại đặc hữu, mà linh lực của người khác, là linh khí trong thiên địa được tu sĩ thổ nạp mượn dùng, chẳng qua do cảnh giới tu vi bất đồng, thời gian mượn có dài có ngắn mà thôi, nhưng chung quy sẽ có một giới hạn, một khi đạt đến giới hạn, tất cả linh lực đều sẽ trở thành linh khí, một lần nữa quay trở về thiên địa.

Như một vòng tuần hoàn, giống như chín con đường trước mặt lão giả mặc áo xám trên tán đại thụ, trong bức họa Kiến Mộc, đây là pháp tắc thiên địa!

- Không phải Mạnh mỗ tàn nhẫn, mà là bọn ngươi có thể xuất hiện ở nơi này, đã chứng minh tất cả vấn đề, nếu Mạnh mỗ mềm lòng sẽ là tàn nhẫn với chính mình.

Mạnh Hạo thản nhiên mở miệng, tay phải vung lên, sương mù phía sau chậm rãi tiêu tán, mưa lại rơi xuống, rơi trên thân thể hai người, như phân chia khu vực giữa hai người thành từng mảnh nhỏ, ánh mắt hai người nhìn nhau, càng ngày càng sắc bén.

- Đệ tử Thanh La Tông Chu Kiệt!

Chu Kiệt trầm mặc, vừa chậm rãi mở miệng, tay phải bỗng nhiên nâng lên, lập tức ở trong tay y xuất hiện một thanh nhang dài ba thước, giờ phút này đang thiêu đốt bay lên làn khói màu xanh.

Làn khói mờ ảo, nhang như kiếm, sợi như mũi nhọn, nhang này hiển nhiên tuyệt đối không tầm thường.

- Triệu Quốc, Mạnh Hạo.

Mạnh Hạo thản nhiên mở miệng, nâng tay phải lên bấm niệm thần chú, lập tức hai thanh kiếm gỗ vờn quanh trước mặt hắn phun ra kiếm quang, tiếng động vù vù truyền ra, giống như đang cực kỳ khát máu.

Một trận chiến này, đối với Mạnh Hạo mà nói, không phải là lần đầu tiên gặp phải, từ lần đầu gặp Lý Đạo Nhất phải miễn cưỡng đối chiến, dụng kế ép đối phương phải hi sinh một cánh tay chạy trốn, đến lúc gặp Lý Thi Kỳ, hai người chiến một trận lực lượng ngang nhau, cho đến giờ phút này, hắn gặp phải Chu Kiệt ở trước mặt.

- Ba tòa Đạo Đài thì gặp Lý Đạo Nhất, bốn tòa Đạo Đài chiến Lý Thi Kỳ, nay năm tòa Đạo Đài lại chiến người này, chính là bằng chứng, với lực lượng năm tòa Đạo Đài của Hoàn Mỹ Trúc Cơ, ta bước vào cảnh giới vô địch trong Trúc Cơ kỳ!

Trong mắt Mạnh Hạo chiến ý dần dâng lên, hai thanh kiếm gỗ bên cạnh hắn dường như cảm nhận được chiến ý của Mạnh Hạo, giờ phút này tiếng kiếm ngân càng vang vọng, kiếm quang càng sắc bén.

- Ngươi rất giống một người mà vài năm trước trong khi đi lịch duyệt Chu mỗ đã được gặp, một nữ tử theo đuổi một việc không có kết quả, đáng tiếc nàng không mang họ Mạnh.

Chu Kiệt lắc đầu, y nói như thế là vì y đã xem Mạnh Hạo là đối thủ đáng để y tôn trọng. Trên thực tế, toàn bộ tu sĩ Trúc Cơ kỳ ở Nam Vực có thể xếp trên y không đến mười người, gần như toàn bộ đều là đạo tử các tông môn!

Mà nay, y đã thừa nhận sự tồn tại của Mạnh Hạo, thừa nhận hắn là người có thể sánh vai với các đạo tử ở trong Nam Vực này.

Gần như trong chớp mắt khi vừa dứt lời, toàn thân Chu Kiệt khí thế ầm ầm bùng nổ, tu vi Trúc Cơ viên mãn, cảnh giới Giả Đan trong phút chốc khuếch trương tản ra, khiến cho mái tóc trên đầu y không gió mà bay, màn mưa bốn phía bị vạch mở, giống như không dám lại gần, trong mắt y dần dần lộ ra sự sắc bén, bước từng bước hướng về phía Mạnh Hạo.

Hai mắt Mạnh Hạo chớp động tinh mang, chân phải dẫm lên trước một bước, linh thức trong phút chốc ầm ầm bộc phát ra.

Trong đêm mưa, một trận chiến Trúc Cơ đỉnh phong bắt đầu!

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.