Chương 231
Lấy phi kiếm mài răng, cả Nam Vực, người có khí phách như vậy cũng chỉ có một người.
Lý Phú Quý…
Chính là Bàn Tử đó. Ngoài y ra, cả Nam Vực không thể có người thứ hai dám dùng phi kiếm mài răng. Đặc biệt là lúc này có không ít đệ tử Kim Hàn Tông đang vây quanh như bảo hộ y càng làm y thêm nổi bật.
Bàn Tử này… Mập hơn trước rồi.
Người của các tông môn khác nhìn y với ánh mắt kì quái, có người thấp giọng bàn tán. Nhưng Bàn Tử không hề để ý, y thậm chí còn có vẻ đắc ý lấy một viên linh thạch ra bỏ vào mồm cắn nát vụn.
Chuyện này khiến không ít người đang nhìn y thấy kinh hãi, trong lòng lại là ghen tị không thôi.
Bốn năm không gặp, Mạnh Hạo thường nhớ tới mấy người Hứa sư tỷ, Trần Phàm và Bàn Tử này, lúc này gặp lại, hắn mỉm cười mang theo chút cảm khái.
Bốn năm nay hắn lấy tên là Phương Mộc, ra sức phấn đấu ở Tử Vận Tông đồng thời cũng tìm hiểu được ít tin tức về bọn Trần Phàm, biết bọn họ mấy năm nay ở tông môn đều có tiến bộ. Đặc biệt là Hứa sư tỷ đã Trúc Cơ từ lâu, thậm chí còn bái sư phụ của Hàn Bối làm thầy, hiện nay nàng ở Thanh La Tông tình hình tốt hơn trước rất nhiều.
Còn Trần Phàm cũng đã trở thành đệ tử tinh anh có tư cách cạnh tranh ngôi đạo tử của Nhất Kiếm Tông. Bàn Tử kia vốn bất tài nhất nhưng ở Kim Hàn Tông vẫn muốn gì được nấy, lại thêm Kim Hàn Tông không tiếc tài nguyên, đại giới bồi dưỡng nên tu vi y cũng đã Trúc Cơ.
Cái tên Mạnh Hạo ở Nam Vực ngày nay gần như đã bị người quên lãng.
Mạnh Hạo vui mừng cười không ngớt. Ở đây có thể gặp lại cố nhân đối với hắn mà nói là chuyện rất đáng mừng.
- Người này chính là Lý Phú Quý của Kim Hàn Tông, ta nhớ năm ngoái y ở trong Kim Hàn Tông, đã lấy thêm đạo lữ thứ ba… Ngoại giới đều nghe nói, Kim Hàn Tông chỉ tiếc không thể đem tất cả nữ tu có tư chất, làm đạo lữ của y, chỉ mong huyết mạch này có thể kéo dài hơn một chút.
Bạch Vân Lai bên cạnh, sau khi thấy Mạnh Hạo nhìn Bàn Tử thì thấp giọng nói.
Mạnh Hạo nghe vậy hơi ngẩn người rồi lắc đầu cười không nói gì.
- Không thể tưởng nổi, Bàn Tử này lại là người thoải mái nhất trong số đệ tử Kháo Sơn Tông ở Triệu Quốc trước đây.
Mạnh Hạo cảm khái, đối với con đường tu hành độc đáo của Bàn Tử này, trong lòng hắn vẫn có chút hâm mộ.
Đặc biệt là nghĩ tới năm đó lúc cùng Bàn Tử gia nhập Kháo Sơn Tông, y cứ khóc sướt mướt đòi về nhà, nói là trong nhà đã chọn vợ cho y, ánh mắt Mạnh Hạo dịu lại, nét mặt tươi cười mang theo vẻ hồi tưởng.
Hội đấu giá vẫn tiếp tục, mỗi lần có đan dược được lấy ra thì sẽ được cạo xuống một ít bột, sau cánh cửa ánh sáng sẽ có tu sĩ tu luyện công pháp Tử Khí Tây Lai bước ra nuốt số bột này, rồi thân thể bọn họ sẽ trở nên trong suốt, để cho mọi người có thể thấy rõ tác dụng của thuốc trong cơ thể họ.
Đây là truyền thống đã duy trì không biết bao nhiêu năm ở hội đấu giá này nhằm bảo đảm chất lượng đan dược.
Thời gian chậm rãi trôi qua, rất nhanh đã là buổi trưa.
- Viên đan dược này là Phá Chướng Đan, chư vị đều đã rõ tác dụng của nó…
Nam tử trung niên dứt lời, đệ tử thử đan tu hành Tử Khí Tây Lai, liền bước lên nuốt bột đan dược để mọi người nhìn rõ tác dung của đan dược.
- Hai mươi ngàn linh thạch!
Thanh âm của Bàn Tử rất tương xứng với thân hình của y, khí phách ầm ầm vang lên.
- Ba mươi ngàn linh thạch!
- Con bà nó chứ, lão tử trả năm mươi ngàn linh thạch!
Bàn Tử đứng lên, bày ra bộ dạng tài đại khí thô.
- Sáu mươi ngàn linh thạch!
- Bảy mươi ngàn linh thạch…
Phá Chướng Đan thực tế đáng giá bao nhiêu linh thạch thì phải xem người mua cần tới mức nào. Một trăm ngàn tu sĩ ở đây, có không ít người đang gặp hoặc sắp gặp bình cảnh, cho nên mỗi khi có Phá Chướng Đan thì đều được bán với giá tương đối cao.
- Một trăm ngàn linh thạch, linh thạch lão tử không thiếu, để xem ai dám tranh với ta!
Bàn Tử gầm lớn, tay phải trực tiếp lấy ra một khối linh thạch, bỏ vào trong miệng cắn vụn, đám đệ tử Kim Hàn Tông xung quanh y thấy vậy chỉ biết cười khổ.
Lời Bàn Tử quả thực có tác dụng, dù sao Phá Chướng Đan cho dù tốt nhưng không phải là hoàn toàn hữu hiệu. Một trăm ngàn linh thạch đã là giá rất cao, dần dần không còn ai ra giá nữa.
Mạnh Hạo vẻ mặt cổ quái, viên Phá Chướng Đan này không phải do hắn luyện chế, nhưng nhìn tác dụng của đan dược trên thân thể trong suốt của đám đệ tử thử đan kia, thì với tay nghề luyện đan của Mạnh Hạo có thể nhìn ra. Phá Chướng Đan này tối đa cũng chỉ phát huy được ba thành dược lực của thảo mộc mà thôi.
- Xem ra lúc trước luyện đan cho Đinh Dũng mình còn lấy giá thấp…
Đương nhiên Mạnh Hạo cũng biết giá đan dược trong tông không thể so với trên sàn đấu giá. Dù sao một bên là đồng tông, một bên là bán đấu giá.
Đấu giá vẫn tiếp tục, không khí càng lúc càng náo nhiệt. Đặc biệt là khi có một viên đan dược do chính tay chủ lô đan sư luyện chế xuất hiện, thì liền bán được với giá mấy trăm ngàn linh thạch khiến hơi thở Mạnh Hạo có chút gấp gáp. Đây là lần đầu tiên hắn đã cảm nhận sâu sắc rằng, đan sư có thể kiếm được rất nhiều tiền.
Bởi vì hắn có thể nhìn ra viên đan dược đó tối đa chỉ đáng giá vài chục ngàn linh thạch. Cái gọi là dược hiệu cũng chỉ là năm thành dược lực của thảo mộc, hắn chỉ tiện tay cũng luyện chế ra được.
Bàn Tử gần như loại đan dược nào cũng mua, thu hoạch rất khá, đã trở thành nhân vật nổi bật trong hội đấu giá lần này. Nhất là khi Bàn Tử này thường xuyên lấm la lấm lét nhìn khắp toàn trường, ánh mắt chuyên môn chỉ dừng lại trên người các nữ tu rồi làm bộ dạng mà y cho là tiêu sái nhất.
Y nghiễm nhiên xem sàn đấu giá là nơi biểu diễn của bản thân…
Đối với chuyên này, người của Kim Hàn Tông chỉ thở dài chứ không ngăn cản. Bởi vì Bàn Tử làm việc theo ‘đại nghĩa’. ‘Đại nghĩa’ ở đây chính là lấy vợ, đây là mệnh lệnh do đích thân tông chủ Kim Hàn Tông truyền xuống.
- Viên đan dược này là do Lệ Đào, Lệ đan sư của bản tông luyện chế, tên là Trúc Cơ Thiên, là loại đan dược có thể dùng cho tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ, thậm chí Trúc Cơ hậu kỳ cùng có thể sử dụng. Tổng cộng có ba bình, mỗi bình sáu viên, bắt đầu đấu giá.
Nam tử trung niên phụ trách đấu giá mỉm cười phất tay áo, trước mặt y xuất hiện ba bình đan dược. Lúc đệ tử thử thuốc đi ra nuốt bột thuốc, thì trong một chớp mắt toàn trường trở nên yên tĩnh, nhưng cũng chỉ trong khoảnh khắc đã trở nên sôi trào.
- Viên đan dược này…
- Không ngờ lại có bốn thành rưỡi dược hiệu!
- Đây không phải là Trúc Cơ Thiên bình thường, Lệ Đào đan sư này là ai mà có thể luyện chế ra đan dược chỉ thua kém chủ lô đan sư.
- Phương pháp luyện chế viên đan dược này có chút kì dị.
Ở đây đương nhiên cũng có người hiểu về đan đạo, có thể từ phản ứng trên người đệ tử thử đan nhìn ra chỗ kì dị của loại đan dược này.
Ngay cả nam tử trung niên kia cũng ngẩn người, cúi đầu nhìn kĩ ba bình đan dược trong tay.
Mạnh Hạo cũng nhìn kĩ ba bình đan dược kia, hồi lâu sau hắn mỉm cười. Hắn có quen Lệ Đào, lúc Lệ Đào luyện chế bình Trúc Cơ Thiên này thì Mạnh Hạo tìm đến. Sau khi hai người trao đổi về đan đạo, Mạnh Hạo đưa ra mấy loại phối hợp biến hóa của thảo dược. Có thể nói, một lò Trúc Cơ Thiên này, là nhờ Mạnh Hạo trợ giúp, mà Lệ Đào mới hiểu ra và luyện chế được loại đan kia. Vả lại đây cũng là loại đan dược phẩm chất cao nhất mà y luyện chế được.
- Lúc trước ta cũng không quan tâm lắm đến loại đan dược này, có điều nếu theo đề xuất ban đầu của ta thì chỉ có thể chiết ra bốn thành dược lực của thảo mộc, nhưng ở đây lại là bốn thành rưỡi, xem ra là do Lệ Đào tự nghiên cứu.
Mạnh Hạo nghĩ thầm, ánh mắt đảo qua toàn trường, nhìn thấy vẻ hưng phấn của mọi người, cười cười.
Trong túi trữ vật của hắn còn mấy viên Trúc Cơ Thiên do hắn luyện chế, dược lực đạt tới chín thành. Nếu đem ra đấu giá nhất định sẽ chấn động toàn trường.
- Không biết Nhập Ma Đan của ta thế nào…
Hắn rất kỳ vọng vào Nhập Ma Đan, vì loại đan dược này hắn luyện chế vất vả hơn Trúc Cơ Thiên không biết bao nhiên lần.
Loại đan dược đó mới thể hiên trình độ luyên đan cao nhất của hắn.
- Cả ba bình giá hai trăm ngàn linh thạch.
Nam tử trung niên phụ trách đấu giá cười nói, y đã có thể đoán được, ba bình đan dược này có thể đẩy không khí đấu giá hôm nay lên cao nhất.
Thậm chí loại đan dược này vô cùng có khả năng trở thành Đan Vương trong hội đấu giá này, mà cái tên Lệ Đào nhất định sẽ theo đó mà vang dội khắp Nam Vực.
Tất cả đều là vì Lệ Đào không phải chủ lô, nhưng đan dược của y lại gần bằng đan dược của chủ lô, nhất định là nhờ sáng tạo riêng trong cách phối hợp thảo dược. Loại phối hợp này chính là mấu chốt để đan sư trưởng thành, trở thành chủ lô.
Bất cứ đan sư nào, muốn trở thành chủ lô, cũng cần phải có được loại phối hợp thảo dược thuộc về riêng mình, dùng cái này để vượt qua các đan sư khác, trở thành chủ lô.
Mà dạng phối hợp này vốn đã vượt xa giá trị của bản thân đan dược. Chỉ cần đan dược này xuất hiện ở Đan Phách thì lập tức gây chấn động, được người ta mua giá cao để nghiên cứu.
Dù sao một khi đan sư trở thành chủ lô, thì sẽ tu hành phương pháp ẩn đan, làm cho phương pháp phối hợp trong đan dược được che đi, khiến người ta dù mua được đan dược cũng không dễ tìm ra phương pháp luyện chế.
Chỉ có đan dược được luyện chế khi còn là đan sư, mới không có ẩn đan, còn có thể nghiên cứu được. Chuyện này Đan Đông nhất mạch đương nhiên cũng biết nhưng không ngăn cản, đan dược đại đồ, ai có bản lĩnh thì cứ việc nghiên cứu.
Dù sao loại cơ hội tốt như vậy, cũng không phải là lần Đan Phách nào cũng sẽ xuất hiện, có thể nói, mấy mươi lần Đan Phách cũng khó mà xuất hiện một lần như vậy. Cho nên có thể tưởng tượng ra giá trị của lô đan dược này lớn đến mức nào.
Mà Đan Đông nhất mạch đương nhiên có khí độ của họ, một khi đã đấu giá, thì sẽ không giấu giếm cái gì, bởi vì Đan Đông nhất mạch không để ý chuyện bị người khác nghiên cứu.
- Ba trăm ngàn linh thạch!
- Năm trăm ngàn linh thạch, ba bình Trúc Cơ Thiên này lão phu nhất định phải có.
Tiếng hét giá thay phiên nhau vang lên náo động trong phòng đấu giá, hai mắt Mạnh Hạo sáng lên, chỉ là Trúc Cơ Thiên với bốn thành rưỡi dược hiệu đã náo nhiệt như vậy. Hắn càng kỳ vọng vào đan dược của mình.






