Chương 232
- Sáu trăm ngàn, dám tranh với ta sao, ba bình đan dược này, lão tử phải có.
Bàn Tử đứng bật dậy gầm lên, tiếng hét này như sấm nổ mùa xuân, vang vọng cả phòng đấu giá.
Nhưng ba bình Trúc Cơ Thiên này không phải như Phá Chướng Đan lúc trước, Bàn Tử vừa hô giá là nhưng người khác không tranh đoạt nữa. Ba bình đan Trúc Cơ Thiên này có thể nói là mấy chục năm khó xuất hiện được một lần, thậm chí nói quá lên, là trăm năm khó gặp!
Đan Đông nhất mạch có thực lực, có thể không cần, nhưng các tông môn khác thì không có nội tình như Đan Đông nhất mạch, đương nhiên đối với loại đan dược ẩn chứa phối hợp thảo dược như vậy nhất định phải mua được.
Một trăm ngàn tu sĩ bất kể thuộc tông môn lớn hay nhỏ đều đỏ mắt tranh đoạt. Lúc này lợi ích cá nhân chỉ là thứ yếu, lợi ích tông môn mới là quan trọng.
Một khi nghiên cứu ra được phương pháp phối hợp của thảo dược trong đó, thậm chí có thể khiến tạo nghệ đan đạo của một tông môn tăng lên không ít. Lúc này, theo không khí nóng bỏng ở trong phòng đấu giá, càng lúc càng nhiều người ra giá, ngay cả tam đại gia tộc và mấy đại tông môn khác cũng không ngoại lệ.
Đám người này như đã mất lý trí khiến Mạnh Hạo ở trong lầu các xem mà trợn mắt há mồm, ánh mắt hắn càng thêm sáng hơn. Giá đan dược càng lúc càng tăng, cái tên Lệ Đào nhất định cũng sẽ lừng danh ở Nam Vực sau lần Đan Phách này. Rất nhiều tu sĩ muốn kết thân với người này, bởi vì Lệ Đào này lúc còn là đan sư đã có thể luyện chế đan dược như thế thì sau này nhất định có thể thành chủ lô.
Toàn bộ Đan Đông nhất mạch, cũng không được đến trăm chủ lô, bất kỳ một người nào khi xuất hiện ở Nam Vực, đều sẽ dẫn đến oanh động, sẽ có vô số tu sĩ hâm mộ. Địa vị này, thân phận này, nghiễm nhiên là đạt đến trình độ cực kỳ cao.
Đợt bán đấu giá Trúc Cơ Thiên này, cho dù Bàn Tử liên tục ra giá cũng tranh không lại với người ta, bởi vì cuối cùng ba bình Trúc Cơ Thiên được bán ra với giá bốn triệu linh thạch. Cái giá tuyệt đối là trên trời!!
Đây đã trở thành cái giá cao nhất trong một trăm năm trở lại đây, tương ứng với một trăm lần Đan Phách của Tử Vận Tông.
Loại giá này dĩ nhiên khó có thể hình dung bằng lời nói, nó khiến cho toàn bộ phòng đấu giá, ngoại trừ tiếng hít thở thì là một bầu tĩnh mịch.
Mà người mua được đan dược chính là Lý gia trong tam đại gia tộc!
Lần này Lý gia có ba người tới, ngoài một lão giả ra còn hai người kia đều là thiên kiêu của Lý gia. Mà tam đại gia tộc đều có nét đặc sắc về đan đạo, tuy thua xa Đan Đông nhất mạch, nhưng tương đối mà nói thì cũng có chỗ hơn người. Ba bình đan Trúc Cơ Thiên này rơi vào tay họ, có khả năng rất lớn sẽ nghiên cứu ra cách phối chế.
Cho dù như thế, cho dù là nam tử trung niên chủ trì đấu giá có chút do dự. Nhưng nội tình Đan Đông nhất mạch cực sâu, có thể ở trong tình huống thế này, mà vẫn không thèm để ý đến một loại phối hợp thảo dược bị lưu truyền ra ngoài, mặc cho đan dược cuối cùng là rơi vào tay Lý gia, có thể thấy được sự ngạo nghễ ở điểm này.
Từ khi Đan Phách của Tử Vận Tông mở ra đến nay, hơn một ngàn năm qua, chưa từng có đan dược của Tử Vận Tông bán ra, đan dược cuối cùng hoặc là không bán ra hoặc bị người của Đan Đông nhất mạch mua mất. Chuyện trước mắt đúng là ngàn năm qua chưa từng xảy ra.
Chỉ cần là vật trên Đan Phách thì đệ tử của Tử Vận Tông không thể đứng ra mua, cho dù là vật hiếm có tới đâu cũng như vậy.
Đây là quy củ đã có từ ngàn năm nay, chưa từng thay đổi.
Sau khi ba bình Trúc Cơ Thiên được người Lý gia mua mất, lão giả Lý gia lại còn ngay tại trận, mời Lệ Đào đan sư tới Lý gia làm khách, khiến cho cái tên Lệ Đào lại lần nữa nổi lên.
Toàn bộ phòng đấu giá đều bàn luận về Lệ Đào, ngay cả những đan sư trong lầu các bên cạnh Mạnh Hạo, bao gồm cả người của Đan Đông nhất mạch cũng nhắc đến Lệ Đào với vẻ kinh ngạc cùng hâm mộ.
Hội đấu giá đã qua hai ngày, nhưng bất kể là nam tử trung niên phụ trách bán đấu giá kia lấy ra loại đan dược nào cũng không cách nào lấy lại không khí sôi nổi của hội đấu giá.
Người quan tâm đã ít đi, ra giá cũng không còn kịch liệt nữa, khiến cho mấy trăm loại đan dược, mà chỉ qua thời gian vài chục hơi thở đã bán xong một loại, tốc độ này không còn là đấu giá nữa…
Thậm chí đã có người đứng dậy rời đi.
Giống như đã trải qua một lần kỳ tích như Trúc Cơ Thiên, trong tâm một trăm ngàn tu sĩ tham dự hội đấu giá này dĩ nhiên đều đoán được. Lần Đan Phách này, cho dù phía sau còn có át chủ bài, nhưng tuyệt đối không thể rung động được như Trúc Cơ Thiên lúc trước.
Bốn triệu linh thạch, cái giá này e là trăm năm tới cũng khó có loại đan dược nào vượt qua được, cũng đã định chắc ba bình Trúc Cơ Thiên này sắp trở thành một kỳ tích.
Cứ thế, hứng thú đối với đan dược bán lúc sau đã giảm đi nhiều. Nam tử trung niên biết rõ điều này, trong lòng y cũng thấy kích động, đây có thể nói là lần đầu tiên trong đời y bán được giá cao như vậy.
Ngay cả y cũng cho rằng, phía sau sẽ không có loại đan dược nào có thể vượt qua Trúc Cơ Thiên. Hiểu được tâm tình đó của tu sĩ trên hội đấu giá, y tăng nhanh tốc độ bán đấu giá khiến mấy trăm loại đan dược tiếp theo đều được bán ra với tốc độ cực kỳ nhanh chóng.
Nhập Ma Đan của Mạnh Hạo cũng là dưới tình hình như vậy mà xuất hiện trên hội đấu giá vào hoàng hôn ngày đấu giá thứ ba, khi mà một trăm ngàn tu sĩ ở đây đều khuyết thiếu hứng thú, âm thầm tiếc nuối, thậm chí còn đem tin tức về Trúc Cơ Thiên truyền về tông môn của mình.
- Đan dược này là do một vị đan sư của Đan Đông nhất mạch Tử Vận Tông ta luyện chế, vị này không tiết lộ danh tính, tạ hạ cũng không biết là ai. Đan dược này tên là… Nhập Ma Đan, là một viên độc đan.
Nam tử trung niên rất nhanh lên tiếng, lấy ra một bình đan dược đặt trước mặt.
Mạnh Hạo phấn chấn hít sâu một hơi, bình đan dược kia chính là do hắn luyện chế.
Khi đan dược được lấy ra thì đai bộ phận tu sĩ vẫn còn đang thấp giọng bàn luận về Trúc Cơ Thiên với vẻ cảm khái, không có chú ý đến hội đấu giá, chỉ có một số người vì nghe nói là độc đan mới có chút hứng thú xem qua.
Nam tử trung niên nói rất nhanh. Theo y thấy, bình đan dược này tuy nói là độc đan, nhưng chỉ là vận khí không tốt, nếu không có Trúc Cơ Thiên thì cũng có thể thu hút được một số người tranh mua. Nhưng hiện tại xem ra cùng lắm chỉ bán được hơn một trăm ngàn linh thạch, là tốt rồi.
Cho nên y giới thiệu rất nhanh, cũng đã nhìn ra vẻ lơ đãng của đám tu sĩ phía dưới. Y ho khan một tiếng, định nhanh chóng kết thúc lần Đan Phách này. Theo y thấy thì lần Đan Phách này cùng lắm chỉ kéo dài bốn ngày, không thể kéo dài tới bảy ngày. Cũng phải thôi, đã xuất hiện loại đan dược chấn động như Trúc Cơ Thiên thì những vật phẩm khác của hội đấu giá này đều bị lu mờ.
Mang theo suy nghĩ nhanh chóng chấm dứt Đan Phách, nam tử trung niên gọi một tên đệ tử thử đan đến, lấy từ trong bình ra một viên đan dược màu đen. Sau khi nhìn thoáng qua, nam tử trung niên này không có nhìn ra điểm gì lạ, thì trực tiếp cạo xuống một ít bột cho tên đệ tử kia uống.
Tất cả những hành động này đều không mấy ai quan tâm, thậm chí số người có ý định muốn mua đan dược cũng ít đến thê thảm, duy chỉ có một số tu sĩ nghiên cứu về độc dược mới có hứng thú.
Những chuyện này Mạnh Hạo đều thấy rõ, nhưng hắn vẫn tỏ ra bình tĩnh. Chỉ có Bạch Vân Lại sau lưng hắn trong lòng sốt ruột, thở dài bất bình thay cho Mạnh Hạo. Theo gã thấy trình độ đan đạo của Mạnh Hạo cao hơn Lệ Đào nhiều lắm, thậm chí hai người còn không cùng một đẳng cấp.
Từ sự điên cuồng của đệ tử nội môn của Tử Khí nhất mạch khi tranh đoạt đan dược của Mạnh Hạo là có thể thấy điều này.
Tên đệ tử thử đan kia thoạt nhìn thì là một thanh niên hơn ba mươi tuổi, lúc này mặt không chút biểu tình, cho dù một trăm ngàn tu sĩ phía dưới có rất ít người chú ý, cũng vẫn tiếp nhận bột thuốc, không chút chần chờ, lập tức nuốt vào trong miệng. Tu vi trong cơ thể y lập tức vận chuyển, khiến cho toàn bộ biến hóa của thuốc này trong thân thể đều hiển lộ ra bên ngoài cho mọi người nhìn rõ.
Cho dù đây là độc đan nhưng y vẫn không hề để ý.
Nhưng ngay khi bột thuốc này được y nuốt vào, trong chớp mắt khi nó hòa tan trong người, gương mặt vốn không biểu tình của thanh niên này bắt đầu đột nhiên biến sắc, hơn nữa, trên trán y cũng xuất hiện mồ hôi, thân thể run rẩy, gân xanh trên mặt trong nháy mắt nổi lên.
Y rõ ràng cảm giác được, bột thuốc kia khi vào trong miệng thì tan ra trong nháy mắt, không những thế còn hình thành một cỗ lực kích thích khó có thể hình dung, hóa thành một cơn đau nhức khắp người, như đao kiếm trên thân, theo linh khí ầm ầm phá hủy kinh mạch!
Trong nháy mắt khi kinh mạch bị phá hủy, trong cơ thể y truyền ra tiếng nổ vang, giống như kích phát sinh mệnh lực vô tận. Cỗ lực lượng mạnh mẽ này dường như theo bộ ngực nổ tung của y hóa thành một sát cơ điên cuồng, trực tiếp phá hỏng ba tòa Đạo Đài trong cơ thể hắn!
Sau khi Đạo Đài bị hủy, Đan Hải cũng nháy mắt bốc hơi, nghiền nát tu vi của y, trực tiếp đánh vào đầu, như diệt hồn, phá hủy tâm trí, hóa thành một luồng ý chí phong ma, như đã trở thành tuyệt mệnh!!
Lúc này y giống như đã mất ý thức, cả người giống như điên cuồng, ngẩng đầu lên gầm lớn một tiếng kinh thiên động địa. Lúc tiếng gầm này phát ra mang theo một sát cơ khủng khiếp, trở thành sát khí từ trên người y ào ạt, điên cuồng truyền ra xung quanh.
Thân thể y giống như bị thiêu đốt trong biển lửa vô hình, đốt cháy thân hình, đốt cháy linh hồn, để đổi lấy một cỗ phong ma điên cuồng. Hai mắt y trong khoảnh khắc đỏ đậm, hô hấp cực kỳ dồn dập… Trong một chớp mắt này, một cỗ khí tức kinh thiên động địa bộc phát ra, trong cơ thể rõ ràng không có Đạo Đài, nhưng khí tức của y cũng bị ép thẳng đến Trúc Cơ hậu kỳ!!!
Khi tiếng gầm đầy sát khí này phát ra, lập tức áp đảo tiếng bàn tán về Trúc Cơ Thiên của một trăm ngàn tu sĩ ở đây, tất cả đều chăm chú nhìn về phía tu sĩ này.
- Kinh mạch toàn thân đau nhức, tựa như chịu ngàn đao bầm thây, như khai phá thân thể, toàn thân thông suốt, tâm thần như được ngưng tụ, tựa như là ngàn vạn sát cơ, đánh tới Đan Hải Đạo Đài, tựa sát khí diệt hồn, lấy hồn dung linh, dùng lực lượng sát lục đảo loạn tâm trí, tâm thần, cuối cùng tất cả tựa như hóa thành hư không. Chỉ một ý chí điên cuồng ấy, đã hóa thành một luồng tâm niệm tuyệt mệnh, dùng nó, có thể khiến cho tu vi toàn thân tăng lên trong nháy mắt!
- Tựa như thiêu đốt linh hồn mà không phải thiêu đốt linh hồn, đan này, hãy gọi là Nhập Ma Đan, bởi vì ý nghĩa của nó, là Duy Ma!
Khi tu sĩ kia truyền ra tiếng gầm với sát khí thao thiên, đồng thời chấn động mọi người, Mạnh Hạo đứng ở trong lầu các nhìn tu sĩ kia, nhẹ giọng nói. Gần như là mỗi câu nói của hắn đều tương ứng với sự biến hóa của tu sĩ kia, tu sĩ đó giống như bị Mạnh Hạo khống chế trong vô hình!
Mạnh Hạo lúc này bình tĩnh đứng đó, hai mắt nhạt như nước, lại giống như… Đan ma!






