Chương 296
Ấn ký này giống như một cái ký hiệu, nó không phải tồn tại ở trên mặt da mà là ở trong huyết nhục, Mạnh Hạo không xa lạ gì, năm đó trong nháy mắt khi hắn Trúc Cơ đã tận mắt nhìn thấy qua ấn ký này.
Lần này là lần thứ hai nó xuất hiện.
Nhìn ấn ký trên mu bàn tay, tâm thần Mạnh Hạo nổ đùng đoàng.
Phải qua một hồi lâu, cơn chấn động trong thiên địa mới biến mất. Cảnh tượng kỳ lạ này tràn ngập hơn phân nửa Nam Vực, lập tức khiến cho cái thi thể tiên nhân kia lại càng được mọi người chú ý hơn.
Mạnh Hạo đứng trong động phủ, sau một hồi lâu hắn chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt lộ ra những tia sáng sắc bén.
- Lão… Rốt cuộc là ai, vì sao năm đó ta có thể nhìn thấy lão, vả lại người này rơi xuống Nam Vực, nhưng tại vì sao lại có thể dẫn động máu của ta lưu chuyển, xuất hiện cái ấn ký này trên mu bàn tay ta…
- Cái ấn này là năm đó sau khi ta thấy đối phương, bị đối phương vô hình khắc vào, hay là vốn đã thuộc về ta, nó ở bên trong thân thể ta, ở bên trong huyết mạch của ta vốn đã có nó.
Mạnh Hạo trầm mặc, hắn nghĩ tới cái ngày đêm mà cha mẹ hắn mất tích, bên ngoài có vẻ có gió màu tím.
Làn gió kia giống như xuất hiện từ trong trí nhớ của Mạnh Hạo, quay về bên cạnh hắn, giờ phút này hắn nhớ lại, làn gió đó hiển nhiên không phải tầm thường mà là ẩn chứa pháp lực to lớn.
Mạnh Hạo trầm mặc thật lâu, cho đến khi trời bên ngoài đã lộ ra một mảng tối đen, thì trong hai mắt của hắn trong khoảnh khắc lộ ra ánh sao, cũng mang theo một chút quyết đoán.
- Mặc kệ người này nói thật hay giả, nơi đó… Ta đi.
Đôi mắt Mạnh Hạo kiên định, cầu phú quý trong hiểm nguy, tu sĩ khả dĩ có thể tu hành, đơn giản vì một lòng tự tin, vừa đã có quyết đoán, sẽ kiên định đi lên không thể để cho tin niệm dao động.
Hắn nâng tay phải lên, ống tay áo vung lên, trực tiếp đi ra khỏi động phủ.
Vài ngày sau, tu sĩ đợt thứ sáu của Tử Vận Tông, tổng cộng tất cả hơn ba mươi người, bọn họ hóa thành hơn ba mươi đạo cầu vồng, gào thét bay thẳng đến phía bầu trời xa xa, người đi đầu hơn ba mươi người này chính là Mạnh Hạo.
Một thân trường bào tử lô, Mạnh Hạo tóc dài phiêu diêu đi trước, phía sau hắn, mọi người vô luận là Tử Khí nhất mạch hay là Đan Đông nhất mạch, trên mặt đều mang theo vẻ cung kính.
Tốc độ của đoàn người cực nhanh, trong khoảnh khắc đã đi rất xa.
Trên đường đi Mạnh Hạo trầm mặc không nói một lời nào, trong đầu óc hắn còn đang hiện lên thanh âm triệu hồi đến từ thi thể tiên nhân kia.
Tu sĩ đợt thứ sáu của Tử Vận Tông này đã trải qua ba lượt truyền tống, cho đến nửa tháng sau xuất hiện ở bên ngoài phạm vi Vãng Sinh động, thiên địa lại một lần nữa chấn động, tiếng vang ầm ầm truyền ra.
Ở bên trong chấn động, tất cả mọi người đều đồng loạt hạ xuống mặt đất, bọn họ khoanh chân ngồi xuống, duy chỉ có một mình Mạnh Hạo đứng ở giữa không trung, ngóng về nơi xa xăm thì hắn lại cảm nhận được ý triệu hồi.
- Đến nơi này với ta… Ta ở chỗ này… Chờ ngươi.
- Tất cả chân tướng, tất cả đáp án…
Đầu óc Mạnh Hạo ong ong, thanh âm ẩn chứa ý triệu hồi, bên cạnh Vãng Sinh động này có vài trăm ngàn tu sĩ, nhưng chỉ có mình hắn có thể nghe được tiếng nói, giờ phút này hắn trầm mặc, hai mắt sắc bén hơn cả ánh sao.
Nam Vực có ba đại hiểm địa, đó là Hồ Đạo thượng cổ, Thái Ách cổ miếu, chỗ còn lại chính là chỗ Vãng Sinh động này. Phóng mắt nhìn rộng ra, đây là một cái hố rộng lớn, xung quanh có nhiều miệng núi lửa, nhìn về phía xa xa núi lửa nhất thời không thể đếm hết được, giống như nơi này không có điểm cuối cùng.
Chỉ có thể nhìn đến chỗ rất xa, bầu trời là màu đen, đó là mây mù đen nồng đậm che kín tám phương.
Nơi này chính là phạm vi của Vãng Sinh động.
Trong truyền thuyết, người sắp chết bước vào trong Vãng Sinh động tìm kiếm cơ hội tái sinh, nếu có thể thành công thì có thể tái sinh sống thêm cả đời.
Mặc kệ việc này là có thật hay không, nhưng từ xưa đến nay có vô cùng nhiều các tu sĩ, không cam lòng trước cái chết, bọn họ bước vào Vãng Sinh động, trải qua không biết bao nhiêu năm tháng, tổng cộng chỉ có ba người thành công, tiêu sái bước ra khỏi động Vãng Sinh động này.
Nhưng không ngoài dự đoán, ba người này sau khi rời khỏi Vãng Sinh động, bọn họ không hề đề cập tới chuyện trong động họ đã trải qua, cho đến khi bọn họ biến mất trên phiến thiên địa này, trước sau cũng không hề nói đến một nửa câu.
Nhưng càng như vậy, cái thần bí của Vãng Sinh động lại càng bị truyền bá khoa trương hơn, nhưng vô luận như thế nào, có thể được truyền bá ra hơn mấy chục ngàn năm, cũng đủ để thuyết minh rằng, cái động này là một nơi kinh người như thế nào.
Mạnh Hạo hiểu được, từ vùng đất này về phía trước là thuộc về phạm vi của Vãng Sinh động, một khi bước vào là cực kỳ nguy hiểm.
Mà cái thi thể tiên nhân kia lại rơi xuống ở phía trước, cách cái chủ động của Vãng Sinh động cự ly không đến một trăm dặm.
Một lát sau, khi thiên địa chấn động dần dần tiêu tan thì từng đạo thân ảnh từ dưới mặt đất bay lên.
Giờ phút này ở nơi đây, vờn quanh phạm vi ngoài trăm dặm bên ngoài Vãng Sinh động, tập hợp toàn bộ mấy trăm ngàn tu sĩ Nam Vực. Những tu sĩ này dựa theo tông môn bất đồng, thiết lập ở bốn phía không ít những cứ điểm lâm thời.
Ở mỗi một cứ điểm, đều có tồn tại những nhân vật thuộc lớp người già trong tông môn, gần như mỗi ngày đều có những người không cùng tông môn nhảy vào bên trong vạn dặm, mạo hiểm tiến đến bên cạnh cái thi thể tiên nhân kia, bọn họ đi tìm tạo hóa, có người đã trở lại, cũng có người có đi nhưng không còn có trở về.
Hơn nữa là vì nơi này tập hợp tới vài trăm ngàn tu sĩ, có những người có những thù oán nhỏ, cũng ở chỗ này thường xuyên đấu pháp, gần như mỗi ngày đều có không ít người tử vong.
Cũng may, các đại tông môn đều có trưởng bối ở cùng, cũng khiến cho nơi này mặc dù có chút hỗn loạn, nhưng vẫn ở trong phạm vi có thể khống chế được.
Giờ phút này theo tiếng vang của chấn động đã biến mất, Mạnh Hạo đi như bay về phía trước, phía sau hắn hơn mười người Tử Vận Tông hóa thành từng đạo cầu vồng đi theo, mọi người thẳng hướng đi trên đường, đem đến không ít người từ bốn phía chú ý nhìn lại.
Khi ánh mắt dừng lại ở trên người Mạnh Hạo, lập tức có người nhận ra áo bào tử lô, mà sau khi họ nhìn thấy Mạnh Hạo liền nhất thời truyền ra tiếng bàn tán rì rào.
- Đó là Tử Vận Tông Phương Mộc.
- Đạo tử Đan Đông nhất mạch Phương Mộc.
Những tiếng bàn tán này có chút rơi vào trong tai Mạnh Hạo, vẻ mặt Mạnh Hạo vẫn như thường, hắn vẫn như trước, đi đầu mang theo mọi người phía sau, trong khoảnh khắc đã tiến vào trong Vãng Sinh động trong vòng vạn dặm.
Trên đường bọn họ gào thét mà đi, linh thức Mạnh Hạo tản ra, lập tức nhìn thấy trong vòng vạn dặm Vãng Sinh động, tồn tại không ít tu sĩ, mặc dù không có nhiều bằng bên ngoài, nhưng cũng có đến mười ngàn người.
Nơi đây nếu so sánh với ngoại giới, có vẻ có nhiều sương mù hơn, những thứ mây mù đen này càng đi sâu vào bên trong lại càng nồng đậm, vả lại đối với linh thức mà nói, hình như có áp chế, khiến cho người ta tai mắt không còn rõ ràng.
Không bao lâu, Mạnh Hạo mờ mờ nhìn thấy ở phía xa xa có một cái thung lũng thật lớn, ở giữa không trung, bên trên thung lũng đó lại là một mảng mây mù màu đen ngập trời.
Cái thung lũng ở bên dưới đám sương mù đen này chu vi cũng chừng ngàn dặm, vô cùng to lớn, nơi đó chính là Vãng Sinh chủ động thần bí của Nam Vực.
Nơi đây đã tiếp cận gần với trung tâm Vãng Sinh động, vờn quanh bốn phía cái thung lũng trung tâm này, có hơn mười cột ánh sáng phóng lên cao, lâu dài tồn tại sừng sững ở tám phương, mỗi một cột ánh sáng này đều có dao động lực kinh người khuếch tán, khiến cho người ở ngoài khoảng cách rất xa cũng có thể nhìn thấy chúng.
Hơn nữa nó lại ẩn chứa từng trận uy hiếp, cũng chính là bởi vì có sự tồn tại hơn mười cái cột ánh sáng này, mới khiến cho trong phạm vi ngàn dặm Vãng Sinh động ở những ngày thường đã tràn ngập nguy hiểm, biến thành không còn là từng bước nguy cơ.
Rất nhiều sinh mệnh kỳ dị trong phạm vi Vãng Sinh động cũng đều che dấu, nó sẽ không tùy tiện ra ngoài đả thương người.
Có thể nhìn thấy, hơn mười cái cột ánh sáng kia, mỗi một cột ánh sáng đều là một trú điểm, trong đó có không ít tu sĩ khoanh chân ngồi, có thể tới gần chỗ trung tâm Vãng Sinh động để mở ra cứ điểm như vậy, ở Nam Vực chỉ có ngũ tông, tam tộc mới có thể làm được.
Mạnh Hạo đi tới gần, hắn liếc mắt liền nhìn thấy được, trong những cột ánh sáng này có một cột ánh sáng màu tím, phát ra khí thế ép người, tràn ngập uy áp khuếch tán ra bốn phía, khiến cho chỗ khu vực cột sáng màu tím không hề có mây mù màu đen tồn tại, cả mặt đất cũng trở thành màu tím.
Ngô Đinh Thu rõ ràng là ở bên trong, còn có Diệp Phi Mục, Sở Ngọc Yên cùng với An Tại Hải, Lâm Hải Long, lại còn có tu sĩ Tử Khí nhất mạch, ước chừng tới hơn trăm người đang khoanh chân ngồi ở chỗ cột ánh sáng, họ đang nhắm mắt ngồi ở đó.
Trong số những người này có hai lão già ngồi ngay ở trung tâm cột ánh sáng, hai lão già này mặc trường bào màu trắng, dung nhan tang thương, nhưng trên người bọn họ Mạnh Hạo lại cảm nhận được một loại áp lực kinh khủng.
Ngay cả Ngô Đinh Thu, nếu so với hai lão già này đều có vẻ không bằng, giống như kém một cái cảnh giới.
- Trảm Linh…
Mạnh Hạo hít sâu vào một cái, sau đó ánh mắt dời đi nhìn về phía mấy cột ánh sáng khác, hắn nhìn thấy Nhất Kiếm Tông, Thanh La Tông, Kim Hàn Tông, Huyết Yêu Tông, còn có tu sĩ tam đại gia tộc, trong đó đám người Hàn Bối, Trần Phàm, Chu Kiệt, Vương Lệ Hải, Lý Đạo Nhất đều bị Mạnh Hạo nhìn đến một cái, cho đến khi ánh mắt của hắn đã rơi đến chỗ Thanh La Tông, nhìn đến một người nữ tử mặc quần áo màu trắng.
Hứa Thanh.
Mạnh Hạo ngóng nhìn một lát, sau đó thu hồi ánh mắt lại nhìn về phía khác, hắn lại nhìn về phía các cột ánh sáng khác, trong đó có một cột ánh sáng màu da cam, ở đó tràn ngập một luồng khí tức bá đạo uy nghiêm, nơi đó có hơn mười tu sĩ khoanh chân ngồi, trên làn da từng người lộ ra đều có một hình vẽ, bọn họ thân thể cao lớn, vừa mới nhìn thấy cũng đã biết là không phải người Nam Vực.
- Tu sĩ Tây Mạc.
Hai mắt Mạnh Hạo nheo lại, đây cũng không phải là lần đầu tiên hắn nhìn thấy tu sĩ Tây Mạc, năm đó lần đầu tiên hắn bước vào trung tâm Nam Vực thì liền gặp những tu sĩ cao lớn kỳ dị này.
Mạnh Hạo cũng biết, Tây Mạc trên thực tế tên là Tây Man, đây là do năm đó hắn nhìn thấy viết trên bản đồ, chẳng qua là người Tây Mạc muốn làm thấp đi ý chữ ‘Man’, cho nên tự xưng là Tây Mạc, để cùng đối ứng với Bắc Mạc, nhưng mà cũng có người lại gọi bọn họ là Tây Ma.
Nhìn tiếp về phía trước, ánh mắt Mạnh Hạo cuối cùng đã rơi vào trên hai cái cột ánh sáng, một trong số hai cột ánh sáng đó tràn ngập nhan sắc màu lam, giống như màu của bầu trời, hơn nữa như ở một nơi nào đó có một lá cờ bị cắm xuống mặt đất, cờ phướn phất phới, mặt trên rõ ràng có viết chữ màu vàng.
Quý!
Trong khoảnh khắc đang nhìn đến cái chữ này, hai mắt Mạnh Hạo bỗng nhiên co rút lại, hơi thở có chút dồn dập, tại trong cái cột ánh sáng đó có hơn mười tu sĩ đang khoanh chân ngồi, một người trong số đó là một thanh niên, đôi môi hơi mỏng, vẻ mặt ngạo nghễ, trên mặt mang theo một vẻ không kiên nhẫn. Giống như nhận thấy ánh mắt Mạnh Hạo tại nơi này, gã quay đầu liếc mắt nhìn lại, hừ lạnh một tiếng, trong ánh mắt hiện ra vẻ khinh miệt.
Tiếng hừ lạnh này trong khoảnh khắc liền dừng ngay ở tâm thần Mạnh Hạo, làm cho cước bộ Mạnh Hạo dừng lại một chút, nhưng trong cơ thể tu vi vận chuyển, đem những điều không thích nghi tiêu tán đi.
- Kết Đan kỳ.
Vẻ mặt Mạnh Hạo vẫn như thường, hắn thu hồi ánh mắt, hai mắt thanh niên kia chợt lóe lên, cẩn thận liếc mắt một cái nhìn Mạnh Hạo sau đó không để ý gì nữa.
Ánh mắt Mạnh Hạo cuối cùng đã rơi vào trên một cột ánh sáng màu xanh, không giống với Thanh La Tông, màu xanh của cột ánh sáng này là xanh đen thẫm, sừng sững đứng ở đó uy hiếp bốn phía.
Dưới cột ánh sáng xanh đen đó có ba người ngồi khoanh chân, một người nữ trung niên, một lão già và còn có một thiếu nữ đang tuổi thanh xuân. Cô gái này mặc một áo dài màu xanh, một mái tóc dài và chiếc áo choàng, tướng mạo có chút xinh đẹp, nhưng lại mờ mờ làm cho người ta có cảm giác lãnh đạm và cao ngạo, có vẻ như tiếp xúc không tốt, tính tình không nhỏ.
Ánh mắt đảo qua bốn phía, Mạnh Hạo bất động thanh sắc mang theo mọi người phía sau thẳng đến chỗ Tử Vận Tông, chỗ cột ánh sáng màu tím mà đến, vừa mới tới gần, liền có không ít người hai mắt bỗng nhiên mở to cảnh giác nhìn, nhưng sau khi nhìn thấy Mạnh Hạo, liền lập tức lộ ra ý cung kính.
Trên mặt Sở Ngọc Yên thì có chút phức tạp, xa xa Diệp Phi Mục cúi đầu không nói gì.






