Ngã Dục Phong Thiên

Chương 426: Còn Có Một Chút Đắc Ý

Chương 297

Ngô Đinh Thu khoanh chân ngồi ở đó, hai mắt bỗng nhiên mở ra, sau khi liếc mắt nhìn Mạnh Hạo một cái, trên mặt lộ ra một nụ cười gật gật đầu. Nếu lấy tu vi của ông, với thân phận của ông ở Tử Khí nhất mạch, đối với một người Trúc Cơ mà có thái độ như thế, đủ để nhìn ra địa vị của Mạnh Hạo ở Tử Vận Tông này.

Thậm chí có thể nói, địa vị của Mạnh Hạo đã muốn vượt qua Ngô Đinh Thu, nếu không phải là vì hắn tu vi không đủ, giờ phút này e rằng Ngô Đình Thu đã phải đứng dậy rồi.

Mạnh Hạo bước vào tu chân giới đã được một số năm, trong lòng hắn biết là làm người không thể kiêu căng, hắn liền hướng về phía Ngô Đình Thu vòng tay cúi đầu, cảnh tượng này lập tức làm cho Ngô Đinh Thu càng tươi cười nhiều hơn.

- Phương đại sư, lão phu dẫn ngươi đến gặp hai vị lão tổ.

Cái gọi là có qua có lại, Mạnh Hạo tu vi mặc dù yếu, nhưng thân phận lại được tôn cao, vả lại hắn làm việc không một chút ngang ngược, làm cho cảm tình của Ngô Đinh Thu đối với hắn lại càng tăng lên, giờ phút này mở miệng cười, Mạnh Hạo cũng tươi cười đi đến bên người Ngô Đinh Thu.

Được Ngô Đinh Thu dẫn tiến, Mạnh Hạo hướng về nơi hai lão già tang thương ngồi ở trong cột ánh sáng màu tím, vòng tay cúi đầu thật thấp.

- Vãn bối Đan Đông nhất mạch - Phương Mộc bái kiến hai vị lão tổ.

Theo cái cúi đầu của Mạnh Hạo, vẻ mặt đầy nếp nhăn của hai lão giả đang tĩnh tọa trong cột ánh sáng màu tím kia hình thành nên một vẻ uy hiếp mãnh liệt, hai người chậm rãi mở mắt ra ngóng nhìn Mạnh Hạo, hai mắt thâm thúy dường như muốn đem hơi thở của Mạnh Hạo nhớ thật kỹ.

- Ngươi tu vi không đủ, cố gắng không nên đi ra ngoài, lưu lại ở đây là được rồi.

Một trong hai lão già thản nhiên cất tiếng nói, hai mắt nhắm nghiền, người còn lại thì hướng về phía Mạnh Hạo mỉm cười, trong mắt mang theo một chút ý tán thưởng.

Sự hòa thiện của hai người này, trong lòng Mạnh Hạo biết rõ, đều là vì sư phụ của mình.

Sau khi bái kiến hai vị lão tổ, Ngô Đinh Thu dẫn theo Mạnh Hạo lại cùng gặp gỡ với không ít tu sĩ Tử Khí nhất mạch, những người này khi nhìn thấy Mạnh Hạo thì đều cực kỳ khách khí, vô luận là lời nói hay là thần thái đều mang theo vẻ tôn kính.

Cho dù là tu sĩ Kết Đan, khi đối diện với Mạnh Hạo thì cũng đều rất tôn trọng.

Sau khi giới thiệu tu sĩ của Tử Khí nhất mạch với Mạnh Hạo, về phần Đan Đông nhất mạch ở nơi này thì không cần Ngô Đinh Thu giới thiệu, mà đệ tử Đan Đông nhất mạch đều đi đến bên cạnh Mạnh Hạo để bái kiến.

Sau một hồi khách sáo, Mạnh Hạo đi về hướng đám người Lâm Hải Long, An Tại Hải thì giờ đây cứ điểm của Tử Vận Tông đã sớm bị các tông môn các thế lực khác nhìn đến, hoặc xa hoặc gần, từng ánh mắt nhìn lại phần lớn là dừng lại ở trên người Mạnh Hạo. Tùy theo chủ nhân của những ánh mắt này, trên vẻ mặt lộ ra sự giật mình, hiển nhiên là bọn họ đều đoán được thân phận của Mạnh Hạo.

Mạnh Hạo vòng tay cùng Lâm Hải Long, An Tại Hải và đám người chào hỏi, lại hướng về phía Sở Ngọc Yên mỉm cười gật đầu, mắt nhìn về phía Diệp Phi Mục sau đó liền khoanh chân ngồi xuống một bên.

Hắn mặc dù cũng chỉ là tử lô đan sư, nhưng lại là đệ tử truyền thừa của Đan Quỷ đại sư, địa vị rất cao, dựa theo quy củ tông môn là vượt qua các tử lô khác.

Nhưng Mạnh Hạo trong lòng biết là mình tu vi không cao nên cũng không muốn khoa trương, bởi vậy hắn chỉ ngồi ở bên người An Tại Hải, nhẹ nhàng đẩy Lâm Hải Long vào vị trí trung tâm. Lão già thành tinh Lâm Hải Long há lại có thể nhìn không ra, nhưng lão cũng chỉ mỉm cười lắc đầu, không có mở miệng vạch trần.

An Tại Hải mỉm cười nhìn Mạnh Hạo, thấp giọng cất tiếng.

- Lâm sư huynh và các tử lô khác, đều chỉ coi trọng đan đạo…

An Tại Hải chưa nói hết câu, ngừng lại một cái ngóng nhìn Mạnh Hạo, lão cảm thấy bằng vào sự thông minh của Mạnh Hạo, hắn có thể biết được hàm nghĩa trong những ngôn từ của mình.

- An sư huynh yên tâm, ta có thể hiểu được.

Mạnh Hạo đương nhiên nghe ra được, đây là ẩn ý nói Mạnh Hạo không cần để tâm đối với chuyện ngày đó. Giờ phút này mỉm cười nói xong, Mạnh Hạo ngẩng đầu nhìn về bốn phía, ánh mắt lại đã rơi vào chữ ‘Quý’ trên lá cờ kia.

Không có ai biết, vừa mới rồi Mạnh Hạo lần đầu tiên nhìn thấy lá cờ này thì trong nội tâm hắn đã rung động như sóng biển, nhưng hắn che dấu vô cùng tốt, nên không để lộ ra một chút tơ hào nào.

Nhưng ở trong đáy lòng của hắn, cái chữ ‘Quý’ này tồn tại rất nhiều những thần bí khó lường.

Trên Tam Vĩ phiên, có một đuôi phong ấn một cái họ Quý.

Thái Ách Huyết Tiên, tâm nguyện lớn nhất cả đời là lấy máu tươi của Quý gia luyện Huyết Sát.

Còn có trong phúc địa thượng cổ của Thanh La Tông, nơi trời tròn đất vuông, tấm hình mà Mạnh Hạo nhìn thấy trong cái đỉnh vuông nghịch chuyển càn khôn, cuộc đời này không đội trời chung cùng với họ Quý.

Trong truyền thuyết còn có Kiến Mộc từ viễn cổ, tự sụp ở tinh không.

Hết thảy toàn bộ những điều này đều có quan hệ khó có thể hình dung với họ Quý này, mối liên hệ chằng chịt không thể tách rời.

Mạnh Hạo không thể không rung động, nhất là hiện nay, hắn lần đầu tiên tận mắt nhìn thấy lá cờ khắc họ này.

- Đó là Quý gia ở Đông Thổ.

An Tại Hải đã nhận ra ánh mắt của Mạnh Hạo, lão trầm mặc một lát thấp giọng cất tiếng nói, giống như lo lắng sợ bị người ngoài nghe được cho nên tiếng nói của lão càng nhỏ hơn.

Giống như nói lên cái tên này, cho dù là An Tại Hải cũng phải hết hồn, rất là sợ hãi, như là con kiến đang đàm luận chuyện của con voi.

Hai mắt Mạnh Hạo rất nhanh chợt lóe tia sáng không thể thấy, hắn nghe ra ý sợ hãi khi An Tại Hải nói một câu này, nghiêng đầu về phía An Tại Hải.

- Ta đối với gia tộc này hiểu biết cũng không nhiều, chỉ là được nghe lại từ chỗ sư phụ một số điều. Quý gia - Đông Thổ là đệ nhất gia tộc ở Nam Thiên chi địa… cư trú ở Đông Thổ, nội tình rốt cuộc thâm sâu như thế nào, không có người nào biết được.

- Nhưng ngươi hãy nhớ cho kỹ, đối với gia tộc này hàng ngàn lần hàng chục ngàn lần, không nên trêu chọc một chút nào!

An Tại Hải thấp giọng nói, thanh âm lão nói chỉ có lão và Mạnh Hạo có thể nghe được mà thôi.

- Gia tộc này cũng không ít người, bất kỳ một người nào cũng không nên trêu chọc, nhất là… Những người trong danh sách chuẩn Quý tử, mỗi một người đều tôn cao vô cùng. Ngươi hãy nhìn xem cái vị ở phía trước kia…

- Nếu ta đoán không sai đó là một vị Quý tử trong danh sách chuẩn Quý tử của Quý gia, bằng không thì không có khả năng, tuổi mới có như vậy mà đã là Kết Đan sơ kỳ.

- Người trong Quý gia, hơn nữa lại là tiến vào trong vòng danh sách chuẩn Quý tử đều là thiên kiêu, sau mỗi một đời đều phải trải qua một loạt tôi luyện, đi tranh đoạt hàng trăm danh ngạch, để trở thành tộc nhân chính thức trong danh sách Quý tử của gia tộc.

- Ta cũng chỉ biết đến những thứ này, là do một lần trong lúc sư phụ vô ý nói lên.

An Tại Hải khe khẽ cất tiếng nói, Mạnh Hạo trầm mặc, trong lòng đối với cái Quý gia này cũng có một cái nhận thức đơn giản. Nhất là khi nghĩ đến những điều đã trải qua ít nhiều đều liên quan đến Quý gia, Mạnh Hạo dĩ nhiên biết rằng gia tộc này, chỉ sợ rằng đạo uẩn sâu xa, còn muốn vượt qua thế nhân vô số lần.

- Còn có ba người ở bên kia cũng không nên trêu chọc, bọn họ cũng giống như Quý gia, đều là những gia tộc ở đỉnh của Nam Thiên chi địa, những gia tộc khủng bố nhất.

An Tại Hải thấp giọng nói, vẻ mặt Mạnh Hạo không thay đổi, ánh mắt hắn giống như tùy ý đảo qua, nhìn về phía ba người khoanh chân ngồi bên trong cột ánh sáng màu xanh đen kia.

- Ngươi đến chậm nên không biết được cụ thể, lúc trước ta tận mắt thấy tu sĩ Quý gia xưng hô, người phụ nữ kia là Phương gia, vả lại bộ dạng hình như còn có một chút kiêng kị.

- Ngươi nghĩ có thể làm cho Quý gia kiêng kị, cơ sở nền tảng của ba người này chắc phải rất sâu đậm, bọn họ hiển nhiên cũng là đến từ Đông Thổ.

Theo như An Tại Hải giới thiệu, Mạnh Hạo đại khái có hiểu biết đối với thế lực ở nơi này, ánh mắt đảo qua, hai mắt Mạnh Hạo ngưng tụ, cùng với ánh mắt Hứa Thanh trong Thanh La Tông đọng lại đều đưa đến một nơi.

Hai người đều không nói gì, tất cả đều ở trong ánh mắt, mặc dù rất nhanh bọn họ liền tránh đi, nhưng hai người cũng đều hiểu được ý của nhau.

Hàn Bối, Vương Hữu Tài, Lý Thi Kỳ, Lý Đạo Nhất, Chu Kiệt, Vương Lệ Hải, Hàn Sơn Đạo, Trần Phàm, còn có Tống Vân Thư của Tống gia, xinh đẹp lại mang theo một hình ảnh giai nhân cô độc u oán, Tống Giai. Những người này Mạnh Hạo đều quen thuộc, ở đây bốn phía, các tông môn, các gia tộc Mạnh Hạo đều nhất nhất đảo qua, không nhìn thấy Bàn Tử.

Thời gian từ từ trôi qua, Mạnh Hạo cũng không biết tất cả mọi người đang chờ đợi cái gì, hắn trước sau không thấy bất luận kẻ nào đi ra khỏi cột ánh sáng, tựa hồ như tất cả đều chờ đợi.

Cho đến khi bầu trời bao la bên ngoài vùng mây mù màu đen cũng đều đã xuất hiện vẻ âm u, thì Sở Ngọc Yên đi đến bên cạnh Mạnh Hạo, ngồi ở chỗ đó chăm chú nhìn Mạnh Hạo.

Đối với Sở Ngọc Yên này, Mạnh Hạo vẫn cảm thấy trực giác của nàng quá mức kinh người, giờ phút này nàng vẫn giữ vững được vẻ mặt như thường, cũng nhìn sang phía Mạnh Hạo.

Ánh mắt hai người nhìn nhau, nhưng Sở Ngọc Yên lại không hề có ý né tránh.

- Năm đó khi ngươi đến Đan Đông nhất mạch, mỗi lần ta gặp lại ngươi thì đều cảm thấy phiền chán, việc này ta tìm không ra nguyên nhân, nhưng nghĩ đến… Có lẽ chúng ta đã từng gặp nhau ở một địa phương nào rồi.

Sở Ngọc Yên nhẹ nhàng cất tiếng nói.

Vẻ mặt Mạnh Hạo bình tĩnh, nhưng trong lòng thì lại lo sợ hết hồn, lại càng cảm khái Sở Ngọc Yên này có trực giác thật khủng bố.

- Chúng ta đã gặp nhau ở địa phương nào?

Sở Ngọc Yên bỗng nhiên mở miệng hỏi như vậy, sau khi lời nói này nói ra, nàng nhìn Mạnh Hạo chằm chằm như muốn tìm ra manh mối.

Nhưng nàng đợi hồi lâu, vẫn không thấy Mạnh Hạo trả lời.

- Đan Đỉnh cũng tốt mà Phương Mộc thì cũng vậy, ngươi nhất định còn có một thân phận khác, ngươi không muốn nói thì ta cũng không hỏi, nhưng sớm muộn gì ta cũng sẽ biết ngươi… Là ai.

Sở Ngọc Yên nhìn Mạnh Hạo trân trân, chậm rãi nói ra từng lời từng lời, trong mắt của nàng lộ ra vẻ chấp nhất, chính là ở bên trong cái chấp nhất còn có một chút tia sáng kỳ dị, mặc dù rất nhạt, nhưng Mạnh Hạo lại có thể nhìn ra, đó là tia sáng mà lúc trước, mỗi khi Sở Ngọc Yên nói tới Đan Đỉnh đại sư thì mới lộ ra.

- Không thể nào…

Từ trong đáy lòng Mạnh Hạo run lên một chút, hắn nay đã không còn là những năm tháng còn ngây thơ, đối với chuyện nam nữ mặc dù không có lĩnh hội thực sự, nhưng ít nhiều thì vẫn có thể nhận ra một chút.

Những tia sáng kỳ dị trong ánh mắt của Sở Ngọc Yên lúc này, cũng có chút tương tự với Hứa sư tỷ cùng mình ly biệt ở bên ngoài Thanh La Tông lúc trước.

Tuy nói là có chút chột dạ, nhưng trong lòng Mạnh Hạo vẫn lờ mờ cảm thấy có một chút tự hào, dù sao cùng với Sở Ngọc Yên này dây dưa cũng đã nhiều năm rồi, nàng nguyên bản vốn là vợ chưa cưới của Vương Đằng Phi, nay biến thành bộ dáng này, toàn bộ quá trình làm cho khi hắn nhớ lại còn có một chút đắc ý.

Giờ phút này ho vội một tiếng, vì để xác định có đúng thật như mình dự đoán hay không, tay phải hắn trực tiếp nâng lên, dưới sự sửng sốt của Sở Ngọc Yên, tay phải Mạnh Hạo đã sắp đụng phải khuôn mặt xinh đẹp của nàng.

Trong khoảnh khắc, sắc mặt Sở Ngọc Yên trực tiếp đỏ rực lên, nàng giật mình, hiển nhiên là như thế nào nàng cũng không thể nghĩ tới, Phương Mộc trước mắt lại có thể đường đột như thế.

Ngón tay cũng không có đụng chạm đến, Mạnh Hạo thu tay trở về nhìn Sở Ngọc Yên, thở dài.

Một tiếng thở dài phát ra, làm cho khuôn mặt Sở Ngọc Yên lại càng đỏ hơn, đôi mắt phượng giận dữ trừng trừng nhìn chằm chằm Mạnh Hạo, giống như thẹn quá mà hóa thành giận.

Đúng lúc này bỗng nhiên một tiếng nổ vang, tiếng nổ kinh thiên từ trong thung lũng truyền ra, theo thanh âm xuất hiện, hai vị lão tổ của Tử Vận Tông bỗng nhiên mở to hai mắt, trong các cột sáng bốn phía khác, các nhân vật cấp lão tổ đều mở to hai mắt.

Trong phút chốc, những người này liền lập tức bay ra, gần hai mươi người lao ra thẳng tới chỗ thung lũng, cùng lúc đó hai mắt Ngô Đinh Thu cũng lộ ra những tia sáng kỳ dị, giọng nói của lão rơi vào trong tai mọi người trong Tử Vận Tông.

- Lại bắt đầu rồi, mỗi một lần lão tổ, trưởng bối các tông liên hợp áp chế Vãng Sinh động, thời gian khoảng chừng một nén nhang, mọi người phải nhanh một chút. Hãy nhớ kỹ Tử Khí nhất mạch cần phối hợp với Đan Đông nhất mạch, máu thu hoạch được ở trong thi thể này cũng không nhiều lắm.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.