Chương 356
Ứng Long thượng cổ, lấy Giao Long làm thức ăn, cắn nuốt đến vui mừng hỉ hả!
Lúc này, cái ảo ảnh Ứng Long thượng cổ bên ngoài thân thể Mạnh Hạo tự mình hiển hóa bay ra, khi đến giữa không trung thì thân thể khổng lồ kia mặc dù là hư ảo, nhưng lại nhấc lên một hồi rung động!
Hơn mười con Giao Long, ở giữa không trung phát ra tiếng gào thét thê lương, trong tiếng gào thét này mang theo sợ hãi, mang theo run run, đang muốn lập tức oanh tán, thì hư ảo Ứng Long truyền ra rít gào không tiếng động. Ở bên trong tiếng rít gào này, tất cả hắc lang trên mặt đất run run, đồng loạt nằm sấp xuống, hung sư màu lam to đến bảy tám trượng, một đám run run không thể không cúi đầu, phát ra tiếng động thần phục.
Toàn bộ Giao Long trên bầu trời đều tuyệt vọng, nhưng cũng không dám di động chút nào, tùy ý ảo ảnh Ứng Long của Mạnh Hạo chạy tới gần, một miếng lại một miếng, cắn nuốt từng con một.
Bốn phía đều an tĩnh, chiến trường hoàn toàn yên tĩnh, tất cả mọi người đều ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn giữa không trung, nhìn hư ảo Ứng Long kia, tao nhã cắn nuốt một con lại một con Giao Long.
Cho đến sau khi tất cả Giao Long đều bị cắn nuốt, ảo ảnh Ứng Long này mới một lần nữa về tới bên người Mạnh Hạo, dần dần biến mất.
Nhưng bốn phía, vẫn tĩnh mịch như trước.
Mạnh Hạo ho khan một tiếng, giờ phút này, hắn đã đi tới gần chỗ Hàn Tuyết San, nghiêng đầu nhìn về phía Hàn Tuyết San, thì hắn thấy được vẻ mặt ngơ ngác của đối phương, cùng với biểu tình không thể tin nổi xen lẫn sợ hãi của thanh niên bên cạnh kia.
- Ta là ân nhân cứu mạng của ngươi, ngươi còn không có báo đáp ta, cứ như vậy chạy trốn, như vậy mà coi được sao.
Trên mặt Mạnh Hạo có chút ngại ngùng, giống như cảm thấy nói chuyện như vậy với một nữ tử, có chút không tốt lắm.
Thân mình Hàn Tuyết San run run một chút, hai con mắt xinh đẹp giờ phút này toàn bộ đều là vẻ sợ hãi, khẩn trương, không biết nên nói cái gì.
Nhưng vào lúc này, hai mắt nàng bỗng nhiên mạnh mẽ trợn to, không chỉ có nàng, giờ phút này, trên chiến trường này, tất cả mọi người đều chú ý tới Mạnh Hạo, ai nấy đều hô hấp dồn dập.
Một tiếng gầm giận dữ bỗng nhiên truyền ra từ phía sau Mạnh Hạo, cự nhân cao hơn ba mươi trượng kia, lúc này đang vung đại kiếm, nhấc lên tiếng gào thét kinh thiên, mạnh mẽ chém về phía Mạnh Hạo.
Đại kiếm giống như cắt qua hư vô, nhấc lên âm thanh bén nhọn, gió được hình thành không còn là khuếch tán nữa, mà là ngưng tụ, khiến cho sương mù ở bốn phía Mạnh Hạo, nhất thời quay cuồng hỗn loạn.
Tất cả những điều này miêu tả thì chậm chạp, nhưng trong thực tế thì chỉ diễn ra trong chớp mắt, gần như đồng thời với khi Mạnh Hạo cất tiếng nói, đại kiếm đã cách đỉnh đầu hắn không đến mười trượng!
Thanh kiếm này, ước chừng trăm trượng, người sử dụng kiếm là cự nhân cao ba mươi trượng, lực lượng to lớn này, cho dù là không có tu vi, vẫn đủ để chấn động mọi người.
Chớp mắt, thanh đại kiếm này liền thẳng đến đỉnh đầu Mạnh Hạo. Gào thét mà đánh sâu xuống, khiến cho sương mù ở bốn phía Mạnh Hạo quay cuồng, cuộn trào tản ra xung quanh, khiến cho thân ảnh của hắn, ở cả vùng đất đó, phá lệ trở nên nổi bật.
Nhưng ngay khi thanh đại kiếm này chém xuống, Mạnh Hạo chưa có quay đầu lại. Tay phải bỗng nhiên nâng lên, mạnh mẽ trảo về phía đỉnh đầu. Oanh một tiếng cự hưởng, tay phải Mạnh Hạo trực tiếp bắt được mũi kiếm.
Một cỗ đại lực mạnh mẽ truyền ra từ thân kiếm, khiến cho xương cốt toàn thân Mạnh Hạo kêu lên ken két, mặt đất thì chấn động nứt toác ra, hai chân hắn thậm chí còn bị lực lượng khổng lồ này trực tiếp đè lún xuống mặt đất bảy tám tấc.
Nhưng vẻ mặt Mạnh Hạo lại không hề có biến hóa, mà là xoay người, lạnh lẽo nhìn lại cự nhân khổng lồ ở phía sau.
- Tuế Nguyệt!
Mạnh Hạo thản nhiên mở miệng, từ trong túi trữ vật của hắn, trong phút chốc lập tức bay ra mười chuôi kiếm gỗ Tuế Nguyệt, ở giữa không trung trực tiếp hình thành Liên Hoa kiếm trận, cấp tốc xoay tròn, vờn quanh cự nhân khổng lồ kia.
Cự nhân này gào thét, muốn rút đại kiếm về, nhưng sau khi mạnh mẽ dùng sức lại hoảng sợ phát hiện, đại kiếm bị Mạnh Hạo bắt lấy, như bị cố định ở đó luôn, không có cách nào rút về được.
Hai mắt của gã lộ ra lục mang, hét lớn một tiếng, buông lỏng ra đại kiếm, sau đó nắm tay rầm rầm đập thẳng đến phía Mạnh Hạo.
- Thú vị, giết đi thì không khỏi có chút đáng tiếc.
Mạnh Hạo cười cười, đem đại kiếm ném ra sau, tùy ý thu lại Tuế Nguyệt Liên Hoa, mà khoảnh khắc khi nắm tay thật lớn kia đập tới, Huyết Băng Thiểm ngay lập tức xuất hiện, liền chợt lóe lên, trực tiếp hiện thân ở đỉnh đầu cự nhân này, tay trái nâng lên, một chỉ chỉ lên thiên linh của cự nhân này.
- Phong Chính!
Phong Chính xuất khẩu, bất kể là bốn phía xung quanh chiến trường hay là cả thiên địa đều ở một khắc này, xuất hiện trọng điệp ở trong mắt Mạnh Hạo. Ở bên trong trọng điệp này, một tia khí tức người ngoài nhìn không tới gào thét mà đến, theo tay trái Mạnh Hạo, trực tiếp dung nhập vào trong đầu cự nhân này.
Cự nhân gào thét, hai tay nâng lên đánh về phía Mạnh Hạo, nhưng Huyết Băng Thiểm của Mạnh Hạo lóe lên, mỗi lần chỉ cần chợt lóe, liền hoàn toàn tránh được, thậm chí thân thể của hắn thoạt nhìn dường như cũng không có nhúc nhích, tiếp tục Phong Chính. Một màn này rơi vào trong mắt người bốn phía, lại càng thêm rung động.
- Được ta Phong Chính, là tạo hóa của ngươi, nếu tiếp tục cự tuyệt…
Tay trái Mạnh Hạo đặt tại đỉnh đầu cự nhân này, ánh mắt lộ ra quang mang kỳ dị. Hắn có thể cảm nhận được ý chí phản kháng của cự nhân này, nhưng trong đó lại có khát vọng mơ hồ đối với yêu khí mà chính mình đưa tới, bên trong rối rắm cùng chần chờ, nó do dự.
Mạnh Hạo cũng nhìn ra, cái loại gọi là cự nhân này, thực sự không phải là người, mà là một loại sinh linh khác, có được thân thể khổng lồ, nhưng lại không thể nói, linh trí cũng cực kỳ đơn giản, không thể tu hành.
Nhưng một thân khí huyết lực này, một kích mới vừa rồi, có thể so với Kết Đan viên mãn tự bạo. Vả lại loại lực lượng huyết nhục đơn thuần này, nhiều khi nếu so với tu vi thì càng thêm kinh người.
Cho nên Mạnh Hạo mới động tâm, cũng muốn dùng cái này để thử nghiệm Phong Chính thuật của mình, có hiệu quả như hắn đoán hay không… Đó chính là, vì thiên địa sinh linh Phong Chính, lấy thân phận Phong Yêu sư, tán thành nó, giúp nó thành yêu!
Khi lời nói của Mạnh Hạo truyền ra thì toàn thân cự nhân khổng lồ kia mạnh mẽ chấn động, lục quang trong mắt biến mất hoàn toàn, giống như phúc linh tâm chí, biểu tình không còn dữ tợn nữa, mà là lộ ra vẻ thuần phục, tùy ý Mạnh Hạo đem yêu khí bốn phía, không ngừng mà dung nhập vào trong cơ thể của nó.
Sự hoảng sợ mà một màn này hình thành, đối với tu sĩ Mặc Thổ không biết được cụ thể mà nói, đương nhiên cảm thấy không có rung động như Ứng Long xuất hiện lúc trước. Nhưng đối với tu sĩ Tây Mạc nơi đây mà nói, trong đầu của bọn họ giờ khắc này đã hoàn toàn nổ vang.
Nhất là ba Tư Long kia, sắc mặt lại càng đại biến trước nay chưa từng có, lộ ra vẻ không thể tin nổi, giống như đảo điên tinh thần của bọn họ, làm cho trong đầu của bọn họ trở nên quay cuồng, đồng thời, lại càng thêm trống rỗng.
- Man cự nhân, thế nhưng lại bị hàng phục… Điều đó không có khả năng, man cự nhân là không thể nào bị hàng phục, cho dù Đại Tư Long cũng làm không được. Cho dù là bộ lạc Thiên Man chúng ta, cũng là bởi vì năm đó cùng bộ tộc Man Cự có ước định, mới có thể có được, ngoại trừ chúng ta ra, toàn bộ Tây Mạc, không ai có khả năng hàng phục man cự nhân!
- Điều này không có quan hệ với tu vi, đây là quy tắc, là tôn nghiêm của man cự nhân, là huyết mạch không cho phép, nhưng… Nhưng một màn trước mắt này là xảy ra chuyện gì…
Khi mấy Tư Long của Tây Mạc đang còn mải rung động, thì Mạnh Hạo đứng trên đỉnh đầu cự nhân, đã không thèm nhìn đến chiến trường, bởi sự xuất hiện của hắn mà trở nên hỗn loạn, cũng chẳng thèm để ý sự hoảng sợ của những người ở đây đối với mình. Còn với sương mù bốn phía thì lại càng là không nhìn đến, độc dược hình thành sương mù đã thăng không, hóa thành đám mây độc.
Mà là cúi đầu, nhìn về phía Hàn Tuyết San lúc này sắc mặt đã tái nhợt.
- Ta cứu ngươi hai lần, phải nghĩ cho tốt phương pháp báo đáp đó nha. Đến, đến bên cạnh ta, ta đưa ngươi về nhà.
Mạnh Hạo mỉm cười mở miệng, cự nhân dưới người hắn nâng lên tay phải trực tiếp đặt ở trên mặt đất, đặt ở trước mặt Hàn Tuyết San.
Giờ khắc này, theo ánh mắt của người bốn phía, Hàn Tuyết San hô hấp dồn dập, hoàn toàn sững sờ tại chỗ, ngơ ngác nhìn Mạnh Hạo. Chính nàng cũng không biết làm sao bây giờ, đành nhấc chân lên, đạp lên trên bàn tay cự nhân, tùy ý cự nhân này đem nàng nâng lên, đặt ở đỉnh đầu, đứng ở bên người Mạnh Hạo. Sau đó thì cự nhân này một tiếng gào thét, nện bước đi nhanh, đi thẳng đến Thánh Tuyết thành.
Giờ phút này trên bầu trời bao la, đến cả hai tu sĩ Nguyên Anh chém giết kịch liệt lúc trước, cũng đều ngơ ngác nhìn một màn này. Bọn họ thấy được toàn bộ quá trình, đối với Mạnh Hạo nơi đó, đã có sự coi trọng nhất định.
Man cự nhân chạy nhanh, mặt đất chấn động, nơi nó đi qua như có cuồng phong gào thét, trực tiếp liền xuất hiện ở bên ngoài quầng sáng của Thánh Tuyết thành. Tu sĩ trong thành, đều tinh tường thấy được từng màn lúc trước, giờ phút này đều không biết làm sao, không biết là nên mở ra quang màn, hay là nên giữ vững nguyên dạng.
Cũng chính lúc này, từng trận thanh âm của kèn truyền ra, tu sĩ Mặc Thổ Cung cùng với Tây Mạc bên ngoài thành trì đều lui ra phía sau, bao gồm mọi người bên ngoài, còn có dị yêu mãnh thú trên mặt đất, toàn bộ đều chậm rãi lui ra phía sau. Sau một nén nhang, bên ngoài Thánh Tuyết thành, đã không còn thấy bóng dáng của một tu sĩ Mặc Thổ Cung nào nữa cả.
Trận này là lần đầu song phương tiếp xúc, đôi bên đều có tâm tư thăm dò, khắc chế ở dưới Nguyên Anh. Nhưng Mạnh Hạo xuất hiện, cũng đã làm rối loạn lần thăm dò này, nhất là sĩ khí đã đứt, Mặc Thổ Cung liền rút đi, không chút do dự.
Mặc Thổ Cung lui bước, trong Thánh Tuyết thành nhấc lên từng trận hoan hô, nhưng rất nhiều người đều hiểu được, chiến tranh cùng Mặc Thổ Cung, đây chỉ là vừa mới bắt đầu.
Vị lão thái bà tu vi Nguyên Anh kia, giờ phút này từ giữa không trung đi tới, đứng ở trước người Mạnh Hạo, ngắm nhìn Mạnh Hạo. Bốn phía dần dần yên tĩnh, quầng sáng ngoài thành trì không có tiêu tán, mọi ánh mắt đều nhìn về phía Mạnh Hạo.
- Ngươi cần gì.
Lão thái bà chậm chạp nói.
- Hàn Tuyết Tằm.
Mạnh Hạo mỉm cười mở miệng.
- Ngươi có sở trường về cái gì?
Lão thái bà chậm rãi nói.
- Ta cứu nàng.
Mạnh Hạo chỉ chỉ Hàn Tuyết San bên cạnh.
- Không đủ.
Lão thái bà lắc đầu.
- Ta cứu nàng hai lần!
Mạnh Hạo thật thà nói.
- Vẫn là không đủ.
Lão thái bà vẻ mặt bình tĩnh, nhìn Mạnh Hạo.
- Ta nghĩ về sau có lẽ ta sẽ cứu nàng lần thứ ba.
Mạnh Hạo chần chờ một chút.
- Ngươi cho dù là cưới nàng, cũng không đủ, ấu thể Hàn Tuyết Tằm, luyện hóa cần một năm, vả lại hiện nay trong gia tộc, chỉ còn lại có hai kén!
Lão thái bà thản nhiên nói.
- Ta sẽ dùng độc.
Mạnh Hạo nghĩ nghĩ, nhìn lão thái bà.
- Luyện độc một năm cho Hàn Tuyết gia tộc ta, lão thân có thể làm chủ, cho ngươi một con Hàn Tuyết Tằm. Nhưng mà nếu bị ta phát hiện ngươi còn có tâm tư khác, như vậy ngươi có thể tiến vào thành, nhưng sẽ không có cơ hội để đi ra ngoài nữa.
Lão thái bà liếc mắt nhìn Mạnh Hạo một cái thật sâu, tay phải vung lên, thân thể Hàn Tuyết San bay ra, bị lão thái bà mang theo, xoay người đi về phía quầng sáng.
Trước khi bước vào quầng sáng, Hàn Tuyết San bỗng nhiên quay đầu, chăm chú nhìn Mạnh Hạo.
- Tổ nãi nãi đã đáp ứng ngươi rồi, nếu ngươi có lòng xấu xa, ngày sau sẽ bị thiên lôi diệt hồn, Hàn Tuyết Tằm phản phệ, tự giải quyết cho tốt!
Mạnh Hạo mỉm cười, đang muốn mở miệng, bỗng nhiên biến sắc, tay phải không chút do dự bỗng nhiên nâng lên, trong tay đã lôi ra linh hồn của Lý gia lão tổ. Một tiếng lôi đình nổ vang, một đạo thiểm điện từ bầu trời gào thét mà đến, trực tiếp bổ vào trên hồn thể của Lý gia lão tổ, tiếng kêu thê lương thảm thiết cùng nguyền rủa của lão còn chưa kịp xuất ra, thì đã bị Mạnh Hạo lập tức thu lại.
Nhưng giờ phút này, hắn lại phát hiện, người xung quanh đều lấy vẻ mặt cổ quái nhìn mình, ngay cả lão thái bà kia cũng đều sửng sốt một chút, quay đầu nhìn lại.
- Ngoài ý muốn, khụ khụ… Đây là ngoài ý muốn.
Mạnh Hạo có chút xấu hổ, vội vàng mở miệng.






