Ngã Dục Phong Thiên

Chương 486: Chu Tiên Sinh Ngạo Nghễ

Chương 357

Thánh Tuyết thành to hơn Đông Lạc thành nhiều, trong thành chia ra làm nội ngoại, nội là Hàn Tuyết gia tộc, ngoại là tu sĩ trong thành.

Bởi vì ở chỗ thiên về rét lạnh, thường tồn tại gió tuyết, cũng chính là nhiều khi trong thành đều là tuyết trắng phau phau, có một mảnh phong cảnh mà ở miền nam nhìn không tới.

Ngoại thành phía đông, có một dãy nhà, mỗi một chỗ đều có một dòng linh tuyền, mặc dù linh khí không nhiều lắm, nhưng ở Mặc Thổ mà nói, này đã là biểu hiện của cực kỳ xa xỉ.

Những tòa nhà này đều là đơn độc, đều tồn tại trận pháp, khiến cho nơi này nếu không được chủ nhân đồng ý thì rất khó xâm nhập đi vào. Trọng yếu nhất là trận pháp của mỗi một tòa nhà đều liên kết cùng chủ trận của Thánh Tuyết thành, cho nên uy lực rất mạnh.

Có thể ở trong nơi này, đối với Thánh Tuyết thành mà nói đều là tân khách cực kỳ trọng yếu, mà chỗ ở của Mạnh Hạo, cũng chính là được an bài ở tại nơi này.

Nhà của hắn không lớn, nhưng đình viện lại không nhỏ, man cự nhân đang ngồi dưới đất, giống như một tòa núi nhỏ, ngủ gà ngủ gật, chốc chốc tỉnh dậy sẽ nắm lên đống thịt lúc nào cũng chồng chất bên người để ăn, mồm to nuốt vào. Một khi thức tỉnh mà không có thịt, man cự nhân này sẽ trừng tròng mắt, rống to.

- Thịt… Thịt…

Mỗi khi nó kêu như vậy, Mạnh Hạo sẽ mang theo bất đắc dĩ, nhanh chóng đem thịt dâng lên, thời gian càng dài, Mạnh Hạo càng có cảm giác mình đang nuôi một cái tổ tông…

Trong đình viện của tòa nhà này, ngoại trừ man cự nhân rất thích ăn thịt ra, thì còn có một nam tử trung niên. Vô luận là khi nào, thì trên mặt của gã đều là mang theo chua xót, giống như mướp đắng vậy.

Mạnh Hạo sau hai lần hầu hạ man cự nhân, thì liền đem công tác thần thánh này giao cho vị nam tử trung niên nọ.

Người này, chính là cái vị Tư Long Tây Mạc bị Mạnh Hạo đi kia bắt, nay tuy nói là đã được Mạnh Hạo giải phong ấn, nhưng lại có độc đan nhập vào cơ thể, khiến cho gã không dám có nửa điểm tâm tư gì khác, chỉ có thể thở dài nhận mệnh.

Lại chính là trong ngôi nhà này, theo Mạnh Hạo yêu cầu, Hàn Tuyết San suy nghĩ không ít biện pháp, rốt cục làm ra rất nhiều mầm móng hoa sen, sau khi được Mạnh Hạo thôi hóa thì đem trồng tại trong sân viện.

Khắp nơi đều là hoa sen, chẳng qua đóa hoa có thể sinh trưởng ở chỗ này cũng không phải sen thường, mà là tuyết liên.

Tuyết liên hoa khắp nơi, đóa hoa nở ra rất đẹp, bao trùm toàn bộ sân, Mạnh Hạo thường xuyên ngắm nhìn hoa sen này, vừa ngắm chính là một ngày.

Xem hình dạng của hoa, cảm cái thần của hoa, minh ngộ ý của hoa, dung nhập vào Liên Hoa kiếm trận của bản thân.

Nguyên bản đối với vị Tư Long của Tây Mạc kia mà nói, cuộc sống như kia thế, cũng không phải không thể nhận. Chính là… Từ khi Mạnh Hạo hỏi thăm xưng hô của Tư Long này xong, từ sau khi Mạnh Hạo hiểu được cái gì là dị yêu xong, thì vị nam tử trung niên có tên là Cổ Lạp này, liền cảm giác được đáy lòng phát lạnh, cũng có chút bi thảm.

Bởi vì Mạnh Hạo thích nghiên cứu, nghiên cứu máu, nghiên cứu xương, nghiên cứu thân thể, nghiên cứu đồ đằng, mỗi một lần nghiên cứu, đối với Cổ Lạp mà nói đều là một hồi ác mộng.

- Tư Long phân ra từ cấp một đến cấp chín, cấp chín xưng là Đại Tư Long. Dị yêu cũng chia làm chín cấp giống như vậy, ở toàn bộ vùng đất Tây Mạc tồn tại đủ loại mãnh thú kỳ dị, chúng được gọi chung là dị yêu!

Mạnh Hạo khoanh chân ngồi ở trước một đóa hoa sen, nhìn hoa sen, trong đầu lại hiện lên hiểu biết đối với Tư Long Tây Mạc.

- Dị yêu là từ cấp một đến cấp chín, địa yêu là cấp mười, thiên yêu là cấp mười một, cấp mười hai thì lại là… Đồ đằng!

Trong mắt Mạnh Hạo khoảnh khắc hiện lên tinh mang, thông qua hiểu biết đối với dị yêu, hắn đối với đồ đằng Tây Mạc đã không còn xa lạ như trước nữa.

Dựa theo cách nói của Tây Mạc thì đồ đằng của từng bộ lạc đều đến từ việc bộ lạc này nhiều năm trước, xuất hiện dị yêu cấp mười hai, cũng chính là thiên yêu. Bởi vì chỉ có dị yêu cấp bậc này mới có thể trở thành đồ đằng, mà đồ đằng này có thể được tộc nhân dùng máu hậu đại của dị yêu đó để vẽ thành lạc ấn trên thân thể, trở thành đồ đằng của bộ lạc tiếp tục truyền xuống.

Một bộ lạc cường đại, có thể có nhiều đồ đằng, mà bộ lạc yếu nhược, có lẽ chỉ có một.

Đây chính là lai lịch của đồ đằng, có thể nói từng đồ đằng khác nhau đều đại biểu cho từng dị yêu cấp mười hai đã xuất hiện trong vô vàn năm tháng qua.

- Dị yêu cấp mười hai rất mạnh?

Mạnh Hạo chần chờ một chút, hắn không thể phán đoán, Cổ Lạp cũng không nói được cụ thể, chỉ nói là rất mạnh, nhưng cụ thể rất mạnh như thế nào thì có rất ít người biết được.

Ở Tây Mạc, phàm là tu sĩ đồ đằng, đều có thể khống chế dị yêu, chỉ là người có thể khống chế lượng lớn dị yêu, thì chỉ có Tư Long!

Ngoại trừ nghiên cứu đồ đằng ra thì Mạnh Hạo cũng không có buông tha cho việc cảm ngộ phù văn của tiên thổ. Đây cơ hồ đã trở thành một loại bản năng của hắn, không nói là thời thời khắc khắc nghiên cứu, nhưng chỉ cần có thời gian rảnh rỗi, mỗi ngày hắn đều đặc biệt chuyên dùng một ít thời gian để đi cảm ngộ.

Chính là vào Thánh Tuyết thành này đã được mấy ngày rồi, nhưng Hàn Tuyết gia tộc này, lại thủy chung không nhắc lại chuyện Hàn Tuyết Tằm nữa, thậm chí ngay cả ước định luyện đan cũng không hề nhắc đến. Mấy ngày nay, chỗ của Mạnh Hạo cũng chẳng có khách nào đến thăm cả, chỉ có một mình hắn, giống như bị quên béng mất rồi.

Mạnh Hạo không có sốt ruột, hắn ở trong trận chiến mấy ngày trước hiển lộ ra thực lực nhất định, hắn tin tưởng, vô luận Hàn Tuyết gia tộc này có tính toán gì đi chăng nữa, nhưng chỉ cần dùng đến chính mình, như vậy liền nhất định sẽ tới bái phỏng.

Vả lại nếu trận chiến tranh này cứ tiếp tục duy trì, Mạnh Hạo càng tin tưởng độc của chính mình sẽ đem đến tác dụng càng lớn. Vị trí giữa chủ và khách, tuy không nói là sẽ điên đảo, nhưng nếu khách mà mạnh, thì chủ cũng chỉ có thể cúi đầu thôi.

Cho nên Mạnh Hạo an tâm ngắm hoa, nghiên cứu đồ đằng, minh ngộ tiên thổ.

Cùng lúc đó, ở bên trong nội Thánh Tuyết thành thành, trong điện chính của Hàn Tuyết gia tộc, tính cả lão thái bà kia thì có bốn người đang khoanh chân đả tọa trong đó, trước mặt là một chén đèn dầu, theo gió lạnh bên ngoài lay động, khiến cho đèn đuốc trong đại điện cũng lúc sáng lúc tối.

Bốn người bọn họ, là tứ đại trưởng lão của Hàn Tuyết gia tộc, đều có tu vi Nguyên Anh, trong ngày thường tọa trấn Thánh thành, kinh sợ bát phương.

- Ta vẫn không đồng ý với đề nghị của tam trưởng lão, việc liên quan đến Hàn Tuyết Tằm quá quan trọng. Trong tộc hiện nay chỉ có hai ấu thể có thể bồi dưỡng được, sao có thể dễ dàng đem tặng cho người ta chứ!

Trong bốn người, một lão giả tóc bạc trắng, nơi mi tâm có một ấn ký hình nguyệt nha, giờ phút này ấn ký này chớp động, lão ngẩng đầu trầm giọng mở miệng.

Bốn người này, đối với chuyện tình của Mạnh Hạo, đã tham thảo thật lâu, vẫn không thể thống nhất.

- Ta đồng ý thuyết pháp của nhị trưởng lão, tu sĩ am hiểu dụng độc kia đầu tiên không rõ lai lịch, tiếp theo chỉ có tu vi Kết Đan, nhưng lại dám lớn tiếng không biết ngượng, yêu cầu Hàn Tuyết Tằm!

- Người này đích thị là nhìn thấy Thánh Tuyết thành bây giờ lung lay sắp đổ, cho nên đi lên muốn vơ vét một khoản tài sản. Người như vậy, theo ý tưởng của lão phu, trực tiếp đi giết chết cho rồi, còn có tác dụng răn đe!

Nói chuyện là một người nam tử trung niên trong bốn người, nam tử này vẻ mặt âm trầm, khi mở miệng thanh âm lộ ra hàn khí.

- Việc này chúng ta cũng bàn bạc đã lâu, người này bất kể là có mục đích gì, nhưng có thể đến vào lúc này, bản thân đã nói rõ vấn đề. Vả lại trận chiến mấy ngày trước, hắn đã thể hiện ra chiến lực khiến lão thân coi trọng.

- Viện thủ như vậy, nếu bị chúng ta cự tuyệt thì còn ai dám đến nữa? Tứ trưởng lão nói hắn lai lịch không rõ, tu sĩ Mặc Thổ đều là tán tu, làm thế nào mới có thể đi chứng minh lai lịch chứ?

- Việc này lão thân đã hứa hẹn với hắn, tuyệt sẽ không thay đổi. Độc của hắn, nếu thật không thể phát ra nổi tác dụng thì cũng thôi, một khi quyết định thắng bại, Hàn Tuyết Tằm chính là của hắn!

Lão thái bà bình tĩnh mở miệng, thanh âm trầm thấp.

Trong đại điện lại trầm mặc, hồi lâu, vị đại trưởng lão duy nhất không có mở miệng kia, một thân đầu bạc, dung nhan thương lão, vừa vặn thể hình cũng rất thấp bé, giống như lão giả chu nho, hai mắt đang nhắm bỗng nhiên mở ra.

Chớp mắt khi lão mở bừng đôi mắt, thì có tinh quang chợt hiện, khiến cho đại điện như bừng sáng, ngọn đèn cũng như bị áp chế mà muốn phụt tắt.

- Được rồi, ba người các ngươi tranh luận đã lâu ngày, tất cả chờ sau khi Chu tiên sinh phân biệt độc huyết, lại đưa ra quyết định!

Vị đại trưởng lão này vừa xuất ngôn thì cả ba người, bao gồm lão thái bà kia, đều cúi đầu không nói.

Thời gian chậm rãi trôi qua, ước chừng sau khi trôi qua hai canh giờ, một trận tiếng bước chân từ bên ngoài đại điện truyền tới. Bốn người đều ngẩng đầu, liền thấy một lão giả mặc trường bào màu đen, mang theo vẻ mặt ngạo nghễ, cất bước đi tới. Theo sau lão là hai nữ tử còn trẻ, cẩn thận đi theo, trên mặt còn lộ ra vẻ cuồng nhiệt cùng tôn kính, giống như chỉ cần một câu của lão giả này, là các nàng có thể trả giá tất cả.

Theo lão giả đi vào đại điện, bốn người trong điện, trừ bỏ vị đại trưởng lão kia ra, thì ba người khác đều đứng dậy, trên mặt lộ ra mỉm cười.

- Chu tiên sinh.

Mấy người mỉm cười mở miệng.

- Chu mỗ tham kiến chư vị đạo hữu.

Lão giả họ Chu thản nhiên mở miệng, vẻ mặt vẫn ngạo nghễ như trước, dung nhan của lão cũng không phải là rất già cả, mặt tràn hồng quang, hơi thở ngạo nghễ cực kỳ rõ ràng. Hiển nhiên là do thân ở vị trí cao lâu ngày, cũng hoặc là được người nịnh hót mà dưỡng thành.

Giờ phút này nếu là Mạnh Hạo ở chỗ này, chắc chắn chấn động, bởi vì lão giả này hắn nhận thức, chính là chủ lô đan sư Chu Đức Khôn năm đó bị bắt vào Mặc Thổ của Đan Đông nhất mạch!

Chu lão nhi này năm đó có quan hệ khá hòa hoãn với Mạnh Hạo, hai người trên đường thậm chí còn có giao tình không nhạt, lão cũng mang theo Mạnh Hạo đi đến không ít gia tộc tu chân, thu rất nhiều cung phụng. Bộ dáng lúc đó, cùng bộ dạng hiện nay, đều là một khuôn mẫu.

Sau khi lão bị bắt đi, Mạnh Hạo còn âm thầm lo lắng, thậm chí lúc này đây đi vào Mặc Thổ, đã từng cho người đi tìm hiểu, nhưng lại không có tin tức gì. Hắn vẫn cảm thấy, đối phương chắc có lẽ là ở một địa phương nào đó của Mặc Thổ, chịu đựng cực khổ…

Nhưng Chu Đức Khôn vào giờ phút này, bộ dạng còn đắc ý hơn cả năm đó nữa, vẻ già cả nguyên bản năm đó, giờ phút này đã được hồng quang bao trùm, nhất là vẻ sùng kính cùng ngượng ngùng trong mắt hai nữ tử ở phía sau kia khi nhìn về phía lão, có thể thấy được, Chu lão nhi ở chỗ này, đích thị là cây già nở hoa, cứ nở lại nở.

- Chu tiên sinh, không biết độc huyết kia nghiên cứu như thế nào?

Trong bốn người, đại trưởng lão mặc dù vẫn khoanh chân đả tọa, nhưng lại tươi cười mở miệng, vẻ mặt rất là khách khí, cư xử như đồng bối với nhau, không có một chút khinh thường nào đối với Chu Đức Khôn, chỉ có tu vi Trúc Cơ hậu kỳ.

- Đan đạo của lão phu, thiên hạ hiện nay chỉ có hai người vượt qua được ta. Một người là sư phụ của lão phu, các ngươi cũng biết là ai, Đan Quỷ đại sư!

- Một cái khác, thì là sư đệ của ta Phương Mộc - Đan Đỉnh đại sư, trừ hai người bọn họ ra, lão phu dám nói là thiên hạ đệ nhất.

Chu Đức Khôn ngạo nghễ mở miệng, tay phải vung lên, ném ra một cái bình ngọc!

- Độc huyết trong này xác thực không tầm thường, cho dù là lão phu cũng phải dùng mấy ngày mới hoàn toàn nghiên cứu ra được. Nếu ở địa phương khác, người này coi như là kiêu tử rồi, nhưng ở trong mắt lão phu, người này cũng chỉ là một tên có thể so với đan sư thôi.

- Một hơi của lão phu cũng đủ để hủy độc đạo của hắn!

Khiến cho kẻ này hiểu được, độc đạo, há có thể là dễ dàng như vậy, nếu nói là đỉnh cao của độc đạo trong thiên hạ ngày nay, lão phu chỉ bội phục một người, chính là sư đệ Phương Mộc của ta. Nhập Ma Đan vừa ra, danh hiệu Đan Đỉnh đại sư, bất kỳ độc gì ở trước mặt hắn, hắn đều là lão tổ!

Chu Đức Khôn một bộ sư đệ chính mình lợi hại như thế nào, thì ngươi cũng có thể tưởng tượng bộ dạng ta cũng lợi hại như thế ấy, hất cằm lên, ngạo nghễ mở miệng.

Trước người lão, trừ đại trưởng lão ra, cả ba người còn lại ai nấy đều là vẻ mặt ngưng trọng, lại càng khách khí hơn. Về phần hai nữ tử trẻ tuổi phía sau Chu Đức Khôn thì giữa mi tâm lại càng tràn đầy sùng bái.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.