Ngã Dục Phong Thiên

Chương 490: Yêu Cầu Nho Nhỏ

Chương 361

Gần như cùng lúc với khi thanh âm này truyền ra, Chu Đức Khôn cất ngay đan lô trước người, khi ba đạo thân ảnh kia gào thét mà đến thì đã không còn thấy đan lô ở đây nữa, càng không nhìn thấy đan dược của Mạnh Hạo cùng Chu Đức Khôn.

Cùng với sự xuất hiện của ba người, thì sắc mặt tứ đại trưởng lão của Hàn Tuyết gia tộc ai nấy đều biến đổi.

Trong ba người, có một người là một nam tử trung niên. Nam tử này mặc trường bào màu trắng, mặt trắng như ngọc, mặc dù là trung niên, dáng người vẫn cao ngất, tuấn lãng phi phàm. Trên mặt mang theo nụ cười như có như không, tươi cười nhìn như hiền hoà, nhưng nếu nhìn kĩ, sẽ ẩn ẩn cảm giác ra, sự lạnh lùng bên trong vẻ tươi cười hiền hoà đó.

Trên người nam tử trung niên này không có khí tức đồ đằng, mà là có dược hương nhàn nhạt tràn ra.

Lời nói lúc nãy chính là do y lên tiếng. Lúc này, khi âm vang còn chưa dứt, thì y đã đứng trên mảnh quảng trường này, đứng giữa Mạnh Hạo cùng Chu Đức Khôn.

Một thân ngạo nghễ, trên trường bào màu trắng có ấn ký đan lô lấp lóe, vẻ mặt là mang theo sự khinh thường.

- Trình độ đan đạo Nam Vực, chỉ có như vậy? Thật sự là làm cho người ta thất vọng, Nghiêm mỗ cảm thấy lần này từ Đông Thổ đến đây, chỉ có nước mất hứng mà về rồi.

Nam tử trung niên lắc đầu, y không nhìn thấy Chu Đức Khôn cùng Mạnh Hạo luyện đan, chỉ là ngửi được dược hương nồng đậm lúc sau khuếch tán, lại thấy hành động thu hồi đan lô của Chu Đức Khôn, thì đáy lòng lập tức hóa thành thất vọng.

Sắc mặt Chu Đức Khôn có chút khó coi, nhìn ba người tiến đến. Ba người này ngoại trừ vị nam tử trung niên kia ra, còn có một lão giả, một thân mặc trường bào lục sắc, hai mắt như điện, vẻ mặt lạnh lùng, trên vẻ mặt mang theo kiệt ngạo, tu vi tản ra, đúng là Nguyên Anh viên mãn.

Loại tu vi này, dù là đại trưởng lão của Hàn Tuyết gia tộc, tu vi cũng có vẻ không bằng.

Nhưng trên thân người này, lại có một cỗ hơi thở hoàn toàn bất đồng với các tu sĩ khác. Khí tức này đậm mà không tản, khiến cho khi lão tới nơi thì cực kì rõ ràng, hệt như lửa đỏ trong đêm đen vậy.

Có thế thấy được, trên mu bàn tay của lão giả này có một đồ đằng, về phần đồ đằng trên các bộ phận khác trên người thì đã bị giấu trong áo bào, người ngoài nhìn không ra.

Bên cạnh còn có một người. Người này là một thanh niên, nhìn tuổi thì hình như không lớn, nhưng ở trên người thanh niên này, lại ẩn ẩn có một cỗ cảm giác tang thương. Giờ phút này, gã lững thững đi tới, thỉnh thoảng lại nhìn ra bốn phía, trong vẻ mặt giống như mang theo hồi ức, cũng có một chút cảm khái. Ở trên người gã, vừa có khí tức tu sĩ dao động, lại cũng có hơi thở đồ đằng dung hợp cùng một chỗ.

Ở Mặc Thổ, tu sĩ giống thanh niên này, thân là tu sĩ nhưng lại tu hành đồ đằng, cũng không ít, vốn cũng chẳng có gì thần kì cả. Nhưng trên người thanh niên này làm cho người ta có cảm giác độc đáo, lại cũng chẳng thể nào nói rõ được cụ thể là độc đáo như thế nào cả.

Tứ đại trưởng lão của Hàn Tuyết thành lúc này đều đem ánh mắt đặt lên người thanh niên nọ, cũng chính là vì người này xuất hiện, mới khiến cho sắc mặt mấy người bọn họ lúc nãy đại biến. Nhất là đại trưởng lão, lại càng mang theo vẻ kinh nghi bất định, giống như không thể tin.

Ánh mắt Mạnh Hạo đảo qua ba người mới đến, rồi bất động thanh sắc thu hồi ánh mắt.

- Ồ?

Vị nam tử trung niên tự xưng là đến từ Đông Thổ kia, vốn đang lắc đầu thất vọng muốn rời đi thì bỗng nhiên, cước bộ dừng lại một chút, mạnh mẽ ngẩng đầu, trong mắt lập tức lộ ra tinh mang trước nay chưa từng có, vẻ mặt lại càng xuất hiện biến hóa mãnh liệt.

- Đây… Đây là…

Hô hấp của y hấp nháy mắt dồn dập, tay phải nâng lên hư không quơ một cái, bốn phía lập tức có khí tức nhè nhẹ mà đến, vô hình ngưng tụ xuống. Ở trong tay nam tử trung niên này, lập tức xuất hiện một đoàn khí hư huyễn.

Đoàn khí này màu xanh, thoáng nhìn thì giống một viên đan dược, nhưng thực tế thì chỉ là hư ảo. Đây là do nam tử trung niên này dùng thuật pháp làm ra.

Một màn này rơi vào trong mắt Mạnh Hạo, làm cho hai mắt Mạnh Hạo bỗng nhiên co rút lại, chợt có tinh mang hiện lên.

- Ngưng khí hóa hư!

Mạnh Hạo nhìn vị nam tử trung niên kia, loại thủ pháp ngưng tụ khí tức đan dược ở bốn phía, sau đó hóa thành đan dược hư ảo trong tay này, cho dù là trong tử lô cũng có rất ít người có thể làm được.

Thậm chí có thể nói, so với ngưng dịch thành đan của Mạnh Hạo lúc trước, còn cao hơn một cấp bậc.

- Đan đạo của người này không đơn giản.

Trong mắt Mạnh Hạo hiện lên một chút ngưng trọng.

Còn Chu Đức Khôn thì mạnh mẽ trừng hai mắt lên, lộ ra một chút hoảng sợ, nhưng rất nhanh hoảng sợ này đã bị lão che dấu. Tuy nói thoạt nhìn vẫn là bộ dáng cao nhân, nhưng tận đáy lòng Chu Đức Khôn đã muốn có sóng to gió lớn nổi lên.

- Đây không phải tiểu xảo, đây xác thực là ngưng khí hóa hư, trong Mặc Thổ này sao lại có được đan sư trình độ này chứ. Người này… Người này tệ nhất cũng phải sánh ngang với tử lô, thậm chí nửa bước đại sư cũng là vô cũng có khả năng!

Chu Đức Khôn theo bản năng lui ra phía sau từng bước, trái tim bang bang nhảy lên, đang cân nhắc như thế nào hóa giải cục diện hôm nay, thì vị nam tử trung niên đến từ Đông Thổ kia đã mạnh mẽ ngẩng đầu lên.

- Đan dược này… Thiên hạ lại có được đan dược thế này, hơn nữa nhìn đan dược này thì thấy, nó được luyện chế ra vô cùng tùy ý. Nghiêm mỗ có thể tưởng tượng ra, khi luyện chế viên đan dược này thì trong lòng của đối phương căn bản cũng không có ý niệm đấu đan gì cả, chỉ là thoáng luyện chút chút, liền đã hình thành đan dược thiên địa tự nhiên này!

Nam tử trung niên họ Nghiêm hít sâu một hơi, trong mắt lộ ra ánh sáng mãnh liệt.

- Đan dược này tuy nói chỉ là đan dược Trúc Cơ, nhưng lại không tầm thường chút nào. Trong đó ẩn chứa đan đạo chi ý, lại càng kinh người, đan dược trong suốt dịch thấu, đan hương không ngờ là lại làm được đọng mà không tán. Nếu không phải là Nghiêm mỗ có công pháp tông môn đặc thù, tuyệt không khả năng huyễn hóa ra hư ảo này.

- Càng khó tin, là dược hiệu của đan dược này lại đã là ngoài tám phần. Nếu là người này nghiêm túc luyện chế, ra được tám phần dược hiệu không có gì là lạ, nhưng đan này rõ ràng là tùy ý mà làm, nhưng… Chỉ là tùy tính làm, liền luyện ra bát tuyệt đan, việc này… Việc này…

Tu sĩ họ Nghiêm vẻ mặt kích động, khao khát nhìn đan dược hư ảo trong tay. Giờ phút này hư đan này đã dần dần tán đi, cho đến sau khi hoàn toàn tán đi, thì tu sĩ họ Nghiêm thở dài một tiếng.

- Đây mới là đan dược, mới là thiên địa đại đan chân chính, người có thể luyện ra loại đan dược này, mới đáng được xưng tụng là đại sư!

Cùng với loại đan dược mà đan hương tán mát bốn phía này, ngửi thì thấy cũng được, nhưng trên thực tế thô tục đến cực điểm, so sánh với đan dược này, đây là khinh nhờn!!

- Đây căn bản là không thể so sánh, giống như cứt chó vậy, làm sao mà so được chứ!

Nam tử trung niên họ Nghiêm nói tới chỗ này, rất là không vui chán ghét nhìn thoáng qua Mạnh Hạo. Trung niên họ Nghiêm này hiển nhiên là lấy cái nhìn chủ quan, trực tiếp cho rằng đan dược màu xanh này, là do Chu Đức Khôn luyện chế.

Dù sao trước khi tới nơi này, y cũng có nghe qua người Mặc Thổ nói về vị Chu Đức Khôn đại sư này.

Mạnh Hạo sửng sốt, lắc đầu cười gượng.

Lúc này không chỉ mình hắn ngây ngẩn cả người, mà tất cả tu sĩ xung quanh cũng đều là sửng sốt. Còn bốn vị trưởng lão thì quả thật là đã bị một màn đột nhiên này làm cho câm nín.

Bọn họ không hiểu gì về đan đạo, nhưng lại ẩn ẩn cảm thấy, dường như đan dược trong tay nam tử trung niên này mới rồi, cùng viên đan dược mà Mạnh Hạo luyện chế lúc nãy, có chút tương tự.

Nhất là câu nói kế tiếp, dường như cái viên đan dược bị nói là nói thô tục như cứt chó kia, hình như là do Chu Đức Khôn luyện chế ra.

- Việc này…

- Hình như có cái gì không đúng, hay là trong lò đan của Chu đại sư, luyện chế là hai viên đan dược?

- Bất kể như thế nào, Chu đại sư đức cao vọng trọng, đan đạo đỉnh phong, việc này tuyệt không sai được.

Ngay khi mọi người xung quanh vẻ mặt cổ quái, thì trung niên họ Nghiêm đã xoay người nhìn Chu Đức Khôn, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn, cũng có xấu hổ, ôm quyền cúi đầu thật sâu.

- Mới vừa rồi Nghiêm mỗ lời nói bất kính, mong rằng Chu đại sư thứ lỗi, tại hạ đối với đan đạo si mê, không chịu được kẻ khinh nhờn đan đạo. Nhưng lúc trước cũng là quá kích động, chính là bị vẻ ngoài che mắt, Chu đại sư không hổ là đệ nhất đan sư Mặc Thổ, Đan Đông nhất mạch, càng làm cho tại hạ bội phục đến cực điểm.

- Chỉ là viên đan dược đó thôi cũng đủ để nhìn ra đan đạo tạo nghệ của Chu đại sư, dĩ nhiên đã là đăng phong tạo cực.

Trung niên họ Nghiêm thở dài một tiếng, vui lòng phục tùng, lại ôm quyền cúi đầu thật sâu.

Chu Đức Khôn ngẩn người, theo bản năng ho khan vài tiếng, đầu óc ong ong. Một màn biến hóa này quá nhanh, làm cho lão có chút khó có thể chấp nhận, đáy lòng có chút chột dạ, ánh mắt lập tức nhìn về phía Mạnh Hạo.

Khi thấy ý cười trên mặt Mạnh Hạo như có như không, thì đáy lòng Chu Đức Khôn lại càng trống rỗng.

Chu Đức Khôn bây giờ đâm lao phải theo lao, trong trường hợp này, lão tự nhiên không thể đi phủ nhận. Vì sau khi thế ho khan, chính là gật gật đầu, không dám nói thêm cái gì.

- Hàn Tuyết đạo hữu, hôm nay đã không cần phải so nữa rồi, có thể tận mắt nhìn thấy đại sư đan đạo như Chu đại sư vậy, Nghiêm mỗ tâm phục khẩu phục. Chỉ cần viên đan dược mới vừa rồi, tại hạ đã nhìn ra đan đạo Chu đại sư, tại hạ thực không dám so sánh.

Nam tử trung niên họ Nghiêm lại ôm quyền cúi đầu, khi ngẩng đầu thì nhìn về phía thanh niên có vẻ mặt tang thương trong ba người.

- Nghiêm đại sư cần gì tự coi nhẹ mình, đan đạo một đường, ta mặc dù không hiểu, nhưng cũng biết chỉ có đấu mới biết thắng bại. Huống hồ cũng lâu rồi ta chưa có trở về nơi đây rồi, đang định hồi tưởng một chút, Nghiêm đại sư sao không cùng vị Chu đại sư này đấu đan một lần?

Thanh niên mỉm cười, biểu tình không có che dấu vẻ tang thương cùng cảm khái, nhìn về bốn phía, sau đó ánh mắt rơi vào trên người tứ đại trưởng lão của Hàn Tuyết gia tộc.

Đảo qua từng người một, cuối cùng dừng lại trên người đại trưởng lão.

- Ngươi cũng đã lớn rồi.

Gã vừa nói xong những lời này thì tất cả mọi người ở quảng trường ai nấy vẻ mặt đầu biến hóa. Ba người này xuất hiện quá mức đột nhiên, nhất là lão giả kia vừa nhìn đã biết là tu sĩ Tây Mạc. Nhưng hôm nay Thánh Tuyết thành sớm đã tồn tại bức tường trận pháp vô hình cản trở, tu sĩ đồ đằng là không thể nào tiến vào.

Nhưng ba người này lại cứ thế ở trước mặt mấy trăm tu sĩ nơi đây, thoải mái thong dong mà xuất hiện.

Hơn nữa vị trung niên họ Nghiêm kia vừa nói một tràng, khiến vẻ mặt tất cả mọi người ở đây đều cổ quái, làm cho ba người này trong mắt tất cả mọi người lập tức trở nên thần bí, khó lường.

Gần như ngay khi thanh niên kia mở miệng, thì tứ đại trưởng lão Hàn Tuyết gia tộc xuất hiện vẻ mặt ngưng trọng trước nay chưa từng có. Nhất là đại trưởng lão, ngay từ khi đối phương vừa xuất hiện, thì sắc mặt lão đã đại biến, bây giờ thì hô hấp lại càng trở nên dồn dập, trong mắt tràn đầy vẻ không thể tin.

Ba trưởng lão bên cạnh thì lộ vẻ chần chừ, nhìn người thanh niên kia, ở trên người thanh niên này, bọn họ cảm nhận được hơi thở huyết mạch của đồng tộc.

- Ngươi…

Đại trưởng lão hô hấp dồn dập.

Lúc này trên quảng trưởng, trung niên nam tử họ Nghiêm lắc lắc đầu, hiển nhiên là không tiếp thu lời nói của người thanh niên kia, cũng không để ý đến người bốn phía bởi vì thân phận của thanh niên mà xuất hiện khiếp sợ. Mà là nhìn về phía Chu Đức Khôn, ôm quyền lại cúi đầu thật sâu.

- Chu đại sư, Nghiêm mỗ cho rằng giữa ngài và ta đã không cần thiết đấu đan nữa. Nhưng tại hạ có một cái yêu cầu nho nhỏ, hi vọng Chu đại sư lấy viên đan dược lúc trước ra, để tại hạ có thể chân chính được thưởng thức một chút, như thế là đủ!

Trung niên họ Nghiêm vẻ mặt cực kỳ thành khẩn, lại ôm quyền cúi đầu.

Nhưng Chu Đức Khôn đứng kia, đáy lòng cũng là lộp bộp một tiếng, vẻ mặt giữ vững mỉm cười, nhưng thực ra thì nội tâm gần như muốn khóc lên.

- Ta… Ta lấy đâu ra viên đan dược đó chứ?

Mạnh Hạo ho khan một tiếng, không nói gì.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.