Chương 362
- Chu đại sư, việc này Nghiêm mỗ biết là có chút lỗ mãng, còn thỉnh Chu đại sư xem trên tình cảm đều là Đan Đạo nhất mạch, mà thỏa mãn nguyện vọng này của Nghiêm mỗ. Tại hạ nguyện lấy một viên đan dược thượng phẩm bản thân luyện chế, trao đổi một lần được ngắm nhìn đan kia.
Trung niên họ Nghiêm đợi nửa buổi, không thấy Chu Đức Khôn gật đầu, vì thế vẻ mặt chân thành hơn, lại ôm quyền cúi đầu.
Y tu vi là Nguyên Anh, thế nhưng lại hướng Chu Đức Khôn ôm quyền, thái độ lại càng thành khẩn. Có thể thấy được người này đối với đan đạo chấp nhất cỡ nào.
Ngay cả mọi người ở xung quanh đều thấy, nếu Chu đại sư không lấy ra đan dược, thì không khỏi có chút quá mức cuồng vọng, dù sao đối phương không phải xin luôn, mà chỉ là vì thưởng thức. Thậm chí còn lấy ra đan dược để trao đổi một cơ hội thưởng thức này.
Chu Đức Khôn sắc mặt ẩn ẩn có chút tái nhợt rồi, đang muốn mở miệng thì trung niên nam tử họ Nghiêm nhíu mày.
- Chu đại sư, Nghiêm mỗ chính là muốn thưởng thức một chút mà thôi, chút yêu cầu này, chẳng lẽ Chu đại sư vẫn không thể đồng ý? Chu đại sư có thể yên tâm, Nghiêm mỗ tuyệt sẽ không nói điêu, chỉ là thưởng thức!
Trung niên họ Nghiêm chân thành nói, nói xong, lại cúi đầu.
Mạnh Hạo chớp chớp mắt, không nói một lời, khóe miệng lộ ra ý cười như có như không, cũng có ngại ngùng.
Liên tục cúi đầu, nếu là người khác, định sẽ cảm thấy rất vinh hạnh, nhưng hôm nay, Chu Đức Khôn gần như mỗi lần nhìn thấy tu sĩ họ Nghiêm cúi đầu, là một lần hết hồn.
Lúc này, lão cắn răng một cái, không thèm đếm xỉa gì nữa, việc đến trình độ này, đã không còn nằm trong tầm khống chế của lão. Tay phải nâng lên vỗ túi trữ vật, lấy ra viên đan dược luyện chế lúc trước, ném cho tu sĩ họ Nghiêm.
Trung niên họ Nghiêm tinh thần rung lên, hai tay sau khi nhận lấy, cố đè xuống nội tâm kích động, mang theo chấp nhất đối với đan đạo, đầu tiên là hít sâu một hơi, nhắm mắt ngưng thần định khí, để cho bản thân giữ vững trạng thái tốt nhất, sau đó mới như hành hương mà nhìn lại.
Ngay khi tu sĩ họ Nghiêm nghiêm túc thưởng đan, thì thanh niên khiến cho tứ đại trưởng lão của Hàn Tuyết gia tộc khẩn trương, lại mắt nhìn bốn phía, trên mặt mang theo vẻ hồi ức.
- Ta vẫn có thể cảm nhận được khí tức của phụ thân, xem ra ông ta xác thực còn chưa có chết. Nhưng mà khí này tức đã suy yếu đến cực hạn, nghiêm khắc phụ thân của ta kia, thì ra vẫn còn đang ngủ say.
Thanh niên cười cười, nhưng bên trong nụ cười lại có vẻ tang thương nồng đậm.
Những lời này của gã vừa thốt xong thì sắc mặt ba vị trưởng lão khác, ngoài đại trưởng lão đều đại biến. Trong chớp mắt bọn họ liền nhớ tới một chuyện cấm kị đã phát sinh từ rất rất lâu trước đó trong gia tộc.
- Hàn Tuyết Tung!
Đại trưởng lão sắc mặt khó coi, gắt gao nhìn chằm chằm người thanh niên kia, từng chữ từng chữ mở miệng.
Lời lão còn quanh quẩn, khi rơi vào tai ba trưởng lão còn lại thì như sấm vang, còn nghe vào trong tai những tộc nhân khác thì cũng đồng dạng khiến bọn họ sửng sốt, như nhớ tới điều gì đó, vẻ mặt không thể tin nổi.
- Hàn Tuyết Tung? Người này… Ta nhớ ra rồi, bên trong tộc điển có ghi lại, ở ngàn năm trước, Hàn Tuyết gia tộc ta từng xuất hiện một vị thiên kiêu. Tên của gã chính là Hàn Tuyết Tung!
- Quả thật có người này, trong tộc điển từng miêu tả, người này tà ác khôn cùng, mất hết nhân tính, trong vòng trăm năm sau khi lên Nguyên Anh thì lại phát rồ, muốn hấp thu sinh cơ cùng tu vi của chính phụ thân mình, cũng là một trong hai đại lão tổ Trảm Linh của Hàn Tuyết gia tộc ta năm đó - Hàn Tuyết Thiên Nghiệp!
- Ta cũng nhớ ra rồi, nhưng chẳng phải tộc điển cũng nói, Hàn Tuyết Tung sau khi thất bại, thì đã bị lão tổ Hàn Tuyết Thiên Nghiệp tự tay giết chết rồi sao?
Tộc nhân của Hàn Tuyết gia tộc ở bốn phía nhất thời ồ lên.
Thanh âm của bọn họ truyền khắp bốn phía, phàm là tu sĩ nghe được, đều biến đổi vẻ mặt, hai mắt Mạnh Hạo hơi hơi chợt lóe, thầm nghĩ, nếu là người của Hàn Tuyết gia tộc nói là thật, thì tâm tính của thanh niên tràn ngập vẻ tang thương này, cực kỳ đáng sợ.
- Ta đi đã nhiều năm, không nghĩ tới còn có tộc nhân nhớ rõ ta.
Thanh niên cười cười, ánh mắt bỗng nhiên thoáng chớp tinh mang, rơi vào trên người Chu Đức Khôn.
Chu Đức Khôn sắc mặt khó coi, căn bản là không cần ánh mắt của thanh niên kia, thì tâm đã chết lặng, nội tâm liên tục thở dài. Bởi vì lão thấy được sắc mặt của trung niên tu sĩ họ Nghiêm giờ phút này, đang dần dần trở nên khó coi.
Loại sắc mặt biến hóa này, đầu tiên là cảm thấy khó tin, nhưng sau đó là kinh ngạc, cuối cùng thì không cách nào tin được, cho đến biến thành khó coi, thân thể còn đang run run.
- Xong rồi, xong rồi…
Chu Đức Khôn cười gượng, đáy lòng đã bắt đầu run run.
Đúng lúc này, tu sĩ họ Nghiêm hít sâu một hơi, lúc này mới chậm rãi ngẩng đầu, nhìn Chu Đức Khôn.
- Đan này…
Chu Đức Khôn đang muốn mở miệng, nhưng ngay sau đó lại nhìn thấy vị trung niên họ Nghiêm kia, lại lần nữa ôm quyền cúi đầu thật sâu.
- Tại hạ đan đạo xác thực không bằng Chu đại sư, nhưng đại sư cũng không cần phải lấy loại đan dược này ra để nhục nhã ta. Viên đan dược này căn bản cũng không phải là Chu đại sư ngươi tự mình luyện chế, đan dược thô thiển thế này, Chu đại sư cần gì phải dùng cái này để nhục nhã Nghiêm mỗ!
Trung niên họ Nghiêm đáy lòng có phần tức giận, thản nhiên mở miệng.
- Ta…
Trong lòng Chu Đức Khôn càng thêm khẩn trương, đang muốn giải thích.
- Chu đại sư, Nghiêm mỗ chỉ là muốn nhìn đan dược một chút mà thôi. Nếu ngài không nguyện cho ta xem viên lúc nãy, như vậy chỉ cần cho Nghiêm mỗ nhìn một chút những đan dược khác do ngươi tự mình luyện chế, cũng có thể!
- Kính xin Chu đại sư thành toàn!
Trung niên họ Nghiêm hít sâu một hơi, áp chế tức giận trong nội tâm, vì để tận mắt thấy được đan dược, lại ôm quyền cúi đầu.
Đáy lòng Chu Đức Khôn đã muốn mở miệng mắng người, trong lòng hiện lên tuyệt vọng. Lão rất muốn lớn tiếng nói cho đối phương biết, đan dược lúc trước ngươi nhìn thấy, chính là do lão tử luyện chế.
Nhưng nhìn ánh mắt mọi người ở đây hôm nay, thậm chí đến cả tứ đại trưởng lão cũng chú ý, quan trọng nhất là mấy tiểu nữ tử phía sau lão cũng đều như thế.
Mặt khác, tu sĩ bốn phía, cũng bắt đầu lên tiếng ủng hộ y.
- Chu đại sư, lấy đan dược ra cho đan tu từ bên ngoài đến này nhìn đi, cho y biết sự lợi hại của đan tu Mặc Thổ chúng ta!
- Đúng vậy a Chu đại sư, để cho người này tâm phục khẩu phục, như thế mới có thể hiển lộ rõ ràng thanh danh hiển hách của đại sư!
- Chu đại sư, ngài liền thỏa mãn nguyện vọng của vị tự xưng là đan sư đến từ Đông Thổ này đi, cũng làm cho người này biết được, uy danh của đại sư!
Xung quanh thanh âm liên tiếp vang lên, những lời này của bọn họ nếu là lúc bình thường thì quả thật là khiến cho Chu Đức Khôn rất là thoải mái đắc ý. Nhưng hôm nay thì lại làm cho Chu Đức Khôn trong lòng gần như khóc lên.
- Ta… Ta…
Nội tâm Chu Đức Khôn chửi ầm lên, nhưng ở mặt ngoài lại vẫn phải giữ vững mỉm cười, chính là nụ cười này so với khóc còn muốn khó coi hơn. Nhất là khi lão thấy được biểu cảm ngượng ngùng, cứ như đang ngại lắm ý của Mạnh Hạo, thì Chu Đức Khôn càng cảm thấy có chút không thể thừa nhận nổi. Chính là giờ phút này lão lại ẩn ẩn cảm thấy, ngại ngùng tươi cười này, như thế nào càng nhìn càng thấy quen mắt, nhưng nay chuyện quá khẩn cấp, lão không kịp nghĩ nhiều.
Cắn răng, Chu Đức Khôn lại vỗ túi trữ vật, lấy ra viên đan dược tốt nhất mà lão từng luyện chế được khi còn ở Nam Vực, ném cho trung niên họ Nghiêm.
Tu sĩ họ Nghiêm lập tức tiếp được đan dược, cẩn thận nhìn một hồi thì nhíu mày, tức giận không còn cách nào khống chế được nữa mà tràn ngập ở trên mặt, bên ngoài thân thể cũng có sóng gợn quanh quẩn.
- Chu đại sư sao lại phải liên tục nhục nhã Nghiêm mỗ như vậy, đan dược này của ngài tuy nói cũng không tệ lắm, vẫn thô thiển như trước, căn bản là không thể so sánh được với đan dược mà ngài vừa luyện chế được lúc nãy.
- Hay là đến loại trình độ này, ngài vẫn là không muốn xuất ra đan dược chân chính do bản thân luyện chế!
- Hay là Nghiêm mỗ thật không có tư cách, liếc mắt nhìn đan dược của ngài?
- Chu đại sư, ngài bức người như thế, không khỏi khinh người quá đáng!!
Nghiêm mỗ… Chỉ là muốn chính mắt thưởng thức đan dược một chút, một yêu cầu nho nhỏ ấy, vì sao Chu đại sư không thể thỏa mãn?
Trong lòng tu sĩ họ Nghiêm cũng có uất ức, yêu cầu của y không cao, thật sự không cao…
- Kính xin Chu đại sư thành toàn, đây là lần yêu cầu cuối cùng của Nghiêm mỗ!
Trung niên họ Nghiêm lại áp chế lửa giận, tiếp tục ôm quyền cúi đầu.
Cái cúi đầu này như luồng cuồng phong cuối cùng đè chết Chu Đức Khôn, khiến cho tâm thần lão muốn hỏng mất, hô hấp dồn dập, giờ khắc này bỗng nhiên bùng nổ.
- Yêu cầu, yêu cầu, đều là yêu cầu của ngươi!!
- Đan dược lão phu đều cho ngươi rồi, thứ ngươi thấy được đều là lão phu tự mình luyện chế, trình độ đan đạo của ta chính là như vậy, dù thế nào thì ta cũng đã là như vậy rồi. Về phần đan dược ngươi nhìn thấy lúc trước, đó căn bản cũng không phải là lão phu luyện chế, là hắn, là hắn luyện!!
Ngươi tức giận, lão phu còn tức giận hơn đây!
Chu Đức Khôn nổi trận lôi đình, chỉ thẳng Mạnh Hạo, quát.
- Chính ngươi phân biệt sai lầm, còn tìm ta đòi đan dược, tìm hắn mà yêu cầu đi!
Chu Đức Khôn vung tay áo lên, vẻ thanh diện mét, xoay người đi xuống dưới đài, Vẻ mặt phẫn nộ, nhưng đáy lòng lão cũng là đang gõ trống, nhanh chóng cân nhắc như thế nào hóa giải chuyện hôm nay.
Trung niên họ Nghiêm ngẩn người, chợt xoay người, nhìn về phía Mạnh Hạo.
Giờ khắc này, không chỉ có y nhìn về phía Mạnh Hạo, tứ đại trưởng lão kia cũng đều thất kinh, nhất tề nhìn về phía Mạnh Hạo, còn có mấy trăm tu sĩ bốn phía, thậm chí thanh niên kia, tất cả người nơi đây, trong nháy mắt, đều tập trung ánh mắt lên trên người Mạnh Hạo.
Trong những ánh mắt này phần lớn là kinh nghi bất định, giống như đối với Mạnh Hạo này không thể thừa nhận.
- Viên đan dược đó là ngươi luyện chế cũng tốt, không phải ngươi luyện chế cũng thế. Nhưng mà chuyện hôm nay đã đến trình độ như vậy, chỉ có thể đấu đan để tìm ra vị đan sư mà Nghiêm mỗ bội phục.
Trung niên họ Nghiêm liếc mắt nhìn Mạnh Hạo một cái thật sâu, tầm mắt dịch chuyển, đặt trên người Chu Đức Khôn.
- Chu đại sư, nếu Nghiêm mỗ thắng người này, mong rằng ngươi không cần lại nhục nhã ta, cho ta xem viên đan dược đó.
Trung niên họ Nghiêm nghiêm túc mở miệng, nói xong, nhìn cũng không nhìn Mạnh Hạo, tay phải vung lên, trực tiếp liền lấy lò luyện đan ra.
Chu Đức Khôn sắp muốn khóc, lão cảm giác mình đã làm đến như vậy, vì sao người này vẫn là không tin. Chẳng lẽ là chính mình lúc trước giả vờ thật quá tốt, cho nên đã nói đến nước đó rồi, mà đối phương còn cố ý cho là mình khinh thường.
Mạnh Hạo ho khan một tiếng, có chút ngại ngùng mở miệng.
- Ngượng ngùng, ta không phải đan sư nơi này, mới vừa rồi sau khi bại bởi Chu đại sư, đã bị yêu cầu rời khỏi thành, không thể cùng ngươi đấu đan được đâu.
Mạnh Hạo thở dài, giống như cảm thấy có chút đáng tiếc.
Lời này vừa ra, Chu Đức Khôn lập tức biến sắc, đáy lòng đã kêu rên.
- Tổ tông, ngươi là tổ tông của, có thể đừng làm như vậy hay không…
Cùng lúc biến hóa sắc mặt là nhị trưởng lão mới rồi đã xuất ngôn đuổi Mạnh Hạo khỏi thành, lúc này sắc mặt nhị trưởng lão cực kì khó coi, đáy lòng thì không ngừng oán thầm Chu Đức Khôn, thầm nghĩ Chu đại sư, ngài cứ xuất đan dược ra không phải là xong rồi hay sao, việc quái gì mà lại trắc trở phiền toái như thế chứ.






