Ngã Dục Phong Thiên

Chương 495: Con Đường Ngũ Sắc Nguyên Anh

Chương 366

Mặt đất chậm rãi lặng yên trở lại, tiếng chấn động từ dưới nền đất dần biến mất, toàn bộ Thánh Tuyết thành một mảnh yên tĩnh.

Tất cả mọi người ngẩng đầu nhìn trời, nhìn nơi mấy người Chu đại sư biến mất, sau đó tất cả đều trầm mặc, cảm xúc không cao.

Chu đại sư là đan sư đệ nhất của Thánh Tuyết thành, thậm chí là của cả Mặc Thổ, vậy mà lại bị bắt đi như vậy.

Vĩnh viễn rời đi trong sự tưởng nhớ của Thánh Tuyết thành với ngài ấy, có lẽ tại trong một nơi mới, đại sư lại tiếp tục phát triển thanh danh hiển hách của mình…

Chuyện đột phát này làm nhiều người căn bản không nghĩ tới.

Mạnh Hạo nhìn bầu trời, trong mắt lộ vẻ trầm tư, hắn đang nghĩ, nếu lần đan đấu này mà mình thắng Chu Đức Khôn, hoặc nói là Chu Đức Khôn không bày ra bộ dáng bí hiểm kia, có lẽ giờ phút này Chu Đức Khôn vẫn còn ở chỗ này, mà người bị mang đi… Chính là chính mình.

Mạnh Hạo trầm mặc.

Mấy trăm tu sĩ bốn phía cũng trầm mặc, một ngày này xảy ra nhiều chuyện lắm, mỗi người đều cần có thời gian để thích ứng.

Tại trong yên lặng này, Mạnh Hạo lắc đầu, xoay người, đầu tiên là nhìn về phía Hàn Tuyết San đang còn mờ mịt, rồi lại cúi đầu ôm quyền với lão thái bà trong bốn vị trưởng lão, sau đó liền xoay người, chậm rãi đi về phía xa, giống như một vật chuyển động duy nhất trong thế giới yên lặng.

Hắn vừa đi, tu sĩ bốn phía liền khôi phục lại, nhất tề nhìn về phía Mạnh Hạo.

Bốn đại trưởng lão cũng nhìn về phía hắn, nhị trưởng lão như muốn nói lại thôi. Tứ trưởng lão thì tiến lên vài bước, nhưng cũng chần chờ, mà lão thái bà kia thì chỉ đứng đó, không nói được một lời.

Đại trưởng lão, vị chu nho kia trong nháy mắt lại mỉm cười, vội vàng tiến lên vài bước, cao giọng nói với Mạnh Hạo.

- Đại sư, lúc này đây là muốn đi nơi nào?

- Ta họ Mạnh!

Mạnh Hạo hơi ngừng lại, quay người nhìn đại trưởng lão.

- Lúc trước có người nói là thành này không chào đón ta! Cho nên Mạnh mỗ tự nhiên phải rời khỏi Thành Tuyết Thành!

Mạnh Hạo thở dài một tiếng, lắc đầu nói, rồi hắn lại xoay người tiếp tục bước đi.

Mạnh Hạo vừa nói ra những lời này, đám tu sĩ xung quanh lập tức biến sắc. Tất cả mới phản ứng lại, nếu là trước kia khi còn Chu Đức Khôn, bọn họ còn chướng mắt tên Mạnh Hạo này, nhưng mà hiện tại Chu Đức Khôn đã thành lịch sử, cho nên địa vị của Mạnh Hạo trong nháy mắt đã tăng lên vô số lần.

Đã không còn Chu Đức Khôn, nếu lại không còn vị đại sư trước mắt này, vậy thì Thánh Tuyết thành này tổn thất quá lớn.

Đại trưởng lão quay đầu, hung tợn trợn mắt liếc nhị trưởng lão một cái, rồi lại nhanh chóng tiến tới, ngăn cản trước người Mạnh Hạo, cười ha hà.

- Mạnh đại sư, trước kia chỉ là hiểu lầm, việc này không cần nhắc lại nữa đâu! Là Hàn Tuyết gia tộc đãi khách không được chu toàn, mong đại sư trăm ngàn lần không nên để trong lòng.

- Đúng vậy, Mạnh đại sư là đan đạo đại sư, làm gì chấp nhặt với chúng ta, nơi đây chính là nhà của Mạnh đại sư!

- Mạnh đại sư, lưu lại đi! Nếu ngài rời đi, tài hoa này sẽ mai một trong loạn thế, không bằng ở lại đây, nhất định sẽ lấy được thanh danh hiển hách!

- Mạnh đại sư, chúng ta khẩn cầu ngài ở lại!

Tu sĩ bốn phía lúc này trăm miệng một lời, thanh âm chấn động. Mấy trăm người đồng thời hô lớn, tiếng nói quanh quẩn, truyền khắp bốn phía, lộ vẻ thành khẩn. Những lời này rơi vào trong tai Mạnh Hạo, hắn cũng cảm động, dừng lại bước chân, quay đầu ôm quyền cúi đầu thật sâu đối với tu sĩ bốn phía.

- Được chư vị đạo hữu ưu ái, Mạnh Hạo vốn không nên cự tuyệt, nhưng… nơi đây thật sự là có người không thích tại hạ, không thể không rời đi!

Mạnh Hạo vừa nói ra, vị nhị trưởng lão kia biến sắc, khi phát hiện bốn phía có không ít người nhìn về phía mình, lão cắn răng, tiến tới ôm quyền, cúi đầu thật sâu với Mạnh Hạo.

- Mạnh đại sư thứ lỗi, lúc trước lão hủ nói sai rồi, mong đạo hữu bỏ qua cho. Trong lòng lão phu, đại sư chính là đan đạo đại sư, hơn nữa, khi Hàn Tuyết gia tộc chúng ta gặp nạn, ngài không ngại cực khổ, không sợ nguy hiểm, tiến lên tương trợ. Ân tình này, lão phu suốt đời khó quên!

- Đại trưởng lão, ta đề nghị cho Mạnh đại sư một con Hàn Tuyết Tằm, biểu đạt lòng cảm kích của Hàn Tuyết gia tộc chúng ta đối với Mạnh đại sư!

Nhị trưởng lão nghiêm túc nói.

- Một con chưa đủ!

Tứ trưởng lão, là vị nam tử trung niên luôn âm trầm kia lúc này đã lộ ra nụ cười chân thành, đi tới vài bước, ôm quyền cúi đầu với Mạnh Hạo.

- Một con tuyệt đối không đủ, trong gia tộc còn có hai ấu thể, toàn bộ đều cho Mạnh đại sư mới là tốt nhất. Mong đại trưởng lão đồng ý! Chỉ có như vậy mới có thể biểu đạt được lòng biết ơn của Hàn Tuyết gia tộc ta. Về phần ấu thể, chỉ cần gia tộc còn tồn tại, thời gian cũng sẽ có đủ, tự nhiên có thể tiếp tục bồi dưỡng ra được.

Đại trưởng lão có chút đau lòng, nhưng khi nhìn về Mạnh Hạo, nghĩ tới không còn Chu Đức Khôn, lúc này chỉ còn vị Mạnh đại sư này, vì thế lão cắn răng.

- Phải nên như thế! Mạnh đại sư yên tâm, ấu thể Hàn Tuyết Tằm, trong vòng một năm có thể đưa tới trong tay đại sư!

Mạnh Hạo thầm vui sướng, nhưng vẻ mặt lại là chần chờ, bổn sự này, chính là học được từ trên người Chu Đức Khôn.

Hắn chần chờ như vậy, mấy trăm tu sĩ xung quanh liền mở miệng giữ lại, lần đầu tiên thì Mạnh Hạo vẫn còn lắc đầu, nhưng đến lần thứ hai thì Mạnh Hạo liền lộ ra vẻ dao dộng.

- Không phải Mạnh mỗ không muốn ở lại đây, nơi đây thật sự rất nguy hiểm, tại hạ có tu vi yếu ớt, không có lực bảo vệ mình… Huống hồ, tại hạ cũng chỉ có thể ở tại đây khoảng nửa năm, thật sự không thể ở một năm!

Mạnh Hạo thở dài.

Mọi người nhìn nhau, lão thái bà kia rốt cục mở miệng, nhìn Mạnh Hạo với vẻ mặt cổ quái.

- Bốn người chúng ta tự mình ra tay luyện hóa, có thể tiết kiệm được một nửa thời gian, nửa năm có thể đưa ra một con Hàn Tuyết Tằm.

- Sau khi lấy được Hàn Tuyết Tằm, Mạnh đại sư có thể tùy thời rời đi, chúng ta tuyệt không ngăn cản!

Đại trưởng lão ở bên cạnh trầm giọng nói.

Bốn phía có không ít tu sĩ liên tục giữ lại, tại trong một màn mời mọc long trọng này, Mạnh Hạo cũng miễn cưỡng đồng ý. Hắn vừa đồng ý, bốn phía lập tức vang lên từng tiếng cung kính.

Cứ như vậy, Mạnh Hạo lưu lại Thánh Tuyết thành, trong khoảng thời gian ngắn, thanh danh của hắn đã truyền khắp thành, vô luận là tu sĩ ngoại tộc hay là tộc nhân Hàn Tuyết gia tộc, ba chữ ‘Mạnh đại sư’ đều như sấm bên tai.

Nếu nơi đây vẫn còn Chu Đức Khôn như lúc trước, vậy thì Mạnh Hạo cũng không dễ được người ta chấp nhận như thế, chứ đừng nói là coi trọng cùng để ý.

Nhưng lúc trước Chu Đức Khôn đã tạo nên một trụ cột cực kỳ vững chắc, lão đã thành công làm cho người trong thành này có sự sùng kính đối với đan đạo, cuồng nhiệt đối với đan sư. Hơn nữa còn làm cho Hàn Tuyết gia tộc chấp nhận lão, thậm chí khách khí với lão.

Dưới tình huống như thế, sau khi Mạnh Hạo tiếp nhận, thuận lý thành chương, đã đem toàn bộ nền móng của Chu Đức Khôn thành vật của bản thân mình.

Nếu mà Chu Đức Khôn biết được chuyện này, chắc chắn sẽ tức giận phun máu, hối hận không thôi, thở dài than vãn, làm người vạn vạn không nên lúc nào cũng giả trang. Lão cực khổ hồi lâu, bỏ ra mấy năm tâm huyết, lúc này đều trở thành vật của Mạnh Hạo.

Nhưng Mạnh Hạo cũng không thấy ủy khuất gì, việc này cũng không phải do hắn gây nên, mà chỉ là dưới cơ duyên xảo hợp, rơi xuống trước mặt mình, dù cố ý cũng không tránh được, bị rơi rụng trúng người.

Vài ngày sau, tu sĩ trong thành đã gần như không còn đàm luận về Chu đại sư, mà chủ yếu là bàn về Mạnh đại sư. Nơi ở của Mạnh Hạo cũng có nhiều người Hàn Tuyết gia tộc thủ hộ, bảo vệ cho Mạnh Hạo vô cùng chắc chắn.

Mấy ngày nay còn có không ít cường giả tới bái phỏng, tất cả đều cực kỳ khách khí.

Mạnh Hạo rất có tâm đắc để ứng phó những chuyện này, không giống với bộ dáng thần thần bí bí của Chu Đức Khôn, Mạnh Hạo mỉm cười, thường xuyên nói mấy câu về tạo nghệ đan đạo chân chính, như vậy đã làm cho những tu sĩ này có chút hiểu ra.

Nửa tháng sau, Mạnh Hạo xem như đã vững chân tại trong Thánh Tuyết thành này rồi, thanh danh truyền khắp trong ngoài thành, tất nhiên rất hiển hách.

Man cự nhân hơn ba mươi trượng kia đương nhiên được xem là tọa kỵ của Mạnh Hạo, về phần Tư Long Tây Mạc kia, thì bị nhận định là tôi tớ của Mạnh Hạo.

Cũng có tu sĩ nghe tiếng tới cầu đan, nghe nói Mạnh Hạo thích sen, vì thế không tiếc giá lớn, cũng sưu tập hoa sen tới đây, làm cho sân nhà của Mạnh Hạo tràn ngập tuyết liên, mùi hương thơm nức.

Về phần Mặc Thổ xâm nhập, đúng như lời của Hàn Tuyết Tung, trong vòng ba tháng không xuất hiện lần tiến công nào nữa, điều này cũng tạo thành một thời gian giảm xóc cho Hàn Tuyết gia tộc. Theo thời gian chậm rãi trôi qua, ba tháng đi qua, gần như mỗi ngày đều có trận pháp bao phủ, toàn bộ tu sĩ trong thành đều được phát động, phối hợp với Hàn Tuyết gia tộc đi củng cố các khu vực.

Chỉ có Mạnh Hạo, hắn trở thành người thanh nhàn nhất, ngày ngày Mạnh Hạo nhìn sen đả tọa, khi thì lấy phù văn tiên thổ ra cảm ngộ, lúc thì gọi Cổ Lạp tới nghiên cứu đồ đằng.

Về phần thiên lôi cứ cách vài ngày xuất hiện một cái, thì Mạnh Hạo đã quen rồi, tạo ra trực giác đối với lôi đình khủng bố. Tuy nói mỗi ngày Lý gia lão tổ đều kêu thảm nguyền rủa, nhưng dần dần, linh hồn của Lý gia lão tổ đã xuất hiện khả năng đề kháng đối với lôi đình.

Theo phân tích của Mạnh Hạo, Lý gia lão tổ đã đang phát triển thành lôi hồn, chậm rãi chuyển biến.

Nhưng đối với những thứ này, Mạnh Hạo có thu hoạch lớn nhất là phù văn tiên thổ. Tiên phù của vùng đất Mặc Thổ này, khi vừa tới Mặc Thổ thì hắn vẫn nghiên cứu mỗi ngày, rốt cục lúc này đã nhìn ra một tia manh mối.

- Phù văn tiên thổ này có chút tương tự cực nhỏ với đồ đằng, ta nắm chắc tám phần, cái gọi là tiên phù này… chính là đồ đằng cổ xưa nhất!

Mạnh Hạo hô hấp dồn dập, cầm tiên phù trong tay, hai mắt lộ tinh quang.

- Mà tất cả nghiên cứu, đến giờ phút này đều hướng về phía đồ đằng!

Mạnh Hạo nhắm mắt một lúc, sau đó mạnh mẽ mở ra.

- Sở dĩ ta có hứng thú với đồ đằng, là vì một khi thiên kiếp qua đi, thì nan đề khó nhất xuất hiện trước mặt ta chính là làm thế nào để trở thành Hoàn Mỹ Nguyên Anh!

- Nguyên Anh phân ra ngũ hành, có năm màu, bốn màu là Vô Hạ, năm màu chính là Hoàn Mỹ… Trừ phi ta có thể tìm được Kết Đan quyển của Thái Linh Kinh, tìm được phương pháp bước vào Nguyên Anh bốn màu. Khi đó chế tạo Hoàn Mỹ Nguyên Anh Đan, mới có thể thành công, nhưng Kết Đan quyển đã sớm thất truyền.

Hai mắt Mạnh Hạo lóe lên tinh quang mãnh liệt.

- Cảnh giới Nguyên Anh không giống như các cấp bậc khác, muốn đạt tới bốn màu… Quá khó khăn, ta không có công pháp, nhưng mà đồ đằng Tây Mạc này, còn có phương pháp luyện đan ngũ hành của Nghiêm Tung Đông Thổ kia, lại cho ta một cái phương hướng.

- Phương hướng này có được hay không thì vẫn còn nghiên cứu nhiều, ta cần càng nhiều tu sĩ Tây Mạc, nghiên cứu đồ đằng của bọn họ, cuối cùng mới có thể xác định!

Mạnh Hạo hít sâu một hơi, trong mắt lóe lên hàn mang.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.