Chương 367
Mạnh Tiểu Nhi, Ngươi Có Dám Chiến Hay Không?
Ba tháng nhoáng một cái đã trôi qua, trong không khí chiến đấu khẩn cấp của Thánh Tuyết thành, Mặc Thổ cũng xảy ra vài đại sự, Cửu Minh hiện tại cũng chỉ còn Thánh Tuyết thành và Đại La thành.
Sở dĩ Đại La thành còn tồn tại là vì trong gia tộc còn có lão tổ Trảm Linh, hơn nữa còn chiếm được địa lợi, có được gần mười ngàn tu sĩ. Cũng vì có Đại La thành cường đại nên hấp dẫn đại đa số lực lượng của Mặc Thổ, như vậy mới giúp Thánh Tuyết thành có thể kiên trì tới bây giờ.
Đương nhiên điều này cũng còn liên quan rất lớn tới vị trí địa lý của Thánh Tuyết thành, nơi này hẻo lánh, quanh năm ngập trong gió tuyết.
Cửu Minh từng hiển hách, hôm nay chỉ còn Thánh Tuyết thành cùng Đại La thành, những gia tộc thành trì khác, hoặc là diệt vong, hoặc là di chuyển. Toàn bộ Mặc Thổ đã có nửa phần trở thành vật của Mặc Thổ Cung.
Nhưng còn có một khu vực trong Mặc Thổ này có thể làm cho Mặc Thổ Cung dừng lại, nơi đó từng là Đông Lạc thành, nay là Kim Quang Giáo.
Uy danh của Kim Quang Giáo, tại trong ba tháng này đã truyền khắp Mặc Thổ, năm ngàn giáo chúng, tạo thành trận pháp kinh người, thành công làm cho Mặc Thổ Cung không thể không tạm tránh đi, tùy ý để Kim Quang Giáo tồn tại.
Còn có Kim Quang lão tổ thần bí khó lường kia, người này càng danh chấn Mặc Thổ, có vô số lời đồn.
Tại trong thời khắc thế cục Mặc Thổ biến hóa vi diệu, bên ngoài Thánh Tuyết thành lại xuất hiện đại quân của Mặc Thổ Cung. Trong đó có không ít tu sĩ Tây Mạc, tạo thành quy mô mấy ngàn người, dẫn theo ba mươi ngàn hung thú, xuất hiện ở ngoài Thánh Tuyết thành.
Lúc này đã không phải là dò xét nữa, mà là chân chính khai chiến. Trên mặt đất, một cỗ chiến xa có phong cách cổ xưa, mang theo tiếng nổ ầm ầm tiến tới, trên chiến xa mang đầy gai chọn, phát ra u quang kỳ dị, giống như có thể bộc phát ra pháp thuật thần thông kinh người.
Hơn ba mươi ngàn hung thú gào thét trên mặt đất, trên bầu trời cũng ùn ùn kéo đến, phô thiên cái địa, bao quanh bát phương.
Trong đám người này, tu vi yếu nhất cũng là Trúc Cơ, trong mấy ngàn người này còn có hơn năm trăm tu sĩ Kết Đan.
Thế lực khổng lồ như vậy, đủ để làm kinh sợ toàn bộ Mặc Thổ. Hơn nữa trong đám người này còn xuất hiện Nguyên Anh, không chỉ một mà là bốn!
Hiển nhiên là những người này nhắm vào bốn đại trưởng lão của Hàn Tuyết gia tộc, bốn tu sĩ Nguyên Anh, hai người tới từ Mặc Thổ Cung mang mặt nạ bạc, hai người còn lại thì là tu sĩ Tây Mạc.
Bên phía Thánh Tuyết thành, ánh sáng từ trận pháp đã sớm phóng ra, hình thành gió tuyết lượn lờ bốn phía, có mấy chục cái Ngũ Giác Tinh cực lớn bay lên, chậm rãi chuyển động, khuếch tán ra từng sợi tơ.
Trong thành, gồm cả Hàn Tuyết gia tộc thì chỉ có hơn ngàn tu sĩ, so với bên ngoài thì nhân số kém hơn nhiều lắm. Giờ phút này, toàn bộ được chia thành mấy phân nhóm, đóng tại bốn phía trên tường thành.
Trong Thánh Tuyết thành, đám tu sĩ đều khẩn trương, trong lòng thấp thỏm, nhưng bọn họ không có đường lui, bốn đại trưởng lão phân ra đứng bốn hướng khác nhau, cả bốn đều lộ ra sắc mặt khó coi.
Mạnh Hạo cũng từ trong viện của hắn bước ra, xuất hiện tại một chỗ trên tường thành, nhìn đám đông ngàn nghịt bên dưới. Trước kia hắn đã từng đứng trong chiến trường, nhưng lúc này thì lần đầu tiên hắn đứng ở vị trí này, nhìn toàn bộ chiến trường.
Trong đại chiến tu sĩ như thế này, thực lực cá nhân tuy vẫn rất trọng yếu, nhưng trừ phi đạt tới Trảm Linh, nếu không thì rất khó mà tạo được tác dụng quyết định thắng bại trong chiến tranh.
Chiến tranh, hết sức căng thẳng.
Đúng lúc này, tiếng kèn lệnh vang lên, trong khoảnh khắc, âm thanh kia lại xuất hiện tại nơi khác. Khi thanh âm này xuất hiện, mãnh thú trên bầu trời bao la, cùng cả một vùng đất toàn dị yêu đều vùng lên, nhất tề gào thét, mạnh mẽ lao tới.
Còn có mấy ngàn tu sĩ, từng chiếc chiến xa đều hướng về Thánh Tuyết thành mà phóng ra công kích cường liệt nhất.
- Lôi Hải Đan!
Tiếng nổ chấn động thiên địa, mặt đất run rẩy, bầu trời biến sắc, gió lốc phòng hộ của Thánh Tuyết thành như sắp bị xé nát. Ngay lúc này, thanh âm của đại trưởng lão Hàn Tuyết gia tộc truyền khắp toàn thành.
Lời này vừa ra, lập tức có bốn viên đan dược được người từ trong thành ném ra, trong đó có một quả còn ở giữa không trung, đã bị một con Giao Long há mồm nuốt vào. Thân hình con Giao Long liền run rẩy kịch liệt, nổ ùng một tiếng rồi vỡ tan, thân thể huyết nhục biến mất, từng đạo lôi đình từ trong thân nó khuếch tán ra ngoài.
Tại trong không trung, trực tiếp hình thành một mảnh lôi hải lớn khoảng trăm trượng!
Trong lôi hải, tất cả hung thú trên không đều kêu lên thảm thiết, thân thể liền bị thiểm điện xé rách!
Trên mặt đất, ba viên Lôi Hải Đan vừa rơi xuống liền nổ tung, tiếng vang chấn thiên, mặt đất chấn động. Trong nháy mắt liền xuất hiện ba mảnh lôi hải rộng trăm trượng, phàm là hung thú hay tu sĩ nằm trong phạm vi lôi hải đều kêu lên thảm thiết, thân thể bị lôi điện xé nát.
Mà phía sau, trên bầu trời còn đột ngột xuất hiện mây đen, từng tia chớp ầm ầm lóe lên mà đánh xuống mặt đất, như đốt lên chiến hỏa, làm cho thiên địa biến sắc.
Bốn viên Lôi Hải Đan lại có thể tạo ra hiệu quả bất ngờ như vậy, ngay cả Mạnh Hạo cũng không dự liệu được. Bốn viên đan dược này là hắn luyện ra được trong ba tháng này, giao cho Hàn Tuyết gia tộc.
Trong lòng Mạnh Hạo biết rõ, đan dược của mình có thể tạo thành lôi hải rộng khoảng mười trượng, còn trăm trượng thì không có khả năng. Nhưng hắn cũng nhanh chóng biết được nguyên nhân, nơi này đã nổi lên gió tuyết mấy ngày liên tục, mặt đất có băng tuyết, thậm chí còn có gió lốc, hơn nữa trong Thánh Tuyết thành còn có trận pháp độc đáo, những thứ này như là tăng phúc, khiến cho Lôi Hải Đan của Mạnh Hạo có uy lực tăng lên mười lần.
- Loại tăng phúc này, chắc chắn là có giới hạn, nếu dùng nhiều thì trận pháp kia không cần người ta công phá cũng tự động hư hỏng mà vỡ tan!
Mạnh Hạo đã hiểu ra, mà trong thành thì truyền ra tiếng hoan hô động trời.
- Mạnh đại sư uy vũ!
- Đây là pháp đan do Mạnh đại sư luyện chế ra, uy lực trước nay chưa từng có, kinh thiên động địa!
- Mạnh đại sư!
Thanh âm quanh quẩn trong thành, lúc truyền ra bên ngoài thành thì từng thân ảnh tu sĩ cấp tốc bay ra. Bọn họ vừa xuất hiện, Ngũ Giác Tinh trên bầu trời cũng theo đó mà bay ra từng một cái, vờn quanh bốn phía, cùng người Mặc Thổ Cung triển khai chém giết.
Mặt đất chấn động, chiến trường tràn ngập sát tràng, thỉnh thoảng vang lên tiếng nổ ùng ùng, cũng có tiếng gào thê lương thảm thiết, máu tươi nhuộm đỏ.
Mạnh Hạo đứng trên tường thành, thấy một màn như vậy, trong lòng khó tránh khỏi chấn động.
Ở ngoài thành từng đạo u quang từ chiến xa phóng ra, thành trì như lung lay sắp đổ, băng tuyết trên mặt đất vỡ vụn, bầu trời như bị xé rách.
Đúng lúc này, bỗng nhiên một tên tu sĩ Tây Mạc Kết Đan hậu kỳ, trên người có ba cái đồ đằng, có Giao Long, có sơn quỷ, cũng có giang hà. Người này bay lên, trôi nổi giữa không trung, tay phải còn túm lấy một cái đầu lâu ngập máu, ngửa mặt cười to.
- Mạnh đại sư chó má trong Thánh Tuyết thành, ngươi có dám đánh một trận cùng ta!
Lời này giống như là tiếng gầm từ con Giao Long biến ảo sau lưng người này phát ra, mà tại bên cạnh Giao Long còn có sơn quỷ dữ tợn, nhìn chằm chằm vào trong thành. Ngay sau đó dưới chân đại hán giang hà xuất hiện, kinh thiên động địa.
- Tháp La, tu sĩ tam đồ của bộ lạc Kinh Thứ - Tây Mạc, khiêu chiến Mạnh đại sư Thánh Tuyết thành. Ngươi dám chiến hay không!? Hay ngoài luyện đan, ngươi không biết gì nữa!?
Thanh âm của đại hán Tây Mạc này truyền khắp chiến trường, ngay sau đó, toàn bộ tu sĩ thuộc Tây Mạc cùng Mặc Thổ Cung đều lớn tiếng, kiêu ngạo kêu gào.
- Mạnh tiểu nhi, ngươi có dám chiến hay không?
- Đan sư cái quái gì chứ, ngoài âm thầm luyện đan, ngươi có thể tại nơi này đường đường chính chính đánh một trận hay không!
Đủ lởi châm chọc quanh quẩn, thì trong Thánh Tuyết thành, Mạnh Hạo vẻ mặt bình tĩnh nhìn đồ đằng trên người cái tên còn đang to mồm kêu gào.
- Đồ đằng sơn quỷ, giống núi mà giống quỷ, loại đồ đằng này tất có giá trị nghiên cứu!
Trong mắt Mạnh Hạo lộ ra quang mang hứng thú, ngẩng đầu nhìn trời, vẻ mặt vừa động.
Nhưng bên cạnh hắn, lão thái bà trong bốn đại trưởng lão lại nhíu mày.
- Người này khiêu khích, tất có quỷ kế, Mạnh đại sư…
Bà ta còn chưa nói xong, Mạnh Hạo đã vọt lên, trực tiếp bay khỏi tường thành.
Lão thái bà biến sắc, cũng bay vọt theo, nhưng khi bà ta vừa bay lên, một tên tu sĩ Nguyên Anh mang mặt nạ bạc của Mặc Thổ Cung cười khặc khặc, trong nháy mắt đã biến mất, khi xuất hiện thì đã chặn trước mặt lão thái bà, ngăn cản bước chân của bà ta.
Trên chiến trường, tên tu sĩ Tây Mạc nắm đầu lâu kia thấy Mạnh Hạo vọt tới thì cười ha hả, gã vung tay phải, đầu lâu trực tiếp nổ tung, trên người gã dính máu tươi, càng lộ vẻ dữ tợn, vọt thẳng về phía Mạnh Hạo.
Hai người càng ngày càng gần, tốc độ cực nhanh, làm cho người hai bên đều tập trung chú ý. Người Thánh Tuyết thành đều cực kỳ khẩn trương, ba trưởng lão còn lại đều lao ra, nhưng cũng bị tu sĩ Nguyên Anh Mặc Thổ Cung và Tây Mạc ngăn cản.
- Mạnh tiểu nhi, ta sẽ cho ngươi biết tu sĩ Tây Mạc làm thế nào để giết ngươi!
Tên đại hán Tây Mạc tu vi toàn thân ầm ầm bùng nổ, phát ra khí thế có thể so với Kết Đan hậu kỳ. Sau lưng gã, Giao Long gào thét, sơn quỷ dữ tợn, giang hà cuồn cuộn, khí thế kinh người.
Gã có chút nắm chắc có thể đánh chết đối phương, hơn nữa, dù trong thời gian ngắn không thể thành công, nhưng chỉ cần đối phương bị mình cuốn lấy, thì cái tên được xưng là Mạnh đại sư này phải chết chắc rồi.
- Thời điểm hắn bước ra, hắn chắc chắn phải chết rồi!
Đại hán Tây Mạc nhe răng cười, thấy Mạnh Hạo chỉ còn cách mình hơn mười trượng, nhưng Mạnh Hạo vẫn lộ vẻ mặt bình tĩnh, mà thân thể cũng tràn ngập huyết quang. Tại trong huyết quang, thân ảnh của hắn liền biến mất, một cái Huyết Băng Thiểm trực tiếp xuất hiện trước người tên đại hán còn đang nhe răng cười.
Mạnh Hạo đột ngột xuất hiện làm tên đại hán sửng sốt, theo bản năng muốn rút lui phía sau, nhưng Mạnh Hạo đã tóm được chéo áo của gã, trực tiếp cuốn về phía trước. Động tác này cực kỳ thuần thục, giống như Mạnh Hạo đã làm vô số lần rồi.
Động tác này cũng cực kỳ quái dị, làm người xem bốn phía sửng sốt.
Nhưng vào lúc này, Mạnh Hạo đã tóm tên đại hán còn đang sửng sốt giơ lên. Trên bầu trời, một tia chớp rõ ràng, khác với sấm sét bình thường nổ vang giáng xuống.
Tia chớp này không tầm thường, là lôi của thiên kiếp!
Người xung quanh thậm chí còn không có cơ hội phản ứng, thiên kiếp đã trực tiếp đánh lên thân tên tu sĩ Tây Mạc kia. Trong nháy mắt, Giao Long thê lương vỡ nát, ảo ảnh sơn quỷ cũng tan biến, giang hà nổ vang. Tên tu sĩ Tây Mạc thậm chí không kịp kêu tiếng nào đã bị thiên kiếp bổ xuống người, thân hình đã cháy đen một mảnh.
Tuyệt khí bỏ mình!
Dù sao gã cũng không phải Mạnh Hạo, thiên lôi với trình độ này, Mạnh Hạo vì có đủ nguyên nhân mới có thể chống cự. Nhưng tu sĩ Tây Mạc này, hiển nhiên không có thực lực như vậy, lúc này đã hồn phi phách tán.
- Tiếc cho đồ đằng sơn quỷ!
Mạnh Hạo lắc đầu, thả thi thể trong tay ra, người xung quanh đều bị một màn này làm chấn động.
Mạnh Hạo lại dùng một cái Huyết Băng Thiểm, nhanh chóng rút lui, tốc độ cực nhanh, trực tiếp về lại trên tường thành.






