Ngã Dục Phong Thiên

Chương 520: Mới Vào Ô Đạt Bộ

Chương 391

Bốn phía không có người khác, một mảnh yên tĩnh, lúc này là đêm khuya. Thân hình Mạnh Hạo vừa xuất hiện liền nhoáng lên một cái rồi biến mất. Khi xuất hiện trở lại thì đã ở tại trên một gốc cây cách đó không xa, nhìn về bốn phía.

Man cự nhân cùng Cổ Lạp đã không thấy bóng dáng, điều này làm cho Mạnh Hạo nhíu mày.

Trầm ngâm, Anh Vũ từ trong lòng Mạnh Hạo đập cánh bay ra, cảm giác khí tức xung quanh, lộ ra vẻ mặt say mê.

- Đây là khí tức viễn cổ, Ngũ gia thích nơi này, Ngũ gia bỗng nhiên muốn ngâm thơ…

- Đồ con chim vô sỉ, tà ác không có đạo đức, ngươi còn ngâm thơ, ngâm cái rắm ấy!

Bì Đống biến thành cái chuông không buông tha cơ hội nào để đả kích Anh Vũ, lải nhải rùm beng.

Mạnh Hạo phóng linh thức đảo qua bốn phía, xác định không nguy hiểm xong mới lấy mặt nạ huyết sắc xuống. Hắn lấy ngọc giản ra, cẩn thận nhìn bên trong một chút, trong đó ghi chép một bản đồ, cũng có giới thiệu về Ô Thần ngũ bộ.

So sánh với bản đồ, Mạnh Hạo ngẩng đầu nhìn phía xa.

- Có chút khác biệt, nhưng mà không lớn, chắc là cố ý như thế. Xem ra Nghiêm Tung cũng không hoàn toàn tín nhiệm đối với những người khác.

Mạnh Hạo cười lạnh, trầm ngâm một lúc rồi lấy ra chùm sáng do Lê Thiên đưa tặng, hắn dùng các loại phương pháp khác nhau tỉ mỉ quan sát, thậm chí cắt đứt cãi nhau giữa Anh Vũ và Bì Đống, để bọn nó cùng nhau giúp đỡ kiểm tra.

Từ trong đó cũng tìm được một chỗ có manh mối, Anh Vũ vỗ ngực, trực tiếp phun ra một chùm sáng hỗn tạp, diệt trừ điểm kia rồi nó ngạo nghễ mở miệng.

- Không thành vấn đề rồi, ngươi yên tâm đi. Ngũ gia ta đã ra tay, một người đủ chấp hai người!

- Ngươi có thể chấp hai? Ngươi vốn là biến thành hai mình, hừ hừ, nếu Tam gia ra tay liền có thể một chấp ba!

Bì Đống đắc ý mở miệng, thân hình phịch một cái rồi biến thành ba cái chuông, buộc lên mắt cá chân Anh Vũ.

Anh Vũ liếc xéo khinh miệt.

- Ta nói ta là Ngũ gia, bởi vì có điển cố, bởi vì ta là Anh Vũ, là vũ ngươi biết không? Đọc giống Ngũ, cho nên tên là Ngũ gia, còn ngươi? Em gái ngươi!

Bì Đống giận dữ, nó cảm thấy mình bị kỳ thị, ba cái chuông do nó biến thành đồng thời phát ra tiếng rống giận.

- Ta gọi là Tam gia, cũng vì có điển cố. Bởi vì ta có thể đếm tới ba, cho nên ta là Tam gia! Như thế nào? Sao hả!?

Đối mặt với lời rống lớn rất hợp tình lý của Bì Đống, Anh Vũ hiếm khi sửng sốt một chút.

Mạnh Hạo vội ho khan một tiếng, không để ý tới hai thứ dở người này. Hắn nhìn chùm sáng trong tay, trầm tư một lúc. Vô Mục Tằm biến thành chiếc nhẫn trên tay phải chợt lóe lên, sau khi biến thành tằm, dưới sự khống chế của Mạnh Hạo mà dung hợp với chùm sáng này.

Khi Vô Mục Tằm dần biến mất, chùm sáng này cũng dần thay đổi màu sắc, cho đến sau một lúc đã rõ ràng biến hóa thành một bộ đồ đằng, mà vật trong đồ đằng chính là Vô Mục Tằm.

Mạnh Hạo phóng linh thức kiểm tra, xác định Vô Mục Tằm không sao mới đưa tay ấn lên đồ đằng. Trong nháy mắt, đồ đằng bao trùm lấy mu bàn tay Mạnh Hạo, lạc ấn vừa vào liền in sâu, trực tiếp tạo thành một cái đồ đằng trên mu bàn tay của hắn.

Khi đồ đằng xuất hiện, Mạnh Hạo lập tức cảm nhận được khí tức của mình đã nhanh chóng thay đổi, không còn là tu sĩ mà phát ra khí tức đồ đằng.

Giống như tu sĩ Tây Mạc, giống như đúc!

Mạnh Hạo nhìn ra một ít, trong mắt lộ vẻ hiểu được. Tu vi của hắn vẫn còn, chỉ là trên người có nhiều thêm một tầng bảo hộ, khi sử dụng thuật pháp sẽ lây dính khí tức đồ đằng. Từ đó, hắn thoạt nhìn không còn là tu sĩ Nam Vực mà là người bản thổ của Tây Mạc.

- Cái tên Lê Thiên này đúng là có chút bản lĩnh!

Mạnh Hạo càng cảm thụ càng cảm thấy thuật này không tầm thường.

Sau một lát, Mạnh Hạo hóa thành một đạo cầu vồng vụt về phía xa. Anh Vũ cùng Bì Đống cũng nhanh chóng đuổi theo, trên đường đi chúng vẫn cãi nhau, có điều thắng lợi vẫn luôn là Anh Vũ.

Nhưng Bì Đống vẫn mang tinh thần vĩnh viễn không chịu thua, giống như nó mãi không ngừng kêu gào phải độ hóa Anh Vũ, như vậy vĩnh viễn sẽ không cảm giác mình thất bại.

- Ô Đạt bộ, một trong năm bộ lạc phân ra từ Ô Thần Tộc, tuy không phải là yếu nhất nhưng cũng không khá hơn bao nhiêu, xem như là đứng thứ hai từ dưới lên… Bộ lạc như vậy, cùng với những bộ lạc đồng tộc kia tất nhiên sẽ ẩn chứa mờ ám.

- Tất nhiên sẽ có bộ lạc cường đại có ý đồ khôi phục huy hoàng của Ô Thần Tộc, như vậy sẽ khó tránh khỏi nội đấu, có tâm tư cắn nuốt lẫn nhau. Nội đấu như vậy… có vài thời điểm còn tàn khốc, máu tanh hơn cả so với chiến đấu ngoài chiến trường.

Mạnh Hạo nhìn giới thiệu những điều liên quan tới Ô Đạt bộ, dù không có nhiều lắm, nhưng với lịch duyệt của hắn, vừa nhìn liền thấy được chút manh mối.

- Đồ đằng của bộ này lấy mộc làm chủ, giỏi về ẩn dấu… Xem ra Ô Mộc quả nhiên là người bộ lạc này!

Mạnh Hạo hít sâu một hơi, ánh mắt lộ ra chút chờ mong, hắn chọn Ô Đạt bộ cũng chỉ vì đồ đằng của Ô Mộc.

- Đồ đằng thuộc tính mộc, rất thích hợp đối với ta!

Đầu tiên cứ ở lại nơi này, thu hoạch đồ đằng thuộc tính mộc, hoàn thành một bước đầu tiên cho ngũ sắc Nguyên Anh mạnh nhất của ta!

Tốc độ Mạnh Hạo cực nhanh, trong khoảnh khắc đã đi rất xa. Tu vi của hắn không ngừng áp súc, đến cuối cùng thì chỉ còn lộ ra cảnh giới Trúc Cơ trung kỳ.

Cảnh giới như vậy mới thích hợp gia nhập vào trong bộ lạc này, trở thành khách khanh. Nếu tu vi quá cao, ngược lại sẽ không tốt, mà thấp quá thì không được coi trọng, khó mà phát triển.

Tia sáng đầu tiên của ngày mới vừa ló lên, màn đêm bị xua tan, cái lạnh của đêm đen biến thành ánh mặt trời ấm áp, cỏ cây lay động, trong gió mang theo mùi hương thơm ngát.

Ô Đạt bộ tọa lạc tại một thung lũng dưới một ngọn núi, thung lũng này không lớn, khó khăn lắm mới có thể chứa được gần ngàn người Ô Đạt bộ. Sáng sớm, khói bếp cuồn cuộn, mấy đứa trẻ chơi đùa náo động, phá vỡ yên tĩnh sáng sớm, vang vọng bốn phía.

Nếu nói nơi này là một bộ lạc, không bằng là nói nó là một thôn trang, bốn phía không có tường thành, nhưng có một mảnh dây mây nối liền, nhìn như tầm thường, nhưng trong đó, dù là tu sĩ Kết Đan tiến vào thì cũng phải bị vây khốn vào trong.

Trung tâm bộ lạc có một pho tượng cực lớn, đó là một thân cây.

Lá cây vô số, từng lá đều có ký hiệu lấp lánh, còn có một ít lá được quấn dây đỏ, treo chuông, bình nhỏ… Ngọn gió thổi tới không thể lay động được thân cây, nhưng làm cho những chuông, bình này phát ra tiếng vanh thanh thúy.

Sau bộ lạc là một tòa núi lớn, trên núi có một con đường quanh co uốn lượn, còn có một khu vực ở phía sau đó cũng thuộc Ô Đạt bộ.

Trước cửa bộ lạc có một cột sáng phóng lên cao, từ khoảng cách rất xa cũng có thể nhìn thấy, dùng mắt thường có thể mơ hồ nhìn thấy trong cột sáng kia có vô số lá cây, trong lúc xoay tròn mà phóng ra từng đợt uy áp, khuếch tán bốn phía.

Dưới cột sáng, Ô Hải khoanh chân ngồi đó, hàng năm, đến mùa này sẽ có mười ngày là lúc bộ lạc mời chào khách khanh. Tán tu xung quanh, còn có người từ phương xa tới, bởi vì nhiều nguyên nhân khác nhau mà lựa chọn gia nhập vào một bộ lạc.

Đối với khách khanh, lúc trước Ô Đạt bộ cũng không gấp lắm, nhưng ba năm gần nhất này, Ô Hải cũng không biết vì sao mà tộc công lại hạ lệnh là, không tiếc giá lớn để mời chào khách khanh.

- Thật sự là không cần thiết, trừ phi là thời kỳ chiến tranh, nếu không thì sao phải mời nhiều khách khanh như vậy chứ?

Ô Hải thở dài, y nghĩ tới mấy năm nay, trong bộ lạc tự nhiên nhiều hơn mười vị khách khanh kia, mỗi một lần nhìn tới y đều cảm thấy không thoải mái. Nhất là sau khi đám nữ tử trong bộ lạc, có không ít người nhìn như rất có hứng thú với đám khách khanh thì Ô Hải càng bất mãn hơn.

Trong lúc Ô Hải còn đang thầm bất mãn, y liền thấy được một đạo cầu vồng trong ánh trời đang từ xa gào thét mà đến. Trong cầu vồng kia là một thanh niên, tướng mạo tuấn tú, một thân thanh sam, mang theo mỉm cười.

- Vị đạo hữu này, nơi này là Ô Đạt bộ sao?

Ô Hải lật mắt liếc nhìn, thấy tên thanh niên mặt mày tuấn tú này, trong lòng có chút khinh thường. Tu sĩ Tây Mạc phần lớn đều có thân hình cao lớn, nhưng không phải toàn bộ, vẫn có không ít người không khác nhiều so với tu sĩ Nam Vực.

Nhưng với chính là với bộ dáng như thế, theo thẩm mỹ quan của Tây Mạc sẽ không được đám nữ tử hoan nghênh. Vì vậy, Mạnh Hạo tuy có được bộ dáng mi thanh mục tú, nhưng tại trong lòng Ô Hải thì hắn bị quy vào nhóm người không có uy hiếp.

Ô Hải thích nhất là khách khanh như vậy rồi, y phản cảm nhất chính là những người có thân hình cao lớn hơn mình.

Ô Hải đứng lên, lộ ra thân hình khôi ngô, trên người y có hai cái đồ đằng, theo thứ tự là lá cây và dây mây, toàn thân phát ra khí tức có thể so với Trúc Cơ hậu kỳ.

- Không sai, nơi này chính là Ô Đạt bộ. Vị đạo hữu này muốn trở thành khách khanh của Ô Đạt bộ ta sao? Ô Đạt bộ ta truyền thừa đã lâu, tổ tiên Ô Thần Tộc còn một trong bốn đại bộ lạc chí tôn của Tây Mạc.

- Không có bộ lạc nào có nội tình bằng với Ô Đạt bộ ta. Tuy là mấy bộ lạc đồng tộc là cùng phân hóa ra từ Ô Thần Tộc, nhưng vì am hiểu đồ đằng khác nhau nên cũng không bằng Ô Đạt bộ ta!

Ô Hải vỗ ngực, là một người của Ô Đạt bộ, y rất tự hào.

Mạnh Hạo cười cười, ánh mắt liếc qua Ô Hải, nhìn về phía Ô Đạt bộ, khi ánh mắt rơi lên pho tượng bằng cây kia liền hơi co lại.

- Trở thành khách khanh của Ô Đạt bộ ta, đó chính là lựa chọn chính xác nhất của đạo hữu trong đời này. Sau khi trở thành khách khanh, ngươi lập tức có thể lấy được nửa khối linh tinh, sau nửa năm khảo hạch, một khi được tán thành, trở thành khách khanh chân chính, ngươi có thể lấy được đồ đằng và công pháp của Ô Đạt bộ ta.

- Thế nào? Nhiều chỗ tốt như vậy, ngươi động tâm không?

Ô Hải cười ha hả, lớn tiếng nói. Theo suy nghĩ của y, dù là y cũng phải động tâm, bởi vì bao nhiêu năm rồi, bộ lạc chưa từng bao giờ bỏ ra nhiều tâm tư và giá lớn như thế để chiêu mộ khách khanh. Nhưng không biết vì sao mà hai năm này, đám người tộc công luôn luôn keo kiệt lại trở nên rộng rãi như thế.

Mạnh Hạo có chút kinh ngạc, lúc hắn tới đã suy nghĩ rất cẩn thận, chuẩn bị một loạt lý do, sau khi xác định sẽ không sợ lòi đuôi mới dám đi đến Ô Đạt bộ.

Nhưng hôm nay xem ra, những lời hắn chuẩn bị căn bản không cần dùng, trở thành khách khanh của một bộ lạc lại đơn giản tới mức này, điều này làm cho Mạnh Hạo cảm thấy khó tin.

Dường như, lúc này chỉ cần hắn gật đầu, liền hợp tình hợp lý trở thành khách khanh. Điều này làm cho Mạnh Hạo cảm thấy quá mức huyễn huyền.

- Chẳng lẽ Ô Đạt bộ không sợ sẽ xuất hiện mấy kẻ mang lòng riêng? Nửa năm khảo hạch kia… có lẽ là trọng điểm, tuy thế vẫn thật là khó tin!

Trong lúc này, Mạnh Hạo lại có chút chần chờ, cảm thấy việc này không khỏi quá đơn giản đi, đơn giản tới mức làm người ta có chút bất an.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.