Chương 392
Ô Thần Đại Chiến?
Điều này hoàn toàn bất đồng đối với những gì hắn trải qua tại Nam Vực, dường như người ở nơi này có thiên tính đơn thuần hơn nhiều.
- Không đúng, không phải nói tu sĩ Tây Mạc đều làm tâm ngoan thủ lạt sao? Sinh hoạt cằn cỗi cho nên rất hỗn loạn sao?
Mạnh Hạo thật sự không nghĩ được nguyên nhân nào đó, trong lúc chần chờ, hắn chợt thấy từ phía xa có một luồng cầu vồng gào thét mà tới. Đó là một nam tử trung niên, người này rất kiêu căng, thân hình cao lớn, sau khi đến đã lập tức mở miệng nói ra ý tứ của mình, muốn trở thành khách khanh.
Ô Hải có chút không tình nguyện, nhưng vẫn giao cho người này một cái lệnh bài, còn có một người xuất hiện mang người này đi.
Một màn này phát sinh trước mắt Mạnh Hạo, làm cho Mạnh Hạo càng thêm khó hiểu.
- Đạo hữu còn cân nhắc nữa sao? Đến đây đi, gia nhập Ô Đạt bộ chúng ta, tương lai huy hoàng sẽ chờ ngươi!
Ô Hải nhìn Mạnh Hạo, thấy hắn còn chần chừ liền cười nói.
- Với tu vi của tại hạ, sau khi trở thành khách khanh của Ô Đạt bộ, không biết cần phải làm cái gì?
Mạnh Hạo vẻ mặt do dự hỏi một câu.
- Tu vi đạo hữu cũng không tệ lắm, khách khanh của Ô Đạt bộ ta, trong lúc còn khảo hạch thì chỉ có hai lựa chọn. Một là trở thành chiến tu, gia nhập vào chiến đội khách khanh, trở thành một thành viên trong đó, mà tạo được bao nhiêu chiến công cho bộ lạc thì có thể theo đó mà giảm bớt thời gian khảo hạch.
- Còn một cái là nuôi dưỡng dị yêu cấp thấp, ta cảm thấy đạo hữu thích hợp chọn điều thứ hai. Thế nào? Nuôi dưỡng dị yêu không có bất kỳ nguy hiểm gì, hơn nữa, một khi nuôi dưỡng không tệ cũng có thể giảm bớt thời gian khảo hạch. Huống hồ, dị yêu là vật cần nhất của tộc nhân sau khi hoàn tất lễ thành niên, đến lúc đó sẽ không ít người cần phải tìm tới ngươi.
- Vị huynh đệ này, nghe Ô Hải ta đi, tuyệt đối không sai!
Ô Hải vỗ ngực, lớn tiếng nói.
Hai mắt Mạnh Hạo hơi lóe lên một cách bí ẩn, hai chữ ‘dị yêu’ này làm cho trong đầu hắn hiện lên đám hung thú cùng Tư Long ngoài Thánh Tuyết thành. Sau một lúc trầm ngâm, Mạnh Hạo lại nghĩ tới trong bản giới thiệu về bộ lạc Tây Mạc có miêu tả một câu.
- Ở Tây Mạc, một bộ lạc có cường đại hay không, được quyết định ở ba phương diện. Thứ nhất là nhân khẩu, thứ hai là số lượng dị yêu, mà phương diện thứ ba chính là tu vi của cường giả. Độ mạnh yếu của ba phương diện này quyết định xem bộ lạc cường đại hay không!
Có thể thấy được, dị yêu có tầm quan trọng thế nào đối với một bộ lạc Tây Mạc.
Nghĩ tới đây, Mạnh Hạo thầm có quyết định, mặc kệ trở thành khách khanh Ô Đạt bộ này có đơn giản tới mức khó tin thế nào, trong đó có bí ẩn mình còn chưa biết hay không, nhưng nếu đã đến thì không có đạo lý rút lui.
Đang muốn gật đầu thì tâm thần Mạnh Hạo bỗng nhiên khẽ động, dư quang liếc lên bầu trời.
Đúng lúc này, bốn đạo cầu vồng gào thét mà tới, trong bốn đạo cầu vồng này là bốn tu sĩ Tây Mạc, lần lượt giữ khoảng cách với nhau, hơn nữa còn lạnh lùng liếc nhìn đối phương, nhưng lại đồng hành lao thẳng về phía Ô Đạt bộ.
Ô Hải cũng nhìn thấy bốn đạo cầu vồng này, y lập tức biến sắc, gấp giọng nói với Mạnh Hạo.
- Thế nào, huynh đệ nhanh đồng ý đi chứ, gia nhập Ô Đạt bộ…
Y còn chưa nói xong, bốn đạo cầu vồng trên bầu trời kia đã tới.
- Đạo hữu không nên nhanh chóng đáp ứng, Ô Binh bộ ta mới là lựa chọn tốt nhất của ngươi!
- Nói bậy, Ô Ảm bộ ta mới là mạnh nhất!
- Các ngươi đều câm mồm, Ô Đấu bộ ta mới là Ô Thần Tộc chính thống!
Bốn người từ trong bốn đạo cầu vồng kia, thoạt nhìn đều khoảng ba mươi, tu vi đều là Trúc Cơ, lần lượt mở miệng.
Hai mắt Mạnh Hạo chợt lóe lên, mỉm cười không nói.
Ô Hải lớn tiếng rống giận, lộ vẻ bất thiện nhìn bốn người này.
- Như thế nào, hôm nay còn muốn triển khai Ô Thần đại chiến tại đây sao?!
Ô Hải bước lên từng bước, tu vi ầm ầm bộc phát, mà bốn người mới tới kia cũng cười ha hả, cả bốn cùng tiến lên.
- Không nên oán ta, là người của Ô Đấu bộ tới chỗ ta trước, vì vậy mà hai người chúng ta mới đi tới bộ lạc khác, cùng dạo qua một vòng, nếu không cũng sẽ không tới bộ lạc của các ngươi!
- Khốn kiếp, hàng năm đến lúc mời chào khách khanh, mấy cái bộ lạc đều dùng đủ loại thủ đoạn, tranh cướp lẫn nhau một cách gay gắt, cùng giành giật khách khanh!
Trong lòng Ô Hải rất phẫn nộ, nhưng y cũng không biết làm sao, việc này, mấy ngày qua y cũng đã làm nhiều lần rồi.
- Vị đạo hữu này đừng nghe bọn họ, Ô Viêm bộ ta mới là bộ lạc cường đại nhất, trở thành khách khanh của bộ lạc ta, ngươi có thể hưởng thụ nhiều đãi ngộ hơn, tuyệt đối tốt hơn nơi này nhiều!
Một trong bốn người vừa tới lại có người dụ hoặc.
Với lịch duyệt của Mạnh Hạo, tự nhiên vừa liếc đã nhìn ra vấn đề giữa các bộ lạc, hắn chỉ mỉm cười, đơn giản lui sau mấy bước, không tham dự vào trong đó.
- Tốt, chúng ta làm một trận đại chiến Ô Thần đi, để quyết định vị đạo hữu này sẽ trở thành khách khanh của bộ lạc nào!
Ô Hải cười lạnh, trong lúc bùng phát tu vi thì y cũng mở miệng.
Bốn người khác nhìn nhau, đều lộ vẻ ngưng trọng.
Giờ phút này, có không ít tộc nhân Ô Đạt bộ cũng nhìn thấy một màn này, đều tiến đến, nhiều người vây quanh bốn phía, nhưng không phải là muốn ra tay mà lộ vẻ hứng thú. Giống như bọn họ đã quen với chuyện này rồi, cũng trở thành niềm vui thú.
- Đại chiến Ô Thần? Vừa lúc mượn cơ hội này quan sát chút bất đồng giữa năm bộ lạc!
Mạnh Hạo hơi suy nghĩ, lui lại sau vài bước. Chỉ là trong lòng hắn vẫn còn nghi hoặc, vì sao tộc nhân bốn phía lại lộ ra vẻ mặt nhẹ nhàng như thế.
- Lần này, Ô Binh bộ ta tới trước! Ô Binh bộ là bộ lạc đầu tiên phân hóa ra từ Ô Thần đại tộc, đồ đằng là yêu binh, truyền thừa trên toàn bộ đại địa Tây Mạc. Trong Tây Mạc, Ô Binh bộ ta độc tôn, toàn bộ Tây Mạc, ngoài ta thì không còn ai!
Tu sĩ Ô Binh bộ tiến lên một bước, ngạo nghễ nói.
- Ô Đấu bộ ta là dòng chính của Ô Thần đại tộc, đồ đằng là Đấu Yêu, trong tay phải nắm giữ mặt đất Tây Mạc, ai có thể tranh phong!
Người Ô Đấu bộ cũng mang theo biểu tình chấp nhất, có chút điên cuồng lớn tiếng nói.
- Vô sỉ!
- Quá vô sỉ rồi, lại dám hình dung bộ lạc mình như vậy!
Người bốn phía đều thầm mắng không thôi, Mạnh Hạo đứng một bên nhíu mày, hắn cảm thấy cái Ô Thần đại chiến này hoàn toàn khác với suy nghĩ của hắn.
- Hừ, chính thống cũng tốt, không chính thống cũng được. Ta chỉ biết là, trong khi bộ lạc Ô Thần còn chưa hình thành thì bộ lạc Ô Viêm ta đã tồn tại rồi. Viêm hỏa đốt cháy mặt đất, thiêu đốt cả Tây Mạc một trăm ngàn năm, chính là tổ tiên bộ lạc Ô Viêm ta.
- Đám các ngươi tính là gì chứ, trời đất bao la, sở dĩ Tây Mạc có tên là Tây Mạc là vì sự tồn tại của Ô Ảm bộ ta, cho nên mới có tên Tây Mạc.
Mấy người thay nhau mở miệng, Mạnh Hạo càng lộ vẻ cổ quái, trong lòng thở dài liên tục, hắn coi như đã phát hiện, cái gọi là đại chiến Ô Thần, sở dĩ đám người xung quanh kia lại vui vẻ đứng xem là vì, đây chỉ là một hồi đại chiến chém gió!
So sánh không phải là thuật pháp, không phải là tu vi, mà là chém gió!
Trước mặt khách khanh, so sánh xem bộ lạc nào chém gió thành bão táp nhất…
Mạnh Hạo vội ho khan một tiếng, loại tỷ thí này, hắn chưa từng nghe thấy.
- Các ngươi thì tính là gì chứ, Ô Đạt bộ ta, truyền thừa Tây Mạc, nắm giữ càn khôn, đồ đằng là Thanh Mộc, chống trời Tây Mạc!
Ô Hải lớn tiếng rống, nhưng vô luận là khí thế hay lời lẽ đều không bằng người ta. Lời vừa ra, lập tức nghênh đón bốn ánh mắt khinh miệt.
Rơi vào thế yếu, hắn vội ho một tiếng, ôm quyền với mấy người.
Mạnh Hạo thầm lắc đầu, lời của Ô Hải vừa nghe đã đủ thấy không phù hợp với ‘nguyên lý chém gió’.
- Đa tạ chư vị đạo hữu nâng đỡ, chỉ là tại hạ đã quyết định, lựa chọn Ô Đạt bộ!
Mạnh Hạo cười cười, ôm quyền vái một cái.
Tinh thần Ô Hải lập tức rung lên, mấy người còn lại thì lộ vẻ khó coi.
- Chẳng lẽ đạo hữu khinh thường Ô Viêm bộ ta!?
- Đúng vậy, chẳng lẽ ngươi khinh thường chúng ta, nếu không có Ô Thần đại chiến thì thôi, mới vừa bắt đầu đại chiến thì ngươi đã lựa chọn một nhà rồi, phải nói rõ chút đạo lý mới được.
Bốn người lập tức không vui nhìn Mạnh Hạo.
Mạnh Hạo có chút ngại ngùng, hắn cảm thấy cần phải cho mấy người này biết, cái gì mới là chém gió!
Chém gió, là một loại pháp tắc vĩnh hằng trong thiên địa, từ khi bắt đầu có sinh mệnh, nó đã tồn tại rồi, không có bất kỳ sinh mệnh nào có thể thoát khỏi ma trảo của nó. Không có bất kỳ tu sĩ nào mà không bị nó mê hoặc.
Nó không gì không biết, dù sao nó cũng trường tồn vĩnh hằng.
Mạnh Hạo ho khan một tiếng, trên mặt vẫn lộ vẻ ngại ngùng như trước, chỉ là bên ngoài vẻ ngượng ngùng còn phủ thêm một tầng thần thánh.
- Sở dĩ ta lựa chọn Ô Đạt bộ…
- Ô Đạt bộ, nó là trời của Tây Mạc, nó nắm giữ đồ đằng đại thụ, đại thụ này là cây xuân thu, là Kiến Mộc thượng cổ, là cầu của thiên địa viễn cổ!
- Toàn bộ Tây Mạc, trong mắt của nó chỉ là một lần chớp lóe trong sông dài năm tháng, toàn bộ đại địa ở trong lòng nó, cũng chỉ là một lần ngẫu nhiên mở mắt trong vô số lần thức tỉnh.
- Nắm giữ thời gian vĩnh hằng, nắm giữ bốn mùa của trời đất, đó mới là Ô Đạt bộ!
Thanh âm của Mạnh Hạo quanh quẩn, bốn tên tu sĩ Tây Mạc đến đây đều sửng sốt. Trong lòng giống như có lực lượng nào đó chấn động, khiến cho da đầu tê rần, vẻ mặt như gặp quỷ nhìn Mạnh Hạo.
- Vô sỉ!
- Quá cmn vô sỉ rồi… Chưa thấy kẻ nào vô sỉ tới mức này, hắn cũng không phải tộc nhân của Ô Đạt bộ, vậy mà lại hình dung Ô Đạt bộ khoa trương như thế!
- Khốn kiếp, dựa theo thuật pháp của hắn, thì Ô Đạt bộ này còn cường đại hơn cả Ô Thần Tộc sao, còn sâu không lường được, cực kỳ vô sỉ!
Trong lúc bốn người điên cuồng thầm mắng, Ô Hải trợn to mắt, y đột nhiên cảm thấy mặt mình cũng đỏ lên, mà đám tộc nhân Ô Đạt bộ đều lộ ra ánh mắt khó tin, một mảnh yên tĩnh.
- Đại thụ của Ô Đạt bộ, nó sinh ra vô số sinh mệnh, Đông Thổ sở dĩ có Đại Đường, là vì đại thụ của Ô Đạt bộ rơi rớt một giọt nước sinh mệnh, Bắc Mạc Khương Địch hiu quạnh, là vì một lần nhíu mày ngóng nhìn của đại thụ Ô Đạt bộ.
- Mà Nam Vực sở dĩ trù phú, là vì đại thụ Ô Đạt bộ ban cho một chút bùn đất, về phần Tây Mạc… nơi này là cố hương của đại thụ Ô Đạt bộ, nơi này là nhà của Ô Đạt bộ!
- Ô Đạt bộ, nó vĩ đại, thần thánh, nó là trời Tây Mạc, nó là mây Nam Vực, nó là nơi cúng bái của Bắc Mạc, nó là thánh nhân của Đông Thổ!
Thanh âm của Mạnh Hạo ẩn chứa tình cảm phong phú, tiếng nói quanh quẩn làm cho mặt Ô Hải càng đỏ hơn, vẻ mặt có chút hoảng hốt, trong đầu theo bản năng mà sinh ra một nghi vấn.
- Hắn nói, là Ô Đạt bộ!?
Không chỉ có Ô Hải có câu hỏi này, tộc nhân Ô Đạt bộ xung quanh cũng thế, một đám lộ vẻ cổ quái, nhưng lại không nhịn được mà trở nên kích động.






