Chương 450
Tiếng nổ hòa vào tiếng gào thét thảm thiết đột nhiên truyền ra, lá bùa trước mặt tu sĩ tan vỡ, mà gã lại đã thuấn di rời đi.
Mạnh Hạo hừ lạnh một tiếng, bước tới một bước, cũng thi triển thuấn di, bóng dáng hai người mơ hồ, đảo mắt, đã đuổi theo sau, Mạnh Hạo lại một lần nữa ra tay.
Trong tiếng nổ, tu sĩ Nguyên Anh kia phun ra một hơi thở Nguyên Anh, trong đó có bảy tám pháp bảo, đồng loạt nổ tung, ngay cả bản thân gã cũng tự bạo, muốn dùng tất cả lực lượng đó tiêu diệt Mạnh Hạo. Mà Nguyên Anh của gã, thì lại cuốn lấy một cây phi kiếm, trước khi tự bạo nhanh chóng bỏ chạy, nhưng dù sao gã cũng đã suy yếu, tốc độ không nhanh.
Tiếng tự bạo ầm vang, nhưng có Vô Mục Tằm của Mạnh Hạo, thì không hề có một chút tác dụng, tất cả đều vô dụng.
Mạnh Hạo nhìn Nguyên Anh đang kinh hoàng bỏ chạy, đưa tay phải lên, tơ Vô Mục Tằm bắn ra, lập tức vạch một đường trên Nguyên Anh, siết chặt. Nguyên Anh có vẻ tuyệt vọng, hai tay bắt quyết, lập tức thân thể được quang mang bao bọc, ý muốn chống cự, nhưng ngay khi chạm phải tơ của Vô Mục Tằm, lập tức bị cắt ra, tơ Vô Mục Tằm lập tức quấn lên Nguyên Anh, siết chặt.
Tiếng gào thét thảm thiết truyền ra, vị trưởng lão của Độc Hạt nhất mạch này, sau khi mất đi thân thể, chỉ còn Nguyên Anh lưu lại, không thể trốn khỏi vận mệnh tử vong, hoàn toàn biến mất.
Cái chết của gã, khiến cho tất cả mọi người kinh hãi, đặc biệt là thủ đoạn ra tay của Mạnh Hạo cực kỳ tàn nhẫn, xuất thủ lạnh lùng vô tình, ý định diệt tuyệt cực kỳ rõ ràng, thêm việc Mạnh Hạo thuấn di, đã nói lên hắn hoàn toàn có tư cách chiến đấu với Nguyên Anh. Mà những tu sĩ Nguyên Anh xung quanh hiện giờ, lại đều đã bị thương, tu vi lại bất ổn do Độc Hạt bị phong ấn, đoạn tuyệt liên hệ với bên ngoài. Lúc này sắc mặt tế tự bầu trời liên tục thay đổi, trong mắt có vẻ oán độc, nhưng vẫn lui nhanh về phía sau, không hề chần chừ.
Tám tu sĩ Nguyên Anh khác, ai nấy kinh hãi run sợ, nếu lúc này tu vi bọn họ còn đỉnh phong, thì còn nắm chắc liên thủ chiến đấu. Nhưng lúc này cả đám bị thương, căn bản không dám tiếp tục tái chiến, ai nấy đều lui lại, kéo giãn khoảng cách với Mạnh Hạo, nhưng cũng cực kỳ cảnh giác.
Mạnh Hạo nhìn thấy vậy, thầm than một tiếng, nếu trước đó hắn tiêu diệt kẻ địch nhanh hơn một chút, có lẽ còn có thể giết thêm mấy người. Nhưng tu sĩ Nguyên Anh, mỗi người đều quật khởi trong số hàng chục triệu người, tâm cơ rất sâu, rất khó giết chết.
Trước đó Mạnh Hạo cũng là có tính toán, mới thành công giết được một người. Lúc này mọi người không dám chiến đấu, muốn tiếp tục giết, quả có khó khăn.
- Đã không dám chiến, cũng được. Trong thâm tâm mấy người này đã có mầm mống rút lui, ngày sau nếu gặp lại bọn họ, ta càng dễ giết hơn.
Mạnh Hạo hít sâu một hơi, vẻ mặt tự tin, đây là ý nghĩ chân chính của hắn, khi một mình tiêu diệt một tu sĩ Nguyên Anh. Lúc này hắn mới thực sự tạm đứng vững trong tu chân giới.
Giết một tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ, khi thuộc tính hỏa chưa xuất hiện, Mạnh Hạo có thể làm được, nhưng sẽ không dễ dàng như vậy. Nhưng hiện giờ, sau khi đồ đằng thuộc tính hỏa xuất hiện, hắn có được ba đồ đằng, cho dù vẫn là Kim Đan viên mãn, nhưng sức chiến đấu trên thực tế, đã vượt qua khoảng cách giữa Kết Đan và Nguyên Anh, thứ mà vốn được nói là không thể vượt qua.
Lúc này Mạnh Hạo lại lần nữa biến mất, lúc xuất hiện, đã ở bên cạnh Triệu Xuân Mộc. Sắc mặt Triệu Xuân Mộc tái nhợt, rít lên một tiếng bén nhọn, vẻ mặt kinh khủng đến cực điểm.
- Nếu đã không bắt được cá lớn, vậy thì con cá nhỏ ngươi, cũng không còn cần phải giữ lại nữa.
Mạnh Hạo dửng dưng nói, đưa tay phải lên, mặc kệ Triệu Xuân Mộc giãy giụa thế nào, lập tức điểm lên mi tâm của y.
Chỉ chạm nhẹ, liền có tiếng nổ, đầu lâu Triệu Xuân Mộc vỡ tung, cơ thể run lên, rơi xuống mặt đất.
Cùng lúc đó, trên chiến trường, cuộc chém giết giữa Ô Thần ngũ bộ và Độc Hạt nhất mạch, sau chiến tích Mạnh Hạo quật khởi, giết chết một tu sĩ Nguyên Anh, những trưởng lão Nguyên Anh khác không dám tới gần, rồi đến thánh tử Độc Hạt nhất mạch bị giết, đã hoàn toàn đánh tan chiến ý của Độc Hạt nhất mạch, khiến cho bọn họ liên tục rút lui. Mà Ô Thần ngũ bộ, lại liên tục quật khởi, tràn lên chém giết, như quên đi mệt mỏi, cho dù lúc này chỉ còn lại một ngàn người, cũng điên cuồng xông tới.
Đàn dị yêu của Mạnh Hạo, trong trận chiến này, có tác dụng cực kỳ quan trọng. Nếu trong khoảnh khắc tử vong, không có sự tồn tại của đàn dị yêu lúc này chỉ còn lại gần bảy ngàn này, Ô Thần ngũ bộ, căn bản không thể chống đỡ đến giờ phút này.
Mạnh Hạo đứng giữa chiến trường, ánh mắt quét khắp bốn phương, một lần nữa quét qua Triệu U Lan. Cái nhìn này, khiến sắc mặt Triệu U Lan lập tức tái nhợt. Mấy trưởng lão Độc Chu nhất mạch bên cạnh nàng, kể cả đại tế tự đã lui về bảo vệ Triệu U Lan từ trước, cũng lập tức căng thẳng.
Sự mạnh mẽ của Mạnh Hạo, đã hoàn toàn khiến bọn họ kinh hãi.
Ngay lúc này, một tiếng sấm lớn, truyền tới từ không trung, sấm sét này có phần đặc thù, dường như là vô số người đang gào thét, thoạt nghe, khiến người ta tâm thần chấn động, linh hồn như cũng run rẩy.
Mà sau tiếng sấm, mưa liền rơi xuống, đó là cơn mưa màu tím, lúc này không còn là vài hạt lẻ tẻ, mà đã lớn hơn một chút, rơi xuống mặt đất.
Trong cơn mưa, khí tức lạnh lẽo hủy diệt, ẩn hàm ý diệt tuyệt tất cả sinh cơ, dần dần xuất hiện dấu hiệu trong làn mưa ngập tràn trời đất này.
Trong lòng Mạnh Hạo, ngay giờ khắc này, cảm giác nguy cơ không có lý do xuất hiện. Hắn ngẩng đầu, nhìn cơn mưa tím, một lần nữa cau mày.
- Cơn mưa này… Rất không bình thường.
Gần như ngay khi mưa rơi, bầu trời xa xôi, ánh sáng truyền tống chói mắt xuất hiện, tiếp đó, từng bóng người đi ra từ hư vô, nhanh chóng rõ ràng lên. Chính là tộc nhân của Ngũ Độc đại bộ.
Bọn họ xuất hiện, lập tức khiến cho những tộc nhân Độc Hạt nhất mạch đang tuyệt vọng trở nên kích động.
Đồng tử Mạnh Hạo co lại, lui lại một chút phất tay áo.
- Ô Thần ngũ bộ, rút lui vào trong quầng sáng phòng hộ!
Trong lúc hắn nói, tất cả tộc nhân Ô Thần ngũ bộ trên chiến trường, ai nấy đều nhìn thấy cảnh tượng trên bầu trời, họ im lặng, rồi lui lại, trên chiến trường lập tức trở nên trống trải.
Đúng lúc này, tiếng gầm thét truyền tới, hơn hai mươi ngàn tu sĩ Ngũ Độc đại bộ lao tới, số người đầy khắp mặt đất.
Mà trong bọn họ, có có không ít Tư Long cao cấp, mỗi một Tư Long đều có mấy ngàn đến hơn mười ngàn dị yêu, ở sau lưng hơn hai mươi ngàn tu sĩ này, như hóa thành một biển dị yêu khổng lồ, gào thét tràn tới.
Trong những tu sĩ này, trưởng lão Nguyên Anh tới hơn ba mươi người, còn có sáu tế tự, thậm chí trong số cường giả, còn có một lão giả mặc áo bào trắng, da nâu sậm, đôi mắt sáng quắc, tu vi rõ ràng là Nguyên Anh hậu kỳ.
Thận phận của lão là thủ lĩnh của đoàn tế tự trong Ngũ Độc đại bộ, đại tế tự chung của cả năm mạch trong Ngũ Độc đại bộ, địa vị của lão trong Ngũ Độc đại bộ chỉ xếp sau tộc công.
- Bái kiến đại tế tự!
- Bái kiến đại tế tự!
Cho dù là Độc Chu, hay là Độc Hạt, lúc này tất cả những người còn sót lại trên chiến trường, đều hướng lên bái kiến lão giả trên bầu trời.
Triệu U Lan cũng là một trong số đó.
Trên bầu trời, lực lượng khổng lồ này, không phải thứ Ô Thần ngũ bộ có thể chống đỡ, đặc biệt là lúc này quầng sáng phòng hộ vì không có gốc rễ để dựa vào, đã trở nên mỏng manh, xem ra nhiều nhất là hai canh giờ nữa, sẽ tự động biến mất.
Bên ngoài quầng sáng, Mạnh Hạo đứng đó, bên cạnh hắn kể cả tộc công của Ô Binh bộ, lúc này ngũ bộ còn lại năm tu sĩ Nguyên Anh, vẻ mặt ai cũng khó coi.
Dưới sự điều khiển của Mạnh Hạo, hơn bảy ngàn dị yêu còn lại, bảo vệ bên ngoài quầng sáng, lúc này cũng đều yên tĩnh khiến cho chiến trường trở nên tĩnh lặng hiếm thấy, chỉ còn cơn mưa màu tím càng lúc càng lớn.
- Không chừa một ai!
Trong yên lặng, trên bầu trời, đại tế tự của Ngũ Độc đại bộ, lão giả mặt mày nâu sậm kia, dửng dưng nói. Giọng nói lão truyền ra, tất cả dị yêu, cùng hơn hai mươi ngàn tu sĩ đồng thời gầm lên, hóa thành cơn sóng dữ tràn về phía Mạnh Hạo.
Ngay khoảnh khắc bọn họ tới gần, Mạnh Hạo hít sâu một hơi, hàn quang xuất hiện trong mắt hắn, hắn không triệu hoán Kỳ Nam, vì Kỳ Nam chỉ có thể cứu bản thân hắn không bị chết, không có tác dụng trong chiến tranh.
Nhưng sở dĩ Mạnh Hạo từ đầu tới giờ vẫn luôn có lòng tin với trận chiến này, là vì Mạnh Hạo còn con bài chưa lật, hắn vẫn chưa từng lấy ra.
Lúc này, giọng nói của Mạnh Hạo, vang vọng khắp nơi.
- Đằng Điều, Kinh Thứ…
Ngay khi tiếng Mạnh Hạo truyền ra, trên người man cự nhân, lập tức truyền ra một tiếng hú, đó là đằng điều màu đỏ quấn trên người man cự nhân. Đằng điều này lao tới, mọc ra đầy gai nhọn, xâm nhập vào lòng đất.
Gần như ngay khi đằng điều xâm nhập mặt đất, trước mặt Mạnh Hạo, cũng là phía trước đại quân Ngũ Độc đại bộ lạc, mặt đất dậy sóng, từng cây gai nhọn xuyên đất đâm lên. Những cây gai này ngắn thì bảy tám trượng, dài thì cả trăm trượng, tầng tầng lớp lớp, bao bọc lấy cả Ô Thần ngũ bộ.
Quỷ dị hơn nữa là, trên mỗi một cây gai, đều có vô số gai nhọn, cứ thế lan ra, ngay khi đại quân Ngũ Độc đại bộ xông tới, một tầng phòng hộ do gai nhọn tạo nên, hoàn toàn bao bọc lấy Ô Thần ngũ bộ.
Những cây gai này, là thánh vật của Hàn Tuyết gia tộc, lúc Mạnh Hạo rời khỏi Thánh Tuyết thành, lão tổ Hàn Tuyết gia tộc tặng cho, sau đó được Mạnh Hạo dùng để nuôi dưỡng đằng điều. Lúc này sau nhiều năm, đằng điều đã hoàn toàn hấp thu, sinh ra biến dị.
Trong quá trình đó, bên ngoài lớp phòng hộ gai nhọn, dị yêu đã tới gần, va chạm với nhau, tiếng nổ vang trời, nhưng cũng chính đàn dị yêu lại gầm thét thê lương.
Dưới Trảm Linh, nơi gai nhọn mọc lên, không thể tiến vào nửa bước.
Mạnh Hạo hít sâu một hơi, ngồi xếp bằng, ngưng tụ một giọt huyết sinh mệnh, dung nhập vào trong gai nhọn, linh thức lập tức dung hợp với gai nhọn, dường như hóa thành gai nhọn, dùng cách thức này, giao chiến với Ngũ Độc đại bộ.
- Phá Diệt Kinh Thứ của Hàn Tuyết gia tộc!
Ngay khi Kinh Thứ xuất hiện, đại tế tự của Ngũ Độc đại bộ giữa không trung co rụt hai mắt lại.
- Kinh Thứ của Hàn Tuyết gia tộc hiệu xưng dưới Trảm Linh, không thể phá diệt… Lão phu muốn xem xem, lời đồn này là thật hay giả!
Đại tế tự hừ lạnh một tiếng, tay phải vung lên, tất cả tu sĩ, dị yêu xung quanh, lập tức lao thẳng về phía hàng rào gai nhọn.
Ngay sau đó, tiếng nổ vang trời, từng đợt ánh sáng pháp bảo, đồ đằng chiếu rọi, mặt đất chấn động, sơn mạch tan vỡ, Kinh Thứ không ngừng chấn động, liên tục vỡ vụn, nhưng vẫn kiên trì không tán loạn!
Đồng thời, không ngừng vươn lên, từng cây gai nhọn chọc trời, khiến cho Ngũ Độc đại bộ trong thời gian ngắn, dị yêu chết hàng loạt, hơn hai mươi ngàn tu sĩ, cũng có hơn ba ngàn người đau đớn kêu gào, bị gai nhọn xuyên thủng, hấp thu sinh mệnh, hóa thành xác khô.
Trận chiến này duy trì, như không có một bên bị diệt thì không kết thúc. Đột nhiên, trên bầu trời lại một lần nữa xuất hiện sấm sét giống như vô số người gào thét kia. Trong tiếng sấm, cơn mưa màu tím càng lớn hơn, rơi xuống đất, lại không có giọt nào ngấm vào lòng đất, mà đọng trên mặt đất, khiến cho mặt đất thấp trũng, xuất hiện từng vũng nước nhỏ.
Cảnh tượng này khiến Mạnh Hạo chú ý, cũng làm Triệu U Lan chú ý, mà tất cả tu sĩ Nguyên Anh của Ngũ Độc đại bộ cũng chú ý. Đặc biệt là vị đại tế tự kia, lão ngây ra một chút, cẩn thận nhìn cơn mưa này, đột nhiên… Vẻ mặt lão biến đổi!
Hoàn toàn biến sắc!
- Đây… Đây là…
Thân thể đại tế tự run rẩy, với tu vi của lão, với tâm trí của lão, cho dù gặp phải đại sự liên quan đến tồn vong của bộ lạc, cũng rất ít khi không khống chế được mà xuất hiện vẻ mặt như vậy, trừ khi… Chuyện này, còn kinh thiên, còn đáng sợ hơn cả sống chết của bộ lạc!






