Chương 451
Ở vùng đất Tây Mạc này, có một truyền thuyết, không ai biết lai lịch của truyền thuyết này, tóm lại, qua nhiều năm tháng, nó dần dần làm cho tất cả bộ lạc trong Tây Mạc đều ghi nhớ chặt chẽ và được ghi lại trong điển tịch của từng bộ lạc, đời đời tương truyền.
Nhưng có lẽ thời gian trôi qua đã quá lâu, lâu đến nỗi rất nhiều người đã muốn quên mất truyền thuyết này, không phải là bọn họ không biết, mà là đã quên…
Trong truyền thuyết, tại thật lâu thật lâu trước kia, Tây Mạc không phải mặt đất, mà là một mảnh hải dương. Vùng biển này tồn tại ba mươi ngàn năm, lúc này nó mới biến mất, lộ ra mặt đất ở phía dưới vào khoảng thời gian đó, Tây Mạc… Không gọi là Tây Mạc, tên của nó là Tây Hải.
Vùng biển này có màu sắc không giống với Thiên Hà Hải, màu sắc của nó là màu tím, diệt sạch tất cả sinh mệnh, ngăn cách tất cả linh khí, giống như vùng cấm của sinh mệnh.
Nó cùng Thiên Hà Hải cách nhau một khu vực, giống như cả hai vùng biển đều cố ý không dung hợp cùng một chỗ.
Tại trong truyền thuyết này, Tây Hải ở năm đó cũng không phải là không có mặt đất, có một khu vực như thế, đó là lục địa duy nhất nối liền một chỗ với Nam Vực, nơi đó… Hiện nay chính là Mặc Thổ.
Mặc Thổ có địa thế rất cao, loại độ cao này, bình thường thì tu sĩ sẽ không chú ý đến, nhưng trên thực tế, địa thế Mặc Thổ là chỗ cao nhất của cả Tây Mạc, thậm chí là của cả Nam Vực. Cao đến nỗi có khi Tây Mạc trở thành biển, thì Mặc Thổ… Vẫn tồn tại như cũ.
Trong truyền thuyết, thật lâu thật lâu trước kia, tại trước lúc tồn tại Tây Hải ba mươi ngàn năm, thì Tây Mạc, từng giống như mặt trời ban trưa, tồn tại tài nguyên phong phú, sở hữu linh khí nồng đậm. Nhưng khi đó, một cơn mưa hạ xuống nhiều năm liên tục, đó là cơn mưa màu tím, nước mưa không tan ra trên mặt đất, mỗi khi hạ xuống một giọt, chúng đều tồn tại ở trên mặt đất.
Dần dần, nước mưa tích góp lại tạo thành dòng suối, sau đó trở thành hồ nước, cho đến khi nó trở thành biển.
Cơn mưa màu tím này dừng ở trên người có sinh mệnh thì có thể làm tắt ngọn lửa sinh mệnh của người đó, có thể ngăn cách tất cả linh khí. Khiến cho tất cả trận pháp mất đi tác dụng, làm cho tu sĩ khó có thể sinh sống, làm cho trời đất lâm vào một mảnh hủy diệt.
Vô số thực vật bị chết. Vô số mãnh thú trở thành hài cốt, vô số sinh mệnh… Chạy về phía cuối con đường của sự sống. Đây là kiếp nạn, đã từng xảy ra ở vùng đất Tây Mạc, đối với tất cả những bộ lạc có sinh mạng mà nói, đó là đại kiếp nạn của trời đất!
Chuyện này, chính là truyền thuyết tồn tại trong từng bộ lạc.
Giờ phút này, thân thể đại tế tự của Ngũ Độc đại bộ run run, vẻ mặt lão tái nhợt, chậm rãi giơ tay lên, tiếp được một giọt mưa màu tím, kinh ngạc nhìn nó. Lão rõ ràng cảm giác được, tu vi của lão, tại trong phạm vi một giọt mưa này, giống như biến mất.
Thân thể lão càng run run lợi hại hơn, trong mắt của lão lộ ra vẻ sợ hãi, lão cúi đầu, nhìn mưa trút xuống cả vùng đất. Rõ ràng trên mặt đất có máu, rõ ràng có chỗ tồn tại khe nứt, nhưng những giọt mưa này… Lại như trống rỗng trôi nổi, không rơi vào trong đó, cũng không hòa tan cùng máu.
Sắc mặt của đại tế tự đã là trắng bệch. Lão hô hấp dồn dập.
- Chuyện này… Không có khả năng…
Lúc lão thì thào thì cũng có một chút tu sĩ Nguyên Anh trong Ngũ Độc đại bộ kia, giây lát giống như nghĩ tới điều gì, vẻ mặt đều biến đổi. Đồng loạt nhìn về phía màn mưa màu tím.
Giờ phút này, thân thể Triệu U Lan lảo đảo, lui ra phía sau vài bước, ngơ ngác nhìn mưa, nàng cũng đã nghĩ đến.
Trong cái chớp mắt này, trong ngũ bộ, tộc công Ô Binh bộ cũng kinh ngạc nhìn cơn mưa màu tím, dần dần vẻ mặt ông ta hoàn toàn biến đổi. Loại biến hóa này, vượt qua sự tuyệt vọng đối với sống chết của bộ lạc, vượt qua tất cả.
- Kiếp nạn.
- Tây Mạc đại kiếp nạn…
- Trong truyền thuyết, Tây Mạc một lần nữa biến thành Tây Hải, đại kiếp nạn có thể hủy diệt tất cả sinh mệnh đang tồn tại!!
Thân mình đại tế tự của Ngũ Độc đại bộ, lui ra phía sau vài bước, giờ khắc này, cái gì chiến tranh, cái gì danh ngạch, tất cả việc ích lợi, toàn bộ đều không còn quan trọng.
Lão không chút do dự phát động truyền tống, để nghiệm chứng trận mưa tím này là giả, nhưng lúc trước truyền tống trận còn có thể sử dụng, nhưng bây giờ… Mặc cho vận chuyển trận pháp này như thế nào, đều không thể phát ra chút lực để truyền tống, giống như nó bị ngăn cách, mất đi hiệu quả.
Một màn này, hóa thành tiếng nổ vang, quanh quẩn trong đầu óc của đại tế tự của Ngũ Độc đại bộ.
- Rời đi, bộ lạc phải rời khỏi khu vực bắc bộ của Tây Mạc, thoát khỏi vùng đất thấp nhất. Nơi này sẽ là nơi sớm nhất trở thành Tây Hải, bộ lạc phải rời đi, phải di chuyển xuống phía nam, đến chỗ… Nối liền với Nam Vực - Mặc Thổ!!
Đại tế tự của Ngũ Độc đại bộ thì thào mở miệng, giờ phút này mưa càng lúc càng lớn, đã có tu sĩ nhận thấy được, linh khí trong trời đất đang lấy tốc độ cực nhanh, càng ngày càng loãng ra. Một màn này, lập tức làm cho toàn bộ tộc nhân Ngũ Độc đại bộ biến đổi vẻ mặt.
- Mặc Thổ… Mặc Thổ!! Ta đã hiểu ra!!
Thân thể đại tế tự Ngũ Độc đại bộ chấn động, mở to mắt, hô hấp dồn dập lên.
- Ta đã hiểu ra, nhiều năm trước kia, ở Tây Mạc có ba lão tổ Trảm Linh tồn tại ở ba bộ lạc siêu cấp lớn, bọn họ liên hợp cùng một chỗ, xâm nhập Mặc Thổ, lại ở trên Mặc Thổ thành lập không ít thế lực.
- Thậm chí không sợ va chạm Nam Vực, phát động chiến tranh, hơn nữa sau khi chiến tranh qua đi, bộ lạc của bọn họ, còn có rất bộ lạc phụ thuộc vào bộ lạc của bọn họ, đều di chuyển đến Mặc Thổ!
- Lúc ấy chúng ta đều cho rằng, bọn họ là muốn ở trong Mặc Thổ vòng ra một khu vực, để thuận tiện tiếp xúc cùng Nam Vực, có lẽ tồn tại rất nhiều mục đích chính là vì nguyên nhân này.
- Nhưng hiện nay, ta hiểu được!
Đại tế tự Ngũ Độc đại bộ thì thào, hô hấp của lão càng trở nên dồn dập.
Ba cái bộ lạc siêu cấp lớn này, thật ra là bọn họ đã sớm biết được kiếp nạn buông xuống, cho nên bọn họ đi trước chiếm cứ Mặc Thổ. Như vậy hiện nay, vô luận là ai muốn đi Mặc Thổ, đều cần bọn họ đồng ý!!
- Không đánh mà thắng, trực tiếp khống chế tình hình của Tây Mạc, sử dụng kiếp nạn này, nắm giữ vận mệnh sinh tử của ngàn tộc Tây Mạc!
Ánh mắt đại tế tự của Ngũ Độc đại bộ lộ ra vẻ lo lắng.
- Mặc Thổ rất nhỏ, không thể tiếp nhận tất cả các bộ lạc trong Tây Mạc, nếu không vào được… Thì toàn tộc không thể nghi ngờ là hẳn phải chết, Ngũ Độc đại bộ ở bắc bộ, cự ly này càng xa…
- Toàn bộ tộc nhân Ngũ Độc đại bộ nghe lệnh, lập tức rời khỏi nơi này, không tiếc bất cứ giá nào, triển khai tốc độ nhanh nhất, mau trở về bộ lạc!
Đại tế tự Ngũ Độc đại bộ mạnh mẽ mở miệng, giờ phút này là thời điểm cần tranh thủ thời gian, so với nó, chiến tranh cùng tàn quân Ô Thần này lập tức liền bé nhỏ không đáng kể. Thậm chí giờ phút này lão còn đang hối hận, vì sao phải khởi xướng trận chiến này!
Thanh âm của lão quanh quẩn, truyền vào trong tai của tất cả tộc nhân Ngũ Độc đại bộ, làm cho mọi người sửng sốt. Nhưng những trưởng lão lúc trước có đoán ra vẻ mặt lại lập tức tái nhợt, nháy mắt bay lên, cùng nhau truyền ra mệnh lệnh.
Rất nhanh, toàn bộ Ngũ Độc đại bộ, dần dần không tiếp tục công kích, hơn hai mươi ngàn người, mấy chục ngàn dị yêu, ở bên trong tiếng nổ vang, toàn bộ đều bay về phía xa xa. Triệu U Lan đứng trong đám người, quay đầu nhìn thoáng qua Ô Thần ngũ bộ phía sau phòng hộ Kinh Thứ, trong mắt phượng lộ ra một tia bén nhọn.
- Mối thù bị cụt tay, ta sẽ hoàn trả gấp mười lần!
Triệu U Lan hít sâu một hơi, xoay người nhoáng lên một cái, theo Ngũ Độc đại bộ lạc, rất nhanh đi xa.
Cho đến khi Ngũ Độc đại bộ hoàn toàn rời đi, Kinh Thứ dần dần tiêu tán, Mạnh Hạo từ trong trạng thái khoanh chân đứng lên, nhìn chân trời đằng xa. Phía sau hắn, là hơn hai ngàn người giờ phút này còn sót lại trong bộ lạc, truyền ra hoan hô vì sống sót sau tai nạn.
Nhưng tiếng hoan hô này, không thể tiêu tán chuyện che lấp trong nội tâm Mạnh Hạo, tộc công Ô Binh bộ ở bên cạnh hắn, trên mặt lộ ra chua xót.
- Chuyện này…
Mạnh Hạo chậm rãi mở miệng.
- Ngũ Độc đại bộ lo lắng rời đi như thế, truyền thuyết hạo kiếp, thật sự giáng xuống, trận pháp mất đi hiệu lực, thiên địa linh khí diệt sạch, tất cả sinh mệnh hủy diệt… Sinh cơ duy nhất…
- Chính là di chuyển, đi tới phía nam, thẳng một đường hướng về phía nam, cho đến Mặc Thổ.
Tộc công Ô Binh bộ, trầm giọng mở miệng.
- Mặc Thổ…
Thân thể Mạnh Hạo chấn động mạnh một cái, giống như đại tế tự của Ngũ Độc đại bộ, Mạnh Hạo cũng nghĩ đến đợt chiến tranh Mặc Thổ mà Tây Mạc tham dự, nghĩ tới chính mình trước khi rời đi, nhìn qua mấy bộ lạc Tây Mạc, hình ảnh cả tộc bước vào Mặc Thổ.
- Thì ra là nguyên nhân này!
Mạnh Hạo hít sâu một hơi, hắn hiểu được chuyện mà hắn chưa hiểu ở Mặc Thổ.
Tại sao lại có chiến tranh dành Mặc Thổ, tại sao Tây Mạc lại toàn lực tham dự vào và vì sao, Nam Vực mặc kệ việc này phát sinh, tùy ý Tây Mạc chiếm cứ Mặc Thổ. Bởi vì thiên địa đại kiếp nạn, nếu Nam Vực ngăn cản, chẳng khác nào là ép Tây Mạc toàn lực khai chiến, so sánh với chuyện này, Nam Vực càng hi vọng nhìn đến cục diện như thế.
Mạnh Hạo ngẩng đầu, nhìn mưa màu tím càng lúc càng lớn, hai mắt của hắn cũng hiện lên những tia sáng kỳ dị.
- Ngăn cách linh khí từ trời đất, hủy diệt tất cả sinh mệnh, mặt đất trở thành biển rộng… Nhưng chuyện này đối với ta mà nói, cũng không đáng sợ như thế. Đồ đằng thuộc tính hỏa của ta là hình thành từ Đan Đông Bất Diệt hỏa, như vậy… Đã nói lên vạn vật trong trời đất, tại trong ngũ hành đều là nơi mà ta có thể hiểu được cơ duyên.
- Như vậy còn có loại thủy nào vượt qua biển rộng, còn có biển rộng nào, có thể so với hạo kiếp ở Tây Mạc này!
- Mà ngăn cách linh khí từ trời đất… Trừ bỏ cực phẩm linh thạch ta vẫn lưu giữ để hấp thu, đã rất nhiều rất nhiều năm rồi, ta chưa từng hấp thu linh khí trời đất, cho nên ta phải cắn nuốt đan dược. Vì vậy ta cũng dưỡng thành thói quen, mỗi một lần ra tay, đều phải nghiêm khắc khống chế linh khí trong cơ thể, cũng gián tiếp làm ta càng am hiểu luyện đan, thậm chí có khuynh hướng Tư Long.
- Bởi vì là Tư Long, làm cho ta cường đại, đồng thời, cũng không hao phí quá nhiều linh lực của ta!
- Điều duy nhất ta lo lắng, là cơn mưa này sẽ diệt sạch sinh cơ… Nhưng dù sao đi nữa thì ta có thể nói rằng tại mặt đất Tây Mạc này, ta chính là người duy nhất, thích hợp nhất sinh tồn tại trong đại kiếp của Tây Mạc này!
Hai mắt Mạnh Hạo chợt lóe, quay đầu lại, mắt nhìn người của ngũ bộ phía sau không biết được hạo kiếp buông xuống, vẫn đang hoan hô, còn có tất cả hài đồng đang khoái hoạt, thì Mạnh Hạo trầm mặc.
- Kim Ô, ta đã lấy được truyền thừa của ngươi, bộ lạc của ngươi cũng tôn kính gọi ta là Thánh Tổ, liên kết cùng với đồ đằng của ta. Đây chính là điều mà ngươi muốn… Để ta che chở cho bọn họ…
Mạnh Hạo trong trầm mặc, hai mắt nhắm nghiền.
Giờ này khắc này, tại khu vực bắc bộ Tây Mạc, toàn bộ mặt đất, toàn bộ bầu trời, đều phủ xuống màn mưa màu tím, bầu trời không còn là sáng sủa nữa, mà trở nên u ám, dạng u ám này duy trì thật lâu thật lâu…
Cả vùng đất, trong cơn mưa này không ngừng buông xuống, vũng nước càng ngày càng nhiều…
Thậm chí không chỉ là phương bắc Tây Mạc, giờ phút này ngay cả phía đông, tây, còn có phía nam, cũng đồng thời chìm trong mưa tím. Bên trong màn mưa này, trong từng bộ lạc, lần lượt truyền ra tiếng kinh hô, chấn động tâm thần.
Tây Mạc đại kiếp nạn, buông xuống Tây Mạc.






