Ngã Dục Phong Thiên

Chương 593: Ngón Tay Út

Chương 464

Rất nhanh, mái hiên biến mất, ánh mắt Mạnh Hạo đã nhanh chóng rơi vào bậc thang bên ngoài cung điện, sau đó là cây cột, sau đó là tất cả gạch trên vách tường bên ngoài toàn bộ cung điện.

Rất nhanh, một cái đại điện thoạt nhìn rất là xa hoa, giờ phút này đã thành một mảnh sạch sẽ. Ngay cả thân mình cung điện, cũng như bị thay đổi bộ dáng, chỉ còn lại có chủ thể, trình độ đủ để cho người nhìn thấy phải kinh tâm…

Phàm là bên ngoài, chỉ cần là thứ có thể bị lấy đi, đều không còn một mống…

Nếu không phải là trong cung điện này tồn tại cấm chế cùng phong ấn, Mạnh Hạo cũng đã muốn hủy luôn cả cái cung điện này rồi. Giờ phút này hắn cố nén tâm động, chuyển ánh mắt rơi vào trên cung điện kế tiếp, mạnh mẽ nhảy lên, mang theo kích động, tiếp tục sự nghiệp dỡ nhà.

Những tiên nhân kiến tạo ra cung điện này, ý thức của bọn họ trước khi dung hợp với Đạp Tiên Kiều đã nghĩ đến, sẽ có người cảm thấy hứng thú với vật trong điện, vì thế mới để lại cấm chế cùng phong ấn. Nhưng bọn họ vô luận như thế nào cũng không nghĩ đến sẽ có loại người như Mạnh Hạo, cơ duyên xảo hợp bước vào nơi đây, không có tu vi lấy những bảo vật kia, mà là cảm thấy có hứng thú làm đạo tặc, đối với mấy cái tài liệu kiến tạo này…

Thời gian chậm rãi trôi qua, Mạnh Hạo vẫn luôn vất vả cần cù chiếu cố bận rộn. Theo bước đi của hắn, một tòa lại một tòa cung điện trở nên sạch sẽ… Để lại một đống khung cung điện sáng loáng, tất cả những gì có thể bị nâng đi, một cái Mạnh Hạo cũng không bỏ qua.

Thậm chí ngay cả cỏ xanh trên mặt đất, sau khi Mạnh Hạo phát hiện chúng cũng lây dính hơi thở tiên thổ, rất là không tầm thường, liền không chút do dự, nhổ lên toàn bộ, một cọng cũng không lưu lại.

- Đã đến đây rồi, mà không lấy đến mức co rút gân tay thì ta không phải họ Mạnh nữa!

Hai mắt Mạnh Hạo sáng lên, hung hăng nâng lên một mảnh nền gạch. Giờ phút này, nếu có người quen nhìn thấy hắn, nhất định sẽ cảm thấy xa lạ, bởi vì ánh mắt này hoàn toàn khác xa Mạnh Hạo tỉnh táo trong ngày thường.

Đây, mới là tính cách Mạnh Hạo giấu ở sâu trong tâm, sự theo đuổi đối với tất cả những vật đáng giá.

Phải biết rằng đến nay cho dù là tu vi của hắn đã đến như thế, nhưng vẫn còn nhớ rõ chuyện năm đó nợ Chu viên ngoại ba lượng bạc. Chẳng qua sau khi tu hành, hắn đem nhiệt tình đối với vàng bạc, chuyển sang vật phẩm cần cho tu hành mà thôi.

Tỷ như tiên thổ trước mắt này, chính là thứ chiếm được tất cả nhiệt tình của Mạnh Hạo.

Dù sao… Lý tưởng nhất là đồ tốt, bởi vì có lý tưởng, chẳng sợ khổ cũng chẳng sợ mệt, Mạnh Hạo cũng đều khoái lạc. Hắn bây giờ có thể hình dung như châu chấu, nơi đi qua, mọi tòa cung điện xa hoa, giống như có một gió lốc đi qua, sau gió lốc, mọi thứ sạch tinh.

Dần dần, mười tòa, hai mươi tòa, ba mươi tòa… Lại thêm một lúc lâu sau. Nơi đây, hơn bảy mươi tòa cung điện, toàn bộ bị Mạnh Hạo giải tỏa, càn quét mà qua.

Vẻ mặt hắn càng thêm hưng phấn, giờ phút này hít sâu một hơi, trước mắt ở chung quanh hắn, cung điện bảo tồn đầy đủ, chỉ còn có không đến ba mươi tòa.

Mạnh Hạo đang định một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm, càn quét toàn bộ nơi này thì bỗng nhiên, từ một phương hướng khác, thân ảnh Triệu U Lan, từ trong một tòa đại điện lảo đảo mà ra.

Theo sự xuất hiện của nàng, tòa đại điện kia nổ vang sụp xuống, nhưng vẻ mặt Triệu U Lan rất phấn chấn, vẻ mặt tiểu nhân trên vai nàng lại càng hưng phấn. Trên tay tiểu nhân rõ ràng cầm một cái hũ nhỏ màu xanh.

- Một canh giờ lấy một cái, nhưng mà hũ nhỏ này là vật của cửu đại thượng tiên nơi đây. Một canh giờ tuy nhiều, nhưng lại đáng giá, bé ngoan bảo bối. Chúng ta nhanh chạy nơi tiếp… Hử? Ách? A?

Ngồi ở trên vai Triệu U Lan, yêu nữ Chỉ Hương đang hưng phấn mở miệng thì dư quang đảo qua, nhìn đến chỗ Mạnh Hạo bên kia. Bỗng nhiên nàng mở to mắt, hoàn toàn ngẩn người, lại càng dùng sức dụi dụi con ngươi, giống như không dám tin.

Triệu U Lan giờ phút này cũng đã phát hiện chỗ Mạnh Hạo có một khu vực quỷ dị như vậy, nhìn lại xong, cũng mở to mắt, lộ ra vẻ hoảng sợ cùng khiếp sợ.

Các nàng… Không có biện pháp không khiếp sợ, bởi vì khu vực các nàng nhìn thấy trước khi bước vào đại điện, đã xuất hiện biến hóa long trời lở đất.

Vốn ban đầu là một mặt cỏ xanh tươi, lúc này cỏ không còn một cọng, còn lại chỉ là dấu vết bị đào xới…

Vốn là gạch tiên đầy đất, lúc này, một viên cũng chẳng còn, nền đất hoàn toàn trụi lủi…

Vốn là mỗi cung điện lúc trước đều có thạch thú tường thụy khí thế phi phàm, lúc này, không chút tông tích…

Vốn là một cây cột trụ điêu long khắc phượng, lúc này, đến cái chân cột cũng chẳng thấy đâu nữa…

Vốn là vách tường cung điện hết sức xa hoa, lúc này, cứ như mới bị cuồng phong quét qua vậy…

Vốn là kiến trúc đình các hành cung, lúc này, ngoài ba mươi toà vẫn còn bình thường ra, hơn bảy mươi tòa khác chỉ còn mỗi cái vỏ…

Sạch tinh.

- Thiên cẩu của Đông Thắng Tinh đến đây hả? Hay là Hoàng Tiên của Bắc Lô Tinh mới ghé qua thế?

Yêu nữ Chỉ Hương ngây ngốc một chút, theo bản năng thì thào mở miệng.

Tất cả nơi này, quá sạch sẽ, cứ như bị cẩu liếm qua, hoặc bị đại quân châu chấu càn quét một lượt vậy.

Ngay khi hai người Triệu U Lan và Chỉ Hương còn đang bị một màn này chấn trụ, thì các nàng nhìn thấy Mạnh Hạo. Các nàng thấy Mạnh Hạo lúc này đang cầm một thanh phi kiếm, ở một tòa cung điện còn đang đầy đủ, hung hăng đào gạch. Phi kiếm kia hình như đã cong oằn đi rồi, giống như đang thét lên chói tai vì không chịu nổi phụ trọng.

Phịch một tiếng, nền gạch bị cạy lên, Mạnh Hạo vung tay áo lên, lập tức lấy đi, liếm liếm môi. Dựa theo kinh nghiệm hắn càn quét hơn bảy mươi tòa cung điện, gạch này là rắn chắc nhất, nhưng chỉ cần gỡ ra được một khối, còn lại liền đơn giản hơn.

Về phần Triệu U Lan cùng Chỉ Hương, Mạnh Hạo đã sớm nhìn thấy, nhưng hôm nay hắn không có công phu để ý tới bọn họ. Hắn vùi đầu vất vả làm bốc vác, đem từng khối gạch, trong vẻ trợn mắt há hốc mồm của Triệu U Lan cùng Chỉ Hương, lần lượt nâng lên.

Triệu U Lan hô hấp co quắp, mắt phượng lộ ra vẻ khó tin, giống như là lần đầu tiên nhận thức Mạnh Hạo, ngơ ngác nhìn một màn này. Nàng như thế nào cũng không nghĩ tới, một Mạnh Hạo tỉnh táo cơ trí, tàn nhẫn vô tình, ở trong phán đoán của mình cư nhiên lại có hành động như vậy.

- Người này nói không chừng có huyết mạch thiên cẩu, hoặc là tu hành qua Hoàng Tiên công pháp. Chết tiệt, thậm chí ngay cả đất gạch cũng không buông tha…

Chỉ Hương hít vào một hơi, trong ánh mắt nhìn về phía Mạnh Hạo, ngưng trọng thêm không ít, thậm chí còn ẩn ẩn có một tia nghi hoặc.

- Hắn vậy mà lại không sợ nguyền rủa?

Triệu U Lan hai mắt đăm đăm, nhìn một màn thật là quỷ dị này. Nàng ẩn ẩn cảm thấy, lúc này Mạnh Hạo, dường như càng đáng sợ hơn so với ngày thường. Loại nhiệt tình đối với việc hủy đi cung điện này, nàng không thể lý giải, nhưng càng không cách nào lý giải, lại càng cảm thấy khủng bố.

Nhất là khi nàng nhìn thấy Mạnh Hạo đem tất cả nền gạch đều móc lên, sau đó lại mang đi sư tử đá, gọt đứt cây cột, bắt đầu dỡ vách tường cung điện, thì Triệu U Lan lại hít sâu một hơi.

Nàng thật không dám tin, nếu như người này đến bộ lạc của mình, thì Ngũ Độc đại bộ sẽ phát sinh ra chuyện kinh khủng cỡ nào nữa. Nàng tin tưởng, chẳng đến mấy canh giờ, bộ lạc của mình sẽ bị người ta nhổ tận gốc, đào sâu tận ba tấc đất.

- Khụ khụ… Vị đạo huynh này…

Chỉ Hương chần chờ một chút, đối với Mạnh Hạo này, có loại nghi hoặc nói không nên lời, vội vàng mở miệng nói một tiếng.

- Đừng làm phiền ta!

Mạnh Hạo cũng không quay đầu lại, sau khi dùng sức dỡ tiếp một miếng vách ngói, thì lại lấy phi kiếm ra, bắt đầu nâng lên một phạm vi lớn.

- Tòa đại điện ở chính giữa kia, tài liệu chế tác càng tốt hơn đấy, tiên thổ ở đấy lại càng thêm tinh luyện.

Chỉ Hương vội vàng nói.

Nàng vừa dứt lời, động tác dỡ ngói của Mạnh Hạo thoáng khựng lại, lúc này mới quay đầu nhìn về phía Triệu U Lan và Chỉ Hương.

- Nếu so sánh với chất liệu của tòa đại điện kia, toàn bộ nơi này đều chỉ là rác rưởi mà thôi… Ách, một khối nền gạch ở chỗ đấy, tương đương với một trăm khối ở chỗ này đấy!

Chỉ Hương nhanh chóng nói.

- Đạo huynh này thiên phú không tầm thường, ham thích đặc thù, vừa thấy đã biết là nam nhi vĩ đại, vừa thấy chính là đại anh hùng. Ta cảm thấy chúng ta nhất định phải hợp tác ở mức độ sâu sắc hơn, thế nào?

- Ngươi phụ trách hủy đi tòa đại điện kia, ta phụ trách mở cấm chế, như vậy tốc độ giải tỏa của ngươi cũng nhanh hơn. Mà sau khi mở cấm chế ra, bảo bối bên trong, chúng ta mỗi người một nửa, ngươi xem thế nào?

Triệu U Lan nghe Chỉ Hương nói, trầm mặc. Nàng như thế nào cũng không thể đem Mạnh Hạo cùng hai cách xưng hô nam nhi vĩ đại, hay đại anh hùng này liên hệ cùng một chỗ. Đối phương dù cho có nhìn ngắm thế nào, đều chỉ là một công nhân giải phóng mặt bằng đáng sợ mà thôi.

Hai mắt Mạnh Hạo chợt lóe, trầm ngâm qua mấy cái hô hấp.

- Các ngươi đợi ta một chút.

- Không thành vấn đề, đạo huynh là muốn đả tọa thổ nạp nghỉ ngơi phải không, không quan hệ, chỗ này của ta có thể…

Chỉ Hương tinh thần rung lên, đang nói, thì đột nhiên tự mình ngừng lại, rồi mở to mắt, lộ ra vẻ khó tin. Bởi vì nàng nhìn thấy Mạnh Hạo sau khi nói dứt lời xong, cư nhiên xoay người tiếp tục dỡ vách tường, chẳng qua tốc độ nhanh hơn mà thôi.

Chỉ Hương hít sâu vào, ngơ ngác nhìn Mạnh Hạo càn quét hoàn toàn tòa cung điện kia, rồi nhằm phía cung điện kế tiếp. Cho đến nửa canh giờ sau, ba mươi cung điện lúc trước còn lại ở đây cũng đều sạch sẽ, Mạnh Hạo thế này mới mang theo tiếc nuối, đưa mắt nhìn qua khu vực chỗ Triệu U Lan, gần trăm hành cung bên kia.

- Ngươi nói là tòa đại điện này?

Mạnh Hạo gian nan thu hồi ánh mắt, sau đó nhìn về tòa cung điện mênh mông, cực kỳ dễ nhận ra ở chính giữa.

Cung điện này bốn phía có tường ngoài, trong đó đại điện tầng bốn, thoạt nhìn hùng tráng phi phàm. Nhất là lấy ánh mắt chuyên nghiệp của Mạnh Hạo, thấy được gạch đất trong tường vây, mỗi một khối đều là nửa trượng vuông vắn, cả vật thể vàng óng ánh, hơi thở tiên thổ quả thật cực kỳ nồng đậm.

Lại thấy được cột trụ của đại điện này, cũng là đầy đủ đặc ruột, ngói trên vách tường lại càng óng ánh như ngọc. Kinh người nhất, là đại môn của cung điện này, Mạnh Hạo chỉ liếc mắt nhìn, liền lập tức cảm thấy khí tức tiên thổ đã nồng đậm đến trình độ gần như hóa thành thực chất.

Trong con mắt chuyên nghiệp của Mạnh Hạo thì hắn thậm chí đã bắt đầu tìm kiếm điểm thích hợp cạy mở ở trên vách tường, rồi tìm kiếm khối gạch nền phù hợp nhất để gỡ ra đầu tiên. Còn có cung điện khổng lồ kia, làm sao để dỡ ngói mà không chạm vào cấm chế nữa.

Ánh mắt này cực kỳ sắc bén, rơi vào trong mắt Triệu U Lan, nhất thời lại làm nàng hít sâu vào, ẩn ẩn cảm thấy dưới ánh mắt này, giống như toàn thân không được bình thường. Thừa dịp Chỉ Hương ở một bên không có chú ý, hai mắt Triệu U Lan bỗng nhiên chợt lóe, tay trái nhìn như tùy ý nâng lên, nhưng lại ở trong phút chốc, biến hóa một chút tư thế, giơ lên ngón út. Sau khi nhìn thấy Mạnh Hạo giống như phát hiện ra cái gì, thì nàng rất nhanh liền thu ngón út lại.

Mà Chỉ Hương ở một bên thì trên mặt lại lộ ra vẻ kính nể.

- Quả nhiên là thuật nghiệp có chuyên công, người này họ Mạnh? Chỉ bằng bản lĩnh có thể san lấp mặt bằng cung điện tiên nhân cổ, mà không đụng chạm cấm chế này, phải được xưng đại sư.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.