Ngã Dục Phong Thiên

Chương 594: Yêu Linh Hiện

Chương 465

- Mạnh đại sư, Đạp Tiên Kiều này năm đó là do Yêu Tiên Tông sáng tạo ra, mà nơi này là hành cung cư trú của chín mươi chín tiên yêu tại tầng thấp nhất trong tam giới dưới Đạp Tiên Kiều. Mà toàn cung điện mênh mông nhất kia chính là mắt trận ở đây, đã từng là một trong những trung khu của Đạp Tiên Kiều.

- Mà trong Đạp Tiên Kiều, ba ngàn sáu trăm trung tâm, mỗi trung khu đều có chí bảo trấn thủ, cung cấp lực lượng Sơn Hải bản nguyên cuồn cuộn không dứt cho Đạp Tiên Kiều năm đó.

- Cấm chế ở đây là cường đại nhất, cho dù ta còn thân thể, muốn mở ra nơi này cũng có chút trắc trở, nhưng mà… Lúc này có Mạnh đại sư tương trợ, tin rằng sẽ đơn giản hơn một chút.

- Kính mong Mạnh đại sư cho ta biết, tường vây tầng ngoài cùng này, xuống tay ở nơi nào là tốt nhất?

Vẻ mặt Chỉ Hương ngưng trọng, lần đầu tiên ở đối mặt với Mạnh Hạo mà lộ ra bộ dạng khách khí như vậy.

Mạnh Hạo thấy được động tác Triệu U Lan mịt mờ vươn ngón út, vẻ mặt không thay đổi, liếc mắt nhìn Chỉ Hương một cái. Đối với tồn tại của ba chữ ‘Mạnh đại sư’ này, hắn hơi suy nghĩ một chút liền hiểu được. Chắc là hành động giải phá mặt bằng của bản thân lúc trước, đã tạo thành chấn động không nhỏ đối với nữ tử này.

Giờ phút này Mạnh Hạo vội ho một tiếng, lại tiếc nuối đưa mắt nhìn những cung điện đầy đủ ở khu vực của Triệu U Lan, rồi mới xoay người nhìn về phía đại điện mênh mông chính giữa. Sau khi nhìn một lúc lâu, bỗng nhiên Mạnh Hạo nâng tay phải lên chỉ về phía trước.

- Phía bên phải, hàng thứ bảy mươi ba, khối thứ chín đếm từ dưới lên!

Ánh mắt Mạnh Hạo giống như lợi kiếm, nhìn chằm chằm viên gạch mà hắn chỉ kia. Nghĩ lại, lấy kinh nghiệm của hắn lúc trước, nơi mà viên gạch đó nằm, chắc là nơi thích hợp cạy mở nhất.

Chỉ Hương nghe được câu này, cũng nhìn lại theo, trong mắt có sự trầm ngâm, nhưng rất nhanh liền hóa thành quyết đoán, bấm niệm thần chú. Triệu U Lan cũng hít sâu một hơi, đồng thời bấm niệm thần chú. Hai nàng đồng thời ra tay, nháy mắt có hai đạo quang mang bay ra, một trắng một đỏ, khoảnh khắc ở giữa không trung thì dung hòa lại với nhau, bay thẳng đến viên gạch kia.

Nháy mắt khi quang mang tới gần, đánh lên trên viên gạch, thì toàn bộ tường vây đột nhiên phát ra ánh sáng chói mắt.

- Hàng thứ ba mươi ba bên trái, viên thứ bảy từ trên xuống!

Mạnh Hạo bỗng nhiên mở miệng. Cùng lúc đó, Triệu U Lan cùng Chỉ Hương lại một lần nữa ra tay.

- Hàng một trăm hai mươi năm bên phải, viên thứ hai từ dưới lên!

Mạnh Hạo rất nhanh mở miệng, đây hết thảy đều là hắn dựa theo kinh nghiệm lúc trước. Trên tường vây này quang mang chớp động, truyền ra chấn động luôn luôn điều chỉnh.

Một lát sau, một tiếng nổ vang kinh thiên chợt truyền ra, thì vách tường này rốt cục có một hòn đá vỡ vụn ra, khiến cho trận pháp trên vách tường này, lộ ra sơ hở, chớp động vài cái, sau đó biến mất vô ảnh.

Chỉ Hương hít sâu một hơi, vẻ mặt có chút mỏi mệt, nhưng rất nhanh liền phấn chấn, cùng Triệu U Lan nhanh chóng đi tới trước.

Mạnh Hạo ở phía sau, không có sốt ruột đi vào, mà là nâng hòn đá kia lên, cho đến khi Triệu U Lan cùng Chỉ Hương ở bên ngoài đại điện đợi cả nửa buổi, thì tường vây ngoài cung điện, lấy tốc độ rất nhanh biến mất. Cuối cùng sau khi toàn bộ bị Mạnh Hạo thu hồi xong, nội tâm của hắn hơi có thỏa mãn, đi tới trước thì Mạnh Hạo lại cúi đầu nhìn dưới nền gạch trên mặt đất, không để ý đến Chỉ Hương cùng Triệu U Lan.

Hai nàng kia thấy Mạnh Hạo đang quan sát, cũng không tiện đi quấy rầy, chỉ có thể ở nơi đó nhìn. Một lát sau, Mạnh Hạo đứng ở trên một mảnh nền gạch, ngồi xổm xuống cẩn thận lại nhìn một chút, lui ra phía sau vài bước, ở chung quanh bên cạnh khe tiếp giáp giữa các viên gạch, ngẩng đầu lên.

- Ta không biết cấm chế nơi đây phải phá như thế nào, nhưng nếu chỉ là nền gạch… Thì hẳn là chỗ này. Dùng thần thông lớn nhất của các ngươi, ở chỗ này đánh ra một khe nứt, nền gạch nơi đây liền mất sự liên hệ chặt chẽ với nhau.

Mạnh Hạo nói xong, lui ra phía sau vài bước.

Hai mắt Chỉ Hương chợt lóe, bấm tay niệm thần chú, hồng quang bay ra, lao thẳng đến khe hở của nền gạch. Tiếng nổ vang quanh quẩn, nhưng sau một lúc lâu, mặt đất không có phản ứng chút nào, Chỉ Hương nhăn đôi mi thanh tú, ánh mắt lộ ra một chút lệ ý, hai tay lại bấm niệm thần chú nhưng lần này phun ra một hơi.

Đồng thời với hơi này phun ra, Triệu U Lan hình như có cảm ứng, thân thể run run, phun ra một ngụm máu tươi. Ngụm máu tươi này cùng một hơi kia nháy mắt dung hợp lại, ở giữa không trung hóa thành một ngón tay.

Ngón tay này như có uy lực kinh thiên động địa, mới vừa xuất hiện, đã khiến cho hai mắt Mạnh Hạo mạnh mẽ co rút lại, Đạp Ca kiếm khí trong cơ thể bỗng nhiên vận chuyển. Một chuyến này, dọc đường, Mạnh Hạo nhìn như tùy ý, nhưng trên thực tế cũng có tâm tư hao phí tu vi đối phương, hơn nữa cũng thời thời khắc khắc cảnh giác. Dù sao trong lần hợp tác này, chỉ là do ích lợi tạo thành, cũng không phải là không thể phá vỡ.

Ngón tay kia như có uy lực nghịch chuyển trời cao, ở ngay khoảnh khắc xuất hiện thì lập tức làm cho thiên địa biến sắc, làm cho bốn phía này nháy mắt nổi lên một cỗ uy áp kinh người, lao thẳng đến khe hở của nền gạch. Trong một chớp mắt khi đụng chạm, mặt đất chấn động nổ vang, tiếng động ken két quanh quẩn, nền gạch trực tiếp vỡ vụn ra vài khe hở. Trong đó có một khe, nối liền với chỗ Mạnh Hạo chỉ ra lúc trước, nên lập tức làm cho mặt đất này lại chấn động mãnh liệt.

Thậm chí ở bên trong chấn động này, toàn bộ nền gạch bên ngoài cung điện đều xuất hiện ba cái khe hở cự đại, kéo dài xuyên qua quảng trường.

Cho đến một lát sau, chấn động biến mất thì tất cả cấm chế bên ngoài cung điện nơi đây, toàn bộ đều biến mất không thấy gì nữa, Chỉ Hương sắc mặt tái nhợt, hô hấp gấp rút.

- Ngươi động tác nhanh chút, thời gian ta có thể trấn trụ nơi đây không nhiều lắm, chúng ta phải nhanh một chút mở đại điện tiến vào trong đó.

Chỉ Hương hít sâu một hơi, thúc giục Mạnh Hạo.

Hai mắt Mạnh Hạo hơi hơi chớp động, âm thầm kinh hãi, đồng thời, vội vã cúi đầu lấy ra phi kiếm, bắt đầu đào nền gạch lên. Đã không còn cấm chế tồn tại, nền gạch nơi này mất đi bảo hộ, dưới trình độ đào móng nhà chuyên nghiệp của Mạnh Hạo thì rất nhanh, từng khối nền gạch bị hắn lấy đi. Nhưng càng thu, hai mắt Mạnh Hạo lại càng nhanh chóng co rút lại.

Mặt đất bên dưới nền gạch này không phải là bằng phẳng, mà là tồn tại mấy phù văn phức tạp. Những phù văn này theo từng khối nền gạch Mạnh Hạo thu vào, thì dần dần rõ ràng, là một cái ấn ký hình hồ điệp.

- Ấn ký này chính là cấm chế ở đây, nhưng đã bị ta đánh tan, mất đi tác dụng.

Chỉ Hương đưa mắt nhìn ấn ký hồ điệp trên mặt đất, giống như rất tùy ý mở miệng.

Mạnh Hạo gật gật đầu, khi còn có vài khối nền gạch cuối cùng còn chưa có đào lên, thì hắn mạnh mẽ ngẩng đầu, một cái Huyết Băng Thiểm, sau đó khoảnh khắc thuấn di, tốc độ cực nhanh, đảo mắt đã ở xa xa.

Đồng thời với việc rời xa khỏi đại điện kia, mắt trái Mạnh Hạo liên tục nháy nháy mấy cái, khí tức Tiên Nhân Chỉ Lộ trong cơ thể nhanh chóng dũng mãnh lao vào trong mắt trái. Thế giới ở trong mắt trái của hắn lập tức thay đổi.

Tòa đại điện mênh mông kia giờ phút này nháy mắt bị một mảnh sương mù tối đen bao phủ, sương mù đó chính là đến từ ấn ký hồ điệp trên mặt đất quảng trường. Ở nơi đó, một con hắc điệp khổng lồ đang cực lức nhanh chóng giãy giụa, có một mảnh sợi tơ màu bạc dài hẹp buộc chặt ở trên người của nó. Nhưng giờ phút này, những sợi tơ đó đang rất nhanh tiêu tán.

Mà nền gạch ở đây lúc trước chính là điểm căn bản để trấn áp hồ điệp này, cũng chính là căn nguyên của sợi tơ bạc kia. Lúc này cấm chế của nền gạch bị phá vỡ, giúp cho hồ điệp kia thoát khốn.

Cùng lúc đó, bốn phía nơi đây, có vô số hắc long rít gào mà đến, ý đồ cắn nuốt con bướm kia. Nhưng trong chớp mắt lại gần, lại bị con bướm này quỷ dị hấp thu, đã trở thành động lực cho nó giãy ra.

Mà bên cạnh hồ điệp này, trên mặt Triệu U Lan, giờ phút này chẳng biết tại sao, lộ ra vẻ cười thảm, trong mắt mang theo bi thương, ẩn ẩn có một tia tuyệt vọng không cách nào nữa tiếp tục che dấu được, ở một khắc này, hiển lộ đi ra.

Chỉ Hương trên vai nàng, có một hồng tuyến từ trên người nàng, mà nếu không phải Mạnh Hạo dùng tiên mục thì cũng nhìn không thấy, đang vờn quanh bốn phía hồ điệp kia, ý đồ muốn kết nối với nó.

Mạnh Hạo đột nhiên bay ra, mặt đất còn có mấy khối nền gạch không có bị lấy đi, lập tức làm cho Chỉ Hương biến sắc. Khi ngẩng đầu lập tức nhìn về phía Mạnh Hạo, nhìn qua, là Mạnh Hạo đang cười lạnh.

Trên mặt nàng ta có chút âm trầm, biết được đã bị Mạnh Hạo nhìn ra manh mối.

- Người này tâm cơ quả nhiên thâm trầm, nhưng mà thân thể hắn đặc thù, cư nhiên sau khi đến nơi này, lại có thể mang đi những tiên thổ, đã bị Yêu Tiên của Yêu Tiên Cổ Tông năm đó nguyền rủa. Từ xưa đến nay, người này chắc là người đầu tiên không có sự bảo vệ nào, đến được chỗ này, chẳng những bất tử, còn có thể mang tiên thổ nơi đây đi!

Chỉ Hương nhíu mày, cũng chính là bởi vậy, nàng mới động tâm tư mượn Mạnh Hạo, phá vỡ cấm chế nơi đây. Nhưng ở thời khắc mấu chốt cuối cùng, lại bị đối phương phát hiện bỏ chạy. Tuy nói nền gạch tuyệt đại đa số đều đã bị lấy đi, nhưng còn lại dăm ba khối, nhìn như tán loạn, trên thực tế mỗi một vị trí đều rất xảo diệu.

- Mạnh đại sư, ngươi đây là ý gì?

Chỉ Hương mang theo nghi hoặc, nhẹ giọng mở miệng, thanh âm hương vị ngọt ngào, tồn tại một chút cảm giác mê hoặc.

- Không có ý gì cả, chỉ là túi trữ vật đầy rồi.

Mạnh Hạo thản nhiên mở miệng, tốc độ nhanh hơn, bay nhanh, đã sắp lao ra khỏi quần thể cung điện nơi đây.

Thu hoạch của hắn đã đầy đủ, không muốn lại tham dự vào kế hoạch của yêu nữ Chỉ Hương này nữa, về phần Triệu U Lan kia, Mạnh Hạo giờ phút này cũng đã hiểu được. Trên thực tế, khi hắn ở ngoài thung lũng lúc trước, lần đầu tiên gặp phải Triệu U Lan thì đã cảm thấy có chút nghi hoặc.

Mặc dù hắn cùng với Triệu U Lan, đôi bên tồn tại mối thù không đội trời chung, nhưng còn chưa tới cái loại trình độ, vừa thấy mặt, nhất định phải ngay lập tức xuất hiện sinh tử.

Dù sao chiến tranh giữa Ngũ Độc đại bộ cùng Ô Thần ngũ bộ, thì bản thân Ngũ Độc đại bộ là một loại xâm lược, mà Mạnh Hạo cũng chỉ kích sát Triệu U Lan một lần, chưa có triển khai lần thứ hai.

Nhưng Triệu U Lan vẫn động thủ, lý do rất đầy đủ, thậm chí đến đầy đủ đến mức làm cho người ta nếu không cẩn thận cân nhắc, rất khó nhìn ra.

Đến nay xem ra, đó là Triệu U Lan cố ý làm thế, lại thêm một ngón tay út mờ mịt lúc nãy, đây có lẽ là một loại tín hiệu cầu cứu.

Nhưng bất kể như thế nào, Mạnh Hạo cho dù là hiểu ra, cũng sẽ không vì cứu Triệu U Lan, mà làm cho mình tiếp tục lưu lại đây.

Con ngươi Chỉ Hương lộ ra một chút lệ mang, cắn răng.

- Tưởng rằng như thế thì ta liền không có cách nào đến sao… Nhưng mà thật sự có chút đáng tiếc, bé ngoan bảo bối U Lan, không còn cách nào khác, chỉ có thể đoạt xá ngươi rồi.

Chỉ Hương thở dài, thân thể bỗng nhiên từ trên vai Triệu U Lan bay lên, nháy mắt dung nhập trong cơ thể Triệu U Lan. Thân thể Triệu U Lan mạnh mẽ run run, nhưng cũng chỉ là mấy hơi thở, khí chất của nàng liền cải biến, không còn là lãnh diễm, mà là xuất hiện xinh đẹp yêu mị.

Thân mình nhoáng lên một cái, tay phải nàng nâng lên liên tục điểm năm lần trên mặt đất. Nhiều tiếng nổ vang, năm khối nền gạch trên mặt đất toàn bộ vỡ thành bột phấn. Cùng lúc đó, toàn bộ sợi tơ bạc trên người hắc điệp kia tiêu tán, thân thể bỗng nhiên bay lên!

Trong quá trình bay lên, trên người nó nhanh chóng thiêu đốt, trong phút chốc không còn là vô hình trong mắt người ngoài nữa. Mà ở trong sự thiêu đốt này, thân thể nó rất nhanh xuất hiện thất thải. Trong quang mang bảy màu này, thân thể nó dường như đắp nặn một lần nữa, hóa thành một thất thải hồ điệp lớn cỡ lòng bàn tay, có thể hiển lộ ở dưới ánh mắt của tất cả.

Thậm chí trong cái chớp mắt hồ điệp này xuất hiện, nó tùy ý vỗ cánh, một cơn gió lốc quét ngang toàn bộ mặt đất. Cùng lúc đó, ở trên người của nó, phóng xuất ra yêu khí nồng đậm đến cực điểm, kinh thiên động địa.

Yêu khí trong người, bề ngoài lại như linh, khi thân thể Mạnh Hạo lui về phía sau, nhìn thấy hắc điệp lột xác thành bảy màu thì tâm thần chấn động mạnh một cái, trong đầu khoảnh khắc hiện ra hai chữ.

- Yêu linh!

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.