Chương 509
- Mạnh huynh, cảnh tượng đặc sắc trong Khư Kiều giới năm đó, đến giờ vẫn thường xuất hiện trong đầu Hứa mỗ.
Hứa Bạch nhìn Mạnh Hạo, mỉm cười nói.
Khi y cất lời, Hắc Long đại bộ và Ô Thần bộ, đã triển khai chém giết với bộ lạc cướp đoạt, tiếng chém giết không ngừng vang lên.
- May mắn mà thôi, Hứa huynh trong Khư Kiều giới, với sức một mình, khiến cho yêu linh kia không thể tiếp tục bỏ chạy. Chuyện này Mạnh mỗ cũng rất phục.
Mạnh Hạo nhìn Hứa Bạch, dửng dưng cười nói.
Tiếng chém giết vang động, truyền lại từ sau lưng hai người, Hắc Long đại bộ bộc phát toàn bộ thực lực, khi so đấu với nhau thế này, sát ý của bọn họ trào dâng.
Ô Thần bộ cũng y hệt như thế, bọn họ không muốn cuối cùng lại bị thua Hắc Long đại bộ, khiến đồ đằng Thánh Tổ của bản thân mất mặt. Đặc biệt là những tu sĩ Nguyên Anh này, ai nấy đều cực kỳ gian xảo, gần như lập tức nhìn ra chỗ mấu chốt của vấn đề, lần đánh cuộc này nhìn thì đơn giản, nhưng lại là dự báo trước liên minh, càng có thể quyết định chủ thứ tại liên minh.
Cho nên bọn họ không hề do dự, dùng toàn bộ tu vi, thề phải giành được thắng lợi lần này.
Hai bộ lạc ra tay, trong trận đánh cuộc này, kích phát toàn bộ nhiệt huyết. Nhưng hai bộ lạc cướp đoạt, lại liên tục kêu khổ, không thể không chiến, nhưng vừa mới tiếp xúc, thì liên tục bại lui.
Nhất là một trăm năm mươi ngàn dị yêu của Mạnh Hạo ào tới, Ô Thần bộ lập tức chiếm được ưu thế khổng lồ, nhưng tiếp đó, đồ đằng của Hắc Long đại bộ và hai bộ lạc kia xuất hiện, ưu thế này mới dần dần yếu đi.
Nhưng rất nhanh, trong Ô Thần bộ, xuất hiện ba cái cầu vồng. Ba cái cầu vồng này, trong cuộc chiến với Hải Yêu đại bộ lúc trước chưa từng xuất hiện, lúc này xuất hiện, lập tức gầm thét vang động, chính là… Ba đồ đằng Thánh Tổ!
Trong Bát Mạch liên minh năm đó, ba đồ đằng Thánh Tổ bị Mạnh Hạo thu lấy, lúc này xuất hiện, chém giết lập tức trở nên vô cùng kịch liệt.
- Mạnh huynh và Ô Thần bộ, đến từ phương bắc, Hứa mỗ đã nghe được từ lâu, nhưng mà… Đoạn đường cuối cùng này, mới thực sự gian nan.
- Tất cả bộ lạc cường đại, cuối cùng đều tập trung ở đây, cho dù bọn họ có muốn hay không, chỉ cần không có yêu linh, vậy cuối cùng đều trở thành kẻ cướp đoạt.
- Cướp đoạt yêu linh, cướp đoạt tài nguyên của bộ lạc khác, phát triển bản thân trong chém giết. Từ đó mong muốn khiến Thiên Đình liên minh tại Mặc Thổ chú ý, hoặc có thể khiến đại tộc có tư cách tiến vào Mặc Thổ khác chú ý, trở thành phụ thuộc của bọn họ, đổi lấy tư cách sinh tồn.
Hứa Bạch dửng dưng nói, bộ lạc hai bên kịch chiến, đã đến thời khắc mấu chốt. Ô Thần bộ chiếm nhiều ưu thế hơn, nếu không có gì bất ngờ, Hắc Long đại bộ sẽ tụt lại phía sau Ô Thần.
- Con đường duy nhất, chính là liên minh, Ô Thần liên minh với Hắc Long, nếu có thể gặp được Thiên Phong, vậy ba bộ lạc chúng ta liên minh, cùng nhau tiến lui. Thậm chí cho dù là tiến vào Mặc Thổ, liên minh của chúng ta vẫn tồn tại, chỉ có như vậy, chúng ta mới có cơ hội tiến vào Mặc Thổ, mới có khả năng sau khi tiến vào Mặc Thổ, mà an toàn sinh tồn.
- Về điểm này, Mạnh huynh tất nhiên minh bạch, không cần Hứa mỗ nói nhiều.
Hứa Bạch từ từ nói, phía Ô Thần bộ, tiếng nổ liên tiếp, bộ lạc giao chiến với Ô Thần bộ, lúc này gần như đã chết đến tám phần, thành một nắm cát rời, đang bỏ chạy giữ mạng.
Có thể thấy được, không bao lâu nữa, bộ lạc này, sẽ bị diệt tộc.
Mà bộ lạc giao chiến với Hắc Long đại bộ, hiện giờ vẫn còn khoảng một nửa, rõ ràng là chậm hơn một chút.
Hứa Bạch cau mày, trong lòng hơi kinh hãi, càng coi trọng Ô Thần bộ hơn một chút. Lúc này y ho khan một tiếng, nhân lúc Mạnh Hạo trầm ngâm suy nghĩ về lời nói của mình, y nhìn về phía tộc nhân Hắc Long đại bộ một cái.
Cái nhìn này, khiến tộc nhân Hắc Long đại bộ đỏ mắt, cảm giác như bị sỉ nhục, lại có áp lực cực lớn. Tất cả tộc nhân, đều tháo bỏ dây thừng trên tay, ngay khi dây thừng được tháo, bọn họ ngẩng đầu gầm thét, tu vi đột nhiên bộc phát, mỗi một tộc nhân, đều nâng cao tu vi lên gấp rưỡi, giống như phát cuồng, lao về phía bộ lạc giao chiến với bọn họ đang không ngừng bỏ chạy.
Hắc Long đại bộ bộc phát, lập tức thay đổi thế kém, khiến bộ lạc giao chiến với họ tổn thương thảm trọng, càng chấn động tâm thần bộ lạc này, khiến tất cả những ai còn sống sót, kinh khủng tuyệt vọng giải tán.
- Giết!
Hắc Long đại bộ gầm lên, tộc nhân lao ra, thực hiện chém giết lần cuối. Bên Ô Thần bộ, cũng đã đến bước này. Nửa nén hương sau, lúc ánh mắt Mạnh Hạo nhìn tới, hai bộ lạc, gần như không phân trước sau, đồng thời hoàn thành diệt sát, sát khí còn chưa tan, trở về sau lưng Mạnh Hạo và Hứa Bạch.
Tộc nhân hai bộ lạc nhìn nhau, vẫn còn có vẻ không phục.
Hứa Bạch nhìn Ô Thần bộ, hít sâu một hơi, y cực kỳ chấn động. Y hiểu rằng Hắc Long đại bộ cuối cùng phải mở phong ấn, mới coi như ngang tay, nhưng trước đó y cho rằng, một khi mở phong ấn, vậy Ô Thần bộ, không bằng được Hắc Long.
Nhưng khi ánh mắt y quét qua đàn dị yêu, nhìn thấy rõ ràng, dị yêu của Ô Thần bộ, không phải là một trăm năm mươi ngàn yêu đàn, mà đã nhiều thêm hai mươi ngàn, lập tức hít vào, trong lòng kinh hãi, hô hấp cũng gấp gáp lên.
- Khó trách! Nghe đồn, Ô Thần bộ… Dĩ chiến dưỡng chiến, càng chiến càng mạnh!
Hơn nữa, đồ đằng Thánh Tổ mạnh nhất của bọn họ, Mạnh Hạo trước mắt này, vẫn còn chưa ra tay!
- Ô Thần bộ này, còn mạnh hơn ta tưởng tượng nhiều!
Mạnh Hạo cũng nhìn Hắc Long bộ, đối với hành động giải phong ấn của họ, hắn cũng nhìn mấy lượt, hơi có suy tư, cũng có phần phục Hắc Long bộ.
Hứa Bạch cười ha hả, tiếng cười vang lên, vẻ mặt y rất chân thành, nhìn Mạnh Hạo!
- Mạnh huynh, hai bộ lạc chúng ta kết minh được không!
- Được!
Mạnh Hạo không hề chần chừ. Lúc kết minh, lợi vượt xa hại, hơn nữa trong lòng Mạnh Hạo biết, sau khi đưa Ô Thần bộ đến Mặc Thổ, để bọn họ hội hợp với Kim Quang Giáo, bản thân sẽ không tiến vào, là thời khắc chia ly.
Cho nên sau này, có thêm một minh hữu, với Ô Thần bộ mà nói, cũng là thêm một phần đảm bảo.
- Người đâu, cắt máu ăn thề!
Hứa Bạch hít sâu một hơi, lần kết minh này, cực kỳ quan trọng với Hắc Long đại bộ. Trong khi y nói, tất cả tế tự trưởng lão của Hắc Long đại bộ, đều lập tức bước tới. Còn về tộc công… Hứa Bạch y, chính là tộc công hiện giờ của Hắc Long đại bộ.
Bên phía Mạnh Hạo, cũng là tất cả tu sĩ Nguyên Anh của Ô Thần bộ, đều lần lượt tiến lên, tụ lại một chỗ, cắt máu ăn thề. Trong truyền thuyết của Tây Mạc, tất cả dị yêu chi tổ, tất cả đồ đằng chi tổ khởi thề, lời thề hoàn thành, hai bên bộ lạc không phân chủ thứ!
Một ngày sau, sau khi nghỉ ngơi hồi phục qua, hai bên bổ sung đầy đủ tư nguyên. Với Mạnh Hạo vào thời khắc quan trọng, có thể khống chế bảy mươi ngàn dị yêu của Hắc Long đại bộ xuất chiến, như vậy vào lúc cần thiết, Mạnh Hạo có thể khống chế hai trăm bốn mươi ngàn dị yêu.
Một con hắc long, một chiếc chiến thuyền, tiến tới giữa không trung.
Đoạn đường cuối cùng này, chỉ cần thời gian ba tháng, liền có thể vượt qua, nhưng ba tháng này, cho dù là với Hắc Long đại bộ hay Ô Thần bộ, cũng đều là giai đoạn khó khăn nhất.
Tháng đầu tiên, bọn họ chiến đấu bảy lần, gặp phải chín bộ lạc, gần như là cứ ba đến năm ngày, lại gặp một bộ lạc cướp đoạt. Cho dù là Ô Thần bộ mấy năm nay trải qua không ít chiến tranh, nhưng thường xuyên như thế, cũng chưa từng xảy ra.
Hắc Long đại bộ cũng giống như thế, nếu không phải hai bộ lạc liên minh, vậy chỉ một tháng này, Ô Thần và Hắc Long, đều sẽ tự tổn thất đến quá nửa. Ô Thần thì còn ổn, tộc nhân tổn thất, nhưng sức chiến đấu không suy giảm, vì có đủ dị yêu bổ sung, nhưng với Hắc Long đại bộ, lại cực kỳ khó khăn.
Nhưng, vì hai bộ lạc liên minh, nên một tháng chinh chiến này, mặc dù khá mệt mỏi, nhưng tổn thất vẫn ở trong mức độ nhất định.
Trong số đó, có ba lần đại chiến sinh tử, may có dị yêu của Mạnh Hạo thay đổi cục diện. Lúc này dị yêu của Hắc Long đại bộ, đã được nhất trí giao cho Mạnh Hạo, để Mạnh Hạo điều khiển.
Năng lực khống chế đáng sợ như vậy, khiến cả Hắc Long đại bộ kinh hãi, đồng thời càng thêm phấn chấn, ngay cả Hứa Bạch cũng chấn động với Mạnh Hạo, y không biết dạng Tư Long nào, có thể làm được điều này.
Một tháng này, cho dù tộc nhân hai tộc đều có tổn thất, nhưng Mạnh Hạo, lại có thêm càng nhiều dị yêu trong chiến tranh, thậm chí vì đặc điểm này của Mạnh Hạo, Hắc Long đại bộ chủ động phối hợp, không đánh chết dị yêu của đối phương, khiến dị yêu của Mạnh Hạo, đạt đến hơn ba trăm ngàn!
Dị yêu vừa xuất hiện, liền kinh thiên động địa.
Cho đến tháng thứ hai, bọn họ vượt qua hơn hai mươi trận chiến, trong đó có hai lần, gặp phải mấy bộ lạc cướp đoạt liên thủ, nhưng trước mặt đàn dị yêu đáng sợ của Mạnh Hạo, tất cả bộ lạc cướp đoạt, đều bị quét sạch!
Mà dị yêu của Mạnh Hạo, cũng đạt đến con số bốn trăm ngàn đáng sợ!
Bốn trăm ngàn dị yêu, ở vùng đất Tây Mạc này, là chuyện chưa từng có, thậm chí một đại bộ có cả lão tổ Trảm Linh, cũng không thể có được nhiều dị Yêu Đến vậy, vì không có Tư Long khống chế, không có bao nhiêu tộc nhân có thể lạc ấn dị yêu, thậm chí… Thức ăn cho bốn trăm ngàn dị yêu, cũng đủ khiến một Trảm Linh đại bộ, trong thời gian ngắn bị ăn sạch tài nguyên.
Khi đàn dị yêu của Mạnh Hạo đạt đến bốn trăm ngàn, chiến tranh trở nên đơn giản, một tháng cuối cùng này, bọn họ thậm chí không một lần nào gặp phải kẻ đối địch, một đường thẳng tiến tới Mặc Thổ.
Thậm chí Hải Yêu đại bộ ở Đoạn Nam quan diệt vong, cũng không dẫn tới chút sóng gió nào.
Nhưng càng như thế, cảm giác nguy cơ, càng đè nặng trong lòng Mạnh Hạo, thậm chí Hứa Bạch, cũng dần cau mày, cảm thấy có gì không đúng, những tu sĩ Nguyên Anh khác, cũng lần lượt cảm thấy vậy.
Cho đến khi thời gian ba tháng từ Đoạn Nam quan trôi qua, Hắc Long đại bộ và Ô Thần bộ, cuối cùng cũng nhìn thấy Mặc Thổ.
Ngay khi nhìn thấy, Mạnh Hạo và Hứa Bạch, còn cả tộc nhân của cả hai bộ lạc, cũng đều cực kỳ khó coi.






