Ngã Dục Phong Thiên

Chương 639: Trận Chiến Cuối Cùng

Chương 510

Mặc Thổ, giống như một bình nguyên đột ngột mọc lên trên mặt đất, cao cao tại thường, mà bên dưới nó, lại như có những đứt gãy, khoét sâu xuống mặt đất Tây Mạc.

Đây là lần đầu Mạnh Hạo nhìn thấy biên giới Mặc Thổ và Tây Mạc. Năm đó hắn rời khỏi Mặc Thổ, không đi qua nơi này, mà dùng truyền tống trận xa xưa, truyền tống trực tiếp đến phía bắc Tây Mạc.

Lúc này nhìn được rõ biên giới của Mặc Thổ, đôi mắt Mạnh Hạo không khỏi nheo lại, hắn cuối cùng cũng hiểu, vì sao hạo kiếp của Tây Mạc, chỉ có Mặc Thổ mới có thể tránh được.

Mặt đất phía nam Tây Mạc, vốn cao hơn phía bắc rất rất nhiều, như vậy, khi tây, bắc và đông hoàn toàn trở thành khu vực của Tử Hải, hoàn toàn ngập chìm, thậm chí nhiều lúc còn có thể ngửi thấy mùi vị của Tử Hải, nhưng phía nam này, ngay cả nước sông còn chưa tụ lại.

Tất cả mưa tím rơi xuống, đều chảy xuống dưới.

Phía nam Tây Mạc, vốn có địa thế cực cao, nhưng Mặc Thổ này, còn cao hơn cả phía nam Tây Mạc, gần như một vách núi thẳng đứng, cao đến mấy ngàn trượng.

Không cần phải bàn, biên giới của Mặc Thổ và Tây Mạc, là một mảnh sơn mạch vô tận, sơn mạch trải dài tới chân trời, quét ngang phong bạo màu tím, ngăn cách tất cả sinh mệnh bước vào.

Sơn mạch này, khiến cho độ cao của Mặc Thổ, đạt đến mức độ kinh người, có thể ngăn cản Tử Hải xâm lấn, mà cửa vào duy nhất của Mặc Thổ…

Là Mặc môn!

Mặc môn dài hơn tám mươi ngàn trượng, đứng giữa sơn mạch, sừng sững giữa trời đất, sừng sững trước mắt tất cả tu sĩ. Cánh cửa này to lớn, đủ để khiến tất cả mọi người nhìn thấy đều kinh hãi.

Mặc môn màu đen, khép chặt. Trên tường thành dài hơn tám mươi ngàn trượng, có mấy chục ngàn tu sĩ đứng dày đặc, đang bàn luận, chỉ chỉ về phía bên ngoài.

Mạnh Hạo nheo mắt, là thói quen hình thành mấy năm nay. Cơn mưa tím thậm chí chưa từng dừng lại này, lại lấy Mặc môn làm ranh giới. Bên ngoài Mặc môn, mưa tím tầm tã, mà trong Mặc môn, thậm chí trên tường thành, lại không có một giọt!

Ngoài Mặc môn, mây mù đầy trời, một mảnh u ám, Mạnh Hạo đã nhiều năm không nhìn thấy mặt trời hoàn chỉnh, nhưng trong Mặc môn, bầu trời trong xanh, mây trắng từng cụm, trời quang mây tạnh.

Mặc môn, giống như chia cách hai thế giới.

Nhưng thứ thực sự khiến Mạnh Hạo và Hứa Bạch khó coi, là giữa Mặc môn khổng lồ và hai bộ lạc, lại có hơn hai mươi bộ lạc cướp đoạt trú đóng, đang tham lam, trào phúng nhìn về phía bọn họ.

Hơn hai mươi bộ lạc, gần hai trăm ngàn tộc nhân, còn hơn bốn trăm ngàn dị yêu, ở trước Mặc môn, lộ ra khí thế kinh thiên, như có thể ngăn cản tất cả những ai muốn tiến vào Mặc Thổ.

Từ trong ánh mắt của hơn hai mươi bộ lạc này, Mạnh Hạo nhìn thấy sự tham lam, dữ tợn, còn nhìn thấy một câu nói.

- Chúng ta không vào được, các ngươi cũng đừng mong tiến vào! Nếu nhất định muốn chết… Vậy thì để chúng ta, cũng nhau chết!

Mạnh Hạo im lặng, ánh mắt hắn dừng lại phía trước hai mươi mấy bộ lạc, trên mặt đất, cắm hơn vạn cây trúc, những cây trúc này lắc lư trong gió, trên thân trúc có vết máu đã khô đen.

Mỗi một cây trúc, có cắm một cái đầu lâu, trên đó có người già, có trẻ nhỏ, đó là tất cả đầu lâu của cả một bộ lạc. Thậm chí ở nơi trước nhất, còn có một cái đầu lâu dị yêu to lớn, đó hiển nhiên là… đồ đằng Thánh Tổ của bộ lạc bị diệt tộc này.

Toàn bộ tử vong.

Tộc này, tên là Thiên Phong.

Ở xa hơn, phía gần với Mạnh Hạo và Hứa Bạch, trên mặt đất có cắm hơn hai mươi ngàn cây trúc không, ý nghĩ không cần phải nói… Những cây trúc này, đang đợi cắm đầu lâu tộc nhân của hai bộ lạc Ô Thần và Hắc Long.

Chiến trường hoàn toàn yên lặng, không ai nói một lời, chỉ có tiếng gió nhè nhẹ thổi và tiếng hít thở nặng nề cùng sát khí ngập trời của mấy trăm ngàn tu sĩ hai bộ lạc.

Mặc môn, không dễ bước vào!

Trừ những thứ đó ra, còn có tiếng động khác, đó là từ mấy chục ngàn tu sĩ trên tường thành Mặc môn cao cao tại thượng, đang nhìn về nơi này, nhìn tới chiến trường, như xem một vở kịch hay.

Cho dù là Ô Thần, Hắc Long, hay là hai mươi mấy bộ lạc cướp đoạt, đối với những người trên tường thành mà nói, cũng chỉ là một trò hề mà thôi, chỉ là những thằng hề diễn cho bọn họ xem.

Mà bọn họ, là tộc nhân của Thiên Đình liên minh, là bộ lạc cường đại có lão tổ Trảm Linh trên vùng đất Tây Mạc. Bọn họ bẩm sinh đã cao cao tại thượng, đang đi nhìn một tuồng kịch sống chết nơi này.

Chu Đức Khôn trên tường thành, nắm chặt tay, vẻ mặt bi ai, nhưng lão không có cách nào thay đổi tất cả, chỉ có thể yên lặng nhìn Mạnh Hạo.

Bên cạnh Chu Đức Khôn, là thanh niên họ Trần của Vân Thiên đại bộ, từng dùng thân thể hư ảo, xuất hiện trước mặt Mạnh Hạo, y thở dài một tiếng, ánh mắt quét qua phía dưới, nhìn tới Mạnh Hạo và Ô Thần bộ.

- Đáng tiếc.

Người thanh niên lắc đầu.

Một chỗ khác trên tường thành, có một cô gái, đứng ở nơi đó, bên người có không ít cường giả vây quanh, hiển nhiên cô gái này thân phận cực kỳ cao quý. Nàng… Chính là Đóa Lan tiên tử năm đó có duyên gặp mặt Mạnh Hạo một lần ở Mặc Thổ, bị Mạnh Hạo làm cho kinh hãi mà rời đi, hiện giờ là con cưng của Yêu Điệp đại bộ, một trong ba cự đầu của Thiên Đình liên minh Mặc Thổ.

Nàng cau mày, ánh mắt quét qua mặt đất, dừng lại trên người Mạnh Hạo.

- Đóa Lan, vì sao cau mày? Lẽ nào người này từng đắc tội với nàng?

Một giọng nói ôn hòa, vang lên bên cạnh Đóa Lan. Đó là một thanh niên cao lớn, tuấn tú, có mái tóc dài, giống như con cưng của trời, y mặc một bộ áo dài màu trắng, không nhiễm chút bụi trần nào.

Lúc y mỉm cười, vẻ đẹp mê người, xung quanh y, có ba lão giả đi theo, ba người này tu vi không tầm thường, cũng làm nổi lên thân phận hiển hách của y.

Con cưng của Thiên Tòng đại bộ, một trong các cự đầu của Thiên Đình liên minh, Trương Văn Tổ!

- Không có gì, chỉ là cảm thấy người này hơi quen, như đã gặp ở đâu rồi, nhưng không thể nhớ được ra.

Đóa Lan tiên tử dửng dưng nói.

Trương Văn Tổ mỉm cười, đứng bên người Đóa Lan, nhìn theo ánh mắt của nàng, thấy được Mạnh Hạo.

- Chỉ là một tên sâu kiến mà thôi, không nhớ được, thì đừng cố nghĩ, không có ý nghĩa gì đâu.

Trương Văn Tổ thu lại ánh mắt, ưu nhã cười.

Đóa Lan rất không thích đối phương lại gần, bất giác rời xa mấy bước, không chú ý đến, trong đám người xa xa, có một ánh mắt đầy oán độc, chuyển từ người nàng sang Trương Văn Tổ.

Oán độc đó chỉ thoáng qua rồi biến mất, La Xung, từng là đạo tử Mặc Thổ, đứng trong đám người, vẻ mặt bình thường, nhưng lại thầm nghiến răng nghiến lợi. Tông môn của gã, giờ là phu thuộc của Thiên Đình liên minh, mà gã, đã mất đi giá trị, lúc này tuy rằng đã Kết Đan, nhưng tu vi như vậy, căn bản không có gì đặc biệt.

- Tiện nhân, còn cả tên Trương Văn Tổ chết tiệt kia nữa, người con gái La Xung ta nhìn trúng cũng dám tiếp xúc, sớm muộn sẽ có một ngày, ta sẽ khiến ngươi phải chết!

La Xung hít sâu một hơi, ánh mắt quét qua mặt đất, đột nhiên ngây ra, dụi dụi mắt, rồi nhìn về phía Mạnh Hạo, hô hấp dồn dập.

- Là… Là hắn? Làm sao có thể…

Đồng thời, trên mặt đất Mặc Thổ, trong các thế lực bị Thiên Đình liên minh khống chế, có một tông môn không hề nổi bật, tên của nó, là Kim Quang Giáo.

Lúc này, trong Kim Quang Giáo, tất cả đệ tử, có khoảng bảy tám ngàn người, ai nấy vẻ mặt kích động, gào thết, giữa không trung chạy quanh, dần dần quang mang vạn trượng, khí thế kinh người.

- Ngũ gia truyền âm, lão tổ trở về! Chúng ta đi nghênh tiếp lão tổ, nghênh tiếp Ngũ gia!

- Tin Ngũ gia, được vĩnh sinh - Ngũ gia vừa ra, ai dám tranh phong.

Tiếng gào vang lên, bảy tám ngàn người này, ầm ầm chạy tới biên giới Mặc Thổ và Tây Mạc.

Biên giới Mặc Thổ và Tây Mạc, bên ngoài Mặc môn khổng lồ, một mảnh im lặng, Mạnh Hạo nhìn Hứa Bạch bên cạnh, từ từ nói.

- Trận chiến cuối cùng.

Hứa Bạch im lặng giây lát, đột nhiên nở nụ cười, tiếng cười sảng khoái, như mang theo chấp nhất, nhìn Mạnh Hạo, gật đầu.

- Trận chiến cuối cùng!

- Thắng rồi, chúng ta tiến vào Mặc Thổ, chuyện Mặc Thổ ban bố tìm yêu linh, hứa hẹn mang theo yêu linh đến, có thể tiến vào Mặc Thổ, chuyện này bọn họ không nhất thiết phải… đổi ý!

- Thua rồi… Mạnh Hạo, nếu ta bỏ mình, Hắc Long đại bộ, từ đây, nhập vào Ô Thần bộ lạc ngươi, được không?

Hứa Bạch nhìn về phía Mạnh Hạo, vẻ mặt nghiêm túc.

Mạnh Hạo nhìn Hứa Bạch, nặng nề gật đầu.

- Nếu đã vậy, chết có gì đáng sợ, đánh một trận thống khoái đi!

Hứa Bạch cười lớn, bước tới một bước, toàn thân chấn động, máu thịt bành trướng, lập tức bộc lộ lực lượng kinh người.

- Hắc Long bộ!

Hứa Bạch quay đầu, giọng nói vang vọng, lập tức tất cả tộc nhân Hắc Long đại bộ, đều nhìn về phía Hứa Bạch.

- Giải khai phong ấn, chiến!

Lời Hứa Bạch vang lên, tất cả tộc nhân Hắc Long đại bộ, đồng thời cất tiếng.

- Chiến!

Theo Hứa Bạch lao tới, tộc nhân Hắc Long đại bộ, giải khai toàn bộ dây thừng trên tay, khí thế lập tức ngập trời, thân thể mỗi người lập tức bành trướng. Phong ấn này, chính là Nhục Tăng Pháp của Hắc Long đại bộ, lúc này giải khai, tất cả tộc nhân Hắc Long đại bộ, lập tức cao lên ít nhất một cái đầu, như hóa thành từng con bạo long màu đen, lao thẳng tới phía trước.

Mạnh Hạo đứng đó, hít sâu một hơi, giơ tay phải lên, ma thương xuất hiện, lúc quay đầu, Mạnh Hạo nhìn tộc nhân Ô Thần bộ sau lưng, dần dần ánh mắt hắn dừng lại ở phương xa. Phía bắc Tây Mạc, quê nhà của Ô Thần bộ, hắn nghĩ đến Kim Ô và Thanh Mộc, nghĩ đến lời hứa của bản thân với bọn họ, nghĩ đến cả quãng đường này, dẫn dắt Ô Thần bộ đi tới.

Từng hình ảnh, hiện lên trong đầu hắn, cho đến lúc hóa thành trận chiến cuối cùng này!

- Chiến!

Mạnh Hạo nói một chữ, giống như sấm sét nổ vang, tất cả tộc nhân Ô Thần bộ, ai nấy khí thế trào dâng, sát cơ ngập trời, sát khí khuếch tán. Bọn họ hiểu rõ, đây là… Lựa chọn cuối cùng giữa sống và chết.

Bốn trăm ngàn dị yêu, phô thiên cái địa, phát ra tiếng gầm thét chấn động đất trời, Đại Mao cũng ở trong đó, nó đã trưởng thành đến cấp mười, Nhị Mao, Tam Mao, cho dù không bằng, cũng cực kỳ mạnh mẽ, man cự nhân cũng ở trong đó, Cổ Lạp đã thành Tư Long chân chính, dọc đường phụ trợ Mạnh Hạo, hiện giờ cũng đã đỏ mắt lên rồi.

Bốn trăm ngàn dị yêu ầm ầm xông tới!

Anh Vũ bay lên, tiếng kêu vang vọng bốn phương.

- Bày trận, nhớ bày trận…

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.