Ngã Dục Phong Thiên

Chương 675: Lão Tổ Liều Mạng

Chương 546

Dao động Trảm Linh khuếch tán bát phương, tóc Mạnh Hạo không gió mà bay, tu vi nổ vang ngập trời.

Trảm Linh này không thuộc về hắn, mà là hắn tạm thời có được, ngay cả ý cảnh, cũng không thuộc về hắn, mà là thuộc về Huyết Tiên năm đó.

Dưới tu vi kéo lên, sau khi mượn tới Trảm Linh, ngoài thân thể Mạnh Hạo, rõ ràng xuất hiện Phương Thốn của hắn. Thậm chí ở trong đầu hắn lúc này, còn mơ hồ cảm nhận được ý cảnh của Huyết Tiên.

Nhưng lại không cách nào vận dụng, chỉ là trong mơ hồ, dường như… ý cảnh này, thực sự không có liên quan đến huyết, rất kỳ dị. Dường như trong đó ẩn chứa chờ đợi, ẩn chứa một cỗ truy cầu đối với cái đẹp, giống như một đóa huyết hoa nở rộ.

Khoảnh khắc tu vi Mạnh Hạo mượn tới Trảm Linh, bài xích của thiên địa này đối với hắn, lập tức bị suy yếu đi hơn phân nửa. Thậm chí lốc xoáy trong không trung, cũng tại thời khắc này, biến mất vô ảnh.

Hô Diên lão tổ lộ ra biểu tình không thể tin nổi. Lão làm sao cũng thật không ngờ, chiến tới loại trình độ này rồi, thế mà Mạnh Hạo này, vẫn còn có thể làm cho lão chấn động.

- Tại sao có thể như vậy, hắn sao lại khủng bố như thế. Hắn… chẳng lẽ hắn là Vấn Đạo chuyển thế, hoặc… hắn là phàm thể tiên hồn!!

Ngay tại nháy mắt Hô Diên lão tổ vẫn còn hoảng sợ, Mạnh Hạo ngẩng đầu lên, hắn cảm thụ một ít lực lượng khó có thể cân nhắc trong cơ thể. Cỗ lực lượng này, hắn không thể chống đỡ quá lâu, tính ra, thì chỉ được hai mươi hơi thở mà thôi.

Giờ phút này, hắn không chần chờ chút nào, toàn thân huyết quang lóng lánh, tay phải đột nhiên nâng lên, bấm niệm thần chú chỉ về phía trước.

- Tàn vân huyết vũ, hải thao thiên!

Huyết Tiên truyền thừa, tam thức cuối cùng, lấy thân Huyết Tiên, tu vi Trảm Linh, tại thời khắc này, trực tiếp triển khai!

Không trung, là màu đỏ!

Tử Hải, tại trong hồng quang này, lắng đọng thành màu đen.

Xa xa nhìn lại, biển đen, trời đỏ, trong đỏ thẫm lại giống như tản ra ánh tím, tại thành một cảnh tượng tinh xảo, mà ngay cả họa sư cũng rất khó vẽ ra được.

Không trung có mây, đó là tàn vân.

Trời cao có mưa, đó là mưa máu.

Biển gầm thét, biển cuộn trào lên, như muốn làm ngập cả trời. Biển này… là biển máu, dung hợp với Tử Hải, đã trở thành máu đen!

Tàn vân, huyết vũ, hắc hải. Ba loại vật này, tại thời khắc này, tạo thành thần thông Huyết Tiên. Thần thông này khí thế vô biên, long trời lở đất.

Tàn vân lên, trong nhất thời, bốn phía Nguyên Thần linh tiên của Hô Diên lão tổ lập tức nổi sương, sương đặc thành mây, mây ra… trong nháy mắt tàn!

Ầm một tiếng, mây mù trực tiếp tan vỡ, tiếp sau đó, Nguyên Thần linh tiên của Hô Diên lão tổ cũng truyền ra tiếng gào rú thê lương. Lão hoảng sợ phát hiện, bản thân không thể né tránh, không thể chống cự. Toàn bộ thế giới này, tại thời khắc này, bị cải biến pháp tắc.

Pháp tắc đã không còn thuộc về lão, mà thuộc về Mạnh Hạo, hoặc cũng có thể nói… là thuộc về bóng dáng nữ tử ngồi trên ghế xương, phía sau Mạnh Hạo.

Mây không ngừng tản, bởi vì có gió cuốn lên, gió cuốn mây tan, nổ vang kinh thiên. Nguyên Thần linh tiên của Hô Diên lão tổ trong thời gian mấy hô hấp ngắn ngủi, liên tiếp bị đánh hơn mười cái, liên tục lui về phía sau mấy trăm trượng. Không ngừng sụp đổ, không ngừng nổ vang, khiến cho Nguyên Thần của Hô Diên lão tổ gần như phải toái diệt.

Trong hoảng sợ, lão mang theo vẻ không thể tin, cũng có một cỗ nguy cơ sinh tử mãnh liệt, lần đầu bao phủ.

Cùng lúc đó, trong tàn vân, trời cao phủ xuống mưa máu. Tại chớp mắt đó, mang theo lực lượng kinh người, như toàn bộ thế giới mang một loại bài xích khác, hóa thành giọt mưa, từ bốn phương tám hướng, lao thẳng tới Hô Diên lão tổ.

Tiếng kêu thảm thiết truyền ra, Hô Diên lão tổ càng thêm hoảng sợ hết hồn, Nguyên Thần ầm một tiếng sụp đổ, sau khi ngưng tụ lại một lần nữa, lại bị huyết vũ từ bát phương gào thét đánh tới. Toàn bộ thế giới này, toàn bộ thiên địa này, trong một khoảnh khắc, dường như đã trở thành thế giới của huyết vũ.

Trong thế giới này, tất cả sinh mạng, đều phải chôn vùi ở trong mưa máu.

Nhưng đây… còn không phải sát khí chân chính. Sát khí… ở bên trong hắc hải!

Biển ngập trời, biển thao thiên, nước biển vốn là màu tím, dung hợp với mưa máu, trở thành màu đen!

Biển màu đen này, trực tiếp cuộn trào lên tận trời, trong khoảng thời gian ngắn, phân không rõ trên dưới, đâu là trời, đâu là biển, giống như hoàn toàn đảo điên, hoàn toàn xoay chuyển.

Tiếng nổ vang quanh quẩn, tàn vân, huyết vũ, hắc hải, tạo thành… Huyết Sát!

Nguy cơ sinh tử mãnh liệt xuất hiện, khiến cho Hô Diên lão tổ tại thời khắc này, có loại dự cảm mãnh liệt rằng, nếu lão lại không có gì để bày ra, như vậy bản thân… chết chắc rồi!!

Nếu lúc trước, có người nói cho lão biết, lão sẽ chết trong tay Mạnh Hạo, thì đó là trò cười lớn nhất thiên hạ. Nhưng lúc này… khi sự thực hiện ra trước mặt Hô Diên lão tổ, lão đã không kịp để chấn động, không kịp để hoảng sợ. Trong khi tâm thần chấn động, lão mạnh mẽ ngẩng đầu, hướng về phía bầu trời, gào rú một tiếng.

- Ba vị lão hữu, giúp ta chém chết người này, mặc kệ thành bại, lão phu đều nguyện đưa ra chí bảo!

Khi lão mở miệng, trên bầu trời, ba luồng thần thức Trảm Linh kia, lập tức hiện ra tia sắc bén.

- Trận chiến này, đã không cần phải tiếp tục xem nữa. Phân thần này của lão ta nhất định ngã xuống. Mạnh Hạo này có thể dung hợp với Tử Hải, không dễ trêu vào đâu.

Đứa trẻ áo bào đỏ của Vân Thiên đại bộ, thâm ý sâu sắc mở miệng.

- Vân Liên đạo hữu yên tâm, ngươi đã trả giá thành ý, chúng ta sẽ không hủy lời. Tuy nhiên, cho dù là rời đi, nếu đồng thời có được bảo vật của Hô Diên lão tổ, lại để cho Mạnh Hạo kia thiếu ân tình, kết thiện duyên, mới là tốt nhất!

- Đúng vậy, Hô Diên lão tổ này tự mình chọc phải cường địch, cũng chẳng trách người khác. Thiên Đình liên minh thiếu đi một Thiên Tòng bộ, nhưng có thể nhiều thêm một Vân Thiên đại bộ, thì vẫn cứ là Thiên Đình.

Thần thức ba người trao đổi trong khoảnh khắc, đều lộ ra thanh âm cười khẽ. Ngay sau đó, thần thức ba người từ trong vô hình ngưng tụ, liền hóa thành ba bóng dáng rõ ràng.

Một lão già tóc bạc, một trung niên có chòm râu đẹp, còn người còn lại, lại là một đứa trẻ áo bào đỏ.

Ba người nhìn nhau cười, đó là phân thần của bọn họ, phân thần như vậy, phải là Trảm Linh mới có. Mà phân thần như Hô Diên lão tổ, trong Trảm Linh cũng hiếm thấy.

Trong nháy mắt tiếp theo, bóng dáng ba người liền hiện ra trước Nguyên Thần linh tiên của Hô Diên lão tổ, không có tạm dừng, mà lao thẳng về phía Mạnh Hạo.

Ba phân thần này, mỗi người đều có khoảng ba thành tu vi của bản tôn bọn họ, nhưng cho dù là ba thành, cũng đủ để giết chết tất cả Nguyên Anh. Giờ phút này, sau khi xuất hiện, hóa thành ba tia lăng lệ, nhằm về phía tam đại thần thông Huyết Tiên của Mạnh Hạo.

Hai mắt Mạnh Hạo chợt lóe. Ba người này xuất hiện là điều hắn không ngờ tới, liền phất tay. Tàn vân nổ vang, huyết vũ sắc bén, Tử Hải ngập trời. Khoảnh khắc đụng chạm với nhau, phân thần ba người kia, chấn động mạnh.

- Người này quả nhiên không tầm thường, tự mình nhận thức, so với ở trên xem xét lúc trước, còn cường đại hơn!

- Phân thần chúng ta, nếu một mình gặp phải người này, nếu hắn triển khai toàn lực, va chạm vài cái cũng sẽ bị giết chết!

Ba người đưa mắt nhìn nhau, đều tự bấm tay niệm thần chú, thần thông lập tức khuếch tán, lại đối kháng cùng thần thông Huyết Tiên của Mạnh Hạo. Cũng chỉ là mấy hơi thở, trong lúc tiếng động rầm rầm còn quanh quẩn, thì phân thần của ba người, đã sụp đổ. Thế mà lại lập tức diệt vong dưới thần thông Huyết Tiên của Mạnh Hạo.

Trước khi ba người diệt vong, đều biểu lộ một ánh mắt đầy thâm ý đối với Mạnh Hạo, rồi mới chịu tiêu tan.

Hô Diên lão tổ sửng sốt, toàn thân run rẩy, ngửa mặt lên trời phát ra tiếng gầm giận dữ. Giờ phút này, lão sao có thể không rõ, ba lão cáo già kia tính toán lão.

Phân thần ba người này, cho dù không được như bản thân, một mình có lẽ sẽ bị giết rất nhanh, nhưng ba người cùng nhau, thế nào cũng có thể kiên trì thêm một ít thời gian, tuyệt đối không thể như lúc này, trong chốc lát đã biến mất.

Giải thích duy nhất, chính là ba người bọn họ không muốn ra tay. Tất cả hành động lúc nãy, chỉ là để tìm một cái lý do đến đòi chí bảo của bản thân mà thôi.

Hô Diên lão tổ lộ ra vẻ mặt điên cuồng.

- Cho dù chết, cũng không thể chết trong tay hắn!

Hô Diên lão tổ ngửa mặt lên trời, thê lương gầm nhẹ.

- Đồ đằng quy nhất…

Trong tiếng hô của lão, trong Nguyên Thần linh tiên của lão, đột nhiên có năm bán đồ đằng bay ra. Những bán đồ đằng kia, có thể nhìn ra là do vô số hồn phách có bộ dáng tương tự với Hô Diên lão tổ, ngưng tụ mà thành. Đây… là do tám đứa con nối dòng bị lão chém chết hình thành.

Đáng tiếc, tử vong của Hô Diên Khánh, khiến cho đồ đằng này, không đủ để ngưng tụ hoàn toàn.

Giờ phút này, dưới đồ đằng, trên mặt Hô Diên lão tổ lộ ra vẻ quyết đoán.

- Phản Tổ, giáng lâm!

Hô Diên lão tổ gào rú, năm bán đồ đằng kia đồng loạt nổ tung, hóa thành vô số mảnh vỡ, lập tức dung nhập và trong Nguyên Thần linh tiên của lão. Ầm một tiếng, Hô Diên lão tổ gào rú thê lương, Nguyên Thần linh tiên của lão mơ hồ, toàn bộ Nguyên Thần linh tiên, lập tức vỡ vụn.

Theo vỡ vụn, Nguyên Thần như bị xé nát trở thành từng mảnh giống như da người. Những mảnh vỡ đó vừa mới tản ra, liền lập tức ngưng tụ lại một lần nữa. Một cỗ khí tức âm trầm khó có thể hình dung, trong phút chốc tràn ngập bát phương.

Theo khí tức này truyền ra, Nguyên Thần của Hô Diên lão tổ, lại một lần nữa ngưng tụ xong, hóa thành một khối thân thể, dường như do vô số da người tạo thành.

Thân thể này tràn đầy vết rách giống như bị khâu lại, giống như từng con rết dán lên người, thoạt nhìn vô cùng dữ tợn. Nhất là chỗ mi tâm, có ba cái vảy màu vàng, tản ra kim quang chói mắt.

Khí tức âm trầm quỷ dị, ở trên thân thể cũng âm trầm quỷ dị này, rầm rầm bốc lên. Đây chính là… thân thể phản tổ của Hô Diên lão tổ, cũng chính là… thần thông mạnh nhất, mà khối phân thần này của lão có thể thể hiện ra.

Trên mặt lão không có ngũ quan, chỉ có ba cái vảy màu vàng kia, giống như ánh mắt, khi tản ra kim quang thì dường như chớp động một cái. Chung quanh lão lập tức xuất hiện một lốc xoáy thật to.

Lốc xoáy này không ngừng xoay tròn, giống như có thể xé rách tất cả hư vô. Theo lốc xoáy này không ngừng khuếch tán ra phía ngoài, phạm vi mấy ngàn trượng trong thế giới này, trong phút chốc, vỡ vụn!

Tàn vân vỡ, huyết vũ sụp đổ, hắc hải diệt. Thần thông Huyết Tiên của Mạnh Hạo, trong một chớp mắt này, trong tiếng nổ vang, sụp đổ.

Sinh mạng Hô Diên lão tổ đang thiêu đốt, tu vi của lão mơ hồ, bộ dáng của lão quỷ dị. Tại trong thân thể phản tổ này, lão thể hiện ra chiến lực, dường như có thể hủy diệt tất cả.

Khi thấy thần thông Huyết Tiên sụp đổ, thân thể quỷ dị của Hô Diên lão tổ lập tức biến mất. Khi xuất hiện lại, thì đã ở trước người Mạnh Hạo, tay phải nâng lên, nhấn về phía trước một cái.

Hai mắt Mạnh Hạo chợt lóe, không chút do dự, vung tay áo, lực lượng mượn tới Trảm Linh ầm ầm bùng nổ. Một tiếng nổ lớn, thân thể Mạnh Hạo lập tức rút lui.

- Thời gian Trảm Linh, còn dư lại không đến bảy hơi thở!

Ánh mắt Mạnh Hạo lạnh lùng, khi ngẩng đầu thì nhìn chằm chằm vào Hô Diên lão tổ, dĩ nhiên đã nhìn ra, Hô Diên lão tổ giờ phút này đã không còn thần trí, giống như chỉ còn lại một cỗ bản năng, vả lại khó có thể kiên trì trong thời gian dài. Dùng loại thần thông quỷ dị này, thứ tiêu hao, chính là lực lượng sinh mạng.

- Liều mạng sao? Nhưng ta cũng không thiếu thủ đoạn, còn chưa triển khai.

Khóe miệng Mạnh Hạo hiện lên nụ cười lạnh.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.