Ngã Dục Phong Thiên

Chương 676: Phong Ấn Trảm Linh

Chương 547

Nhìn thấy Hô Diên lão tổ liều mạng, sát cơ trong mắt Mạnh Hạo lóe lên, Hô Diên lão tổ lúc này đã rơi vào trong điên cuồng thất thần, sức chiến đấu tăng vọt, không hề giống như lúc trước.

Hô Diên lão tổ ở trạng thái này, Mạnh Hạo có thể lựa chọn tránh né, trì hoãn thời gian, đợi thời gian trôi qua, Hô Diên lão tổ sẽ tự tiêu tán. Nhưng chiến ý trong mắt Mạnh Hạo nồng đậm, trận chiến này, là trận chiến để hắn kiểm chứng tu vi bản thân, thông hiểu rõ ràng đại bộ phận thần thông pháp thuật của bản thân.

Đối với hắn mà nói, thông qua trận chiến này, hắn càng hiểu rõ và khống chế bản thân thêm hoàn mỹ. Mà hiện giờ, đối mặt với thần thông mạnh nhất của Hô Diên lão tổ, tận đáy lòng Mạnh Hạo, không muốn né tránh, hắn muốn chiến!

Ngay khi chiến ý trào dâng trong mắt Mạnh Hạo, thân thể Hô Diên lão tổ kim quang rạng ngời, một lần nữa xông tới, khóe miệng Mạnh Hạo lộ ra nụ cười dữ tợn, không lui mà lại tiến tới.

Hai người lập tức va chạm giữa không trung, không ngừng ra tay, tiếng ầm ầm kinh thiên động địa, Tử Hải cuộn trào, hư không vặn vẹo, tiếp tục giao chiến.

Mạnh Hạo ầm một tiếng lui lại, lực lượng Trảm Linh hắn mượn được đã không còn ổn định, theo phán đoán của Mạnh Hạo chỉ còn được ba nhịp thở nữa.

Giây phút quan trọng này, Mạnh Hạo nhảy vọt lên, thân hình ở giữa không trung, hắn cúi đầu nhìn xuống mặt biển, thấy Hô Diên lão tổ cũng lao theo về phía mình.

- Đấu một trận với ngươi, Mạnh mỗ thu được rất nhiều, nếu đã vậy… Thì dùng một trong những đòn sát thủ ta đang nắm giữ, đưa tiễn ngươi thôi!

Trong mắt Mạnh Hạo lộ ra quang mang kỳ dị, hững hờ nói. Ngay khoảnh khắc lực lượng Trảm Linh hắn mượn về sắp tiêu tan, Mạnh Hạo hít sâu một hơi, đôi mắt thoáng hiện ấn ký phù văn.

Mạnh Hạo giống như tiến vào một trạng thái mênh mông nào đó, lúc đưa tay phải lên, sau lưng hắn đột nhiên xuất hiện một hư ảnh khổng lồ. Hình ảnh này… Là một phù văn!

Phù văn này, có hơi mơ hồ, nhưng vừa xuất hiện, Tử Hải phía dưới lập tức cuộn trào, rồi thấp hẳn xuống, giống như có uy áp vô hình, ép mặt biển thụt xuống vậy.

Hư không xung quanh lập tức gấp khúc, dường như vào lúc này, cả trời đất chỉ còn lại phù văn xuất hiện sau lưng Mạnh Hạo.

Phù văn này xuất hiện từ trong mắt, trong lòng Mạnh Hạo, chính là phù văn ẩn hàm trong tiên thổ thu được ở Mặc Thổ, mà Mạnh Hạo cảm ngộ nhiều năm.

Đó là phù văn năm đó tới từ không gian, chỉ với lực lượng đã gần toái diệt, mà biến cả mặt đất Mặc Thổ thành màu đen.

Mạnh Hạo còn chưa cảm ngộ được toàn bộ, mới chỉ là một bộ phận mà thôi. Hơn nữa muốn thi triển, tu vi của hắn cũng chỉ miễn cưỡng, hiện giờ mượn lực lượng của Huyết Ngao, mới có thể thi triển ra được.

Vẻ mặt Mạnh Hạo mờ mịt, thất thần, trong đầu hắn lúc này xuất hiện một hình ảnh. Trong hình ảnh này, là tinh không vô tận, trong đó, có một bóng người tiên phong đạo cốt, nhưng không thể nhìn rõ bộ dạng.

Y đứng giữa tinh không Nam Thiên, ngón trỏ tay phải chỉ tới, một lá bùa xuất hiện, y vẽ từng nét lên đó, có sự sắc bén khó mà diễn tả, sau đó phất tay áo, phù văn liền bay thẳng về phía Nam Thiên Tinh.

Nhưng vừa mới giáng xuống, đã bị một khí tức không biết từ đâu truyền ra trên Nam Thiên Tinh tiếp cận, sau khi tiếp xúc, liền khiến tinh không chấn động, dẫn tới tiếng nổ oanh động cả Nam Thiên Tinh.

Trong tiếng nổ vang, phù văn bùng cháy thành tro, dung nhập vào mặt đất, hóa thành Mặc Thổ, mà trong tro tàn này, cũng ẩn chứa ý chí của tiên phù khi đó.

Giữa không trung, Mạnh Hạo đột nhiên hạ tay phải xuống, phù văn sau lưng hắn, trở thành màu đen, lập tức xuyên thấu thân thể Mạnh Hạo, bay xuống phía dưới, hướng về phía Hô Diên lão tổ.

Khoảnh khắc này, hắn như hóa thành thành tiên nhân năm đó, một tay chỉ tới, phù văn nổ tung. Đồng thời, mặt nạ huyết sắc trên mặt Mạnh Hạo rơi xuống, Huyết Ngao bay ra, tu vi của Mạnh Hạo, cũng trở về bình thường.

Hô Diên lão tổ run lên, ba miếng lân phiến lấp lánh, giống như tâm thần lão, được kích thích khôi phục một chút trong nguy cơ đáng sợ này.

Nhưng ngay khi thần trí của lão khôi phục, tiếng nổ ầm vang đã tới, phù văn kia, lập tức chạm vào cơ thể lão, phát ra tiếng nổ kinh thiên, cùng với tiếng gào thét thảm thiết của Hô Diên lão tổ. Thân thể lão, bị phù văn đánh thẳng vào Tử Hải.

Mặt biển cuộn trào, dồn ra bốn phía, phù văn giáng thẳng xuống, xuyên qua nước biển, cuối cùng ầm một tiếng, ấn lên mặt đất Tây Mạc dưới đáy biển.

Mặt đất bốn phương đều rung động, Hô Diên lão tổ nằm đó, khí tức mảnh như tơ nhện, thân thể đã tan vỡ, bị phong sống dưới Tử Hải.

Thân thể phản tổ của lão, lúc này đã tiêu tan, thân thể phá diệt, Nguyên Thần Trảm Linh cũng dần mơ hồ xuất hiện, đang giãy giụa, hóa thành từng đốm sáng, giống như sắp tan ra trong Tử Hải.

Nhưng ngay khi nguyên thần linh tiên của lão sắp tiêu tan, tay phải Mạnh Hạo đưa ra chộp xuống Tử Hải. Lập tức một lực lượng phong ấn đột nhiên xuất hiện, lạc ấn trên Nguyên Thần yếu ớt sắp chết của Hô Diên lão tổ, mạnh mẽ phong ấn lão vào trong mặt nạ huyết sắc.

- Muốn chết, không dễ vậy đâu, Nguyên Thần linh tiên như thế, tiêu tán thì quá đáng tiếc, cứ làm lôi linh thứ ba của ta đi.

Mạnh Hạo dửng dưng nói, trực tiếp phong ấn Nguyên Thần linh tiên của Hô Diên lão tổ.

Sau đó hắn lấy ra đan dược, uống vào rồi nhắm mắt, đứng giữa không trung, một lát sau đột nhiên mở to mắt, lộ ra một chút tinh quang, tay phải đưa lên vỗ vào mặt nạ huyết sắc.

Tam Vĩ phiên lập tức xuất hiện, phất phơ bay, Thì Luân giống như bánh xe màu đen, đột nhiên xuất hiện trong tay Mạnh Hạo.

Lúc này trời đất đã khôi phục, Mạnh Hạo cầm Thì Luân, ánh mắt lấp lánh, thần thức đột nhiên tràn vào, trong tầng tầng lớp lớp lạc ấn trong Thì Luân, không ngừng ngưng tụ ấn ký của bản thân.

Thứ này vô cùng phi phàm, tuy nói đã bị cắt đứt liên hệ với Hô Diên lão tổ, nhưng lạc ấn của Mạnh Hạo, vẫn gặp phải ngăn trở. Hắn từ lạnh một tiếng, kiếm trận Tuế Nguyệt xuất hiện, lập tức trấn áp xuống, thậm chí mở ra đệ thất mệnh, thần thức chỉ ít hơn vạn trượng một trượng, đánh thẳng vào trong Thì Luân.

Trong khi không ngừng lạc ấn, Mạnh Hạo hít một hơi, lập tức Thì Luân thu nhỏ, hóa thành một vệt sáng đen, bị Mạnh Hạo nuốt vào trong miệng, trấn áp trong đan điền, bị bảy Nguyên Anh của hắn đồng thời tế luyện.

Vào lúc này, ngay khi Nguyên Thần linh tiên của Hô Diên lão tổ bị Mạnh Hạo phong ấn lại, trên vùng đất Mặc Thổ, trong Thiên Tòng bộ, bản tôn của Hô Diên lão tổ mặc một bộ trường bào màu trắng đang xếp bằng, đột nhiên rùng mình.

Sắc mặt lão lập tức đỏ bừng, đôi mắt không hề mở ra, nhưng lại phun ra một ngụm máu lớn.

Máu tươi phun ra, bộ dạng vốn đang trung niên của lão, lập tức già đi, mái tóc trở thành hoa râm, làn da xuất hiện nếp nhăn. Không còn là trung niên nữa, mà trở thành một lão già, lại còn một chút khí tức mục ruỗng xuất hiện trên người lão.

Khí tức này mạnh mẽ đến nỗi, gần như khiến sinh mệnh chi hỏa của Hô Diên lão tổ lập tức yếu đi rất nhiều.

Phân thần bị phong, trảm diệt liên hệ với bản thân, đối với lão mà nói, có ảnh hưởng cực kỳ lớn. Nếu là phân thần bình thường thì thôi, có hay không cũng được, nhưng phân thần này thì khác, nó giống như sinh mệnh thứ hai của lão. Lúc này không chỉ tuổi thọ của lão giảm đi, mà tu vi cũng suy giảm một chút, không còn là đỉnh phong, thậm chí sức chiến đấu vào lúc này cũng kém xa trước kia.

Sắc mặt lão trắng bệch, cơ thể run rẩy, hít sâu một hơi, vẫn luôn nhắm chặt mắt không mở, đang muốn trị thương, thân thể lại đột nhiên run lên, bất đắc dĩ đành phải mở mắt.

Đây là lần đầu tiên lão mở mắt trong trăm năm bế quan. Lần mở mắt này không phải viên mãn mà mở ra, cứ như vậy, cũng ngang với việc trăm năm bế quan của lão đổ sông đổ biển. Khoảnh khắc mở mắt ra, như có một cỗ phong bạo xuất hiện trong mắt lão.

Lão nhìn chằm chằm về phía trước, lúc này trong hư không, có ba người từ từ đi ra, càng lúc càng ngưng thực. Đó là một lão giả, một người trung niên và một đứa trẻ áo đỏ.

- Hô Diên đạo hữu, chí bảo đâu?

Đứa trẻ áo đỏ mỉm cười, nhìn Hô Diên lão tổ.

Hô Diên lão tổ hít sâu một hơi, cố nhịn cơn tức giận trong lòng. Ba người này liên thủ mà tới, mới có thể phá được phòng hộ của bộ lạc mình, xuất hiện ở nơi này. Nếu không phải vừa rồi lão quyết đoán bỏ qua bế quan, mở mắt ra, sợ là hiện giờ còn có những vấn đề khác nữa.

Dù sao cùng là Trảm Linh, mối quan hệ thoạt nhìn có vẻ hòa hợp, nhưng trên thực tế hoàn toàn chỉ vì lợi ích. Hiện giờ phân thần của bản thân bị diệt, tu vi không còn đỉnh phong, cho dù không để bọn họ ra tay, bọn họ cũng sẽ nghĩ cách vơ vét một phen.

Vẻ mặt Hô Diên lão tổ âm lãnh, tay phải vung lên, ba tia sáng lập tức bay ra, hạ xuống trước mặt ba người. Đó là một thanh kiếm, một nhành cây và một bình đan dược.

Trong đó, rơi trước mặt đứa trẻ áo đỏ là bình đan dược, hơn nữa theo khí tức dao động, rõ ràng không bằng hai bảo vật kia, có chênh lệch rất lớn.

- Thiên Tòng bộ, hôm nay rời khỏi Thiên Đình liên minh. Nhưng mà… Các ngươi không phải cực kỳ khẳng định, lão phu sẽ ngã xuống trong tay Mạnh Hạo sao?

Sau khi nhả bảo vật ra, Hô Diên lão tổ dửng dưng nói.

Đôi mắt đứa trẻ áo đỏ lóe lên, hai người khác nhìn nhau, hơi mỉm cười, không hề nói gì. Ba người quay thân rời đi, hư vô gợn sóng, đã biến mất.

Cho đến khi xác định ba người đã đi, Hô Diên lão tổ mới phun ra một ngụm máu tươi. Đây là cái giá khi lão mạnh mẽ xuất quan, lúc này thân thể lão có phần mơ hồ, càng thêm già nua, trong mắt lão cũng hiện lên một tia lạnh lùng.

- Với tâm cơ của bọn họ, tất có thể nhìn ra. Ta bằng lòng rời khỏi Thiên Đình liên minh, là để đổi lấy lão tổ Vân Thiên không thừa cơ ra tay, nếu lão ta có thể tiến vào Thiên Đình như ý nguyện. Mà ta bỏ ra ba món bảo vật, mục đích là đổi lấy Man Viêm và Yêu Điệp không ủng hộ tiểu tặc Mạnh Hạo!

Hô Diên lão tổ tính toán sâu xa. Trong trận chiến với Mạnh Hạo, lão đã nhận ra bản thân không phải đối thủ, cũng nhìn ra Mạnh Hạo nhất định sẽ truy sát đến Mặc Thổ, cho nên mới mở miệng lấy cớ cho ba tu sĩ Trảm Linh này, mục đích là đưa bảo vật đi.

Chuyện này mọi người đều hiểu được, không cần thiết phải nói ra.

- Mạnh Hạo!

Hô Diên lão tổ nghiến răng, hít sâu một hơi, một lần nữa nhắm mắt, lão muốn tận lực khôi phục lại đỉnh phong, chỉ có như vậy, mới có thể đấu một trận với Mạnh Hạo!

Đối với Mạnh Hạo, lão hận đến tận xương tủy, đồng thời, cũng kiêng kỵ chưa từng có!

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.