Ngã Dục Phong Thiên

Chương 677: Về Mặc Thổ

Chương 548

Kẻ có vinh hạnh trở thành lôi linh đầu tiên của Mạnh Hạo, tất nhiên là Lý gia lão tổ. Lý gia lão tổ này đã có được tự do thoải mái từ lâu, ở trong mặt nạ Huyết Tiên, rất là tự tại, chỉ cần không có lôi đình đánh lão, chỉ cần Bì Đống không giày vò lão, lão sẽ rất thoải mái rồi.

Về việc tộc nhân Lý gia khi nào có thể tới cứu lão, lão đã không còn chờ đợi một chút nào nữa, gần như đã lãng quên. Lúc này, chuyện lão muốn làm nhất, chính là mỗi ngày đi giày vò Quý Thập Cửu.

Với Lý gia lão tổ mà nói, chuyển tất cả những đau đớn mà mình phải chịu lên người khác, với số lượng gấp bội, là việc sung sướng nhất trong cuộc đời.

Lôi linh thứ hai của Mạnh Hạo, tất nhiên là Quý Thập Cửu, cho dù không phải lão ta tự nguyện, nhưng do Lý gia lão tổ khẩn khoản cầu xin, mới giúp Quý Thập Cửu có được vinh hạnh đặc biệt này.

Mà lôi linh thứ ba, chính là Hô Diên lão tổ vừa bị kéo vào trong mặt nạ huyết sắc, chật vật đến cực điểm, gần như sắp tiêu tán.

Vừa nhìn thấy Hô Diên lão tổ, Lý gia lão tổ lập tức kích động. Lão vừa kích động, thân thể liền bắt đầu phóng điện… Tất nhiên không thể thiếu một phen giày vò.

Thần thức Mạnh Hạo thu lại, không tiếp tục quan sát bảy Nguyên Anh trong đan điền tế luyện Thì Luân nữa. Hắn đứng giữa không trung, Huyết Ngao ở bên cạnh, đang liếm vết thương của mình, trong mắt lộ vẻ hung tàn. Nó có thể cảm nhận được sát cơ của Mạnh Hạo vẫn chưa tiêu tan, mà còn nồng đậm hơn nữa, cũng dẫn tới sát lục của bản thân Huyết Ngao.

Ánh mắt Mạnh Hạo quét qua Tử Hải, phân thần của Hô Diên lão tổ tới đây, không có túi trữ vật, tất cả pháp bảo, đều xuất hiện giữa hư không. Điểm này trước đây hắn còn không rõ ràng lắm, nhưng khi hắn tự mình mượn được tu vi Trảm Linh, mới ngộ ra được.

Tu sĩ Trảm Linh, có lẽ cũng có người dùng túi trữ vật, nhưng phần lớn, đều là mở ra một không gian thuộc về Nguyên Thần của bản thân. Đây cũng là chỗ khác biệt giữa tiên và phàm.

Chẳng qua trong mười phường thị, Mạnh Hạo phá hủy một loạt, diệt sát rất nhiều tu sĩ Nguyên Anh, trong túi trữ vật của bọn họ, có rất nhiều vật phẩm, cũng giúp Mạnh Hạo bổ sung một phần những hao tổn sau khi hoàn thành Nguyên Anh thứ bảy.

Trầm ngâm, tộc nhân Ô Thần bộ trên Tử Hải dần tụ tập. Ai nấy nhìn Mạnh Hạo, vẻ mặt kích động. Trận chiến vừa rồi, bọn họ ở nơi xa, không thể nhìn thấy, nhưng vẫn mơ hồ có thể cảm nhận được trận đấu kinh tâm động phách này.

- Phân thần của Hô Diên lão tổ, không biết có được bao nhiêu thành tu vi của bản thể… Chẳng qua so đấu, cũng có thể nhận ra, phân thần của lão, không giống bình thường.

Mạnh Hạo trầm tư một chút, nở nụ cười, cho dù có được mấy thành tu vi, hắn cũng không thể vì đối phương mạnh mẽ mà rút lui.

- Ngoài ra ba tu sĩ Trảm Linh kia cũng thú vị, còn có vừa rồi Hô Diên lão tổ thỉnh bọn họ ra tay, cũng ẩn chứa thâm ý. Những tu sĩ Trảm Linh này, ai cũng mưu kế sâu xa, không thể coi thường.

Mạnh Hạo hơi suy tư, cúi đầu nhìn tộc nhân Ô Thần bộ phía dưới, ánh mắt lấp lánh.

- Chúng ta… Về Mặc Thổ!

Mạnh Hạo vung tay phải, lập tức cả Tử Hải ầm vang, một cự nhân Tử Hải khổng lồ đứng dậy từ mặt biển, nước biển rơi xuống, tạo thành những tiếng nổ lớn. Tiếp đó, người khổng lồ thứ hai, thứ ba lần lượt xuất hiện.

Trong chớp mắt, trên Tử Hải, có bảy cự nhân Tử Hải đứng sừng sững. Bảy cự nhân này, mỗi người đều lớn cỡ ngàn trượng, lúc này xuất hiện, tất cả đều có khuôn mặt mơ hồ, nhưng vẫn có thể hơi nhìn ra được, đó là vẻ mặt của Mạnh Hạo.

- Chúng ta đi!

Mạnh Hạo khoanh chân ngồi trên mình Huyết Ngao, phi hành trên trời, còn bảy cự nhân thì chạy theo ở dưới, khiến cho sóng biển cuộn dâng về bốn phía, mang theo tộc nhân Ô Thần bộ chạy về Mặc Thổ.

Từ xa nhìn lại, giống như Tử Hải trở mình, được Mạnh Hạo điều khiển, từ từ lao tới.

Dần dần, trên Tử Hải, u hồn vô tận dần ngưng tụ lại, cho đến khi tiến tới gần đại môn Mặc Thổ, số u hồn trên mặt biển, đã đến gần một trăm ngàn.

Những u hồn này trôi nổi, theo bảy cự nhân, theo Tử Hải cuộn trào, dồn về Mặc Thổ.

Một đường càn quét, không có bất cứ lực lượng nào có thể ngăn trở, nước biển bắn tung, không ngừng nổ vang, kinh động đến Mặc Thổ, chấn động tất cả các thế lực ở Mặc Thổ.

Khi hình dáng bảy cự nhân bị những tu sĩ Mặc Thổ ở xa xa nhìn thấy, trên Mặc môn, đã ngưng tụ mấy chục ngàn tu sĩ, ai nấy như gặp đại địch, nhìn sóng biển cuộn trào bên dưới.

Nhưng ngay khi bọn họ nhìn thấy, sóng biển ầm vang, sóng lớn đã tràn tới, đánh thẳng vào Mặc môn, phát ra tiếng nổ kinh thiên. Mặc môn chấn động rất mạnh, sơn mạch xung quanh, cũng đều rung động, rất nhiều đá vụn rơi xuống, tất cả mọi người trên Mặc môn ai nấy đều kinh hãi.

Chính lúc này, Mạnh Hạo giữa không trung đang xếp bằng trên mình Huyết Ngao. Huyết Ngao lao tới, vừa mới tới gần, lập tức có mấy chục tu sĩ nhào tới, muốn ngăn cản nó.

Nhưng bọn họ vừa mới xuất hiện, Huyết Ngao lập tức ngẩng đầu tru lên, khí tức Trảm Linh lan ra, Phương Thốn xuất hiện. Trong tiếng nổ, mấy chục tu sĩ Nguyên Anh đồng thời phun máu tươi, toàn bộ bay ngược lại, ai nấy vẻ mặt kinh hãi, có vẻ không thể tin tưởng, lại càng sợ hãi đến cực điểm.

- Dị yêu Trảm Linh!

- Đây là… Trảm Linh chi thú!

Cùng lúc mấy chục tu sĩ Nguyên Anh kia rút lui, Huyết Ngao đã đánh tới, bay thẳng về phía đại môn Mặc Thổ, xông vào trong Mặc Thổ. Đồng thời, trong sóng biển, bảy cự nhân cũng nhảy lên từ mặt biển, lập tức xông qua Mặc môn, đặt chân lên vùng đất Mặc Thổ.

- Đó… Đó là gì, cự nhân do Tử Hải ngưng tụ mà thành!

- Hắn lại… Lại có thể khống chế Tử Hải!

- Không thể nào, làm sao mà lại có người có thể khống chế Tử Hải chứ. Ta biết hắn, hắn là đồ đằng Thánh Tổ của Ô Thần bộ năm đó…

Khi bảy cự nhân hạ xuống đất, cả mặt đất đều chấn động, tu sĩ Mặc Thổ trên Mặc môn ai nấy vẫn còn kinh hãi, thì giọng nói của Mạnh Hạo vang vọng giữa không trung.

- Ta là đồ đằng Thánh Tổ của Ô Thần bộ. Thiên Tòng bộ muốn diệt Ô Thần bộ ta, hôm nay đến Mặc Thổ, chỉ vì Thiên Tòng bộ, chỉ để trảm toàn tộc Thiên Tòng bộ!

- Phân thần của Hô Diên lão tổ, đã bị Mạnh mỗ trảm sát, các bộ Mặc Thổ, ai cản đường ta, Tử Hải vô tình, tất sẽ lan lên Mặc Thổ!

Giọng nói Mạnh Hạo vang lên, Tử Hải bên ngoài Mặc môn, lập tức ầm vang, đồng thời, mấy trăm ngàn u hồn, cũng lao tới, xông vào Mặc Thổ.

Giọng nói Mạnh Hạo vang vọng, bảy cự nhân cất bước, khiến cho mặt đất rung động, mấy trăm ngàn u hồn gào thét, che lấp trời đất, tất cả mọi thứ, khiến cho mấy chục ngàn người hít mạnh. Vào lúc này, mấy chục ngàn người trên Mặc môn, lại không có một ai ra tay ngăn trở.

Bọn họ… Căn bản không thể ngăn cản, cho dù là bảy cự nhân hay mấy trăm ngàn u hồn, rồi cả Trảm Linh chi thú, còn có Tử Hải đang gầm thét ngoài Mặc môn. Tất cả đều không phải thứ mà bọn họ có thể lay chuyển.

Nhất là, theo lời nói của Mạnh Hạo, phân thần của Hô Diên lão tổ đã bị trảm sát, chuyện này lập tức chấn động tâm thần tất cả mọi người, nhưng đa số không hề tin lời nói này.

Nhưng cho dù thế nào, Mạnh Hạo lúc này, đã không phải người mà bọn họ có thể ngăn cản. Mấy chục ngàn người không hề chậm trễ truyền việc này về bộ lạc của mình, còn về giải quyết thế nào, phải xem lựa chọn của các bộ lạc.

Nhưng khiến bọn họ kinh hãi là, khi truyền âm của bọn họ truyền về các bộ lạc, thì không bộ lạc nào ở Mặc Thổ không lập tức truyền lệnh, nghiêm cấm tộc nhân các bộ lạc, tham dự vào phân tranh giữa Ô Thần bộ và Thiên Tòng bộ.

Trên đường đi, Mạnh Hạo không gặp bất cứ cản trở nào, tất cả bộ lạc ở Mặc Thổ, đều né tránh, để bảy cự nhân rảo bước trên mặt đất.

Mấy trăm ngàn u hồn, gào thét tràn tới, còn cả Huyết Ngao của Mạnh Hạo, nơi nó đi qua, khí tức Trảm Linh lộ ra, ngày hôm nay… Tên của Mạnh Hạo, hoàn toàn chấn động cả Mặc Thổ.

Gần như ngay khi Mạnh Hạo bước vào Mặc Thổ, dựa theo chỉ dẫn của đám người Ô Linh, đi về phía Ô Thần bộ đang ở. Lúc này bên ngoài Ô Thần bộ, chiến tranh vẫn tiếp diễn.

Hắc Long bộ rời đi, dẫn theo ba thành lực lượng của Kim Ô Hắc Long bộ, khiến thực lực Ô Thần bộ lạc giảm xuống không ít, chiến tranh, đã kéo dài đến hơn nửa tháng rồi.

Lúc này vẫn còn đang tiếp tục. Cả Ô Thần bộ, hiện giờ có hơn năm mươi ngàn tộc nhân, gần như đều được đưa ra chiến đấu, một lượng lớn yêu đàn chém giết, Đại Mao và những đồ đằng Thánh Tổ khác, như không hề biết mệt, lâm vào trong điên cuồng.

Thiên Tòng bộ, đưa ra gần như là lực lượng toàn tộc, hơn một trăm ngàn tu sĩ, dẫn theo rất nhiều dị yêu, lại thêm đồ đằng Thánh Tổ của bọn họ. Trong trận chiến giữa hai bộ lạc này, cả hai đều tử thương nặng nề.

Vốn dĩ Ô Thần bộ không phải đối thủ, nhưng đằng điều Kinh Thứ tuân theo sứ mệnh năm đó Mạnh Hạo giao cho, bao bọc Ô Thần bộ. Kinh Thứ lan tràn, ngăn cản từng đợt sát cơ của Thiên Tòng bộ.

Máu tươi, nhuốm đầy mặt đất, hai bộ lạc chiến đấu, đã đến cao trào, tiếng chém giết liên tục vang lên, kinh thiên động địa.

Trận pháp của Kim Quang Giáo, cũng là một nguyên nhân giúp Ô Thần bộ có thể kiên trì đến hiện tại, còn cả Anh Vũ, Bì Đống, Thiên Phương thú ra tay, với Thiên Tòng bộ mà nói, cũng là một trận huyết chiến.

Hai bên đã chém giết đến đỏ mắt, trong tiếng nổ, dị yêu giữa không trung, điên cuồng chém giết, thời gian dần trồi, cục diện càng lúc càng nguy hiểm cho Ô Thần bộ.

Trên bầu trời, Thiên Tòng bộ có hơn trăm tu sĩ Nguyên Anh, hình thành uy áp bức người, lại còn hơn hai mươi đồ đằng Thánh Tổ, cho dù không phải Trảm Linh, nhưng dao động của Nguyên Anh viên mãn, vẫn rất kinh người.

Tộc nhân bình thường càng nhiều, dị yêu gầm thét, khiến phong vân biến sắc.

Thiên Tòng bộ dù sao cũng là bộ lạc lớn, tích lũy sâu dày, lại gần như là toàn tộc xuất chiến, Ô Thần bộ căn bản không phải đối thủ. Hiện giờ Ô Thần bộ không ngừng co rụt lại, hoàn toàn lui vào trong trong phạm vi Kinh Thứ, tất cả dị yêu, tất cả tộc nhân, đều vô cùng mỏi mệt, nhưng bọn họ không hề tuyệt vọng.

Trong bộ lạc, có bức tượng Mạnh Hạo, bọn họ vây quanh bức tượng, kêu tên Thánh Tổ. Được sự dẫn dắt của những tộc nhân trải qua đợt di chuyển năm đó, những người đời sau như tự mình cảm nhận được, nhiệt huyết dọc con đường di chuyển từ phía bắc Tây Mạc tới Mặc Thổ, thông qua chuyện xưa những tộc nhân lớn tuổi kể lại.

Nhưng kết cục thất bại, vẫn dần dần xuất hiện, đằng điều Kinh Thứ bảo vệ, cũng dần dần xuất hiện tình trạng tan vỡ, nhưng nó… Vẫn đang kiên trì.

Giống như Đại Mao, man cự nhân cũng đang kiên trì, không hề sợ chết, có vẻ điên cuồng, chấp nhất, mang theo sứ mệnh năm đó khi Mạnh Hạo rời đi giao cho chúng, cho dù là tử vong, cũng vẫn bảo vệ Ô Thần bộ.

Đại Mao toàn thân đẫm máu, man cự nhân mất đi một con mắt, nhưng vẫn hung hãn như trước.

Trong Thiên Tòng bộ, Trương Văn Tổ lạnh lùng nhìn phía dưới, tay phải vung lên, liền chộp lấy một tộc nhân Ô Thần bộ, bóp chặt cổ người đó, siết mạnh một cái, rắc một tiếng, liền bị siết đứt.

Tháp Tạp tộc, Vân Sơn tộc, Cửu Tinh tộc, ba tộc các ngươi ra tay từ bên phải!

- Phi Vân tộc, Hồng Sơn tộc, Bành Lai tộc, các ngươi đánh từ bên trái!

- Trận chiến này, sắp kết thúc rồi, tộc nhân Thiên Tòng chủ bộ, đánh thẳng tới… Đạp bằng nơi này. Ô Thần bộ, già trẻ lớn bé, không lưu một mạng!

Trương Văn Tổ dửng dưng nói, trong mắt lóe lên sát cơ, gã chính là kiêu tử chủ trì trận chiến này của Thiên Tòng bộ.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.