Chương 558
- Ngươi dám!!
Hô Diên lão tổ hét lớn một tiếng, thân thể nhoáng lên một cái, trực tiếp chấn động tất cả lực lượng nghịch chuyển của Tuế Nguyệt, Phong Yêu đệ bát cấm của Mạnh Hạo cũng theo đó sụp đổ.
Trong mắt Hô Diên lão tổ lộ ra sự châm chọc, trong lòng của lão tuyệt không lo lắng roi xương rắn bị lấy đi. Bản thân vật này là do huyết mạch tổ tiên của Thiên Tòng bộ bọn họ biến thành, ngoại trừ người có huyết mạch, không ai có thể sử dụng.
Mà cho dù là Thiên Tòng bộ trước khi chưa bị diệt tộc, cũng chỉ có một mình Hô Diên Vân Minh lão, có tư cách kích phát huyết mạch, khống chế bảo vật này.
Lại càng không cần phải nói đến hiện tại.
Cho nên, Hô Diên lão tổ không chút nào sốt ruột, ngược lại có loại ý vị trêu chọc, thân thể nhoáng lên một cái, căn bản không lo lắng xà tiên, mà khi tay phải nhấc lên, thần thông biến ảo, trực tiếp chém về phía Mạnh Hạo.
Sự cắn trả của Thì Luân, sự bắn ngược của đệ bát cấm, hết thảy điều này, toàn bộ ở trong phút chốc, ngưng tụ ở trên người Mạnh Hạo. Sắc mặt Mạnh Hạo lập tức tái nhợt, lại phun ra một ngụm máu tươi, trạng thái Huyết Tiên Trảm Linh của hắn, cũng khoảnh khắc biến mất, mặt nạ huyết sắc rơi xuống, Huyết Ngao suy yếu bay ra. Tu vi của Mạnh Hạo, trực tiếp từ Trảm Linh, về lại đệ thất mệnh.
Nhưng trên mặt hắn sự quyết đoán và kiên định, chẳng những không giảm thiểu, ngược lại càng thêm mãnh liệt, nắm lấy đoạt về xà tiên gần trong gang tấc, trở thành người đầu tiên chạm vào roi này sau khi nó xuất hiện.
Vào khoảnh khắc chạm tới xà tiên đó, tâm thần Mạnh Hạo lại chấn động, một luồng phản chấn mãnh liệt hơn truyền ra từ trên xà tiên này. Nó dường như nhận thấy được Mạnh Hạo không nắm giữ huyết mạch của roi này, giống như cho rằng đã bị làm bẩn, trong toàn bộ roi, hơi thở hủy diệt long trời lở đất, ầm ầm bùng nổ.
- Chính ngươi muốn chết.
Sự châm chọc của Hô Diên lão tổ càng đậm, thần thông tràn ngập, nháy mắt sẽ rơi về phía Mạnh Hạo.
Giờ phút này cường nhân Trảm Linh bốn phía, cũng khó hiểu. Tộc nhân trong bảy thành bộ lạc của Mặc Thổ, sau khi thấy một màn như vậy, cũng đều lộ ra vẻ không thể tin được.
- Hắn muốn làm gì? Sao lại chọn lựa như vậy!
Đóa Lan nhăn lại đôi mi thanh tú.
- Sư đệ, ngươi thế nào vậy, ôi ôi, sao lại không khôn ngoan như thế, roi đó có tác dụng gì chứ!
Chu Đức Khôn càng lo lắng, hận không thể hô ra tiếng rồi truyền vào quầng sáng.
Hứa Bạch mở to mắt, Trần Mặc bên cạnh cũng co rút hai mắt lại. Hai người nhìn nhau một cái, đều thấy được sự nghi hoặc trong mắt nhau.
- Dựa theo sự lý giải của ta đối với hắn, hắn chưa bao giờ làm chuyện không nắm chắc!
Hứa Bạch chắc như đinh đóng cột.
- Hay là… Hắn có biện pháp sử dụng xà tiên Thiên Tòng!
Tâm thần Trần Mặc chấn động, nghĩ tới đáp án mà ngay cả y cũng cho rằng là không thể nào.
- Cho dù hắn thật có biện pháp sử dụng, nhưng làm sao tránh được sự cắn trả với tuyệt sát của Hô Diên lão tổ trước mắt!
Trong khoảnh khắc tất cả mọi người đều kinh hãi, trong sự cắn trả ầm ầm mà đến của xà tiên, trong nháy mắt thần thông của Hô Diên lão tổ tới gần, Mạnh Hạo đột nhiên vỗ túi trữ vật, lập tức không chút do dự lấy ra yêu linh trong đó.
Hung hăng bóp một cái, yêu linh lập tức nổ bung, hóa thành vô số điểm ánh sáng. Những hào quang này khoảnh khắc bao trùm lấy thân thể Mạnh Hạo, cũng bao trùm cả Anh Vũ và Bì Đống. Hai đứa chúng nó bắt đầu từ khi khai chiến, đã biến mất vô ảnh, chui vào trong gương đồng của Mạnh Hạo.
Cùng bị bao phủ rồi dần dần trong suốt, còn có Huyết Ngao.
Khiến cho sự cắn trả của xà tiên, giống như nhảy vào hư không, xuyên thấu qua, còn có thuật pháp thần thông của Hô Diên lão tổ, nhìn như dừng ở trên người Mạnh Hạo, nhưng thân thể Mạnh Hạo hư ảo, ở trong sự tràn ngập của ánh sáng, thần thông của lão, dường như xuyên thấu qua.
Giờ phút này tất cả thần thức Trảm Linh bốn phía, đều đồng loạt chấn động, nhìn cảnh tượng này. Bọn họ tận mắt thấy, thân thể Mạnh Hạo rất nhanh biến mất, cùng biến mất, còn có chí bảo của Thiên Tòng bộ.
Xuyên qua quầng sáng, tu sĩ trong bảy thành bộ lạc nhìn thấy hình ảnh này, đều hít sâu một hơi, trong mắt lộ ra kỳ quang, đối với thủ đoạn của Mạnh Hạo, có ấn tượng trực quan hơn.
- Hóa ra là như vậy!
Hai mắt Trần Mặc nheo lại, trong lòng lại không thể không thừa nhận, phương pháp này của Mạnh Hạo, quả thực là phương thức tốt nhất!
- Có lẽ hắn là vì xà tiên đó, nhưng nhiều hơn nữa, hẳn là phát hiện khó phân thắng bại trong thời gian ngắn, vì dẫn Hô Diên lão tổ đi, bảo hộ Kim Ô tộc.
Hứa Bạch không mở miệng, lặng yên nói thầm trong lòng.
Chu Đức Khôn cũng nhẹ nhàng thở ra, còn có Triệu Phương của Vân Thiên đại bộ, giờ phút này tâm thần còn đang chấn động, thì bỗng nhiên vẻ mặt biến đổi. Khi cúi đầu, trong túi trữ vật của y, lập tức có yêu linh bay ra, hóa thành ánh sáng, quấn quanh toàn thân y.
Chỗ Đóa Lan, giờ phút này cũng như thế, yêu linh bay ra, ánh sáng tràn ngập thân thể, khiến cho nàng dần dần mơ hồ, lực lượng truyền tống, khuếch tán bốn phía.
Giờ phút này, nơi Mạnh Hạo và Hô Diên lão tổ giao chiến.
- Hô Diên lão tổ, chí bảo này, Mạnh mỗ từ chối thì bất kính, ngươi cũng có yêu linh, ở Yêu Tiên cổ giới, Mạnh mỗ chờ ngươi tiếp tục một trận!
Thân thể Mạnh Hạo rất nhanh trở nên mơ hồ, hắn nhìn Hô Diên lão tổ, bình tĩnh mở miệng.
Hô Diên lão tổ gắt gao nhìn chằm chằm Mạnh Hạo, hai mắt nháy mắt đỏ thẫm, sát ý càng mãnh liệt. Xà tiên Thiên Tòng đó, là chí bảo của Thiên Tòng bộ, cũng chính là thủ đoạn mà lão ẩn giấu chuẩn bị cho chính mình, sau khi bản thân bước vào Yêu Tiên cổ giới.
Thậm chí, vật ấy, là thứ lão phải tìm kiếm một vật phối hợp khác ở Yêu Tiên cổ giới, phải có được hai thứ này, mới có thể khiến lão mò ra được dấu vết của Trảm Linh đệ nhị đao.
- Ngươi lấy đi bảo vật đó, ta sẽ đi tiêu diệt toàn Kim Ô tộc của ngươi!
Hô Diên lão tổ áp chế sự tức giận, âm u lạnh lẽo mở miệng. Sự phẫn nộ của lão, đã đến cực hạn, đối với Mạnh Hạo, lão hận đến thấu xương. Đối phương đầu tiên là đoạt đi Thì Luân của phân thần, bây giờ lại đoạt đi chí bảo của bản tôn.
Hết thảy những việc này, đối với một tu sĩ Trảm Linh mà nói, nhất là ngay trước mặt toàn bộ tu sĩ Mặc Thổ, đó là việc vô cùng nhục nhã!
- Lão đã không có khả năng làm được.
Mạnh Hạo thản nhiên mở miệng, sắc mặt Hô Diên lão tổ đột nhiên biến đổi. Trong túi trữ vật của lão, giờ phút này yêu linh tự động bay ra, yêu linh đó nhanh chóng lấp lánh, trực tiếp hóa thành vô số điểm ánh sáng, bao phủ toàn thân Hô Diên lão tổ, khiến thân thể lão, dần dần trong suốt.
- Ngươi hẳn là cũng phát hiện, yêu linh tiếp xúc, có thể đẩy nhanh mở ra truyền tống.
Khi Mạnh Hạo thản nhiên mở miệng, ngẩng đầu nhìn khoảng không trên trời, nhìn nơi mình sắp phải đi, Yêu Tiên cổ giới.
Hô Diên lão tổ hít sâu, vẻ mặt bỗng nhiên bình tĩnh trở lại, nhìn Mạnh Hạo thật sâu, không nói gì nữa, xoay người nhoáng lên một cái, thân thể càng phát ra lực truyền tống mạnh hơn. Cũng chỉ trong chớp mắt, dưới sự chủ động của lão, cả người lão hóa thành một dải cầu vồng, lao thẳng lên không trung, trong phút chốc, tiêu tan trong hư vô, từng trận sóng gợn do truyền tống quanh quẩn tám hướng.
Cái nhìn trước khi đi, khiến hai mắt Mạnh Hạo hơi hơi co rụt lại.
- Mạnh đạo hữu an tâm đi đi, Kim Ô tộc, lão phu sẽ chiếu cố một phần.
Đúng lúc này, trong số thần thức Trảm Linh ở bốn phía, thần thức của đứa trẻ áo bào đỏ của Vân Thiên đại bộ, bỗng nhiên mở miệng, truyền ra thần niệm.
Thân thể Mạnh Hạo giờ phút này đã biến mất hơn phân nửa, không thể khống chế đang phải nhanh chóng bay lên. Sau khi nghe thấy lời này, hắn lập tức cúi đầu, nhìn về phía thần thức của đứa trẻ áo bào đỏ truyền đến thần niệm ở bên trong mấy thần thức Trảm Linh ở bốn phía.
- Tuổi tác lão phu đã không nhỏ, đã chặt đứt tâm niệm muốn trảm đao thứ hai. Chỉ cầu sinh thời, Vân Thiên đại bộ của ta tồn tại lâu dài, có thể tận mắt thấy, Trảm Linh thứ hai xuất hiện.
- Ta giúp ngươi chiếu cố Kim Ô tộc, một ngày còn lão phu, sẽ không ai dám trêu chọc Kim Ô tộc. Nhưng ngươi phải đáp ứng lão phu, ở Yêu Tiên cổ giới, chiếu cố bộ của ta… Thánh tử Triệu Phương!
- Nếu gặp việc vượt qua phạm vi năng lực của ta, không chịu trách nhiệm sinh tử!
Mạnh Hạo trầm mặc. Thân thể trong khoảnh khắc xông lên bầu trời, chậm rãi mở miệng, truyền ra thần niệm.
- Chiếu cố là được, lời hứa của ngươi, lão phu tin tưởng.
Đứa trẻ áo bào đỏ rất hào hiệp.
Mạnh Hạo không nói lời nào nữa. Giao dịch này, hắn sẽ không cự tuyệt, giờ phút này thân thể ầm một tiếng, bất chợt đi thẳng đến không trung, tốc độ cực nhanh, một cái chớp mắt đã đến cuối bầu trời. Trong nháy mắt thân thể biến mất, hắn cúi đầu, nhìn về phía mặt đất.
Trên mặt đất, hắn nhìn thấy toàn bộ Mặc Thổ, thấy được khu vực của Kim Ô tộc, cùng lúc đó, hắn lại thấy được, trên mặt đất Mặc Thổ, trừ mình và Hô Diên lão tổ đã truyền tống đi, còn có bốn dải cầu vồng, đang phóng lên cao.
Một chiếc trong đó, chính là Triệu Phương của Vân Thiên đại bộ, còn có một người, lại là Đóa Lan của Yêu Điệp đại bộ mà Mạnh Hạo có chút quen mắt, trong chiếc cầu vồng thứ ba, lại là một lão già.
Lão già đó thoạt nhìn diện mạo xấu xí, nhưng tu vi rõ ràng cũng là Trảm Linh, chỉ có điều kỳ quái là lão không phải bay ra từ bộ lạc nào, mà là ở vị trí Nam Vực sát gần Mặc Thổ, bay ra!!
Chiếc cầu vồng thứ tư, là ở trên Tử Hải Tây Mạc, vì khoảng cách khá xa, Mạnh Hạo chỉ có thể cảm nhận được, mà nhìn không thấy là ai, nhưng suy nghĩ chút, thì nhất định là Chỉ Hương rồi.
Ngay khi Mạnh Hạo muốn thu hồi ánh mắt, khoảnh khắc thân thể biến mất toàn bộ, tâm thần hắn bỗng nhiên chấn động, mạnh mẽ nhìn về phía nam Vực.
Ở phương hướng Nam Vực, giờ phút này Mạnh Hạo thấy được chiếc cầu vồng thứ năm, chẳng qua khoảng cách quá xa, Mạnh Hạo chỉ có thể thoáng nhận ra, nhưng không cách nào thấy rõ người trong cầu vồng, là ai.
Thậm chí hắn mơ hồ cảm thấy, dường như truyền tống như vậy trong Nam Vực, tuyệt không phải chỉ có một, mà là nhiều hơn.
- Nam Vực đi Yêu Tiên cổ giới, là ai…
Mang theo nghi vấn như vậy, thậm chí trong lòng còn mơ hồ có một chút chờ mong đối với cố nhân, Mạnh Hạo biến mất trên bầu trời.
Hắn không nhận thấy được, trên thực tế, không chỉ là Nam Vực và Mặc Thổ có truyền tống xuất hiện, giờ này khắc này, trên mặt đất Đông Thổ, cũng có ánh sáng truyền tống, phóng lên cao.
Có ba cái, đến từ… Phương gia!
Trong cầu vồng truyền tống của Phương gia, có hai nam một nữ, vị nữ tử trong đó, chính là nữ tử tính khí táo bạo bá đạo mà Mạnh Hạo ghi nhớ khắc sâu… Phương Du!
Trong tổ trạch Quý gia, một bóng dáng thanh niên hư ảo, đứng ở nơi cao nhất đại điện, khi cúi đầu, nhìn về năm nam bốn nữ phía dưới. Trên mặt chín người đó, đều mang theo vẻ cung kính, giờ phút này trên người của bọn họ, đều có ánh sáng yêu linh lóng lánh, lực lượng truyền tống đang rầm rầm mở ra, nhưng trong ánh mắt thanh niên hư ảo, mặc cho lực truyền tống đó vận chuyển, cũng đều không thể khiến chín người đó lên không.
- Yêu Tiên cổ giới, ngàn năm mở một lần, vì Tử Hải Tây Mạc, cho nên chỉ thuộc về Nam Thiên chi địa, tam đại chủ tinh còn lại không thể tham dự vào trong đó. Cổ giới mở, cũng đại biểu việc tranh đoạt tiên lộ ngàn năm đã mở ra.
- Quy luật của Đệ Cửu Sơn Hải, bất kỳ một chủ tinh nào, một ngàn năm, chỉ có một người có thể thành Tiên!
- Tranh tiên đã bắt đầu, Phong Tiên đài đang từ từ thức tỉnh, sẽ tự động áp chế các đời Vấn Đạo, lấy sinh tử uy hiếp, không để cho bọn họ đoạt tiên lộ. Nhưng luôn luôn có cá lọt lưới, luôn luôn có người liều chết tranh giành.
- Cho nên mặc dù tiên lộ đang ở phía trước các ngươi, nhưng đối thủ của các ngươi, không chỉ có tu sĩ cùng thế hệ, còn có Trảm Linh và Vấn Đạo thế hệ trước. Bọn họ đều đang đợi con đường thành Tiên một ngàn năm này.
- Một ngàn năm tương lai, sẽ rất thú vị, mọi người cùng đoạt tiên lộ, một người thành, thì mọi người đều không thành!
- Lúc này Yêu Tiên cổ giới mở ra, có người may mắn, trên đường thành Tiên có thể đã đi nhiều hơn một bước so với người bên ngoài. Ta không hi vọng, một ngàn năm này, người thành Tiên, không phải tộc nhân của Quý gia ta!
Thanh niên nhàn nhạt mở miệng, tay phải vung lên, thân thể chín người phía dưới lập tức chấn động, khoảnh khắc phóng lên cao, lực lượng truyền tống bùng nổ toàn diện.
Người Quý gia, tham ngộ và tiến vào Yêu Tiên cổ giới, nhất định cũng là thiên kiêu, chứ không phải là tộc nhân trong danh sách chuẩn Quý tử mà năm đó bị Mạnh Hạo giết chết, mà là kiêu tử chân chính ở trong danh sách Quý tử chính thức.
Ở Bắc Mạc, cũng có ánh sáng truyền tống như vậy, phóng lên cao.
Yêu Tiên cổ giới mở ra, không phải chuyện của một mình Tây Mạc, đối với toàn bộ Nam Thiên chi địa mà nói, đều cực kỳ quan trọng. Đây là một hồi thịnh yến, tập hợp tất cả thiên kiêu của toàn bộ Nam Thiên chi địa, Nam Vực, Tây Mạc, Đông Thổ, Bắc Mặc!
Nó đại biểu, sự khai mở của tranh đoạt tiên lộ!






