Ngã Dục Phong Thiên

Chương 688: Gặp Lại. Đó Là Hữu Duyên

Chương 559

Hơn mười dải cầu vồng truyền tống, đồng loạt phóng lên cao từ Nam Thiên chi địa, dâng lên tầng tầng sóng gợn, cuốn động bầu trời của toàn bộ Nam Thiên chi địa. Dưới sự bao trùm và khuếch tán của ánh sáng truyền tống đó, trời đất biến sắc, phong vân biến mất.

Toàn bộ Nam Thiên chi địa, liên tục ba ngày… Không có đêm tối!

Ba ngày này, Nam Vực, Mặc Thổ, Bắc Mạc, Đông Thổ, thậm chí bao gồm cả Thiên Hà Hải, toàn bộ Nam Thiên chi địa, đông đảo lão tổ của các tông môn, đều ngẩng đầu nhìn bầu trời.

Trong lòng bọn họ đều biết rõ, tranh giành tiên lộ… Bắt đầu từ giờ khắc này, hoàn toàn bắt đầu.

Cùng lúc đó, cũng có nhiều người đều nhận thấy được, sau ba ngày liên tục sáng tỏ không có đêm tối đó, linh khí của Nam Thiên chi địa, lập tức nồng đậm hơn. Tất cả khu vực, ngoại trừ Tây Mạc, toàn bộ đều nồng đậm hơn ít nhất gấp ba lần!

Còn có một số địa phương, thậm chí xuất hiện sự bùng nổ gấp mười, thậm chí một số khu vực đặc thù, loại bội số này gần như khủng bố, khiến cho Nam Thiên chi địa, nháy mắt khác biệt hẳn với lúc trước. Độ nồng đậm của linh khí, giúp cho tu hành trở nên đơn giản, trên cả vùng đất, còn có hơn một trăm nơi có linh tuyền, một lần nữa bùng nổ từ sự khô cạn.

Không chỉ linh khí nồng đậm, trong thiên địa, hết thảy quy luật, đều trở nên loãng đi, dường như có thể bị đắp nặn lại một lần nữa. Tuy rằng nếu thế sẽ khiến tu sĩ cảm ngộ khó khăn hơn, nhưng lại càng dễ đặt dấu vết, ấn ký của bản thân trong quy luật vô hình.

Kinh người nhất, là khi không trung lần nữa xuất hiện đêm tối, sao trời lại mơ hồ biến hóa. Tất cả vị trí sao trời, như bị thay đổi, bày ra trước mặt mọi người, như về lại viễn cổ.

Đây, mới là bầu trời sao chân chính, sự xuất hiện của vùng trời sao này, như thể đã mở ra phong ấn nào đó, khiến cho cả Nam Thiên chi địa… Có thể xuất hiện tiên!

Hết thảy biến hóa này, oanh động toàn bộ tu sĩ của Nam Thiên chi địa, khi rất nhiều người đều mờ mịt kinh ngạc vui mừng, thì chỉ có một số ít cường nhân, trong mắt của bọn họ, đều hiện lên vẻ chấp nhất mãnh liệt.

Tranh giành tiên lộ, đối với bọn họ mà nói, cũng đã bắt đầu, từng người bọn họ đều đã sống qua ngàn tuổi, đã trải qua đợt tranh giành tiên lộ một ngàn năm trước đó, sau khi thất bại, thì yên lặng chờ đợi đến nay.

Thậm chí trong số bọn họ, có người đã đợi không chỉ mấy ngàn năm!

Giờ phút này, bọn họ không hề nóng vội. Sinh mệnh dài lâu, khiến cho bọn họ biết được, mỗi một lần tranh giành tiên lộ mở ra, càng gần đến cuối cùng, quy luật thiên địa lại càng loãng, một người một núi, xuất hiện thiên địa, khả năng thành công, cũng sẽ càng lớn!

Cho nên, mặc dù bọn họ chờ mong, nhưng lại không thể nóng vội!

Nam Thiên chi địa. Hoàn toàn chấn động!

Khi Nam Thiên chi địa chấn động, thì giờ phút này, trong trời sao vô tận, có một con sông dài, uốn quanh vô số sao trời rực rỡ, trong trời sao mênh mông, cuồn cuộn mà chảy.

Sao trời ẩn chứa trong dải ngân hà này, là do vô số mảnh vỡ cấu thành, mà trong vô số những mảnh vỡ này, xen lẫn hơn mười người… Là những tu sĩ từ Nam Thiên chi địa, được truyền tống đến.

Mạnh Hạo, cũng đang ở trong đó, chỉ bất quá hắn vẫn nhắm hai mắt, không hề nhúc nhích, mà trong ngân hà, tất cả người đến, đều là như thế.

Bọn họ không nhìn thấy được nhau, cũng không biết có những ai… Vào lúc này đây, sẽ bước vào Yêu Tiên cổ giới.

Thời gian trôi qua, không biết trôi qua bao lâu, bầu trời sao hoàn toàn yên tĩnh, không có chút tiếng động nào, chỉ có dòng sông sao trời này, đang không ngừng chảy xuôi, mang theo mọi người, rời xa Nam Thiên Tinh. Thời gian dần qua, mọi người đã đến gần nơi mà trước đây Mạnh Hạo đã từng tới, Đạp Tiên Kiều.

Đạp Tiên Kiều sụp đổ vỡ vụn đó, vẫn sừng sững trong trời sao, mặc cho ngân hà tiến đến, gào thét mà chảy qua trên nó.

Nhưng khi ngân hà chảy xuôi, trong nháy mắt đi qua Đạp Tiên Kiều, bỗng nhiên… Trên Đạp Tiên Kiều đó, có vô số điểm ánh sáng, trong phút chốc chớp động một chút. Những điểm sáng đó tràn ngập tất cả khu vực của Đạp Tiên Kiều, rậm rạp, vô số, chúng nó lấp lánh, giống như không có quy luật nào, nhưng ở chính giữa Đạp Tiên Kiều, nơi mà không ai có thể thấy rõ, trên một khối đá vụn, trong những điểm ánh sáng đông đảo đang chớp nháy, lại có hai điểm sáng, tựa như ánh mắt, nhấp nháy, nhấp nháy.

Nếu như có thể chụp lại cảnh tượng này thành hình ảnh, nếu như có thể phóng đại vô hạn bức ảnh đó, như vậy có thể nhìn thấy, theo sự phóng đại, sau khi Đạp Tiên Kiều khổng lồ hơn, khi mà ngay cả đá vụn bên trên đó, cũng dường như trở thành đại lục, nếu có thể phóng đại thêm vô số lần nữa, như vậy có thể nhìn thấy, trong trung tâm đại lục đó, có một ngọn núi, trên núi đó, hai điểm sáng nhấp nháy kia, rõ ràng… Là hai bóng người!

Một nam, một nữ.

Nam toàn thân nho nhã, mặc áo xanh, vẻ mặt lãnh đạm, hai mắt khi thì mờ mịt, khi thì tỉnh táo. Ở bên cạnh y, cô gái kia ôm y, sự mờ mịt trong mắt, được nụ cười đôi khi hiện lên nơi khóe miệng che đậy.

Y, là Hàn Sơn!

Yêu Đế chuyển thế, Hàn Sơn!

Giờ phút này, cặp mắt của y là tỉnh táo, y nhìn bầu trời, dường như thấy được biển sao gào thét mà qua kia, thấy được trong ngân hà vô tận đó, trong vô số mảnh vỡ đó, có một bóng người quen thuộc.

- Gặp lại, đó là hữu duyên…

Hàn Sơn nhẹ giọng mở miệng, thanh âm khàn khàn. Trên người y không còn sự cô độc nữa, nhưng vẫn hiu quạnh như trước. Chỉ khi cúi đầu nhìn về phía nữ tử bên cạnh, sự hiu quạnh đó mới có thể hóa thành nhu tình và… Không hối hận.

Hàn Sơn nâng tay phải lên, vung về phía bầu trời. Theo cái vung này, tất cả kiều nô của y xung quanh, còn có vô số kiều nô trong toàn bộ Khư Kiều giới này, trong nháy mắt, đều đồng loạt hướng lên bầu trời, phát ra gào rú không tiếng động.

Thanh âm của bọn nó, người ngoài không nghe được, dung hợp cùng một chỗ, tạo thành một luồng thanh âm kinh thiên, chạy ra khỏi Khư Kiều giới, chạy ra khỏi Đạp Tiên Kiều, trực tiếp đánh tới dòng ngân hà đang gào thét mà qua cây cầu này.

Trong ngân hà đó, trong vô số mảnh vỡ, thanh âm đó đâm vào bóng dáng đang xen lẫn trong đông đảo bụi bặm… Mạnh Hạo!

- Tỉnh lại!

- Tỉnh lại!!

- Tỉnh lại!!!

Tiếng gầm nhẹ của vô số kiều nô, trong nháy mắt này, mãnh liệt quanh quẩn trong đầu Mạnh Hạo, hóa thành sấm sét dường như có thể khai thiên lập địa, ở trong đầu hắn, trong tâm thần hắn, không ngừng nổ tung, vang rền.

Trong sự bùng nổ này, thanh âm đến từ vô số kiều nô, giống như một cây gai sắc, nháy mắt đâm lên thân thể Mạnh Hạo, xuyên qua, kích thích vào trong đầu của hắn. Toàn thân Mạnh Hạo đột ngột run rẩy, sau khi liên tục run rẩy bảy tám lần, cặp mắt của hắn, trong phút chốc mở ra.

Trong chớp mắt mở ra, ánh mắt Mạnh Hạo hiện lên vẻ mờ mịt, tất cả thanh âm của kiều nô trong đầu hắn, cũng vào thời khắc này, biến mất vô ảnh.

Mạnh Hạo, là người thức tỉnh duy nhất vào giờ phút này, trong ngân hà này. Vẻ mờ mịt trong mắt hắn chỉ duy trì trong thời gian ba hơi thở, liền lập tức biến mất, được sự trấn tỉnh thay thế.

Nhưng vào khoảnh khắc tỉnh táo, Mạnh Hạo cũng theo đó phát hiện, bản thân không thể khống chế thân thể, dường như thức tỉnh chỉ là lực lượng mở ra mí mắt, thần trí của hắn, đều bị áp súc cường liệt, chỉ có thể cảm nhận được phạm vi mười trượng bốn phía xung quanh.

Tuy nói như thế, nhưng hắn vẫn thấy được bầu trời sao, thấy được mình đang ở trong dải ngân hà vô tận bụi bặm, bị đẩy nhanh về phía trước. Trong lúc mơ hồ, hắn nhìn thấy xa xa có một thân ảnh đang nhắm mắt, đó là Triệu Phương mà lão tổ Trảm Linh của Vân Thiên đại bộ, kêu mình chiếu cố.

- Chỉ có ta thức tỉnh sao? Nhưng tại sao ta lại thức tỉnh…

Mạnh Hạo trong sự trầm mặc, bỗng nhiên, hắn nhìn thấy Đạp Tiên Kiều vào khoảnh khắc khi nhìn thấy Đạp Tiên Kiều đó, trong đầu Mạnh Hạo lập tức hiện lên bóng dáng của Hàn Sơn.

Cùng lúc đó, trên Đạp Tiên Kiều này, vô số điểm sáng rất nhanh ảm đạm, điểm sáng đại biểu Hàn Sơn cùng với vợ y, cũng dần dần quy ẩn.

Trong mắt Mạnh Hạo lộ ra vẻ hiểu rõ, hắn có thể đoán được, sự thức tỉnh của mình, có lẽ… Là do Hàn Sơn tương trợ.

Trong sự trầm ngâm, tuy rằng Mạnh Hạo không biết trạng thái tỉnh táo, có chỗ lợi gì đối với mình khi đi Yêu Tiên cổ giới, nhưng có lẽ… Tuyệt sẽ không có bất lợi. Thậm chí có khả năng rất lớn, khi bản thân tỉnh táo, có thể chiếm cứ một chút tiên cơ và ưu thế.

- Nếu thật có thể chiếm cứ tiên cơ, đi trước một bước, rồi trước từng bước, có lẽ sự thức tỉnh nhìn như đơn giản này, có thể ảnh hưởng rất nhiều chuyện.

Khi hai mắt Mạnh Hạo chợt lóe, ngân hà mang theo hắn, đã trực tiếp xuyên qua Đạp Tiên Kiều, trong lúc gào thét, từ Đạp Tiên Kiều, lao thẳng vào bầu trời sao sau chiếc cầu.

Vào khoảnh khắc chạm đến vùng trời sao đó, một tiếng nổ vang thật lớn, bỗng nhiên vang vọng. Thân thể Mạnh Hạo chấn động, cả dải ngân hà đều đang chấn động, thân thể hắn lăn lộn vô ý thức, va chạm với từng mảnh vỡ một, nhưng không hề bị tổn thương chút nào.

Hai mắt Mạnh Hạo, nhìn không chuyển mắt, không để ý tới thân thể của mình đang di động, mà nhìn chằm chằm phía trước.

Hắn mơ hồ nhìn thấy, dải ngân hà này, va chạm với bầu trời sao, giống như đụng phải một bức tường ngăn vô hình, lúc này sự chấn động trong ngân hà này, chính là do va chạm với nó tạo thành.

Cùng lúc đó, Mạnh Hạo lập tức cảm nhận được, dưới sự va chạm này, ngân hà này, dường như… Trực tiếp tiến vào trong bức tường ngăn vô hình đó, dường như đã tiến vào một thế giới khác.

Cho đến sau khi cả dải ngân hà, đều tiến vào bức tường ngăn đó, Mạnh Hạo lập tức phát hiện, tất cả mảnh vỡ xung quanh, đều yên lặng bất động, bao gồm cả thân thể hắn. Ngoài ngân hà, là một thế giới muôn màu muôn vẻ, hào quang lưu chuyển.

Mà khiến hắn cảm thấy có chút kỳ dị, là thân thể của hắn trong lúc di động trước kia, chẳng biết lúc nào, phía bên phải thân thể hắn, đã có thêm một nữ tử đang nhắm mắt.

Cô gái này mặc váy dài màu lam, tướng mạo xinh đẹp, nhắm mắt, dung nhan dường như vô cùng mịn màng. Trên người của nàng, có thể cảm nhận được một sự lạnh lùng.

Cô gái xa lạ này, Mạnh Hạo chưa từng gặp qua, sau khi nhìn mấy lần, liền thu hồi ánh mắt, nhìn thế giới muôn màu muôn vẻ ở bên ngoài, thời gian, cứ như vậy chậm rãi trôi qua.

Mạnh Hạo có thể cảm nhận được, ngân hà là bất động, nhưng trong sự bất động này, lại có cảm giác di động.

Phát hiện này, khiến Mạnh Hạo trong thế giới yên tĩnh này, có thứ để nghiên cứu, cho đến khi không biết trôi qua bao lâu, hắn bỗng nhiên hiểu ra, ngân hà quả thực không hề động, động… Là năm tháng!

Năm tháng đang động, không phải đi tới, mà là đảo lưu, đây là năm tháng… Đang nghịch chuyển!

Phát hiện này, khiến tâm thần Mạnh Hạo chấn động, hắn lập tức nhìn sự muôn màu muôn vẻ bốn phía. Hắn mơ hồ có loại dự cảm mãnh liệt, nếu mình có thể hiểu ra được một ít sự kỳ dị của nơi đây, sự lý giải đối với năm tháng, sẽ càng sâu hơn, đối với việc lạc ấn và sử dụng bảo vật năm tháng, sẽ càng kinh người hơn.

Hắn lại hiểu được, cơ hội như vậy… Cực kỳ hiếm thấy.

Cho đến khi lại trải qua rất lâu rất lâu, trong mắt Mạnh Hạo lộ ra sự mờ mịt, đắm chìm trong sự cảm ngộ đối với sự nghịch chuyển của năm tháng bốn phía, kết hợp với sự lý giải biến hóa năm tháng bất đồng của hắn ở Khư Kiều giới vào năm đó, giờ phút này càng thêm khắc sâu.

Đột nhiên, ngân hà lại chấn động, dường như lại va chạm vào bức tường ngăn vô hình nào đó, khi xuyên qua, ở trước mắt Mạnh Hạo, xuất hiện một thế giới khiến tâm thần hắn chấn động mãnh liệt!

Trong khoảnh khắc nhìn thấy thế giới này, vì sự chấn động của dải ngân hà, tất cả mảnh vỡ bụi bặm trong đó, đều đồng loạt chấn động. Bên người Mạnh Hạo chính là nữ tử đang nhắm mắt kia, vì bị chấn động, liền trực tiếp tông lên người Mạnh Hạo.

Đầu, mặt Mạnh Hạo, lập tức chạm tới một nơi mềm mại… Mùi thơm phả vào mặt.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.