Chương 573
Cái gọi là yêu pháp, tu sĩ có thể tu, vạn vật chúng sinh cũng có thể tu, thậm chí tu đến cuối cùng, có thể thành đại yêu.
Đặc biệt là Thôn Sơn Quyết, sau khi Mạnh Hạo thấy, tâm thần chấn động mạnh mẽ. Công pháp này khí thôn sơn hà, không phải chỉ trang trí, mà thực sự là đi cắn nuốt sơn hà, từ đó thành tựu con đường tu tiên của bản thân, có thể coi là nhân tiên!
Còn có không ít thuật pháp, khí tức thiên địa được nói trong đó, lấy yêu khí làm chủ, luyện hóa nó vào người, trở thành Thiên Yêu Biến của bản thân. Thiên Yêu Biến tổng cộng có chín tầng, mỗi tầng có thể biến thân thành một đại yêu, kinh thiên động địa.
Cứ nhìn, bên ngoài đã qua một đêm, sáng sớm đã tới, Mạnh Hạo vẫn không hề phát hiện, hắn còn đang chìm đắm trong ngọc giản, bị đạo pháp trong đó làm cho hoàn toàn chấn động.
Mạnh Hạo lúc này, không hề phát hiện, cuộc đời hắn, thế giới của hắn, từ giờ phút này, giống như bị mạnh mẽ mở ra một cánh cửa, để hắn tiếp xúc với đất trời thực sự ngoài cửa đó.
Loại cơ duyên này, mấy chục ngàn năm nay, bao lần Yêu Tiên Tông mở ra, không ai có thể thu được, chỉ có hắn.
Vì thân phận đặc thù này, trong thế giới có vô hạn khả năng này, chỉ có duy nhất một người dùng phương pháp này, nhìn được ba trăm đạo pháp.
Tiền vô cổ nhân, hậu vô lai giả, hắn là người đầu tiên, cũng là người cuối cùng!
Nếu lúc này có người biết được, hắn có được ba trăm đạo pháp, vậy tất cả những người ở đây, hoặc là tất cả những người ở Nam Thiên chi địa từng tới cảnh giới viễn cổ hư ảo này, ai nấy đều sẽ phát cuồng.
Đừng nói là ba trăm, cho dù là một, cũng đã là ước mơ tha thiết của bọn họ, thậm chí là có cơ duyên to lớn cũng khó mà có được. Hơn nữa… Ba trăm đạo pháp này của Mạnh Hạo, hắn dần dần nhìn ra, tuyệt không tầm thường, đây là… Những đạo pháp xếp trước một ngàn trong ba ngàn đạo pháp!
Thậm chí có một số, xếp hạng trước năm trăm. Trong đó, những đạo pháp như Thôn Sơn Quyết, Thiên Yêu Biến… Còn xếp trước hai trăm.
Thần thông đạo pháp như vậy, đủ để tất cả mọi người điên cuồng ghen ghét. Cơ duyên truyền thừa như vậy, mấy chục ngàn năm chỉ có một lần!
Công pháp người khác thu được ở nơi này, cho dù bỏ ra vô số nỗ lực, nhưng một khi không thể minh ngộ, vậy sau khi rời khỏi, tất cả đều bị xóa đi. Tất cả như trong mộng, lúc tỉnh táo có người có thể nhớ lại, có người thì cho dù làm thế nào, cũng không thể nhớ được.
Đạo lý giống nhau, chỉ có minh ngộ đạo pháp, mới có thể thực sự có được, lúc ra khỏi mới không quên đi.
Cho nên, một khi phát hiện không thể minh ngộ, vậy tất cả những gì bỏ ra giống như công dã tràng, cần phải nỗ lực lại một lần nữa, một lần nữa thu được một đạo pháp khác.
Kể từ đó, độ khó khăn càng lớn hơn.
Nhưng Mạnh Hạo… Lại không gặp phải vấn đề này. Hắn có ba trăm đạo pháp, một cái không thể minh ngộ, hắn sẽ minh ngộ một cái khác, ba trăm đạo pháp, nhất định sẽ có thứ phù hợp với tư chất của hắn, hắn có thể minh ngộ được.
Cho đến giữa trưa, Mạnh Hạo mới ngẩng đầu, nắm chặt ngọc giản trong tay, đôi mắt lộ ánh sáng kỳ dị, hít sâu một hơi, đứng dậy.
- Nên thử nghiệm Thôn Sơn Quyết trong này. Bước đầu tiên của quyết này là quan sơn!
Mạnh Hạo lắc mình, đi ra khỏi động phủ. Lúc này hắn không còn hứng thú tìm bất cứ người nào khác ở Nam Thiên chi địa nữa, ở nơi này, chém giết vĩnh viễn là lựa chọn cuối cùng, lựa chọn đầu tiên, chính là cơ duyên của bản thân.
Nhưng nếu có thể tìm được Hô Diên lão tổ, cho dù tái phạm môn quy, Mạnh Hạo cũng sẽ lập tức tìm Kha Vân Hải, ra tay tiêu diệt.
- Lúc này chắc đã có người thức tỉnh rồi…
Mạnh Hạo ra khỏi động phủ, tất cả đệ tử núi thứ bốn hắn gặp trên đường, đều mỉm cười gật đầu, Mạnh Hạo cũng nở nụ cười, nhanh chóng đi trên núi thứ bốn. Không lâu sau, thân thể liền bay ra, giữa không trung, nhìn về phía núi thứ bốn.
- Quan sơn… Nhìn hình của núi, tìm ý của núi, trong mắt có núi, nên trong lòng chứa núi, cho nên thân thể có thể hóa sơn.
- Chỉ có như vậy, mới có thể đi tới giai đoạn thứ hai, ta chính là núi, núi chính là ta!
Đôi mắt Mạnh Hạo xuất hiện ánh sáng kỳ dị, nhìn núi thứ bốn, trong đầu hiện lên Thôn Sơn Quyết.
- Cũng chỉ có đạt đến giai đoạn thứ hai, mới có thể triển khai giai đoạn thứ ba, đem núi… Nuốt vào, dùng sơn ý làm thần của mình, dùng sơn thể luyện thần bản thân!
- Khí Thôn Sơn Hà, lúc quay người, núi này không còn trong mắt, còn có tồn tại trong mắt chúng sinh hay không, có liên quan gì đến ta!
- Làm được điểm này, coi như tiểu thành!
Mạnh Hạo khoanh chân giữa không trung, nhìn núi thứ bốn, hắn ngồi suốt mấy canh giờ, hắn nhìn sơn phong, đệ tử trong sơn phong nhìn hắn.
Càng ngày càng có nhiều đệ tử núi thứ bốn phát hiện ra Mạnh Hạo, phát hiện ra tiểu tổ trong lòng bọn họ này.
Nhất là một số nữ đệ tử, ai nấy mỉm cười thản nhiên, ánh mắt có dao động, thỉnh thoảng xuất hiện, ánh mắt chốc chốc lại quét về phía Mạnh Hạo.
- Tiểu tổ hôm nay lại tu hành!
- Chuyện này nhiều năm khó gặp đó…
- Lẽ nào tiểu tổ đổi tính rồi?
Đệ tử núi thứ bốn, ai nấy thấy kỳ, thậm chí ngày hôm nay, rất nhiều người đang tu hành, cũng thỉnh thoảng nhìn Mạnh Hạo giữa không trung.
Lúc này đã hoàng hôn, trên đường đá lên núi thứ bốn, có mười mấy đệ tử ngoại môn thuộc về núi thứ bốn, đang khó khăn leo lên. Bọn họ đến tham gia khảo hạch tấn thăng nội môn.
Khảo hạch này có tất cả chín cửa, phàn sơn dục phi thiên lúc này, chính là cửa cuối cùng!
Căn cứ theo thời gian họ leo lên, cộng với tổng hợp thành tích trước đó, sẽ quyết định họ có tấn thăng đệ tử nội môn núi thứ bốn hay không.
Trong đó có một cô gái, mặc đồ đệ tử ngoại môn, vẻ mặt tái nhợt, nhưng lại cắn răng, kiên cường, cho dù mệt mỏi đến cực điểm, cho dù tất cả trước mắt đã nhòe đi, nhưng vẫn run rẩy bước từng bước.
Khảo hạch này, nhìn thì dễ dàng, nhưng chỉ có tự mình cảm nhận, mới biết được khó khăn biết bao trước uy áp.
Có đệ tử nội môn, phụ trách bảo vệ bốn phía, nếu có người bỏ cuộc, lập tức sẽ được bọn họ đưa đi.
Cô gái sắc mặt tái nhợt kia, lúc này khó khăn leo lên một chiếu nghỉ, nàng ngẩng đầu, nhìn bầu trời, nhìn thấy Mạnh Hạo đang xếp bằng giữa không trung.
- Đó là tiểu tổ, tiểu tổ của núi thứ bốn chúng ta.
Cách cô gái không xa, có một đệ tử nội môn, phụ trách an toàn của những đệ tử ngoại môn này, sau khi phát hiện được ánh mắt của cô, hờ hững mở miệng.
- Tiểu tổ…
Cô gái sững sờ, tuy nàng nhập môn không lâu, nhưng uy danh của tiểu tổ núi thứ bốn, há lại không biết. Chỉ là thân phận chênh lệch quá lớn, như trời với đất, nàng chỉ nhìn một cái, rồi uể oải cúi đầu, nàng phải tiếp tục đi nốt con đường tấn chức này.
Đây là đường ra duy nhất của nàng, vì lần tấn thăng này, nàng đã lấy ra một món pháp bảo gia truyền vẫn cất giấu, mượn từ người khác rất nhiều yêu thạch tu hành, một khi thất bại, nàng muốn trả, cần rất nhiều năm.
Thậm chí một khi thất bại, sự tàn khốc trong đệ tử ngoại môn, mấy ngoại môn đồng tông từng có lòng tham lam với nàng, sẽ khiến nàng sống không bằng chết. Trở thành đệ tử nội môn, như cá vượt vũ môn, là con đường ra duy nhất của nàng.
Lúc này nàng hít sâu một hơi, đang muốn tiếp tục leo lên, lại không chú ý rằng, Mạnh Hạo giữa không trung, không biết từ lúc nào, ánh mắt… Đã dừng ở nơi này.
Cô gái thu hồi ánh mắt nhìn lên bầu trời.
Nhưng ánh mắt Mạnh Hạo lại có phần ngóng trông, khoảnh khắc hắn nhìn thấy nữ đệ tử ngoại môn này, tâm tình Mạnh Hạo hơi giật mình.
Hắn không còn quan sơn nữa, trong mắt của hắn, chỉ có cô gái này.
Người mặc trang phục đệ tử ngoại môn, đôi mắt kiên định, dung nhan không phải tuyệt mỹ, chỉ là mặt mày thanh tú. Nhưng trên người nàng, đối với Mạnh Hạo mà nói, lại có một loại hấp dẫn khó hiểu.
Dường như trên người cô gái này, ẩn chứa một hồn, đó là hồn của đời thực, còn chưa thức tỉnh.
Dường như đời thực có duyên, duyên này dây dưa đến thế giới này.
Mạnh Hạo không cần quan sát cẩn thận, nhìn thấy nàng, hắn đã biết rằng, bản thân… Nhìn thấy Hứa Thanh.
Vì trong lòng Mạnh Hạo, có một giọt lệ, năm đó lúc hóa thân Tử Hải, giọt lệ của Hứa Thanh chìm vào đáy biển, rơi trên khóe miệng, thấm nhập trong lòng.
Một cô gái đơn giản, một tình yêu đơn giản, không kinh thiên động địa, không cháy bóng thiêu đốt, tất cả đều như nước, cứ lặng lẽ qua nhiều năm.
Mạnh Hạo nhìn cô gái trên núi, trong lòng hắn như có thủy triều nhấp nhô, sự xuất hiện của nàng, giống như một hòn đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng, làm dậy lên tầng tầng gợn sóng. Mặt nước tĩnh lặng bị phá vỡ, trong thời gian ngắn, không thể tiếp tục phẳng lặng như gương.
Khối đá này, giống như một ngòi dẫn, khơi lên tình cảm của Mạnh Hạo, dẫn động tâm thần của hắn. Trong ký ức của hắn, dần dần xuất hiện một bức tranh, đó là một cô gái, trên một mặt biển màu tím, bên cạnh một hòn đảo cô độc, nhìn về phương xa, khóe mắt chảy xuống một giọt lệ.
Giọt lệ này, sôi trào cả Tử Hải.
Trong giọt lệ mang theo đau khổ, xót xa, nhớ nhung, hồi ức, còn có chấp niệm chưa từng nói ra, nhưng đã tồn tại từ rất lâu.
Đó là Đại Thanh sơn khi trước, không quên được cái nhìn lại kia, là Thanh La Tông, lúc một người trong đám đông đột nhiên quay đầu, ngọn đèn vẫn đợi chờ, là trong Vãng Sinh động, ngóng trông lẫn nhau, bi thương khi phải chia ly không biết ngày nào gặp lại.
Cuối cùng, hóa thành giọt lệ kia, cũng ở nơi đó, hóa thành tầng tầng sóng nước trên mặt hồ.
Dường như giữa hai người, vẫn luôn bình thản, nhưng không biết từ lúc nào, sự bình thản này, đã trở thành một phần của đời người, thành thứ chỉ đến lúc ngẩn ngơ mới phát hiện, thì ra trong lòng đã có bóng hình đối phương từ lâu.
- Nàng là Hứa Thanh.
Mạnh Hạo lẩm bẩm, nở nụ cười, đó là nụ cười trùng phùng sau hơn trăm năm xa cách. Hắn đột nhiên lắc mình, biến mất trong mắt mọi người trên núi thứ bốn, lúc xuất hiện, đã ở giữa núi, trên con đường lên núi trong khảo hạch của đệ tử ngoại môn tấn thăng, trước mặt cô gái kia.
Cô gái suýt nữa va vào Mạnh Hạo, Mạnh Hạo xuất hiện đột ngột, khiến nàng giật mình, theo bản năng lui lại.
Đệ tử nội môn cách đó không xa thì trợn tròn mắt, sau khi nhìn thấy Mạnh Hạo, lập tức thất thanh.
- Tiểu tổ… Người…
- Từ hôm nay trở đi, ngươi chính là đệ tử hạch tâm của núi thứ bốn!
Khoảng cách gần như vậy, Mạnh Hạo cảm nhận được cảm ứng ở trong lòng, hắn nhìn Hứa Thanh còn chưa thức tỉnh trước mặt, nhè nhẹ nói.
Cô gái sững sờ, có chút mờ mịt không biết phải làm sao, như rất khẩn trương, lại như không thể tưởng tượng nổi, trong lòng lại xuất hiện sự sợ hãi, nhìn về phía đệ tử nội môn bên cạnh như cầu xin giúp đỡ.
Đệ tử nội môn này hít sâu một hơi, lập tức cúi đầu vâng lời, tay phải lấy ra ngọc giản, nhìn cô gái kia.
- Ngươi tên là gì?
Cô gái còn chưa trả lời, Mạnh Hạo đã nói.
- Nàng tên Hứa Thanh, sau này sẽ tu hành trong động phủ của ta.
- A? Ta… Ta không phải…
Cô gái trợn mắt, đang định giải thích.
Trên núi thứ bốn này, với thân phận của Mạnh Hạo, lời nói của hắn chính là ý trời, vị đệ tử nội môn kia gật đầu, trực tiếp lạc ấn lên ngọc giản, tiếp đó ôm quyền đi khỏi.
Tất cả xảy ra quá đột ngột, cô gái này vẫn còn mù mịt, không chú ý đến, Mạnh Hạo đã túm lấy tay nàng.
- Ngươi… Ngươi muốn làm gì…
Lúc bị túm tay, nàng lập tức bừng tỉnh, trợn to mắt, trong mắt xuất hiện một tia sợ hãi. Nàng đột nhiên nghĩ tới thân phận của đối phương, nghĩ đến những lời đồn đáng sợ trong tông môn về con người đang đứng trước mặt, nàng đang muốn giãy giụa thì bị Mạnh Hạo ôm vào lòng rồi bay đi.






