Chương 574
Trên núi thứ bốn, Mạnh Hạo bay lên rất nhanh, tất cả đệ tử trên phong sau khi nhìn thấy cô gái trong lòng Mạnh Hạo, đều lộ ra ánh mắt kỳ quái.
- Người tiểu tổ đang ôm là…
- Chưa từng gặp, nhìn trang phục, chắc là một đệ tử ngoại môn.
- Không phải chứ, hôm nay tiểu tổ mới ổn định được nửa ngày, trời còn chưa tối, đã khôi phục lại bản tính rồi?
Mọi người trong núi thứ bốn ai nấy nhìn nhau.
Giữa không trung núi thứ bốn.
- Buông ta ra!
Cô gái đỏ bừng mặt, đôi mắt xuất hiện cơn giận mãnh liệt, không ngừng giãy giụa. Nhưng ở trong lòng Mạnh Hạo, không hề có biện pháp giãy thoát, chỉ có thể trừng mắt nhìn Mạnh Hạo gần trong gang tấc, dần dần cơn giận càng lúc càng lớn.
Gần như ngay khi hai người vừa hạ xuống, đến lưng chừng núi thứ bốn, bên ngoài động phủ của Mạnh Hạo, cô gái liền há mồm, cắn mạnh lên cánh tay của Mạnh Hạo.
Mạnh Hạo nhìn cô một cái, hơi mỉm cười, thả lỏng cánh tay.
- Nàng cứ ở đây tu hành là được rồi, đợi qua mấy ngày nữa, nàng sẽ biết ta là ai.
Mạnh Hạo cười nói, nhìn Hứa Thanh thật sâu.
- Ngươi thân là đại sư huynh núi thứ bốn, đệ tử thân truyền của tông môn, lẽ nào có đặc quyền tùy ý bắt nạt những đệ tử khác sao!
Cô gái vội vã lui lại mấy bước, nhìn chằm chằm Mạnh Hạo, vẻ mặt không tốt lành gì.
- Hôm qua ta đã không còn là đệ tử thân truyền nữa rồi.
Mạnh Hạo cười cười, khoanh chân ngồi xuống, hứng thú nhìn cô gái trước mắt.
Cô gái bị Mạnh Hạo nhìn càng thêm tức giận, nhưng nhớ đến thân phận và những lời đồn đại về Mạnh Hạo, nàng lại run run, lui lại mấy bước, càng thêm cảnh giác.
Trong trí nhớ của nàng, có rất nhiều lời đồn liên quan đến con người trước mắt này, bất cứ cái nào trong đó, cũng đủ để một đệ tử ngoại môn sợ hãi đến cực điểm.
Thời gian từ từ trôi đi, hoàng hôn đã trôi qua, màn đêm phủ xuống, trên trời sao sáng lấp lánh, cho dù hơi mờ, nhưng không bao lâu sau, đã hoàn toàn rõ ràng.
Có lẽ do gió đêm lạnh lẽo, cũng có lẽ do kinh hoàng, lúc cơn gió thổi tới, nàng rúc vào một góc núi, có vẻ rất bất lực.
Mạnh Hạo nhìn nàng, đứng dậy đi tới.
- Ngươi dừng lại!
Nàng lập tức căng thẳng.
Mạnh Hạo không hề để ý, đi thẳng tới trước mặt nàng, lấy từ trong túi trữ vật ra một bộ quần áo, nhẹ nhàng choàng lên người nàng.
Hành động nhẹ nhàng này, khiến nàng sửng sốt.
Mạnh Hạo mỉm cười, lui lại, nhắm mắt đả tọa.
Nàng im lặng, thỉnh thoảng nhìn về phía Mạnh Hạo, vẻ mặt khó hiểu, có chút mù mịt. Lúc này cùng với sự mù mịt, là vẻ tò mò quan sát xung quanh, quan sát không ít đệ tử núi thứ bốn ở nơi đây.
Bọn họ ai nấy đều đang thì thào với nhau, vô cùng tò mò với hành động thương hoa tiếc ngọc của Mạnh Hạo.
Còn có một người, lúc này cũng đang mù mịt, đó là Kha Vân Hải.
- Tiểu tử này đổi tính rồi à?
Kha Vân Hải lẩm bẩm lấy làm lạ.
Một đêm không nói.
Một đêm này, nàng vẫn luôn khẩn trương, không dám đả tọa, không dám nhắm mắt, nàng sợ bản thân nhắm mắt lại, lúc mở ra, sẽ xuất hiện hình ảnh đáng sợ trong đầu kia.
Trong khẩn trương, lại thêm mệt mỏi trong thí luyện leo núi lúc ban ngày, bất tri bất giác, nàng mơ màng ngủ.
Khi ánh nắng ban mai xuất hiện, từng sợi lông tơ trên mặt nàng hơi run rẩy, từ từ mở ra, nàng đột nhiên run rẩy, lập tức đứng dậy, hai kiện trường bào từ trên người nàng rơi xuống.
Trường bào rất dày, tất nhiên rất ấm áp.
Trong đó có một chiếc, Mạnh Hạo phủ lên người lúc nàng còn tỉnh táo, một chiếc khác, được Mạnh Hạo đắp cho nàng lúc nàng ngủ quên.
Trước mặt nàng, còn có một đốm lửa nhỏ, mang đến sự ấm áp. Sự ấm áp này, mang theo lực lượng thiên địa, nhẹ nhàng giúp nàng khôi phục thân thể đầy mỏi mệt.
Nhìn tới đây, nàng hơi sững sờ, ngẩng đầu lên, lại không thấy Mạnh Hạo.
Đang chần chừ, Mạnh Hạo đã đi ra từ bên cạnh núi, trong tay cầm một ít trái cây. Những linh quả này, đệ tử nội môn cũng không có tư cách sử dụng, đều là quyền lợi của đệ tử thân truyền.
Mạnh Hạo để ở trước mặt nàng.
Vẻ mặt nàng phức tạp, trải qua một đêm nghỉ nơi, nàng đã tiếp nhận sự sắp xếp này, nhưng trong lòng vẫn còn thấp thỏm. Nàng không biết bản thân có chỗ nào hấp dẫn thiên chi kiêu tử trước mặt này, cũng không biết đối phương vì sao chỉ nói một lời quyết định vận mệnh của bản thân.
- Nếm thử chút linh quả đi, mùi vị cũng không tệ lắm.
Mạnh Hạo cầm một quả cắn một miếng, lại lấy một quả đưa cho nàng.
Nàng chần chừ một chút, tiếp đó ăn một miếng nhỏ, tức thời đôi mắt sáng ngời, nheo mắt lại, giống như mảnh trăng.
- Ngon không?
Mạnh Hạo cười nói.
Nàng đỏ mặt, gật đầu.
- Ngoại môn rất loạn.
Mạnh Hạo nhìn bầu trời xa xa.
- Nợ nần ta đã trả giúp nàng rồi.
Bàn tay cầm linh quả hơi dừng lại, cúi đầu không nói chuyện.
- Mấy đệ tử ngoại môn không tốt với nàng, cũng đã xử lý rồi.
Mạnh Hạo nhẹ nhàng nói.
Nàng hơi run rẩy, một lát sau ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn Mạnh Hạo.
- Vì sao?
- Vì sao ngươi đối với ta như vậy?
- Ta chỉ là một đệ tử ngoại môn rất bình thường, ngươi… Vì sao?
Mạnh Hạo lắc đầu, không nói.
- Là vì Hứa Thanh sao? Hứa Thanh là ai?
Nàng cắn môi, đứng lên, nhìn Mạnh Hạo, ánh mắt kiên nghị, nàng muốn biết đáp án.
Mạnh Hạo im lặng một lát, hôm nay, là ngày thứ ba, nếu không có gì bất ngờ, hôm nay Hứa Thanh sẽ thức tỉnh, mà cô gái này cũng sẽ biến mất, bởi vì nàng… Vốn đã sớm ngã xuống.
Đối mặt với ánh mắt của nàng, Mạnh Hạo quay đầu, trong mắt xuất hiện một chút ký ức, trước mắt hiện lên tình cảnh trong Vãng Sinh động năm đó, sau khi đánh chết Quý Hồng Đông, nhìn thấy nước mắt của Hứa Thanh, bản thân giơ tay, nhẹ nhàng lau đi, bên tai vẫn còn vang lên lời nói năm đó.
- Hiện giờ an toàn rồi, không một ai có thể biết bí mật của ngươi.
- Mạnh Hạo, chúng ta… Còn có thể gặp mặt không.
- Đừng khóc, đường còn dài, nói không chừng lúc nào đó, chúng ta có thể gặp lại.
Mạnh Hạo đến giờ vẫn còn nhớ, ngày hôm đó, ngay khi hắn quay đi, một thân thể mềm mại, đã ôm hắn từ đằng sau.
- Thiếp đợi chàng.
Lời nói của Hứa Thanh, có một chút cố chấp, đã định ba đời.
- Nàng có thể coi Hứa Thanh như là kiếp sau của nàng… Mà ta và nàng ấy, ở kiếp sau có một ước hẹn, sẽ gặp nhau ở đây.
Mạnh Hạo nhẹ nhàng nói.






