Chương 598
Mạnh Hạo đi rất chậm, càng ngày càng cao, cho đến khi đi lên bầu trời, đi tới nơi cao nhất, khi bậc cuối cùng hiện ra trước mặt hắn, hắn cúi đầu, nhìn bảy ngọn sơn phong của Yêu Tiên Tông phía dưới.
Mạnh Hạo nhắm mắt lại, khi hắn mở mắt, trong mắt xuất hiện nét quyết đoán.
- Cha, con đi đây…
Hắn thì thầm, bước tới, đặt chân lên bậc thang cuối cùng. Ầm một tiếng, trong khoảnh khắc kinh thiên động địa, cả thế giới, trong khoảnh khắc này, bắt đầu chấn động mạnh mẽ.
Chấn động này, Mạnh Hạo có thể nhìn thấy, có thể cảm nhận, nhưng trong Yêu Tiên Tông, trừ những người tới từ Nam Thiên chi địa, không ai có thể phát hiện ra được.
Trên mặt đất, tu sĩ của Nam Thiên chi địa cũng cảm nhận được trời đất chấn động, bọn họ ai cũng kích động, vô cùng kỳ vọng, muốn tận mắt nhìn thấy cảnh giới thứ ba mở ra!
Yêu Tiên Tông, hai cảnh giới trước lần nào cũng sẽ xuất hiện, nhưng cảnh giới thứ ba, từ đầu đến cuối, cũng chỉ xuất hiện mấy lần mà thôi. Mỗi một lần, đều cần có cơ duyên và may mắn cực lớn.
Có thể tận mắt nhìn thấy cảnh giới thứ ba mở ra, trong lòng bọn họ vô cùng kích động.
So với bọn họ, người có thể thực sự chứng kiến cảnh giới thứ hai tiêu tán, cảnh giới thứ ba mở ra, chỉ có Mạnh Hạo.
Bởi vì giờ phút này, hắn là người duy nhất đứng ở giữa không trung, nhìn thấy cả thế giới này, khi hắn bước lên bậc thang thông thiên cao nhất, cúi đầu xuống, hắn nhìn thấy thế giới này, chấn động ngày càng mạnh, đã xuất hiện trùng điệp.
Trùng điệp này chỉ trong nháy mắt, rồi liền biến mất.
Một cơn gió vô hình, không cảm nhận được không biết từ đâu thổi tới, không thổi nổi những sợi tóc, nhưng trong thế giới này, lại thổi được năm tháng.
Mạnh Hạo tận mắt nhìn thấy, bảy ngọn sơn phong ở đệ nhất trùng thiên, dường như đã qua vạn năm, cây cối xanh tươi trên ngọn núi, khô héo rồi lại xanh tươi, rồi thay đổi bộ dạng.
Hắn nhìn thấy trên bảy ngọn sơn phong, từng hành lang, điện đài xuất hiện rồi mất đi, nhìn thấy vô số sinh mệnh sinh lão bệnh tử trong đó. Một khoảnh khắc, đã là vạn năm.
Cho đến khi hắn nhìn cả trời đất đột nhiên đen kịt, một bàn tay khổng lồ xuất hiện, như che phủ cả thế giới. Trong lòng bàn tay, hắn mơ hồ nhìn thấy một ông lão mặc kim bào, chỉ một cái phất tay, trời đất thay đổi, thiên địa hồng mang, tinh không đảo lộn.
Mặt đất chấn động, trong khoảng không đen nhánh này, Mạnh Hạo không nhìn thấy gì nhiều. Nhưng có thể nhìn thấy hai đại thánh địa tan vỡ, tam đại yêu sơn chia năm sẻ bảy, bảy ngọn sơn phong ở đệ nhất trùng thiên của Yêu Tiên Tông xuất hiện vết rách, cho dù hình thế vẫn còn, nhưng đã mất đi rất nhiều bộ phận.
Từng tòa lầu các sụp đổ, từng người đệ tử tử vong, Mạnh Hạo nhìn thấy một trận đại chiến chấn động cả Đệ Cửu Sơn Hải. Nhưng chỉ riêng trận chiến này, là bị vây trong bóng tối, Mạnh Hạo không thể nhìn rõ, chỉ có thể hơi cảm nhận.
Cho đến khi tất cả biến mất, không biết trải qua bao nhiêu lâu, trên núi thứ bốn, trong cỗ quan tài kia, Mạnh Hạo nhìn thấy một người tóc dài, mặc đồ trắng bước ra.
Y đứng trên núi thứ bốn, lặng yên đứng đó, giống như bảo vệ mảnh đất này, cho đến tận vĩnh hằng.
Tất cả, có thể xem như mấy chục ngàn năm, cũng có thể xem là một chớp mắt. Khi Mạnh Hạo nhắm mắt lại, một lần nữa mở ra, cả thế giới đã trở về hiện thực, hài cốt vẫn là hài cốt, đổ nát vẫn là đổ nát.
Tất cả… Như bình thường.
Mạnh Hạo im lặng, một lần nữa nhắm mắt, lại một lần nữa mở ra, hắn đã không còn ở trong hư vô, mà nằm trong quan tài trên núi thứ bốn, nhìn lên bầu trời.
Bầu trời tàn phá, giống như trong ký ức của Mạnh Hạo, giống như bản thân lúc trước vẫn nằm ở nơi này.
Giống như một giấc mộng, mà lúc này… Hắn tỉnh giấc, Mạnh Hạo im lặng, trong đầu hắn, không ngừng xuất hiện từng hình ảnh trong viễn cổ hư ảo, cho đến khi khóe mắt chảy hai dòng lệ.
- Thực sự, chỉ là một giấc mộng sao?
Mạnh Hạo phân biệt không rõ, hắn từ từ ngồi dậy, cho đến khi bước ra khỏi quan tài, hắn đột nhiên chấn động, quay đầu lại, nhìn vào cỗ quan tài.
Cỗ quan tài này, hắn rất quen thuộc, chính là chí bảo mà trong viễn cổ hư ảo, trước khi Kha Vân Hải ngã xuống, vì hắn… Hay có thể nói là vì Kha Cửu Tư, luyện chế chí bảo có thể tu luyện Ly Thần Quyết.
Vẻ mặt Mạnh Hạo có phần hoảng hốt, hắn đứng ở nơi đó, rất rất lâu, lúc quay người, nhìn lên núi thứ bốn, tất cả, mơ hồ như lúc hắn mới lên núi ở cảnh giới thứ nhất.
Nhưng hiện giờ, cho dù nơi này hoàn toàn đổ nát, nhưng Mạnh Hạo vẫn có thể nhận thấy sự quen thuộc trong ký ức, từng nhành cây ngọn cỏ nơi này hắn đều không thể quên được.
Mạnh Hạo im lặng đi đến bên vách núi. Năm đó hắn nhìn thấy Kha Cửu Tư ở nơi này, khi hắn một lần nữa đứng ở nơi đây, lưng đưa về phía núi thứ nhất ở xa xa, nhìn về phía hư vô bên ngoài núi thứ bảy.
Đây không phải lần đầu hắn đứng ở nơi này, nhưng trong cảnh giới thứ nhất, hắn không biết Kha Cửu Tư đang nhìn gì, lúc này nhìn lại, hắn đã hoàn toàn hiểu rõ.
- Y đang nhìn mộ của Kha phụ.
Mạnh Hạo nhìn về phía sau núi thứ bảy, nơi đó có một sơn cốc chôn cất, những người được chôn ở nơi đó đều là các cường giả thuộc các thế hệ của Yêu Tiên Tông, trong đó có một nơi, chôn… Kha Vân Hải.
Rất lâu sau, Mạnh Hạo mới thu ánh mắt lại, lặng lẽ đi lên núi thứ bốn, từng nhành cây ngọn cỏ nơi này, cho dù thời đại có khác biệt, nhưng Mạnh Hạo vẫn có thể tìm được những nét quen thuộc trong đống đổ nát đó.
Đi trong đống đổ nát, Mạnh Hạo hồi tưởng, trong lòng phức tạp, giống như một người vừa tỉnh lại từ trong giấc mộng, hoảng hốt không phân biệt được đâu là thật, đâu là giả.
Trên núi thứ bốn, cho dù hoàn toàn đổ nát, nhưng vẫn còn rất nhiều chỗ từng tồn tại cấm chế. Lúc này phía trước Mạnh Hạo có một cấm chế tồn tại, ánh sáng dịu nhẹ thỉnh thoảng phát ra, nhìn như không có gì, nhưng nếu coi thường nó, không có phương pháp chính xác để tiến vào, thì cho dù thân thể Mạnh Hạo mạnh mẽ, cũng nhất định gục ngã.
Cấm chế này, ngăn cản đường đi của Mạnh Hạo, phía sau cấm chế, là một con đường nhỏ trên núi, có thể nhìn thấy rất nhiều hài cốt. Con đường này, Mạnh Hạo vô cùng quen thuộc, vì con đường này đi thông tới động phủ của hắn trên núi thứ bốn.
Đứng bên ngoài cấm chế, Mạnh Hạo sắc mặt phức tạp, một lúc sau hắn nhắm mắt lại, khi mở mắt ra bèn giơ tay phải lên, bắt một loại ấn quyết cổ quái, mang theo một loạt tàn ảnh nhẹ nhàng ấn về phía trước.
Không một tiếng động, ánh sáng cấm chế tồn tại gần như vĩnh hằng ở nơi này, đột nhiên lóe sáng mãnh liệt, dần dần mỏng đi, cho đến khi trước mặt Mạnh Hạo xuất hiện một lỗ hổng.
Mạnh Hạo thở nhẹ, bước vào trong đó, vẻ mặt buồn phiền, nhìn thi hài đầy rẫy, đi mãi đến tận cuối con đường, nơi đó là động phủ hắn đã ở mấy tháng trong cảnh giới thứ hai.
Cánh cửa động phủ đã tan vỡ từ lâu, bên trong hoàn toàn trống rỗng, bụi bặm giăng đầy, bức tượng binh lính Kha Vân Hải đưa hắn lúc ở cảnh giới thứ hai cũng không còn.
- Có lẽ, bức tượng đó vốn không tồn tại.
Mạnh Hạo lặng lẽ ngồi bên ngoài động phủ, khi còn ở cảnh giới thứ hai, hắn thường ngồi ở nơi này, nhìn đất trời xa xăm, mỗi lần ngồi đều rất lâu.
Hắn biết, trong cảnh giới thứ ba, tất cả tu sĩ của Nam Thiên chi địa, đều tự có phương pháp của mình, dùng những thu hoạch có được ở cảnh giới thứ hai, không ngừng đào vét những bảo vật còn lưu lại nơi này.
Có thể nói cảnh giới thứ ba này, giống như một tàng bảo các được mở ra, bất cứ ai chỉ cần đến cảnh giới này, có cơ duyên nhất định, liền có thể thu được kỳ ngộ ở đây.
Một lúc lâu sau, Mạnh Hạo đứng dậy, rời khỏi động phủ từng thuộc về hắn, đi về phía… Động phủ của Kha Vân Hải trên núi thứ bốn.
Nơi này, không còn cấm chế, tất cả cấm chế đều đã tan vỡ trong trận đại chiến năm đó, ngay cả cánh cửa động phủ, cũng hoàn toàn vỡ nát, chỉ còn có… Tất cả mọi thứ trong động phủ, Mạnh Hạo nhìn thấy mà sững sờ.
Tất cả mọi thứ trong động phủ, hoàn toàn giống hệt với những gì hắn nhớ trong cảnh giới thứ hai…
Cả cánh cửa động phủ, không dính một hạt bụi, giống như có người thường xuyên quét dọn.
Mạnh Hạo đứng đó, nhìn vào động phủ, rất rất lâu, dường như quên cả thời gian trôi đi, quên đi nơi này không còn là viễn cổ hư ảo trong cảnh giới thứ hai, mãi đến ba ngày sau, hắn mới chắp tay vái dài một cái.
Cái vái này, chính là vái giấc mộng của hắn, vái một kiếp cha con kia, cũng đồng thời để Mạnh Hạo hoàn toàn thức tỉnh từ trong giấc mộng.
Tình cảm cha con một kiếp kia, được hắn giấu thật kỹ trong lòng, trở thành một bộ phận trong cuộc đời hắn, không thể chia cắt, không thể mất đi.
Lúc đứng dậy, ánh mắt Mạnh Hạo kiên định và quyết đoán, đi khỏi núi thứ bốn.
Xuống núi, Mạnh Hạo hít sâu một hơi, lập tức bay ra, trái tim hắn đã thu lại quá nửa khỏi viễn cổ hư ảo, lúc này đôi mắt lóe lên, lao về phía xa.
Tiếng nổ ầm vang, tốc độ của hắn cực nhanh, khoảnh khắc đã xuất hiện ở một nơi xa xôi.
Mạnh Hạo dừng lại, cúi đầu nhìn thân thể mình, tới tận lúc này, hắn mới có tâm trạng để quan sát thân thể bản thân.
- Tu hành thân thể trong viễn cổ hư ảo, quả nhiên… Vẫn còn!
Đôi mắt Mạnh Hạo lóe lên, xuất hiện tinh mang, trong viễn cổ hư ảo, hắn tu hành thân thể không hề lãng phí, lúc này vẫn là… Ở trạng thái đệ nhất mệnh, có thể mạnh mẽ ngang với đệ ngũ mệnh.
- Trong cảnh giới thứ nhất, ta thu hoạch lớn nhất, cảnh giới thứ hai, ta cũng thu hoạch vượt xa mọi người, đây là ưu thế của ta, cũng là tiên cơ của ta.
- Vậy thì trong cảnh giới thứ ba này, ta cũng muốn… Trở thành kẻ thắng cuộc lớn nhất!
Mạnh Hạo lắc mình, lập tức đi xa, tiếng ầm ầm vang lên, nhưng còn chưa kịp lan đi, hắn đã hoàn toàn biến mất.
- Nếu thân thể tu hành còn có thể lưu lại, vậy…
Trên đường đi, ánh mắt Mạnh Hạo hướng về phương xa, trên mặt bất giác xuất hiện tinh mang, trong mắt hắn, ẩn chứa vẻ chờ mong và căng thẳng.
- Vậy Tuế Nguyệt mộc kiếm ta chôn xuống, liệu có… Thành công!
Mạnh Hạo hít sâu một hơi, nếu kiếm này có thể thành công, vậy thu hoạch của hắn, cực kỳ nghịch thiên.
Đạo pháp cũng được, thân thể cũng xong, điều này đều khiến Mạnh Hạo vô cùng hài lòng, nhưng hiện giờ hắn càng kỳ vọng vào Tuế Nguyệt mộc kiếm, vì kiếm này một khi thành công, liền là chí bảo Trảm Tiên.
Càng vì một khi kiếm này thành công, vậy thì Mạnh Hạo sẽ càng lý giải sâu hơn đối với tất cả những gì xảy ra trong viễn cổ hư ảo, sẽ giúp hắn có thể phán đoán, liệu có thể thực sự… Thay đổi tương lai.
Cho dù trong lòng biết chuyện này căn bản không mấy khả năng, nhưng Mạnh Hạo vẫn mong chờ. Hắn lắc mình lao đi, không bao lâu sau đã xuất hiện ở một trong bốn chỗ hắn chôn Tuế Nguyệt mộc kiếm.






