Ngã Dục Phong Thiên

Chương 728: Mũi Kiếm

Chương 599

Khu vực hắn chọn lựa khi đó, đều là những chỗ hẻo lánh, thậm chí đa phần đều là những khu vực hắn đã nhìn thấy ở cảnh giới thứ nhất, biết rằng nơi đó có thể bảo tồn.

Càng tới gần, Mạnh Hạo càng khẩn trương. Một lát sau, khi hắn đến nơi đầu tiên, nhìn thấy đống đổ nát trên mặt đất, Mạnh Hạo hít sâu một hơi, rồi lập tức hạ xuống.

Tìm kiếm xung quanh một hồi, Mạnh Hạo cúi đầu, nhìn mặt đất dưới chân, chân phải đột nhiên giơ lên, đạp mạnh xuống mặt đất. Ầm một tiếng, mặt đất dưới chân hắn lập tức nổ tung, vô số đất cát tung tóe, trong khoảnh khắc, một cái hố cực lớn xuất hiện dưới chân Mạnh Hạo.

Trong hố sâu, không hề có gì…

Sắc mặt Mạnh Hạo hơi khó coi, hắn quay người nhìn xung quanh, bắt đầu tìm kiếm từng nơi một. Một lát sau, hắn gần như đã lật tung toàn bộ nơi này, nhưng không hề có thu hoạch gì.

Dường như nơi này, từ đầu tới cuối, không hề có Tuế Nguyệt mộc kiếm nào được chôn xuống.

- Thất bại ư…

Mạnh Hạo không cam lòng, mắt hắn lóe lên, lao lên không, bay về nơi chôn kiếm thứ hai.

Khi hắn tới nơi chôn kiếm thứ hai, cũng tìm kiếm một lượt, nhưng kết quả vẫn hoàn toàn y hệt, cho dù tìm kiếm thế nào, cũng không tìm được chút dấu vết nào của Tuế Nguyệt mộc kiếm.

Ngay sau đó, ở khu vực thứ ba, đáp án vẫn y hệt như vậy.

Tâm tình Mạnh Hạo ngày càng bực bội, nở nụ cười khổ, hiện giờ hắn đã có thể xác định, cách nghĩ của bản thân ở viễn cổ hư ảo, đã thất bại rồi.

Thở dài, hắn đi về phía nơi chôn kiếm cuối cùng. Nơi này ở gần núi thứ bảy, khoảng cách khá xa, mà hiện giờ không còn là viễn cổ hư ảo, đường đi thông suốt, nơi này nguy cơ đầy rẫy, cho dù là Mạnh Hạo, cũng phải mất thời gian mấy ngày, mới đến được dưới núi thứ bảy, nơi hắn chôn thanh kiếm thứ tư.

Nơi này từng là một mảnh rừng rậm, lúc này rừng rậm đã không còn nữa, mà trở thành một đống đổ nát, Mạnh Hạo tìm kiếm ở trong này rất lâu, mới tìm ra nơi đã từng chôn kiếm.

Sau khi phá mở mặt đất, Mạnh Hạo nhìn khe sâu trống rỗng, thở dài một tiếng, hoàn toàn không còn kỳ vọng gì. Hắn hiểu, bản thân đã thất bại rồi.

- Nhưng nếu thất bại, vậy Tuế Nguyệt mộc kiếm biến đi đâu?

Mạnh Hạo đột nhiên cau mày, hắn mở túi trữ vật ra, trong túi trữ vật chỉ còn lại sáu thanh Tuế Nguyệt mộc kiếm, bốn thanh kiếm được hắn chôn xuống, quả thực đã biến mất.

Mạnh Hạo im lặng, chuyện này có phần kỳ lạ, như có gì đó vượt qua tưởng tượng của hắn. Đáp án có rất nhiều, nhưng cái duy nhất có thể trả lời, dường như là chôn kiếm thành công, nhưng bốn thanh Tuế Nguyệt mộc kiếm, trước đây rất lâu đã bị người khác lấy mất rồi.

Mạnh Hạo lắc đầu, đang muốn rời đi, đột nhiên liếc nhìn bên bờ khe sâu, nhìn thấy một vật. Khoảnh khắc đó, Mạnh Hạo run rẩy, hắn hít thở dồn dập, lắc mình, xuất hiện ở bên trong khe sâu, nhìn chằm chằm vào một mảnh gỗ lớn khoảng móng tay, thoạt nhìn rất bình thường ở trong bùn đất.

Mảnh gỗ này, mang theo sức mạnh của năm tháng, không hề nổi bật, đâm vào trong bùn đất.

- Đây là…

Mạnh Hạo hít thở cực gấp, hắn đè nén kích động trong lòng, cẩn thận lấy mảnh gõ đó ra. Mảnh gỗ lớn cỡ móng tay, đường viền méo mó, nhưng có một góc, lại khá sắc bén.

Dường như là đầu một mũi kiếm.

- Đây là Xuân Thu mộc, là mũi kiếm của mộc kiếm!

Mạnh Hạo hít thở càng thêm gấp gáp, trong đầu hắn ầm vang, đột nhiên hỗn loạn, hắn khát vọng thành công, nhưng lại không thể giải thích được thành công.

Lúc này tâm thần chấn động, hắn quan sát cẩn thận mũi kiếm trong tay.

- Không đúng… Hình như… Không phải mộc kiếm ta chôn xuống khi đó?

Mạnh Hạo kinh ngạc, quan sát kỹ lưỡng, trên mảnh gỗ lớn cỡ móng tay này, lại tồn tại lực lượng Tuế Nguyệt khoảng hơn ba mươi ngàn năm.

Chỉ là vì mảnh gỗ quá nhỏ, cho nên lực lượng Tuế Nguyệt trên đó rất bất ổn, dường như lúc nào cũng đang tràn ra, rồi dần dần biến mất.

- Mộc kiếm của ta, nếu thực sự thành công, chôn xuống cũng khoảng một trăm ngàn năm, nhưng mảnh gỗ này lại chỉ có ba mươi ngàn năm, ngoài ra hình dạng có vẻ có hơi khác biệt?

Mạnh Hạo hơi khó nhận, trầm ngâm, hắn đột nhiên sinh ra nghi ngờ với việc bản thân liệu có thành công hay không.

Không nhìn thấy thanh kiếm hoàn chỉnh, Mạnh Hạo rất khó phán đoán. Hơn nữa trên mảnh gỗ này, hắn không hề cảm nhận được dấu vết và lạc ấn năm đó bản thân lưu lại trên mộc kiếm.

Mạnh Hạo im lặng thu lại mảnh gỗ quý giá này. Mảnh gỗ tuy nhỏ, tuy không thể phán đoán được liệu có phải là Mạnh Hạo để lại năm đó không, nhưng lực Tuế Nguyệt ba mươi ngàn năm lưu lại trên nó, thì dù là mảnh vỡ nho nhỏ, cũng ngang chí bảo.

- Nếu thất bại, ta chỉ tổn thất bốn thanh Tuế Nguyệt mộc kiếm, chỉ cần tiêu hao một chút linh thạch, ta vẫn có thể phục chế lại nó. Nếu thành công, vậy cho dù là bị người khác lấy đi trước, nhưng vật này do tự ta luyện chế, sau này nếu có gặp được, cho dù là có bị người khác luyện chế nhiều lần, thì kiếm tâm là lực lượng Tuế Nguyệt của ta, vậy chủ nhân của kiếm, ta vĩnh viễn vẫn là người đầu tiên.

Đôi mắt Mạnh Hạo lóe lên, chuyện này nếu hắn đã nghĩ không thông, thì cũng không muốn phí công suy nghĩ làm gì. Lúc ngẩng đầu, hắn nhìn về khu vực phía sau núi thứ bảy, trong mắt dần xuất hiện chút thương cảm.

- Nơi đó, chính là phần mộ của Kha phụ.

Mạnh Hạo đứng dậy, hóa thành cầu vồng, lao thẳng về nơi mai táng các đời cường giả của Yêu Tiên Tông sau khi mất đi.

Dọc đường, Mạnh Hạo nghe được ở các nơi trong Yêu Tiên Tông đều có tiếng nổ vang lên, thậm chí còn có tiếng đấu pháp, thỉnh thoảng lại vang lên ở đằng xa.

Đối với những người từ Nam Thiên chi địa tới cảnh giới thứ ba này mà nói, nơi này là một bảo khố, bất cứ nơi nào cũng đều có cơ duyên. Hơn nữa cơ duyên này, bình thường cũng không giống nhau, phải xem xem ở cảnh giới thứ hai ai chuẩn bị đầy đủ hơn, hiểu biết toàn diện hơn, thậm chí học được một ít phương pháp mở cấm chế.

Những thứ này, mới là mấu chốt, nhưng mà, nếu đã có bảo vật, thì khó tránh khỏi có tranh đoạt và va chạm với nhau, chém giết, cũng vì thế mà trở nên bình thường.

Mạnh Hạo không để ý đến chuyện này, cho dù không làm gì, giữa đôi bên vẫn còn lời hứa trước đó, thu hoạch của hắn ở nơi này, cũng sẽ vượt xa những người khác rất rất nhiều.

Trên đường đi, sắc trời tối dần, lúc tới bên ngoài núi thứ bảy, phía trước chính là táng vực của Yêu Tiên Tông, đột nhiên có một dải cầu vồng, nhanh chóng bay ra từ trong núi thứ bảy. Nó vốn không bay về phía Mạnh Hạo, nhưng có vẻ như ở giữa không trung phát hiện ra Mạnh Hạo bay tới, dải cầu vồng này lại đổi hướng, bay thẳng về phía Mạnh Hạo.

Mạnh Hạo dừng lại giữa không trung, vẻ mặt bình thường, lạnh lùng nhìn tới.

Vệt cầu vồng kia tốc độ cực nhanh, mang theo cảm giác bá đạo, làm vang lên tiếng kêu kinh người, trong khoảnh khắc đã tới gần bên. Trong cầu vồng, là một nam thanh niên, chính là vị thuộc di mạch Đế tộc đến từ Bắc Địa.

Người này đôi mắt như điện, có phần dữ tợn và lạnh lùng, lao thẳng về phía Mạnh Hạo, khoảnh khắc tới gần, y liền vung tay bắt quyết, tức thời sáu con hắc long hư ảo bay ra, gào thét kinh thiên, quấn lấy nhau, phát tán uy áp đáng sợ, ầm ầm xông về phía Mạnh Hạo.

Sáu con hắc long này, mỗi con đều vượt qua Nguyên Anh viên mãn, sáu con dung hợp với nhau, uy áp tạo nên có thể sánh với nửa bước Trảm Linh, có thể thấy tu vi bản thân thanh niên thuộc di mạch Đế tộc này mạnh thế nào.

Thấy sáu con hắc long sắp tới gần, chiếm lấy thế giới trước mặt Mạnh Hạo, mỗi một con đều cỡ mấy trăm trượng, sáu con quấn lấy nhau, khí thế kinh người, ầm ầm lao về phía Mạnh Hạo.

Mạnh Hạo hừ lạnh, không hề né tránh, thậm chí không lùi mà tiến, bước tới trước một bước, tay phải giơ lên, thân thể nhìn như bình thường của hắn, trong khoảnh khắc bộc lộ sự mạnh mẽ tương đương với đệ ngũ mệnh. Sự mạnh mẽ này, cũng là nửa bước Trảm Linh.

Một quyền hạ xuống, đất trời ầm vang, tiếng gầm thét của sáu con hắc long kia đột nhiên dừng lại, bị một tiếng nổ kinh thiên động địa hoàn toàn lấn át. Dường như nắm đấm của Mạnh Hạo, đã dẫn cuồng phong tới xé nát bọn chúng.

Mà một quyền này của Mạnh Hạo, thậm chí còn xuất hiện một ngọn núi hư ảo, chính là lực lượng xuất hiện khi Mạnh Hạo lĩnh ngộ Thôn Sơn Quyết tầng thứ nhất. Một quyền ra, như phong bạo, như sơn lâm.

Ầm ầm ầm!

Sáu con hắc long, trong khoảnh khắc bị phá vỡ, thanh niên thuộc di mạch Đế tộc đến từ Bắc Địa kia sắc mặt tái đi, đôi mắt lộ vẻ chấn kinh, rõ ràng y không ngờ được, Mạnh Hạo lại mạnh đến vậy.

Dựa theo tính toán ban đầu của y, một kích này nếu có thể đánh chết Mạnh Hạo là tốt nhất, nếu không thể, cũng có thể nhìn ra hư thực của Mạnh Hạo, nhưng hiện giờ tu vi lộ ra, đã khiến y e ngại.

Y không hề do dự lập tức lui lại.

- Mạnh huynh, chuyện này hiểu…

Đôi mắt chớp sáng, hắn lập tức cất lời.

- Đệ nhất mệnh.

Mạnh Hạo dửng dưng nói, thân thể ầm một tiếng, liền bộc phát lực lượng đáng sợ của đệ nhất mệnh, đặc biệt là thân thể hắn, đã đạt đến mức có thể sánh với đệ lục mệnh, trong khoảnh khắc, sức chiến đấu của Mạnh Hạo tăng lên gấp đôi.

Hắn bước tới một bước, hóa thành làn khói xanh bên trong có vầng trăng đen, khoảnh khắc xuất hiện phía trước người thanh niên tới từ Bắc Địa, tay phải đưa lên, trực tiếp đấm tới.

Ầm một tiếng, người thanh niên này giơ tay chống đỡ, bên ngoài cơ thể xuất hiện hắc quang, nhưng hắc quang này lập tức vỡ vụn hoàn toàn, y phun ra máu tươi, lui lại phía sau, trên mặt lộ vẻ kinh hãi.

- Hắn lại trong khoảnh khắc mạnh mẽ gấp đôi!

Thanh niên thuộc di mạch Đế tộc này, họ Liễu tên Tử Xuyên, bình thường vô cùng kiêu ngạo, lúc này lại vô cùng kinh hãi, nhưng sự kiêu ngạo từ tận xương tủy của y vẫn tồn tại như cũ.

Lúc phun máu ra, y khó khăn lắm mới dừng lại được, ngẩng đầu lên, trong mắt lộ vẻ dữ tợn, liếm vết máu chảy ra nơi khóe miệng, nhìn chằm chằm vào Mạnh Hạo.

- Cũng được, hiện giờ hẳn đã là cực hạn của ngươi rồi, trong khoảnh khắc bộc phát gấp đôi sức chiến đấu. Không tệ, ngươi có tư cách trở thành đối thủ của ta, vậy thì để ngươi nếm thử, cái gì gọi là Đế thể…

Liễu Tử Xuyên kiêu ngạo cất lời, nhưng y còn chưa nói xong, đột nhiên Mạnh Hạo dửng dưng nói một câu.

- Đệ nhị mệnh!

Ầm!

Thân thể Mạnh Hạo trong khoảnh khắc có thể sánh với sự đáng sợ của đệ thất mệnh, sức chiến đấu của hắn cũng lập tức bộc phát, khiến đất trời đổi màu, khiến xung quanh xuất hiện cuồng phong.

Tim Liễu Tử Xuyên đập thình thịch, hoàn toàn chấn động, mồm miệng khô đắng, trong đầu ong ong, trợn trừng mắt, không thể tin nổi nhìn Mạnh Hạo, đột nhiên cảm thấy run rẩy.

- Chết tiệt, chết tiệt, tu vi người này thật biến thái, đây tuyệt đối là đạo pháp từ cảnh giới thứ hai, chưa biết chừng còn là đạo pháp trước mười!

Liễu Tử Xuyên kinh hãi, lúc này lập tức lui lại, không hề chần chừ lập tức bỏ chạy.

Y chạy đã nhanh, nhưng Mạnh Hạo đuổi theo còn nhanh hơn, chỉ một bước, đã đuổi kịp, một chỉ điểm xuống, hư ảnh một ngọn núi lớn lập tức xuất hiện, ầm ầm lao về phía Liễu Tử Xuyên.

Liễu Tử Xuyên phun máu, cơ thể như sắp vỡ vụn, thời khắc nguy cơ sinh tử, khiến hồn phi phách tán, y lập tức đưa tay đập mạnh vào ngực, phun ra một hạt châu. Hạt châu bay ra liền phát nổ, hóa thành một tấm lưới lớn, bao bọc Liễu Tử Xuyên, dường như từ trong minh minh có một cỗ lực lượng kéo lấy tấm lưới, khoảnh khắc rời đi.

Nó khiến ngọn núi hư ảo của Mạnh Hạo chỉ hơi quét qua, không hoàn toàn đập trúng, nhưng cũng khiến Liễu Tử Xuyên một lần nữa phun máu, hoàn toàn mất bình tĩnh, kinh sợ chạy xa.

- Thu hoạch của ngươi, ta muốn tám phần, nếu không đồng ý, ta sẽ giết ngươi…

Mạnh Hạo không đuổi theo, mà đứng nguyên tại chỗ, dửng dưng nói.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.