Ngã Dục Phong Thiên

Chương 729: Chân Linh - Dạ

Chương 600

Liễu Tử Xuyên đang chạy đi, nghe được câu nói này, nếu là ở lúc trước khi Mạnh Hạo ra tay, y nhất định cười kinh bỉ, nhưng hiện giờ, y cảm nhận rất sâu sát cơ không cho nghi ngờ từ trong lời nói của Mạnh Hạo.

Đó là cho dù bản thân có thân phận gì, nhưng Mạnh Hạo cũng sẽ không do dự, nói giết là giết.

Loại lời nói lộ ra sát phạt này khiến Liễu Tử Xuyên chấn động, trong lòng đột nhiên hối hận lúc trước muốn dò xét.

- Chết tiệt, cũng không phải mình ta có hẹn ước với hắn, mọi người đều có cả, vì sao ta lại muốn dò xét hắn chứ!

Trong lòng Liễu Tử Xuyên vô cùng buồn bực, nhưng lại không dám có bất kỳ nghi ngờ nào. Y tin tưởng, trong Yêu Tiên Tông này, nếu bản thân thực sự dám không nghe lời đối phương, vậy nhất định sẽ chết.

- Nếu như liên thủ với những người khác…

Đôi mắt Liễu Tử Xuyên lóe lên, nhưng nhanh chóng tối lại, vì y phát hiện, cho dù là trải qua trận chiến vừa rồi, nhưng y vẫn không hề hiểu hay phán đoán được gì về thực lực chân chính của Mạnh Hạo.

Y chỉ biết rằng đối phương sâu không lường được, căn bản chưa hề dùng toàn lực, nhưng rốt cuộc là đã dùng mấy thành, y lại không đoán nổi.

- Người như thế này, tốt nhất là chớ chọc vào.

Khi Liễu Tử Xuyên rời đi, Mạnh Hạo thu hồi ánh mắt, cũng thu lại đệ tam mệnh, thân thể trở về trạng thái đệ nhất mệnh. Nhắm mắt cảm nhận một chút, Mạnh Hạo liền mở mắt, trong đôi mắt xuất hiện tinh mang thuộc về cường giả.

- Mạnh yếu lúc này thật khó phán đoán, nhưng nếu ta có thể ở trạng thái đệ nhất mệnh, đạt được thân thể mạnh mẽ của đệ thất mệnh, vậy thì sau khi mở ra đệ thất mệnh, ta nhất định có thân thể Trảm Linh!

- Đó là thân thể hoàn toàn Trảm Linh, phối hợp với tu vi của bản thân… Ta có thể chém ra Trảm Linh đệ nhất đao!

Đôi mắt Mạnh Hạo lóe sáng, hít sâu một hơi, lập tức bay về táng vực ở phía xa.

Thời gian không lâu, Mạnh Hạo dần dần tới gần, mặt đất toàn đống đổ nát, cho dù là táng vực này, cũng là hài cốt khắp nơi, những chỗ từng là phần mộ của cường giả, đều đã trở thành những khe sâu.

Vật chôn theo, e là sau bao năm tháng, cũng bị những lần ảnh hưởng mà phân tách. Mà cấm chế ở nơi đây, hiện giờ cũng không còn nhiều nữa rồi.

Mạnh Hạo nhìn thấy vậy, trong lòng đau đớn, hắn lập tức đi tới, cho đến khi nhìn thấy trong khu vực quen thuộc không xa, vẫn còn tồn tại một chút ánh sáng cấm chế, hắn mới yên tâm.

Đó là một ngôi mộ, mộ của Kha Vân Hải!

Phần mộ Chí Tôn, trong đó không chôn thân thể, mà là một chiếc đèn đồng đã tắt.

Bên ngoài ngôi mộ, có một tầng ánh sáng cấm chế, bao bọc bốn phía, thỉnh thoảng lấp loáng, đề phòng người ngoài bước vào trong đó.

Mạnh Hạo hạ xuống, đứng bên ngoài cấm chế, nhìn về phía ngôi mộ của Kha Vân Hải, im lặng, không biết nước mắt chảy dài trên gò má hắn từ khi nào.

Rất lâu sau, hắn quỳ trên mặt đất, nhẹ nhàng dập đầu ba cái về phía phần mộ của Kha Vân Hải.

- Cảm ơn người, người không phải phụ thân của con, nhưng trong viễn cổ hư ảo đó, người lại cho con cảm nhận được tình cha, cho con được làm con của người trong cuộc đời đó.

Mạnh Hạo ngẩng đầu thì thầm.

Một lúc lâu sau, Mạnh Hạo vẫn còn buồn phiền, đưa tay vỗ lên túi trữ vật, lấy ra một vò rượu, uống một ngụm lớn, rồi đổ phần còn lại xuống đất.

- Cha, để con gọi người một tiếng cha lần cuối… Cuộc đời trong hư ảo kia, cảm ơn người, cảm ơn người…

Mạnh Hạo lặng lẽ nhìn phần mộ của Kha Vân Hải, rất lâu sau hắn đứng dậy, khoảnh khắc quay người đi, đôi mắt hắn không còn buồn phiền, mà là sự kiên cường của kẻ thân là tu sĩ.

Cho đến giờ phút này, Mạnh Hạo mới coi như thực sự bước ra khỏi giấc mộng.

- Đi ra đi, ngươi đã đợi rất lâu rồi, nếu còn không đi ra, ta sẽ đi đó.

Khoảnh khắc Mạnh Hạo quay người, trầm giọng nói.

Lời hắn vang vọng, lập tức từ một nơi không xa thoạt nhìn rất bình thường, đột nhiên không gian vặn vẹo, một cô gái đi ra. Cô gái này, dung nhan tuyệt đẹp, đôi mắt quyến rũ, mỗi một động tác đều mang theo sự quyến rũ rất tự nhiên, chính là Chỉ Hương.

- Ta đoán ngươi nhất định sẽ tới nơi này bái tế Kha Vân Hải, quả nhiên là ở nơi này, thực sự bớt rất nhiều khó khăn khi tìm ngươi.

Chỉ Hương cười nói.

Mạnh Hạo không nói gì, mà nhìn về một khu vực khác sau núi thứ bảy này ngoài táng vực. Nơi đó đã từng có sương mù mịt mờ bao bọc, mà hiện giờ nơi đó, nó đã không còn sương mù nữa rồi.

Ngay cả hai bức tượng khổng lồ cũng không còn nữa, có thể thấy được, ở nơi đó chỉ có một lồng sáng khổng lồ, úp ngược lên mặt đất, phát ra ánh sáng yếu ớt khó mà phát hiện.

Đây là cấm chế, một cấm chế bao bọc khu vực khổng lồ, nhìn thì bình thường, nhưng có thể diệt Tiên!

Cho dù tới bây giờ, vì tính quan trọng của khu vực này, cho nên cấm chế ở nơi này, vẫn mạnh mẽ đến đáng sợ, thậm chí bao nhiêu năm nay, Yêu Tiên Tông đã mở cửa mấy lần, vẫn không một ai có thể bước vào trong khu vực đó.

Nơi đó, là cấm địa!

Không cho phép bất cứ người nào bước vào, tất cả những người muốn thử bước vào đó, cuối cùng đều chết cả.

- Đi thôi.

Mạnh Hạo dửng dưng nói, đi về phía trước, Chỉ Hương mỉm cười, cùng đi với Mạnh Hạo về nơi đó.

Trên đường đi, trong lòng Chỉ Hương có phần đắc ý, trong cảnh giới thứ hai, bọn họ cũng đi trên con đường như vậy, nhưng nàng bị đả kích mãnh liệt, hiện giờ trong cảnh giới thứ ba này, nàng tin rằng, người bị đả kích, nhất định không phải mình.

Chỉ Hương nghĩ đến đây, hơi mỉm cười, tốc độ càng nhanh hơn, bay vọt qua Mạnh Hạo, đi ở phía trước.

Mạnh Hạo nhìn bóng lưng Chỉ Hương, không hề nói gì.

Hai người một trước một sau nhanh chóng đi tới bên ngoài lồng sáng cấm chế, nơi này, từng có hai bức tượng, tạo thành kiếm môn.

Vẻ mặt Chỉ Hương nghiêm túc, hít sâu một hơi, lấy từ trong lòng ra một lệnh bài đại biểu tư cách đệ tam đẳng, cẩn thận đưa lệnh bài tới phía trước. Cho đến khi nó tiếp xúc với lồng sáng, khu vực lồng sáng phía trước Chỉ Hương đột nhiên nhanh chóng lóe lên, xuất hiện gợn sóng, trong khoảnh khắc lan khắp cả cấm chế.

Từng tiếng ầm ầm xuất hiện vang vọng, đồng thời, một âm thanh trầm thấp, mang theo chút mệt mỏi và yếu ớt cũng mơ hồ xuất hiện khắp xung quanh.

- Tư cách tam đẳng, định đi nơi nào?

Tiếng nói cho dù yếu ớt, nhưng lại lạnh lùng vang khắp bốn phương.

- Yêu Tiên trì!

Chỉ Hương hít sâu một hơi, lập tức trả lời.

- Phù hợp quy tắc, có thể thông được ba phần đường nơi này, ở lại nơi này mười chín canh giờ.

Lời nói giống y hệt trước kia, khiến Chỉ Hương kích động không thôi, màn sáng trước mặt nàng, liền mở ra một khe hở, Chỉ Hương hít sâu một hơi, quay đầu đắc ý nhìn Mạnh Hạo.

Dựa theo ước định với nàng, vẻ mặt Mạnh Hạo bình thường bước tới, hai người cùng bước qua khe hở muốn bước vào.

Mạnh Hạo thoạt nhìn bình tĩnh, nhưng trong lòng cũng rất cảnh giác, hắn không biết phương pháp của Chỉ Hương liệu có hữu dụng.

Nhưng ngay khoảnh khắc hai người tiếp xúc với khe hở, Chỉ Hương thuận lợi tiến vào, còn Mạnh Hạo lại chấn động, rồi một tia sáng cấm chế giáng xuống, bao quanh cơ thể, dường như bị một cái bong bóng bao bọc, ngăn chặn bước đi.

- Chỉ Hương ngươi có ý gì?

Mạnh Hạo ở trong cấm chế không thể hành động, nhưng vẫn có thể nói chuyện, đôi mắt liền lạnh đi.

Chỉ Hương ở bên trong quay đầu lại, vẻ mặt lo lắng, lại cũng giật mình.

- Không thể nào, ngươi có lưu lại lạc ấn ở trong đó, mà tư cách tam đẳng của ta, có thể đưa theo một người vào, chỉ cần bên trong có lạc ấn của ngươi. Lẽ nào… Lẽ nào lạc ấn của ngươi đã bị xóa đi rồi!

Đôi mắt Mạnh Hạo lóe lên, đúng vào lúc này, đột nhiên, giọng nói yếu ớt kia một lần nữa vang lên.

- Tư cách Chí Tôn, nơi này mở ra toàn bộ, thời gian vô hạn.

Giọng nói vang lên, bong bóng bên ngoài Mạnh Hạo lập tức tan vỡ, Mạnh Hạo khôi phục hoạt động, cất bước dễ dàng, đi vào cấm chế như đi trên đất bằng.

Chỉ Hương trợn tròn mắt, có vẻ không thể tin nổi, lui lại mấy bước, ngơ ngác nhìn Mạnh Hạo.

- Không thể nào, nơi này là thế giới chân thực, không phải viễn cổ hư ảo. Ở viễn cổ ngươi được Kha Vân Hải trao tư cách Chí Tôn, nhưng trong cảnh giới thứ ba hiện giờ, ngươi chính là ngươi, sao lại là Chí Tôn?

Mạnh Hạo thoạt nhìn bình tĩnh, nhưng trong lòng cũng không yên lặng. Chuyện này hắn không thể hiểu được, quả đúng như Chỉ Hương nói, nhưng hiện giờ sự thực lại thành thế này!

- Chúng ta có thể lưu lại lạc ấn ở đây, vậy cũng để lại một chút dấu tích thân phận, chắc cũng không phải chuyện khó, đây không phải là thu hoạch đặc biệt trong cảnh giới thứ hai sao.

Mạnh Hạo im lặng một lát, từ từ nói.

- Cái này khác, viễn cổ hư ảo là Dạ… Là… Là hư ảo, ấn ký giống như ký ức, hả?

Chỉ Hương nói đến đây, đột nhiên trợn tròn mắt, như là nghĩ đến gì đó, nàng hít sâu một hơi, nhìn Mạnh Hạo một cách phức tạp.

- Ta hiểu rồi, là Dạ, nó nhớ ngươi rồi!

- Dạ?

Đôi mắt Mạnh Hạo lóe lên, hắn sớm đã biết Chỉ Hương hiểu về Yêu Tiên Tông nhiều hơn những gì nàng từng nói, có rất nhiều thứ nàng ta không hề nói với mình.

Như Dạ này, là một trong số đó.

Mạnh Hạo nghĩ đến khi mình vừa bước vào cảnh giới thứ hai, nghe được tiếng giảng đạo trên một ngọn núi khác, trong đó có đề cập đến một loại chân linh tên là Dạ!

- Chuyện này không phải ta muốn lừa ngươi, mà là tông quy, không thể để lộ ra ngoài. Nhưng ngươi đã có thể được Dạ nhớ, ta có nói cũng không sao cả. Thiên địa có chân linh, cụ thể bao nhiêu, ta không biết.

- Ta chỉ biết nó rất ít, chắc chắn ít hơn mười!

- Chân linh, là thứ độc nhất vô nhị giữa đất trời!

- Trong đó có một chân linh tên là Dạ. Truyền thuyết kể rằng khi nó nhắm mắt, thế giới sẽ như một giấc mộng, mà khi nó mở mắt, giấc mộng sẽ tan vỡ, tất cả đều thành không.

- Nó có duyên với Yêu Tiên Tông, vì thế ở lại trong Yêu Tiên Tông, trở thành chân yêu thủ hộ của Yêu Tiên Tông!

Chỉ Hương nói đầy cảm xúc, Mạnh Hạo nghe đến đây, lập tức nghĩ đến cái khe khổng lồ giữa núi thứ ba và núi thứ bốn.

- Nó ở…

Mạnh Hạo chấn động, chần chừ một chút.

- Nó ở ngay dưới chân chúng ta, trong lòng đất đệ nhất trùng thiên của Yêu Tiên Tông. Nó có bộ dạng ra sao ta cũng không biết, ta chỉ biết từ viễn cổ đã có lời đồn, chân linh là vật chẳng lành, Yêu Tiên Tông sụp đổ, thậm chí sau này có người nói là vì nó. Khi tông môn bị diệt, không một ai có thể giết chết nó, dù là Quý Chủ, cho dù có năng lực này, nhưng việc giết chân linh, có vẻ như vô cùng kiêng kỵ.

- Cho nên, Dạ vẫn luôn ở trong Yêu Tiên Tông, nó thường hồi ức, vì thế mới có viễn cổ hư ảo cảnh giới thứ hai…

Trong lòng Mạnh Hạo đột nhiên chấn động, hắn hít thở gấp gáp, nhìn về phía Chỉ Hương.

- Ngươi nói, viễn cổ hư ảo chúng ta trải qua, chỉ là một giấc mộng của nó?

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.