Ngã Dục Phong Thiên

Chương 735: Đệ Bát Mệnh

Chương 606

Khoảnh khắc thanh âm Mạnh Hạo truyền ra, đầu óc hắn nổ vang, thân thể run rẩy mạnh mẽ, hư vô bốn phía lập tức vặn vẹo. Tại trong vặn vẹo này, mặt đất vỡ vụn, phong vân biến sắc, một cỗ lốc xoáy vô hình ầm ầm xoay tròn, tạo thành một cơn lốc khổng lồ.

Roi hư ảo kia, quất vào lốc xoáy này lập tức bị bắn ngược ra. Theo cơn lốc, tất cả cát đất trên mặt đất đều bay lên, trong cuồng phong quét ngang, sắc mặt Hô Diên lão tổ hoàn toàn đại biến, thân thể không thể khống chế bước lui lại mấy bước.

Trong mắt lão hiện lên vẻ hoảng sợ và kinh hãi trước nay chưa từng có, giờ phút này trong đầu ong ong.

- Không có khả năng, thuật pháp này của hắn, chỉ có bảy mệnh, làm sao lại xuất hiện… đệ bát mệnh!!!

Trong hoảng sợ của Hô Diên lão tổ, toàn thân Mạnh Hạo giống như vặn vẹo, từng trận đau nhức giống như thủy triều, nháy mắt bao phủ hắn. Hắn cũng thật không ngờ, mở ra đệ bát mệnh, thế nhưng lại… đau như vậy!

Toàn thân như bị xé nứt, tại trong xé rách này, hắn cảm nhận được từng đợt rồi lại từng đợt lực lượng dũng mãnh, lấy tốc độ không cách nào hình dung được, ầm ầm tăng lên trong người.

Tám cái Nguyên Anh trong cơ thể hắn, tại chớp mắt này, chồng lên nhau, không ngừng dung hợp, dần dần, bộc phát ra tu vi khủng bố vượt xa đệ thất mệnh.

Ở đệ thất mệnh trước kia, tu vi Mạnh Hạo có thể triển khai ra, là 64 lần Nguyên Anh viên mãn, đó đã là cực hạn, không thể gia tăng thêm nữa. Mà lúc này, chỉ là mới dung hợp, cực hạn này đã lập tức sụp đổ, vỡ vụn.

Sáu mươi năm lần, sáu mươi sáu lần… Trong chớp mắt, trong cơ thể Mạnh Hạo, liền có đầy đủ bảy mươi lần tu vi vô biên của Nguyên Anh viên mãn, vả lại còn đang không ngừng tăng cường. Một loại cảm giác dũng mãnh, khí tức gần như khủng bố, theo tu vi và thân thể không ngừng trở nên mạnh mẽ, ầm ầm bùng nổ ở trên người hắn.

Thiên địa bốn phía vặn vẹo, phong vân biến sắc, cơn lốc ngoài thân thể Mạnh Hạo, bát phương đều có thể nhìn thấy. Cơn lốc này giống như nối liền trời đất, trong lúc không ngừng nổ vang, thì bộc phát ra khí thế càng mạnh hơn.

Thân thể Mạnh Hạo run rẩy, thậm chí thất khiếu cũng bắt đầu tràn ra máu tươi, khiến vẻ mặt hắn có chút dữ tợn, tóc tai tán loạn. Hắn rõ ràng cảm thấy, tu vi trong cơ thể, trong khoảng mấy cái hô hấp này, đã trực tiếp gia tăng tới chín mươi ba lần chiến lực Nguyên Anh viên mãn.

Còn đang tăng lên!

Mỗi lần nhiều thêm một phần, thì toàn thân Mạnh Hạo đều sẽ nổ vang một chút, áp lực hắn thừa nhận sẽ càng lớn, khí thế hắn có thể thể hiện ra, cũng càng kinh người hơn. Cùng lúc đó, thọ nguyên mà hắn tiêu hao, cũng rất nhanh trồi mất.

Nhưng tất cả những thứ này, đều không thể thay thế được sự điên cuồng khi tu vi tăng lên, kéo theo bản thân trở nên dũng mãnh. Loại điên cuồng này, sinh ra một cỗ tự tin mãnh liệt, tại trong tự tin này, Mạnh Hạo ngẩng đầu, ngửa mặt lên trời phát ra tiếng rít gào.

Rống!!!

Thanh âm của hắn, giống như đem hết thảy đau nhức mà hắn phải thừa nhận, ở trong một chớp mắt này, truyền khắp toàn bộ Yêu Tiên Tông. Thân thể hắn vẫn luôn run rẩy, tu vi của hắn, tại trong chớp mắt, từ chín mươi ba lần Nguyên Anh viên mãn vừa rồi, nhảy lên tới chín mươi chín lần!

Tóc Mạnh Hạo cũng chợt biến sắc, không còn là màu đen, mà trở thành màu xám, dung nhan hắn thoạt nhìn, dường như không còn là thanh niên, mà tràn ngập tang thương. Thân thể hắn vẫn thon dài, nhưng khí chất cả người, cũng tại trong chớp mắt này, hoàn toàn đại biến.

Chín mươi chín, một trăm!

Tu vi tròn một trăm lần Nguyên Anh viên mãn, tại thời khắc này, ầm ầm bùng nổ, rít gào của Mạnh Hạo, cũng trở nên kinh thiên động địa. Tóc của hắn càng ngày càng dài, giờ phút này đã đến phần eo, gió lốc chung quanh hắn càng ngày càng mãnh liệt, khiến cho thân thể Mạnh Hạo, tại trong cơn lốc này, thế mà lại từ từ trôi nổi.

Bốn phía xuất hiện tia chớp sấm sét, ầm ầm tiến đến, vờn quanh bốn phía, khiến cho cơn lốc đã trở thành lôi bạo, oanh thiên kinh địa!

Cảnh tượng này, khiến Hô Diên lão tổ hô hấp dồn dập, mở to mắt, mang theo vẻ không thể tin nồng đậm tới cực hạn, trong đầu, toàn thân ầm ầm nổ vang.

- Tại sao có thể như vậy… hắn… hắn…

Trong khi Hô Diên lão tổ còn đang hoảng sợ, toàn thân Mạnh Hạo lại truyền ra tiếng nổ ngập trời, tu vi của hắn, lại trèo lên tiếp!!

Một trăm lẻ một, một trăm lẻ hai, một trăm lẻ ba… cho đến một trăm mười năm!!

Tóc Mạnh Hạo đã dài đến đầu gối, tiếng rít gào của hắn, càng thêm long trời lở đất, gió lốc bốn phía, trong lúc không ngừng khuếch tán, đã đạt tới trăm trượng. Hơn nữa vào lúc này, bài xích đến từ mảnh thiên địa này, chợt xuất hiện.

Hư vô bốn phía Mạnh Hạo, không ngừng toái diệt, khí tức càng thêm kinh khủng ầm ầm quật khởi trên người hắn. Giống như một mãnh thú viễn cổ ngủ say, tại chớp mắt này, thức tỉnh!

Một trăm mười sáu, một trăm mười bảy… trong khoảnh khắc, trên người Mạnh Hạo, khi xuất hiện chiến lực 128 lần Nguyên Anh viên mãn, tiếng rít gào của hắn, chính là rít gào của Trảm Linh.

Khí thế của hắn, chính là khí thế Trảm Linh!

Tất cả khí tức chung quanh hắn, đều thuộc về Trảm Linh!

Gió lốc đã mở rộng đến ba trăm trượng, sấm sét hóa thành lôi trì khắp nơi, tóc Mạnh Hạo đã dài bằng thân người, tóc màu xám, phiêu diêu trong gió, dung nhanh hắn mang theo vẻ tang thương, hai mắt chợt ngưng tụ, dường như có lực lượng diệt tuyệt sinh tử lưu chuyển ở trong đó.

Chỉ là liếc nhìn Mạnh Hạo một cái, trong đầu Hô Diên lão tổ khoảnh khắc nổ vang, dường như bị một cỗ lực lượng xung kích, cả người lão run rẩy, lúc lui ra sau vài bước, phun ra một ngụm máu tươi, trong vẻ mặt hoảng sợ, dâng lên một chút sợ hãi.

- Ngươi…

Thân thể Hô Diên lão tổ run rẩy, thất thanh mở miệng.

- Còn chưa kết thúc.

Mạnh Hạo nhắm nghiền hai mắt, cảm nhận tu vi khủng bố gấp 128 lần Nguyên Anh viên mãn. Tu vi này đã vượt qua cực hạn Nguyên Anh, đây là… lực lượng Trảm Linh!!

Lấy số lượng dẫn tới chất biến, lấy tu vi Nguyên Anh đầy đủ, sản sinh tích lũy, bước chân vào thế giới, trước kia chỉ duy thuộc về Trảm Linh.

Nhưng đúng như lời Mạnh Hạo, đệ bát mệnh của hắn còn chưa kết thúc, giờ phút này, chỉ là tu vi được bạo tăng, nhục thể của hắn, lúc này đã lấy tốc độ kinh người, nhanh chóng bay vọt lên một loại thân thể Trảm Linh.

Thân thể Trảm Linh, đó là cảnh giới của tu sĩ viễn cổ, tu chân giới hiện giờ, có rất ít người có thể rèn luyện thân thể đến trình độ Trảm Linh. Thậm chí có thể nói, căn bản là khả năng không lớn, vì khó khăn quá lớn.

Cho dù là Mạnh Hạo, cũng là có đủ loại cơ duyên xảo hợp, mới đạt tới loại cảnh giới trong truyền thuyết này.

Giờ phút này, nhục thể của hắn, nhìn như thường, nhưng trên thực tế, mỗi một tơ huyết nhục, đều đang bị xé nứt, mỗi một tấc cốt cách, đều đang vỡ vụn, mỗi một đường kinh mạch, đều đang nổ tung.

Nhưng, bất kể là xé rách như thế nào, vỡ vụn như thế nào, nổ tung như thế nào, thân thể Mạnh Hạo đều không xuất hiện bất cứ vấn đề gì, vì những xé rách, vỡ vụn, nổ tung này đều là ở bên trong, thân thể dường như đang tiến hành tổ chức lại, khiến cho khí huyết kinh thiên!

Cũng chỉ là mấy hơi thở, tiếng tim đập bang bang, như sấm sét nổ vang khắp nơi, hô hấp của Hô Diên lão tổ như muốn ngừng lại. Lão nhìn Mạnh Hạo, giờ phút này, trong mắt dường như nhìn không tới gương mặt của Mạnh Hạo, thứ lão nhìn thấy, chính là một đoàn khí huyết nồng đậm, kinh thiên động địa, như có thể đối kháng cùng với pháp tắc của thiên địa!!

Khí huyết ngập trời!!

Giờ phút này, Mạnh Hạo chính là bộ dáng này, mỗi một lần trái tim của hắn nảy lên, gió lốc bốn phía đều tạm dường, khiến cho hư vô bốn phía run rẩy, khiến cho thiên địa xung quanh xuất hiện chấn động.

Cho đến khi nhục thể của hắn, theo khí huyết kinh người, phá tan một tầng bích chướng vô hình. Một chớp mắt khi hoàn toàn bước vào cảnh giới Trảm Linh kia, khí tức Trảm Linh trên người Mạnh Hạo, dựng lên ngập trời!

Mạnh Hạo hít sâu, hắn phát hiện, thế giới trước mắt, bất đồng.

Hắn nhìn thấy vô số bụi bặm bay múa trong thiên địa, hắn nghe được trong thế giới này, như có vô số vong hồn thì thào, hắn cảm nhận được trong toàn bộ Yêu Tiên Tông, tồn tại một cỗ bi thương nói không nên lời.

Quan trọng nhất là… hắn nghe được… tiếng hít thở.

Tiếng hít thở ngủ say, mơ hồ truyền đến từ sâu trong lòng đất nơi đây, giống như ở dưới mặt đất này, đang tồn tại một quái vật lớn đang ngủ say, truyền ra tiếng hít thở, quanh quẩn bát phương.

Mọi chuyện nói thì chậm rãi, nhưng trên thực tế, từ lúc Mạnh Hạo mở đệ bát mệnh đến bây giờ, cũng chỉ là một thời gian rất ngắn, chỉ trong chớp mắt, hắn cảm nhận được tất cả.

128 lần Nguyên Anh viên mãn, khiến tu vi Mạnh Hạo tăng trưởng, rồi bước vào thế giới thuộc về Trảm Linh!

Tạo hóa rèn luyện thân thể vô tận, giúp cho Mạnh Hạo khi mở ra đệ bát mệnh, thân thể của hắn, tại chớp mắt này, đã trở thành truyền thuyết… Nhục Thân Thành Thánh, Thánh này, trên người Mạnh Hạo, chính là so với Trảm Linh!

- Ta không phải Trảm Linh, nhưng đã có đầy đủ lực của Trảm Linh.

Mạnh Hạo nhẹ giọng thì thào, hắn của giờ khắc này, cho dù là dung hợp với Huyết Ngao lúc trước, cũng thua xa bây giờ.

- Lúc này, ta muốn thử nghiệm một chút, ta hiện giờ, rốt cuộc… mạnh bao nhiêu!

Mạnh Hạo cúi đầu, hai mắt lập tức hiện lên tinh mang, nhìn về phía Hô Diên lão tổ. Nháy mắt đó, trong đầu Hô Diên lão tổ ông một tiếng, Mạnh Hạo biến mất.

Da đầu Hô Diên lão tổ run lên, hồn bay phách lạc, nhanh chóng lui về phía sau, khi tay phải múa may, tiên hồn nổ vang quất tới, chuyển động xung quanh. Nhưng hơi thở tiếp theo, Mạnh Hạo liền như đột ngột xâm nhập tới, hiện ra trước mặt lão, tạo ra ảnh ngược trong con ngươi Hô Diên lão tổ.

Tay trái của hắn nâng lên, lập tức bắt được roi đang quất đến. Roi này rên một tiếng, nhưng lại không có biện pháp giãy ra.

- Ngươi, quá yếu.

Mạnh Hạo thản nhiên mở miệng, tay phải nâng lên nhẹ nhàng điểm một cái về phía trước, điểm vào mi tâm của Hô Diên lão tổ.

Toàn thân Hô Diên lão tổ ầm một tiếng, thân thể của lão chợt bay lên tới gần vùng cấm, nhưng không đợi hạ xuống, đầu lâu của lão liền sụp đổ đầu tiên, trong khoảnh khắc máu thịt mơ hồ, sau đó là ngực, tiếp theo là tứ chi, cuối cùng là thân thể của lão.

Tất cả mọi thứ, tại trong nháy mắt, dưới đệ bát mệnh của Mạnh Hạo, một chỉ nhẹ nhàng kia, lập tức chia năm xẻ bảy. Tiếng kêu thê lương thảm thiết cũng không kịp truyền ra, thân thể Hô Diên lão tổ liền hoàn toàn sụp đổ.

Nguyên Thần lão chạy ra, gần như hơi mờ, chỗ mi tâm, lộ ra một cái động lớn, khí tức sinh mệnh ồ ồ mà chảy ra, không thể ngăn chặn, khiến cho lão nhanh chóng suy yếu, tử vong chỉ là thời gian. Không đến mười hơi thở, chắc chắn phải chết!

Lão hoảng sợ mang theo kinh hãi và tuyệt vọng không cách nào hình dung, phát ra tiếng thét thê lương chói tai, biết rõ vô dụng, vẫn lui về phía sau, muốn chạy trốn.

Nhưng chỉ trong nháy mắt, trong vùng cấm, đột nhiên xuất hiện một ngọc thủ thoạt nhìn xinh đẹp đến cực điểm. Cánh tay nhỏ bé, như không có xương, da thịt như ngọc, nhẹ nhàng vươn ra, một phát…

Nắm lấy Nguyên Thần của Hô Diên lão tổ.

- Tu vi ta bị hao tổn, Nguyên Thần người này đưa ta để luyện đan, ngươi thấy được không?

Một nữ tử hoàn toàn bất đồng với phán đoán lúc trước của Mạnh Hạo, lấy thanh âm Chỉ Hương, đi ra từ trong vùng cấm.

Nét mặt tươi cười như hoa, thiên kiều bá mị, xinh đẹp tuyệt luân, tuyệt đại tao nhã, nàng… mới là yêu nữ Chỉ Hương chân chính!

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.