Chương 607
Dùng phong hoa tuyệt đại để hình dung Chỉ Hương, cũng chỉ có thể miêu tả một bộ phận của nàng mà thôi. Nữ tử như vậy, Mạnh Hạo không thể không thừa nhận, đây là nữ tử… đẹp nhất, mà hắn thấy từ trước tới nay, trong nửa đời người này.
Bất kỳ một nữ nhân nào ở trước mặt nàng, đều ảm đạm thất sắc, trở thành lá xanh.
Nàng mặc một bộ váy dài màu đỏ nhạt, mang theo nụ cười, giơ tay nhấc chân đều làm cho người ta lóa mắt. Nhất là thân thể của nàng, tản mát ra một cỗ hơi thở cực kỳ độc đáo, như yêu khí, lại như linh khí.
Cảm giác một chút, thân thể như đã trở thành thiên tài địa bảo, không giống bình thường. Trong lúc mơ hồ, hơi thở bốn phía nơi đây, dường như đều chỉ trong chớp mắt, liền vờn xung quanh nàng.
Giờ khắc này, thân thể của nàng, không thuộc về bất cứ kẻ nào, chỉ thuộc về chính nàng ta, đây… mới là Chỉ Hương chân chính.
Lúc trước nàng lấy tu vi Tiên Cảnh, lột xác, hóa thành gần Trảm Linh, thậm chí nhiều khi, chỉ có thể thể hiện ra lực lượng Nguyên Anh. Nhưng lúc này, hiển nhiên Yêu Tiên thể ở trên người nàng, đã thành công.
Theo Yêu Tiên thể thành công, tu vi của nàng, cũng trong chớp mắt đó, bắt đầu khôi phục lại, có lẽ chỉ thời gian rất ngắn, sẽ một lần nữa có được… lực lượng của Tiên!
Rồi tới lúc mọi người rời đi, trở về Nam Thiên chi địa, thì nàng… cũng rời khỏi tuyển chọn, trở về Yêu Tiên Tông của Đệ Cửu Sơn Hải.
Thậm chí rất có thể, tu sĩ Yêu Tiên Tông đã tập trung ở một địa phương nào đó, nghênh đón nàng trở về.
Đối mặt với yêu cầu của Chỉ Hương, Mạnh Hạo vẻ mặt như thường, chậm rãi gật gật đầu.
Chỉ Hương cắn môi cười, cầm Nguyên Thần sắp tiêu tan của Hô Diên lão tổ, chợt sờ rồi đánh một tiếng. Hô Diên lão tổ, một cường nhân Trảm Linh, tại trong nháy mắt này, Nguyên Thần trực tiếp sụp đổ. Khi chia năm xẻ bảy thì hóa thành nhiều điểm tinh quang, bị Chỉ Hương khẽ hút, dung nhập vào trong mi tâm nàng, dần dần bị nàng hấp thu.
Dung nhan Chỉ Hương xinh đẹp hơn, đủ để cho tất cả tồn tại nhìn thấy giật mình, tim đập thình thịch.
- Cảm tạ.
Chỉ Hương nâng tay phải lên, một cái khăn che mặt xuất hiện trên mặt nàng, che đậy dung nhan tuyệt mỹ sẽ khiến người si mê này, hai mắt chớp động tia sáng kỳ dị, nhìn Mạnh Hạo.
- Làm quen một lần nữa, Chu Chỉ Hương, Chỉ trong lễ lan nguyên chỉ, Hương trong quốc sắc thiên hương. Ta là Chỉ Hương, thánh nữ Yêu Tiên Tông, nhưng ta thích người khác gọi ta là yêu nữ hơn.
Chỉ Hương mỉm cười, hạ thấp người cúi đầu với Mạnh Hạo.
Chỉ là nói mấy câu vài cái động tác đơn giản, một cỗ khí thế nói không rõ lập tức ngưng tụ một cách vô hình trên người Chỉ Hương, hóa thành một luồng uy áp, bao phủ bốn phía.
- Ngươi nợ ta, không chỉ một ân tình.
Mạnh Hạo thản nhiên mở miệng.
- Mạnh đạo hữu yên tâm, việc này chẳng những cá nhân ta nhận, tân Yêu Tiên Tông của Đệ Cửu Sơn Hải cũng sẽ không quên.
Chỉ Hương nâng trán đẹp lên, chăm chú nhìn Mạnh Hạo, ngọc thủ vung lên, một miếng ngọc giản bay ra.
Ngọc này phong cách cổ xưa, ngay mặt là một chữ ‘Yêu’, mặt trái còn lại là một chữ ‘Tiên’.
- Vật này là lệnh bài trưởng lão của Yêu Tiên Tông, cầm lệnh bài này, chính là khách khanh trưởng lão. Mạnh đạo hữu ngày sau nếu cần tương trợ, có thể bất cứ lúc nào cầm đến trong Yêu Tiên Tông tìm ta.
Mạnh Hạo đưa tay tiếp nhận lệnh bài, sau khi nhìn thoáng qua thì thu vào trong túi trữ vật, gật gật đầu với Chỉ Hương, không nói gì nữa, xoay người đang muốn rời đi.
- Cá nhân ta càng cảm tạ Mạnh đạo hữu, nên nói cho ngươi biết một tin tức. Hố sâu giữa núi thứ ba và núi thứ bốn, chính là mấu chốt để tiến vào cảnh giới thứ tư.
Chỉ Hương liếc nhìn Mạnh Hạo một cái, cười mở miệng.
Mạnh Hạo ngừng bước chân, quay đầu lại nhìn về phía Chỉ Hương.
- Việc này, những người khác có nội tình trong tông môn gia tộc, phần lớn hẳn là biết được, thậm chí có thể nói, cảnh giới thứ tư sẽ không đóng cửa, bất kỳ một người nào đã tiến vào cảnh giới thứ ba, chỉ cần có bản lĩnh, liền có thể bước vào cảnh giới thứ tư.
- Nếu không có bản lĩnh, chỉ có thể lực bất tòng tâm.
Chỉ Hương cười cười, lại hạ người cúi đầu với Mạnh Hạo, khi xoay người, bóng dáng trong chớp mắt liền biến mất khỏi tầm mắt của Mạnh Hạo.
Ánh mắt Mạnh Hạo chớp chớp, hắn nhìn ra sự dũng mãnh của Chỉ Hương. Chỉ Hương lúc này, so với trước hoàn toàn khác nhau, trong mắt hắn lộ ra vẻ suy tư, cúi đầu nhìn túi trữ vật, hồi tưởng lại quãng thời gian tiếp xúc với Chỉ Hương.
Trong lòng hắn có tám phần khẳng định, chuyện nhỏ nơi này, Chỉ Hương và Yêu Tiên Tông sẽ ra tay trợ giúp, nếu là chuyện lớn, thì hết thảy khó liệu.
Mạnh Hạo tự nhiên cười, hắn sớm hiểu được, tu chân giới, hết thảy phải dựa vào chính mình, không thể ỷ lại quá nhiều vào ngoại lực. Trợ giúp của tân Yêu Tiên Tông đối với mình dù là cực kỳ nhỏ cũng không sao cả.
Lần này, thu hoạch lớn nhất của hắn, không phải là hứa hẹn của tân Yêu Tiên Tông và Chỉ Hương, mà là Nguyên Anh thứ tám của hắn, còn có thân thể dũng mãnh giờ phút này.
Mạnh Hạo hít sâu, đưa mắt nhìn thân thể của chính mình, đồng thời cũng cảm nhận được, sự tiêu hao thọ nguyên khủng bố khi ở đệ bát mệnh. Ngay lúc đó, cái loại cảm giác thế giới này bài xích, lại chẳng biết biến mất từ lúc nào, điểm này, khiến trong mắt Mạnh Hạo chợt lóe hào quang, nhìn về phía núi thứ bốn.
Sau đó thu hồi ánh mắt, thân thể nhoáng lên, trực tiếp thoát khỏi trạng thái đệ bát mệnh, về tới đệ nhất mệnh.
Tiến về phía trước một bước, thân thể Mạnh Hạo hóa thành cầu vồng, bay nhanh đi xa. Trước khi đi, hắn đã thu tiên hồn vào trong túi trữ vật, Mạnh Hạo đã nhìn ra, roi đó với Hô Diên lão tổ là một thể.
Tuy nhiên, giờ phút này không phải lúc để chúng dung hợp, Mạnh Hạo tính sau khi rời khỏi đây hoàn toàn, rồi nghiên cứu tiếp.
Mà lúc này, hắn phải ở chỗ này, đi xem một chút, bản thân mình ở trong cảnh giới thứ ba này, có thể có bao nhiêu tạo hóa hơn nữa. Trong lúc gào thét, Mạnh Hạo bay nhanh, qua núi thứ bảy, qua núi thứ sáu.
Khi hắn tới gần núi thứ năm, hai mắt Mạnh Hạo chợt lóe, khóe miệng cong lên, thay đổi phương hướng, bay nhanh về phía núi thứ năm. Không lâu sau, ở phía trước Mạnh Hạo, xuất hiện một vầng hào quang cấm chế.
Mảnh cấm chế này chừng ba tầng, tầng ngoài ảm đạm, nhưng tầng giữa kia là hào quang lưu chuyển, nhất là tầng tận cùng bên trong kia, dường như bảo tồn cực kỳ đầy đủ.
Ba tầng cấm chế, bao phủ phạm vi mấy trăm trượng, có thể xuyên qua cấm chế nhìn thấy trong đó có một gian nhà hoang, ngoài nhà hoang, có một bộ hài cốt dựa vào vách tường.
Hài cốt này không giống như phần lớn bộ bên ngoài, cũng không có hoàn toàn bị phơi khô, mà vẫn giữ được một ít bộ dạng khi còn sống, đó là một lão già.
Dường như trước khi chết, lão mang theo tiếc nuốt, nhìn về phía xa xa, không biết đang suy nghĩ cái gì. Ở trong tay lão cầm một cây sáo, chẳng qua, vật ấy cũng không phải pháp bảo, mà là vật phàm, hiện giờ đã hơi khô khô.
Ở trước mặt lão còn có một vật, đó là một cái trống, lớn tầm cái đầu, toàn thân màu tím, trên thân tản mát ra hào quang nhàn nhạt, trong mơ hồ, dường như có thể nghe được, có từng trận rít gào, quanh quẩn ở trong cái trống này.
Ngoài cấm chế, giờ phút này có bảy tám tu sĩ Nam Thiên chi địa, đang cau mày, trong đó có mấy người đang thử phá vỡ cấm chế.
Trong những người này, có bốn người là tộc nhân Quý gia, trong đó cũng có Quý Tiếu Tiếu, bốn năm người khác, thì Liễu Tử Xuyên - Thanh niên thuộc di mạch Đế tộc Bắc Địa, lúc trước bị Mạnh Hạo dọa sợ chạy mất, cũng ở trong đó.
Về phần những người khác, phần lớn là tu sĩ Đông Thổ và Bắc Địa, ai nấy đều cau mày, nhìn cái trống màu tím trong cấm chế, lộ ra vẻ khát vọng.
Mạnh Hạo đến, nhấc lên cầu vồng, lập tức phá vỡ yên tĩnh nơi này, khiến mọi người lập tức cảnh giác. Khi chợt nhìn lại, thấy là Mạnh Hạo, cả đám đều mang sắc mặt cực kỳ khó coi.
Đối với việc Mạnh Hạo vơ vét tài sản ở trong cảnh giới thứ hai, mỗi người bọn họ đều nghiến răng nghiến lợi, duy chỉ có Liễu Tử Xuyên là run run thân thể một chút, khẩn trương lui về phía sau vài bước.
- Tất cả mọi người đều ở đây.
Mạnh Hạo cười ha hả, đã đi tới.
- Nhiều ngày không thấy, thật là tưởng niệm, không biết mọi người ở nơi này đã có những thu hoạch gì a? Hi vọng mọi người có thể thu hoạch nhiều hơn ở trong này.
Vẻ mặt Mạnh Hạo rất là chân thành, trên thực tế, hắn quả thực cũng nghĩ là như vậy. Hắn là chân thành hi vọng, tất cả mọi người đều có thể có được thu hoạch lớn ở trong này.
Hắn càng nói như vậy, sắc mặt mọi người nơi đây lại càng khó coi, một đám người đều mang ánh mắt không tốt nhìn về phía Mạnh Hạo, rất có xung động muốn ra tay, giết chết Mạnh Hạo ở trong này, cho xong hết mọi chuyện.
Mạnh Hạo như không nhìn thấy, vẫn ở nơi đó cười tủm tỉm, một bộ rất cảm thán.
- A, sao lại không có người để ý tới ta? Thôi thôi, chư vị đạo hữu, Mạnh mỗ là thật sự hi vọng các ngươi thu hoạch lớn hơn một chút. Như vậy, bên ta rút ra… mới có thể rút ra nhiều một chút, có phải hay không.
Ánh mắt mọi người nhìn về phía Mạnh Hạo đã có sát khí, thậm chí còn có vài vị tính khí nóng nảy đã đi ra vài bước.
Mạnh Hạo giống như không phát hiện ra những chuyện này, mang theo vẻ ngại ngùng trên mặt, hắn nghĩ như vậy là cảm thán, nhưng ở trong mắt mọi người, rõ ràng là đang khoe ra một bộ cần ăn đòn, càng giống vẻ mặt muốn chết hơn.
Duy chỉ có Liễu Tử Xuyên, giờ phút này hết hồn, trong lòng y hiện giờ đang hò hét.
- Rất hèn hạ, quá vô sỉ rồi, người này… Người này, về sau ngàn vạn lần không thể trêu chọc. Hắn rõ ràng là cường đại giống như Trảm Linh rồi, nhưng lại cố tình lộ ra bộ dáng như vậy ở trong này…
- Đây rõ ràng là… rõ ràng là muốn hấp dẫn người khác ra tay!! Quá vô sỉ rồi!
Liễu Tử Xuyên nghĩ tới đây, không khỏi nghĩ tới bi ai của mình lúc trước, y có thể tiên đoán được, một khi có người ra tay, như vậy, tiếp theo sẽ bi thảm giống như mình lúc trước.
Giờ phút này, y nhìn Mạnh Hạo tươi cười, càng cảm thấy khủng bố, nhưng trong lòng lại mơ hồ có chờ mong, chờ mong những người khác cũng bị giống y…
- Huynh đệ ta ở trong cảnh giới thứ hai, có phần đắc tội với chư vị, mong mọi người đừng trách tội. Tại trong cảnh giới thứ ba này, huynh đệ ta có có đầy đủ tạo hóa ở trong này hay không, liền dựa cả vào chư vị đạo hữu rồi.
Mạnh Hạo một bộ dạng cảm kích, nói xong, còn ôm quyền cúi đầu với mọi người.
Cái cúi đầu này, cho dù là Quý Tiếu Tiếu, cũng phải nghiến răng nghiến lợi, Liễu Tử Xuyên bên kia cũng mang bộ mặt co giật. Về phần những người khác, lửa giận lại nháy mắt kéo lên.
- Còn có…
Mạnh Hạo đứng dậy, mang theo tươi cười, khi hắn đang muốn tiếp tục mở miệng, một vị tu sĩ đến từ Bắc Địa, tính tình có chút nóng nảy, giờ phút này hét lớn một tiếng, thân thể nháy mắt lao ra.
- Câm miệng cho lão tử, ngươi cũng biết ngươi đắc tội với chúng ta ở cảnh giới thứ hai hả?
Tu sĩ đến từ Bắc Địa này vừa mới lao ra, Liễu Tử Xuyên liền mở to hai mắt, lộ ra vẻ chờ mong.
- Chơi gã, chơi chết gã!
Liễu Tử Xuyên hưng phấn.
Tu sĩ Bắc Địa này nháy mắt đi tới trước mặt Mạnh Hạo, nhe răng cười độc ác, tay phải bỗng nhiên nâng lên, bấm niệm thần chú, khoảnh khắc nhấn một cái về phía Mạnh Hạo.
Cùng lúc đó, còn có một tu sĩ Bắc Địa, cũng lao ra theo, mà ngay cả Quý gia, cũng có một tộc nhân, trong lúc ánh mắt chớp động thì lao đến.
Trên mặt Mạnh Hạo, lộ ra vẻ ngại ngùng.






