Chương 608
Khoảnh khắc trên mặt Mạnh Hạo lộ ra vẻ ngại ngùng, tay phải hắn đã nâng lên, một cái tát trong nháy mắt lấy tốc độ cực nhanh, tại lúc đại hán Bắc Địa vừa tiến đến kia còn chưa kịp phản ứng, đã vỗ lên trên mặt gã.
Ầm một tiếng, trong cảm giác của đại hán này, như là bị một ngọn núi lớn đánh lên trên người, đại não lập tức nổ vang, thân thể bị một tát này, vốn hẳn lên bị quạt bay lên.
Nhưng lực đạo của một tát này, Mạnh Hạo lại cố tình hướng xuống dưới, vì thế lúc mọi người nhìn lại, Mạnh Hạo chỉ là vừa ra tay, liền giống như cầm lấy đầu đại hán, đánh lên trên mặt đất.
Khiến cho thân thể đại hán này dường như bay lên, rồi lại đập mạnh xuống đất. Khi tiếng nổ vang truyền ra, trên mặt Mạnh Hạo vẫn mang theo vẻ ngại ngùng, nâng chân phải lên, hung hăng dẫm một cái trên người đại hán này.
Quyền cước đấm đá, tiếng nổ vang không ngừng. Ban đầu đại hán này còn giãy giụa rống giận, bùng nổ tu vi, ý đồ phản kháng. Nhưng trong chớp mắt, khi lực lượng thân thể kinh khủng kia của Mạnh Hạo giáng xuống, liền phát ra tiếng kêu thảm thiết, thân thể gã co rút trên mặt đất, kêu càng thêm thảm thiết kinh người.
Mạnh Hạo cầm lấy đầu đại hán, không ngừng đập xuống mặt đất, đại hán này lập tức phun ra máu tươi.
- Ngươi có nói đạo lý hay không!
Mạnh Hạo rất tức giận mở miệng, cầm lấy đầu đại hán đập xuống mặt đất.
- Ta là đang chúc mừng các ngươi, là đang chúc phúc nhóm các ngươi, nhưng ngươi thì sao, lại tới giết ta?
Mạnh Hạo lại đập xuống, đại hán kêu thảm đến cực điểm, thân thể run rẩy, trên mặt lộ ra vẻ hoảng sợ, trong lòng giống như một bụi đay rối, bị Mạnh Hạo đánh đến hồ đồ.
- Ngươi như vậy là không đúng, ngươi như vậy là không đạo đức!
Thân thể Mạnh Hạo nhảy dựng lên, trực tiếp đạp lên người đại hán, giẫm cho đại hán một thân toàn dấu hài.
Đại hán bưng đầu, kêu thảm, Mạnh Hạo rất tức giận.
- Không biết tốt xấu. Cái dạng như ngươi, ta đến chúc phúc ngươi, thế nhưng ngươi lấy oán trả ơn!
Mạnh Hạo lại hung hăng mà đá mấy cái. Cảnh tượng này, khiến trong mắt Liễu Tử Xuyên tràn ra hưng phấn, đáy lòng có chút run rẩy, nhưng lại rất kích động. Dù sao một mình bản thân xui xẻo, tổng không bằng mọi người cùng nhau xui xẻo, mới thoải mái một chút.
Giờ phút này, kinh ngạc nhất chính là tu sĩ Bắc Địa, còn cả tộc nhân Quý gia đã lao đến đó. Nhưng ngay tiếp theo, khi cảnh tượng này xuất hiện, đã khiến hai người trong nháy mắt run lên.
Khi đang muốn lui về phía sau, Mạnh Hạo đã ngẩng đầu lên, nhìn hai người, trên mặt lộ ra bộ dạng bị tổn thương.
- Ta làm cho người ta phiền chán như vậy sao?
- Ta rõ ràng là đến chúc phúc các ngươi, một mình gã không lĩnh tình thì cũng thôi. Hai người các ngươi… cư nhiên cũng không lĩnh tình!
Mạnh Hạo bi phẫn muốn chết, hắn càng như vậy, hai tu sĩ kia càng run lên, giờ phút này đang muốn lui lại phía sau. Nhưng khoảnh khắc hai người này lui lại, tay phải Mạnh Hạo nâng lên, nắm một cái trong hư không.
- Phải nói rõ ràng, bằng không không thể đi.
Một trảo này của Mạnh Hạo, hai người kia lập tức mang theo hoảng sợ, thân thể không thể khống chế, khoảnh khắc trở về. Khi tới gần Mạnh Hạo, một cái tát của Mạnh Hạo vỗ tới, đánh nằm trên mặt đất, không ngừng bị đập xuống.
- Vì sao!!
Mạnh Hạo đau buồn lên tiếng, nắm lấy vị tộc nhân kia của Quý gia đập xuống mặt đất bảy tám lần. Tộc nhân Quý gia này phẫn nộ tới cực điểm, tu vi thân thể cũng thế, pháp bảo cũng vậy, triển khai toàn bộ, nhưng dưới mấy đập của Mạnh Hạo, thì sụp đổ ngay lập tức. Cảnh tượng này, lập tức khiến cho vị tộc nhân Quý gia này hô hấp dồn dập, lâm vào hoảng sợ.
Hoảng sợ vừa mới dâng lên, đầu của gã, đã bị Mạnh Hạo nắm lấy, cho đi hôn đất.
Tu sĩ Bắc Địa kia kêu thảm hơn, gã trơ mắt nhìn tộc nhân Quý gia cùng đại hán như con gà con bị Mạnh Hạo thu thập, ở trong tay Mạnh Hạo không có chút sức hoàn thủ nào, lập tức bị hù, liên tục cầu xin tha thứ.
Nhưng gã vẫn trốn không thoát trừng phạt của Mạnh Hạo, tiếng nổ vang quanh quẩn, mỗi một lần thân thể Mạnh Hạo nhảy lên, ba người đều kêu thảm, máu tươi văng khắp nơi…
- Các ngươi làm tổn thương ta!!!
- Còn cười mà qua, đây là việc không thể… tha thứ nhất, ta là có hảo ý!!
Mạnh Hạo lại quyền cước đấm đá. Cảnh tượng này khiến mấy người khác ở xung quanh hoàn toàn chấn động, tộc nhân khác của Quý gia, cùng những tu sĩ Bắc Địa khác, đều hô hấp dồn dập, vẻ mặt là hoảng sợ tới cực điểm.
Trong lòng đều may mắn, bản thân lúc trước không có ra tay, nhất là mấy tu sĩ mới vừa rồi, suýt chút nữa nhẫn không nổi muốn đi ra, thậm chí họ còn có loại cảm giác sống sót sau tai nạn.
Ánh mắt mọi người nhìn về phía Mạnh Hạo đã mang theo sự sợ hãi trước nay chưa từng có. Sợ hãi này, kéo dài cái cảm giác đối với Mạnh Hạo ở cảnh giới thứ hai, càng làm cho bọn họ cảm thấy bi ai hơn. Bởi vì, bọn họ đột nhiên phát hiện, tại trong cảnh giới thứ ba này, thế nhưng… vẫn bị ức hiếp!
Quý Tiếu Tiếu mở to mắt, hô hấp dồn dập, mang theo chấn động, ngơ ngác nhìn Mạnh Hạo. Giờ phút này, nàng ta thậm chí có loại cảm giác, Mạnh Hạo trước mặt này là người điên.
Nhưng xuất hiện cùng với cảm giác này, cũng là sợ hãi, dường như ảnh hưởng của Mạnh Hạo đối với nàng ở cảnh giới thứ hai, đã được bảo trì hoàn mỹ tới tận cảnh giới thứ ba này.
Trong số mọi người, Liễu Tử Xuyên là hưng phấn nhất, trong lòng giờ phút này còn đang hò hét.
- Chơi gã, chơi chết gã!
Mạnh Hạo mang vẻ bi phẫn trên mặt, thu thập ba người này. Quý gia ngoại trừ Quý Tiếu Tiếu, hai người khác chần chờ một chút, có một tộc nhân Quý gia có chút lớn tuổi, cắn răng mở miệng.
- Mạnh huynh… việc này là bọn họ không đúng… nhưng… bọn họ dù sao cũng là lần đầu vi phạm…
- Đúng vậy, Mạnh huynh, tiếp tục đánh nữa, bọn họ sẽ chết đó…
Tu sĩ Bắc Địa bên kia cũng vội vàng mở miệng theo.
Đúng như lời bọn họ nói, giờ phút này, ba người bên cạnh Mạnh Hạo đã sớm máu tươi đầy người, ai nấy đều thở ra thì nhiều, mà hít vào thì ít, nếu không phải là tu sĩ, thì đã sớm bị đánh chết rồi.
- Ngươi cũng muốn lấy oán trả ơn?
Mạnh Hạo ngẩng đầu, đưa mắt nhìn tộc nhân Quý gia nói chuyện đầu tiên.
Cái liếc mắt này vừa tới, vị tộc nhân lớn tuổi kia của Quý gia lập tức run run một chút, khẩn trương lui ra sau vài bước, vẻ mặt tức giận, lập tức lên tiếng.
- Bọn họ rất quá đáng, bình sinh, ta hận nhất chính là lấy oán trả ơn. Mạnh huynh cứ việc ra tay, không cần để ý đến ta.
Về phần vị tu sĩ Bắc Địa mở miệng sau đó, giờ phút này cũng khẩn trương lên, mang theo vẻ hoảng sợ. Khi thấy Mạnh Hạo nghiêng đầu nhìn về phía mình, gã lập tức lớn tiếng nói.
- Mạnh huynh trừ bạo an dân, việc này thật sự vui thay! Tại hạ hận không thể giống như huynh, có thể hào tình vạn trượng như thế!
Liễu Tử Xuyên đứng một bên, trong lòng tràn đầy khinh bỉ. Y cảm thấy thân thể mình lúc trước còn cường tráng hơn, so với những người này còn mạnh hơn nhiều lắm.
Trên mặt Mạnh Hạo lộ ra vẻ ngại ngùng, nâng chân phải lên, đang muốn tiếp tục đạp xuống, thì cái vị tộc nhân Quý gia đang bưng đầu té trên mặt đất, không biết làm sao, bỗng nhiên phúc linh tâm tới.
- Mạnh đạo hữu nghe ta một lời, ta… thu hoạch của ta, có thể đưa Mạnh đạo hữu sáu phần!
Lời gã vừa nói ra, Mạnh Hạo trong nháy mắt thu hồi chân phải, trực tiếp xoay người nâng vị tộc nhân Quý gia đã thực lòng tin phục dậy, trên mặt lộ ra vẻ ngại ngùng, vỗ bả vai đối phương.
- Huynh đệ, hảo huynh đệ, thật ngượng ngùng, kỳ thật ta vẫn là người, rất nguyên tắc đấy. Ngươi nói là tám phần đúng không? Thôi thôi…
- Hả?
Vị tộc nhân Quý gia khuôn mặt thị huyết kia hơi sửng sốt, đang muốn mở miệng.
Tu sĩ Bắc Địa bên cạnh, sớm hô lên.
- Tám phần, thu hoạch của ta, tám phần đều là của Mạnh huynh đấy!
Lời gã vừa nói ra, Mạnh Hạo lập tức một lần nữa ấn ngã vị tộc nhân Quý gia kia, đi nâng vị tu sĩ Bắc Địa kia dậy, vẻ ngại ngùng trên mặt càng nhiều, một bộ xin lỗi.
- Huynh đệ ưu ái như thế, Mạnh mỗ hổ thẹn. Được, nếu ngươi tin tưởng ta như thế, như vậy, ta chúc phúc ngươi, ở trong này thu hoạch nhiều hơn…
Vị tu sĩ Bắc Địa này khóc không ra nước mắt, nhìn Mạnh Hạo, vội vàng gật đầu liên tục.
Vị tộc nhân Quý gia bị đẩy ngã lần nữa, lúc này không chút do dự lập tức hô to.
- Tám phần, của ta cũng tám phần!
Một người khác, giờ phút này cũng cắn răng, hô lên theo.
Mạnh Hạo một bộ dạng cảm động, nâng cả ba người dậy.
- Được ba vị đạo hữu ưu ái như thế, Mạnh mỗ chịu hổ thẹn. Tuy nhiên các ngươi đã cố ý như thế, thôi thôi, Mạnh chỉ có thể nhận.
Mạnh Hạo rất là cảm thán, rất có cảm giác, đưa mắt khắp thiên hạ đều là người tốt.
Ba người run rẩy nhìn Mạnh Hạo, mặc kệ trong lòng có phải là đang nguyền rủa tới cực hạn hay không, nhưng trên mặt cũng không dám lộ ra một chút. Đối với Mạnh Hạo, bọn họ xem như hoàn toàn sợ hãi.
Một màn mới vừa rồi kia, người ngoài chỉ là xem thôi, còn bọn họ là tự mình cảm nhận, mỗi một quyền của Mạnh Hạo, đều không có chút dao động thuật pháp nào, đó hoàn toàn là lực lượng thân thể.
Có thể lấy lực thân thể khiến cho bọn họ gần như không có cơ hội trả đòn, thậm chí quỷ dị hơn là, quyền cước của Mạnh Hạo, cư nhiên còn có thể đánh tan thuật pháp của bọn họ.
Loại thân thể khủng bố này đủ để cho mọi người tuyệt vọng, giờ phút này nhìn về phía Mạnh Hạo, nét tươi cười ngại ngùng kia, đã trở thành ác mộng sâu nhất trong trí nhớ bọn họ ngày sau.
Khi ba người này không thể không ôm quyền, được đồng bạn giúp đỡ trở về, thì Mạnh Hạo liếc nhìn Quý Tiếu Tiếu, trong mắt thâm ý sâu sắc. Thân thể Quý Tiếu Tiếu run lên, trong lòng khẩn trương, người ngoài có thể không hiểu, nhưng Quý Tiếu Tiếu hiểu được, Mạnh Hạo đây là đang nhắc nhở nàng, việc nàng đáp ứng lúc trước, mang theo Mạnh Hạo tới chỗ thi thể của Quý Minh Phong.
Giờ phút này, bốn phía hoàn toàn yên tĩnh, mọi người xung quanh đều trầm mặc, dường như đối với cấm chế bên cạnh cũng đã mất đi hứng thú. Một đám trong lòng khẩn trương, thi thoảng lại nhìn về phía Mạnh Hạo.
Lúc này, Mạnh Hạo mới chuyển mắt nhìn về phía cấm chế một chút. Khi hắn nhìn thi hài được bảo tồn gần như hoàn hảo bên cạnh ngôi nhà hoang trong cấm chế, thì Mạnh Hạo đột nhiên cảm giác được, người này, có chút quen thuộc.
Hắn trầm mặc một lát, lại đi lên nhìn. Hắn nhận ra người này là ai, vẻ mặt không khỏi có chút phiền muộn. Lão già này, ở trong trí nhớ của Mạnh Hạo vốn là một thanh niên, là một trong những người ban đầu ở bên cạnh hắn, trong số phần đông con ông cháu cha kia, vị đệ tử Yêu Tiên Tông sau lưng mọc ra cánh.
Mạnh Hạo còn nhớ rõ họ tên của y, y gọi là Nhất Hiên Tử.
- Nhất Hiên Tử đạo hữu, ngươi có lẽ cũng không nhận ra ta, nhưng ở trong trí nhớ của ta, chúng ta là bằng hữu… Nếu như ngươi ở trong u minh có linh, thỉnh mở cấm chế ra, ta mai táng cho ngươi, để ngươi nhập thổ vi an.
Mạnh Hạo trầm mặc, một lúc lâu sau, hắn ôm quyền cúi đầu thật sâu với thi hài trong cấm chế.
Giờ khắc này, hắn không có suy tính gì tới pháp bảo, đúng như theo lời hắn, hắn chỉ muốn giúp một bằng hữu trong cảnh giới thứ hai mai táng.
Hồi lâu, Mạnh Hạo đứng dậy, nhìn cấm chế không có chút biến hóa nào, hắn trầm mặc xoay người. Khi đang muốn rời khỏi, bỗng nhiên, cấm chế ba tầng ở phía sau hắn trong giây lát lóng lánh, khúc xạ ra ánh sáng năm màu rực rỡ. Trong hào quang này, một khe hở, vô thanh vô tức mở ra!
Chỉ vì, Mạnh Hạo mở ra!
Thân thể Mạnh Hạo chấn động, mạnh mẽ quay đầu lại.
Mọi người bốn phía một đám mở to mắt, tâm thần chấn động và nổ vang trước nay chưa từng có, cũng có cả hoảng sợ không cách nào hình dung và không thể tin nổi.






