— Chúng ta là một đội, ở cạnh nhau còn có thể giúp đỡ lẫn nhau. Vì cái gì không cho tao xây ở chỗ này?
Hàn Phong nhíu mày, vẻ mặt lộ rõ sự không vui.
Liễu Sơ Sương thần sắc lạnh như băng:
— Chúng tao ba người đều là nữ, chỉ có mỗi mình mày là nam. Vạn nhất mày nảy sinh tà tâm, ban đêm lẻn vào nhà tranh của chúng tao thì sao?
— Mẹ nó, tao không phải loại người như vậy!
Hàn Phong tức muốn nổ phổi.
Bản thân hắn quang minh lỗi lạc, một thân hạo nhiên chính khí, trời đất nhật nguyệt đều có thể làm chứng, sao có thể làm ra chuyện bỉ ổi ấy?
Liễu Sơ Sương rõ ràng là đang bôi nhọ nhân cách của hắn!
Liễu Sơ Sương khóe miệng nhếch lên một đường cong:
— Biết người biết mặt không biết lòng. Ai biết mày có phải loại đó hay không?
Hàn Phong liếc Liễu Sơ Sương từ trên xuống dưới một lượt, giọng điệu thâm trầm:
— Kỳ thực cô hoàn toàn không cần lo chuyện này. Vì với bộ dạng như cô, dù có đói đến mức ăn bậy ăn bạ, ta cũng sẽ không đụng đến cô đâu.
— Mày nói cái gì?
Ngực Liễu Sơ Sương phập phồng dữ dội, đôi mắt đẹp tràn đầy hàn quang.
Nàng tốt xấu gì cũng là một đại mỹ nữ. Trong mắt gã này lại kém cỏi đến mức ấy sao?
— Tức à? Lúc nãy cô nói ta hăng lắm cơ mà? Đến lượt bản thân thì lại chịu không nổi?
Hàn Phong châm chọc một câu.
— Mày…
Liễu Sơ Sương tức đến mức khóe miệng run rẩy, hai mắt trừng lên, lộ rõ tư thế muốn ra tay.
Thấy không khí càng lúc càng căng, Triệu Vân Tịch vội vàng xen vào:
— Hàn Phong, cậu ở cùng chúng tôi thật sự không tiện lắm. Hay là xây xa một chút đi.
— Ta còn chẳng muốn ở cùng các người nữa.
Hàn Phong hừ nhẹ một tiếng, quay người bỏ đi.
Nơi này không giữ người, chỗ khác vẫn có đất dung thân!
Rời ba nữ nhân này ra, chẳng lẽ hắn không sống nổi sao?
Nhìn bóng lưng Hàn Phong rời đi, Nhạc Linh San trong mắt hiện lên một tia áy náy, thì thầm:
— Chúng ta cô lập Hàn Phong như vậy, hắn sẽ không giận chứ?
— Một bộ dạng xú xí khó ưa, nhìn đã thấy phiền. Cần gì phải quan tâm hắn!
Liễu Sơ Sương hừ một tiếng.
Triệu Vân Tịch lập tức đổi đề tài:
— Chúng ta tranh thủ thời gian kiến tạo nơi ẩn nấp đi.
……
Tách khỏi ba người Triệu Vân Tịch, Hàn Phong bắt đầu đi vòng quanh hòn đảo nhỏ.
Muốn dựng nơi ẩn nấp thì trước hết phải chọn được vị trí tốt nhất.
Hơn mười phút sau, Hàn Phong đã đi một vòng quanh cả hòn đảo, cuối cùng dừng lại trước một khối cự thạch.
Xây nơi ẩn nấp sát cạnh một tảng đá lớn, thật ra cũng chẳng phải lựa chọn tối ưu.
Nhưng mấu chốt là, bên cạnh cự thạch có một vũng nước nhỏ đường kính khoảng ba mươi centimet. Nước suối trong veo thấy đáy, lặng lẽ sủi bọt.
Bất luận lúc nào, nguồn nước cũng luôn là vật tư quý giá nhất.
Thiên Đạo chỉ phát cho ba chai nước khoáng. Dù tiết kiệm đến mấy, nhiều lắm cũng chỉ trụ được một hai ngày.
Còn nếu nước trong vũng nhỏ này uống được, thì từ nay về sau hắn sẽ chẳng bao giờ phải lo về nguồn nước nữa.
Hàn Phong chọn chỗ này để dựng nơi ẩn nấp, chính là vì đã nhắm trúng cái vũng nước nhỏ kia.
Nhưng hiện tại vẫn còn một vấn đề.
Nước trong vũng này có uống được không?
Vạn nhất có độc thì chẳng phải chết oan sao?
Nghĩ đến đó, Hàn Phong đảo ánh mắt nhìn về phía vũng nước nhỏ.
Bỗng nhiên, trong đầu hắn vang lên một thanh âm.
— Đừng nhìn ngoài mà đánh giá, nước của ta thuần khiết lắm, còn chứa đủ loại khoáng chất, hoàn toàn đạt tiêu chuẩn để uống. Chỉ tiếc sản lượng mỗi ngày có hạn, nhiều nhất cũng chỉ ra được mười bình nước khoáng.
— Tốt quá!
Khóe miệng Hàn Phong không kìm được nhếch lên, lộ rõ vẻ vui mừng.
Mười bình nước khoáng mỗi ngày nghe không nhiều, nhưng thừa sức đáp ứng nhu cầu sinh hoạt thường ngày.
Tiếp theo, Hàn Phong lấy ra bản vẽ kiến tạo nhà tranh, chọn một vị trí thích hợp rồi đặt xuống đất.
Phần phật một tiếng, một luồng quang mang bùng lên rực rỡ.
Ngay sau đó, một căn nhà tranh cao ba mét, dài năm mét, rộng hai mét rưỡi lặng lẽ hiện ra.
Căn nhà nhìn qua đơn giản đến mức tối thiểu, mái nhà, vách tường, khung cửa sổ, thậm chí cả cửa ra vào đều làm hoàn toàn từ cỏ tranh.
Hàn Phong đưa mắt đánh giá một lượt, rồi bước vào trong.
Bên trong nhà tranh ngoài cái hồ nước nhỏ kia thì trống trơn, đúng nghĩa chỉ có bốn bức vách.
Đúng lúc đó, một giọng nói vang lên trong đầu hắn — của căn nhà tranh.
【 Ta biết ta đơn sơ, nhưng không phải vô dụng đâu nhé. Ít nhất ta cũng che được mưa chắn được gió cho ngươi. Ngoài ra ta còn có thể thăng cấp, chỉ cần cho ta thêm ít cỏ tranh, ta sẽ trở nên vững chắc hơn, còn chế được đệm cỏ, giường cỏ, bàn cỏ đủ thứ. Đừng có mà xem thường ta. 】
Nghe vậy, đầu óc Hàn Phong lập tức chuyển động.
Trong nhà tranh chẳng có gì cả, tối đến ngủ ở đâu? Chả lẽ nằm đất?
Cách tốt nhất là kiếm một cái giường cỏ.
Không được thì làm tạm cái đệm cỏ chắp vá cũng xong.
Nhưng trước tiên, phải trang bị xong hàng rào gỗ Mộc Sách Lan, rồi tính đến chuyện gieo hạt giống sau.
Nghĩ vậy, Hàn Phong đi ra khỏi nhà tranh, lấy bản vẽ kiến tạo hàng rào gỗ Mộc Sách Lan đặt xuống đất.
Bất chợt, mặt đất sáng bừng một lớp ngân quang.
Liền sau đó, một hàng rào Mộc Sách Lan cao chừng một mét đột nhiên mọc lên từ dưới đất, quấn quanh nhà tranh thành một vòng.
Hàng rào dựng xong, nơi trú ẩn của Hàn Phong đã bước đầu có hình dáng.
Hàn Phong đi tới bên hàng rào, nhìn kỹ một lượt, rồi đưa tay ra sờ thử.
Bất ngờ, một giọng nói vang lên trong đầu.
— Ngươi sờ đủ chưa? Không biết ta bị chứng sạch sẽ hay sao?
Hàn Phong: "..."
Chắc là cái hàng rào Mộc Sách Lan này đang nói.
Một cái hàng rào gỗ mà cũng bị bệnh sạch sẽ nữa sao?
— Mau bỏ cái tay bẩn của ngươi ra, đừng làm ta ghê tởm!
Giọng của Mộc Sách Lan lại vang lên, lần này đầy vẻ chán ghét lẫn phẫn nộ.
Ánh mắt Hàn Phong trầm xuống, hai tay lập tức ấn chặt lên hàng rào, xoa nắn không ngừng.
Mộc Sách Lan gào lên đau khổ:
— A... ta bẩn quá rồi, ta muốn chết, hủy diệt ta đi!!!
— Từ nay ăn nói cho biết điều, không thì lão tử sờ chết ngươi luôn!
Hàn Phong hừ nhẹ một tiếng, bước tới một khoảng đất trống, lấy công binh sạn ra bắt đầu đào hố.
Chỉ chốc lát, mười cái hố đất to nhỏ khác nhau, miệng rộng như cái chén, đã hiện ra trước mắt, mỗi hố cách nhau đúng hai mươi centimet, ngay ngắn đến kỳ lạ.
Hàn Phong trước đây chưa từng trồng trọt, cũng không rõ hố đất sâu cạn ra sao, ngẫm nghĩ một lúc rồi lấy ra bao hạt giống không rõ tên.
— Ối! Tiểu tử này lại biết đào hố cơ đấy!
— Cuối cùng chúng ta cũng được xuống mồ cho yên thân rồi.
— Ngươi hưng phấn cái gì chứ! Nhìn hắn đào đi, sâu chừng 30 centimet, mẹ nó định chôn sống chúng ta hay sao đấy?
— Nói cũng đúng. Độ sâu năm centimet là đủ rồi. Tên này cố tình đào sâu như thế, đúng là sức lực thừa thãi không biết dùng vào đâu.
— Vừa nhìn đã biết hắn chưa từng làm việc đồng áng. Đào được hố đất thế này đã là không tệ rồi, đừng kỳ vọng quá cao.
Nghe vậy, Hàn Phong nhíu mày, bóp cằm trầm ngâm một lúc.
Sau đó, hắn siết chặt cán xẻng, lần lượt lấp đất vào từng hố.
Chẳng mấy chốc, độ sâu của mười cái hố đều được chỉnh lại còn năm centimet.
— Thằng nhóc này bị gì vậy?
— Ta nghiêm túc nghi ngờ hắn nghe được chúng ta nói chuyện.
— Không thể nào! Ta đã nói rồi, chỉ có thần mới sở hữu loại năng lực đó!
Khóe miệng Hàn Phong khẽ cong lên, vẽ thành một nụ cười bí ẩn. Hắn nheo mắt nhìn chằm chằm mười hạt giống trước mặt, chậm rãi nói:
— Ta... chính là thần!
Mười hạt giống: “...”






