Toàn Dân Hải Đảo Cầu Sinh: Ta Có Thể Nghe Được Vạn Vật Tiếng Lòng

Chương 4: tại đây tòa hải đảo thượng, ta chính là lão đại

— Ta má ơi, hắn thật sự nghe hiểu bọn mình nói chuyện!

— Chẳng lẽ hắn là thần thật?

— Chó má, nhiều lắm cũng chỉ là thần côn thôi.

— Nói cũng phải. Thằng này mới cấp 1, trên đời đâu có thần nào yếu vậy?

Mười viên hạt giống nhao nhao phát biểu quan điểm.

Hàn Phong ho nhẹ một tiếng:

— Các vị, đừng cãi nhau nữa. Ta bỏ các ngươi xuống hố trước đã, lát nữa muốn tám chuyện gì cũng không muộn.

— Ngươi đợi đã! Còn chưa tưới nước kìa. Không có nước, bọn ta mọc rễ nảy mầm kiểu gì?

Một viên hạt giống gào lên.

Hàn Phong xoa xoa mũi:

— Một cái hố cần bao nhiêu nước?

— Cỡ một phần ba chai nước khoáng là ổn.

Viên hạt giống khác nhắc.

— Nhiều vậy á?

Hàn Phong nhíu mày.

Một hố đã tốn một phần ba chai, mười hố là hơn ba chai nước khoáng. Khoản tiêu hao này không nhỏ chút nào.

— Bọn ta lúc này ngốn chừng đó là chuẩn rồi, đừng có keo kiệt.

— Tưới xong, sáng mai là bọn ta nảy mầm được. Bọn ta chín càng nhanh, ngươi thu hoạch càng sớm. Khoản đầu tư này tính toán thì ngươi thừa sức hiểu.

— Bọn ta đáng để ngươi đầu tư, đừng có chần chừ nữa.

— Được.

Hàn Phong gật đầu, mở ba lô lấy ra ba chai nước khoáng, liếm nhẹ đôi môi đang khô khốc, lẩm bẩm:

— Lão tử một ngụm nước còn chưa uống, lại phải ưu tiên cho tụi mày trước. Ngày mai mà không mang đến chút bất ngờ nào, từng đứa một lộng chết hết!

— Yên tâm đi, sẽ không để ngươi thất vọng!

— Đại lão gia ơi, đừng có lề mề nữa, làm nhanh lên!

— Khát chết đến nơi rồi, hành động đi chứ!

Hàn Phong nghiến răng, mở nắp chai nước khoáng, hố này sang hố khác, tưới lần lượt.

Chẳng mấy chốc, ba chai nước sạch trơn.

Tổng cộng tưới được chín hố, còn đúng một hố chưa xong.

Hàn Phong cầm một cái chai rỗng, bước vào nhà tranh, rót đầy một chai nước rồi quay lại chỗ cũ. Ngửa cổ uống luôn.

Ức! Ức!

Mấy ngụm là sạch hai phần ba chai.

— Sảng!

Hàn Phong lau miệng, cười toe toét, vẻ mặt sảng khoái hết cỡ.

— Này nhân loại! Ngươi dám uống nước ngay trước mặt bọn ta như vậy, có nghĩ tới cảm nhận của bọn ta không?

— Thật quá đáng!

— Còn nhân tính không vậy?

Đám hạt giống đồng loạt oán trách.

— Tới!

Hàn Phong khẽ cười, dốc nốt phần nước còn lại vào hố thứ mười.

Xong xuôi, hắn lần lượt đặt mười viên hạt giống vào mười cái hố, rồi lấp đất lại.

Chẳng bao lâu, cả mười hố đều được phủ một lớp đất tơi.

Ngay sau đó, trong các hố đất vang lên tiếng cười reo hớn hở của đám hạt giống.

— Thật thoải mái quá!

— Cảm giác như trở về lòng mẹ vậy!

— Các huynh đệ! Mau hấp thu dinh dưỡng, lớn khỏe lên nào!

— Dài ra nào… mọc lên nào!

— Phát dục mạnh mẽ, không được lười!

Hàn Phong đứng nghỉ chân nghe một hồi, rồi cầm xẻng công binh bước ra ngoài.

Nơi ẩn náu đã dựng xong, hạt giống cũng gieo hết, bước tiếp theo là thu thập cỏ tranh.

……

Rời nơi ẩn náu, Hàn Phong thẳng tiến về phía đông đảo nhỏ.

Lúc đi trinh sát trước đó, hắn đã phát hiện phía đông có một bãi cỏ tranh rộng.

Cả đám cỏ tranh mọc um tùm, xanh tốt, cây nào cây nấy cao tới hai mét.

Nếu có thể mang hết đám cỏ tranh này về, thì không chỉ bàn ghế, giường chiếu đều có thể chế ra được, căn nhà tranh cũng sẽ vững chãi hơn hẳn.

Nghĩ đến đây, Hàn Phong lập tức bốc lên tinh thần, tay chân nhanh nhẹn hẳn.

Nhưng đúng lúc sắp gom xong đám cỏ tranh, hắn bất ngờ phát hiện bên cạnh một tảng đá lớn có hai con bọ cánh cứng.

Hai con bọ này toàn thân đen bóng, được một lớp vỏ cứng bao bọc bên ngoài. Mặt ngoài lớp giáp lấp lánh ánh sáng mờ mờ, trông như được tạo hình từ loại đá đen huyền bí nào đó.

Thân hình chúng không lớn, chỉ dài chừng vài centimet, nhưng lại toát ra cảm giác chắc nịch, vững chãi.

Phần đầu nhỏ, nhô ra hình mũi nhọn, phía trên có một cặp mắt lồi.

Lúc này, hai con sâu đang tụm sát vào nhau.

Một con phía trước, một con phía sau.

“Đây là loại sâu gì?”

Hàn Phong khá hứng thú, đứng ngắm nghía.

Trước đây chưa từng thấy loại này, nên lập tức nảy ra tò mò.

— Lão công, mau dừng lại đi, có người đang đứng nhìn chúng ta kìa!

— Đen thui thế này mà cũng bị nhìn thấy, đúng là xui xẻo hết chỗ nói!

— Lão công, mình đổi chỗ khác đi, để người ta nhìn chằm chằm thế này, em ngại chết mất!

— Không được. Ta đang giữa lúc bùng nổ, không kìm được đâu. Khỏi cần để ý hắn, hắn muốn xem thì cứ để hắn xem, coi như nhân tiện cho hắn biết mùi hùng phong của ta!

— Đúng vậy đó, thân hình hắn to gấp mình cả trăm lần. Mà ánh mắt hắn nhìn chả có vẻ gì tốt lành, lỡ hắn nổi sát tâm thì sao?

— Sợ gì. Vào mùa giao phối, trong người ta sẽ sinh ra một loại độc tố chết người! Chỉ cần bị ta cắn một miếng, đừng nói thứ nhân loại yếu ớt kia, cho dù là một con tinh tinh to xác cũng phải nuốt hận mà chết.

— Oa! Lão công ngươi lợi hại quá đi!

— Đợi chút cho ngươi thấy thực lực chân chính của ta!

Nghe được đối phương trong người mang độc chết người, Hàn Phong giật mình, vội vàng lùi lại phía sau vài bước.

Đến lúc này hắn mới hiểu ra hai con bọ cánh cứng này đang làm gì.

Mùa xuân đến, vạn vật sinh sôi, lại đúng vào mùa giao phối...

Xét theo lẽ tự nhiên, chuyện này vốn cũng bình thường thôi.

Nhưng mà, chẳng lẽ không tìm được chỗ nào kín đáo hơn một chút?

Cứ nhất quyết phải làm ngay giữa chốn đông người như vậy?

Có bao giờ nghĩ đến cảm nhận của người khác không?

“Đúng là chẳng có chút tố chất nào!”

Hàn Phong lẩm bẩm một câu, xoay người bỏ đi.

Nhưng chưa đi được hai bước, phía sau bỗng vọng lại tiếng của hai con bọ cánh cứng.

— Lão công, thằng người đó đi rồi!

— Ta đã nói rồi mà, cái thứ đó nhìn thì có vẻ oai, thực chất chỉ là loại miệng hùm gan sứa, một tên tiểu tốt nhát gan mà thôi, chắc là đã sớm bị khí thế Vương Bá của ta dọa cho khiếp vía rồi!

— Lão công, uy vũ quá đi!

— Ha ha ha...

Nghe đến đây, Hàn Phong đột nhiên dừng bước, sắc mặt từ từ tối sầm lại.

Miệng hùm gan sứa?

Tiểu tốt nhát gan?

Chính mình trong mắt một con bọ cánh cứng lại bị xem thường đến mức này?

Nhục này sao nhịn được!

Hàn Phong bất giác cúi xuống nhặt lên một tảng đá lớn từ trên mặt đất, quay người bước trở lại.

— Lão công, không xong rồi, thằng người đó quay lại rồi!

Con bọ mái hoảng hốt kêu lên không dứt.

— Mẹ nó! Còn dám quay lại phá hứng của lão tử! Đợi đó, để lát nữa độc chết ngươi!

Con bọ đực hung hăng lẩm bẩm một tiếng.

— Ngươi không có cơ hội đó!

Hàn Phong lạnh nhạt hừ một tiếng, nắm chặt tảng đá lớn, nhắm thẳng vào hai con bọ cánh cứng mà đập mạnh xuống.

Hai con bọ cánh cứng không ngờ Hàn Phong lại đột ngột ra tay. Chúng không kịp trở tay, càng không thể né tránh, chỉ biết trơ mắt nhìn một bóng đen khổng lồ phủ xuống đầu.

Rầm!

Tảng đá lớn nện trúng hai con bọ cánh cứng.

— A!

— A!

Tiếng kêu thảm thiết vừa vang lên, cơ thể hai con bọ cánh cứng đã bị đập thành hai bãi thịt nát, chết không thể chết hơn.

— Trên hòn đảo này, ta mới là lão đại! Kẻ nào dám đối đầu với ta, ta sẽ xử đẹp kẻ đó!

Hàn Phong hừ lạnh, ánh mắt dừng trên xác con bọ cánh cứng đực.

Thứ này chứa kịch độc. Dù chỉ còn xác, chắc hẳn vẫn có chỗ dùng được.

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.