Toàn Dân Hải Đảo Cầu Sinh: Ta Có Thể Nghe Được Vạn Vật Tiếng Lòng

Chương 5: cái kia nhân loại đáng chết lại về rồi

Nhưng muốn mang xác con công bọ cánh cứng này đi cũng chẳng phải chuyện dễ dàng.

Dùng tay trực tiếp nhặt lên thì rất dễ trúng độc.

Vậy phải làm sao bây giờ?

Hàn Phong nghĩ một lúc, chợt chuyển ánh mắt sang một gốc cây nhỏ bên cạnh, rồi nhanh tay bẻ gãy hai cành.

Cây nhỏ:

— A… Đau chết mất! Ta có trêu chọc ngươi đâu, mẹ nó, vì cái gì lại làm bị thương ta?

— Ngậm miệng lại cho ta!

Hàn Phong quát lớn một tiếng, lạnh lùng nói:

— Ta là chủ nhân của hòn đảo nhỏ này. Nơi đây mọi thứ đều thuộc về ta, kể cả ngươi. Bẻ có hai cành của ngươi thì đã sao? Chọc giận lão tử, ta bứng cả gốc ngươi luôn.

Cây nhỏ sợ đến mức im thin thít như ve sầu mùa đông.

Hàn Phong liếc nó một cái, rồi lại giật phăng một chiếc lá.

— A… Ngươi kéo tóc ta, ngươi quá đáng quá!

Cây nhỏ đau đến mức rên ầm ĩ.

Hàn Phong chẳng thèm đáp, cầm xẻng công binh vung vẩy trước mặt cây nhỏ.

Cây nhỏ lập tức bị cái uy lực hùng hổ ấy dọa cho hết hồn, sợ đến mức không dám kêu thêm nửa tiếng.

— Biết điều đấy!

Hàn Phong hừ nhẹ một tiếng, rồi lấy hai cành cây làm đũa, kẹp xác công bọ cánh cứng đặt lên chiếc lá.

Sau đó dùng lá bọc kín mít lại, nhét vào túi giữa.

Làm xong hết, hắn thẳng tiến về đám bụi cỏ không xa.

Vừa đến gần, trong bụi cỏ bỗng vang lên một mớ tiếng la:

— Các huynh đệ, có người tới thu hoạch chúng ta rồi!

— Thật sao? Tuyệt quá!

— Ta đợi mười vạn năm, cuối cùng cũng chờ được ngày này. Mau tới cắt ta đi!

— Cắt ta trước đi! Hai chân ta vừa dài vừa thẳng vừa trắng, dáng người cũng đẹp, tuyệt đối đúng gu của ngươi!

— Đồ lẳng lơ, hạt liệt cái gì thế? Ngươi là một cây cỏ, không phải người, nhận rõ vị trí của mình đi!

— Thật sự làm cả tộc cỏ tranh chúng ta mất mặt!

— Cùng một tộc với ngươi chính là nỗi sỉ nhục lớn nhất đời ta!

— Các ngươi quản được à? Hừ!

Hàn Phong hơi bực mình. Hắn đến đây là để thu hoạch cỏ tranh, một khi bị cắt thì chúng chẳng phải chết sao? Vậy cớ gì còn xin được thu hoạch?

Thấy Hàn Phong chậm chạp không ra tay, đám cỏ tranh lại xôn xao:

— Ngươi mau cắt đi chứ!

— Nhiều cỏ tranh ưu tú thế này bày ra trước mặt, ngươi không động lòng một chút nào à? Đứng thất thần làm gì!

— Điên cuồng vung lưỡi hái lên đi, thiếu niên!

— Ngươi mù à? Thằng kia cầm cái xẻng, đâu phải lưỡi hái!

— Đừng để ý mấy chi tiết vớ vẩn đó!

Hàn Phong lấy lại tinh thần, chẳng nghĩ nhiều, điên cuồng vung xẻng công binh lên.

Cạch, cạch, cạch…

Liên tiếp hơn mười nhát, trước mặt hắn ngã rạp một mảng cỏ tranh lớn, ước chừng hơn trăm cây.

Hàn Phong thu nhặt hết lại, gói tạm một chút.

Đang định tiếp tục phang thêm, xẻng công binh bỗng mở miệng:

— Ngươi cũng gần đủ rồi đấy. Ta là cái xẻng, dùng để đào hố, không phải để cắt cỏ. Ngươi có thể tôn trọng ta một chút được không?

— Một cái xẻng thì cần gì tôn trọng?

Hàn Phong khinh khỉnh một tiếng, lại vung xẻng chém vào đám cỏ tranh.

Rắc một tiếng, bảy tám cây cỏ tranh đứt phăng, rơi rạp xuống đất.

— Nhân loại, cẩn thận một chút!

— Đại châu chấu giết tới!

Đúng lúc đó, trong đầu Hàn Phong vang lên tiếng của cỏ tranh.

Hắn giật mình, nhìn chăm chú về phía bụi cỏ.

Nguyên bản đám cỏ tranh đang yên tĩnh bỗng lung lay dữ dội, tiếng sàn sạt vang lên từng đợt.

Chỉ trong chớp mắt, hàng loạt châu chấu khổng lồ từ trong bụi cỏ xông ra, số lượng lên đến mấy trăm con.

Đám châu chấu này con nào cũng to đầu, mỗi con dài chừng mười centimet, toàn thân màu xanh lục hoặc vàng nâu.

Chúng tụ tập đông đúc bên nhau, trông như một mảng sóng biển xanh đang cuộn trào, nhìn mà rợn tóc gáy!

— Các huynh đệ! Con người này đang phá nhà của chúng ta, các ngươi nhịn được không?

— Nhịn không được!

— Nhịn không được thì làm sao đây?

— Xử nó!

— Đúng vậy, đánh cho nó chết!

Trong nháy mắt, toàn bộ đám châu chấu đều đổ dồn ánh mắt về phía Hàn Phong, ánh mắt đầy vẻ hung hãn.

— Chỉ dựa vào đám tạp binh tí hon của các ngươi mà cũng đòi xử ta? Các ngươi có thực lực đó không?

Hàn Phong nhếch miệng, lộ vẻ khinh thường ra mặt.

— Các huynh đệ! Con người này quá ngông cuồng!

— Cùng xông lên, giết chết nó!

— Kẻ nào phá nhà ta, phải chết!

— Xông lên!

Cùng với tiếng rít vang lên như một bản hợp xướng, mấy trăm con châu chấu ào lên như mưa, lao thẳng về phía Hàn Phong.

— Chết cho ta!

Hàn Phong vung xẻng công binh lên, bổ mạnh một đòn.

Bốp, bốp, bốp...

Kèm theo một tràng tiếng va đập chát chúa, bảy tám con châu chấu bị xẻng hất bay ra xa, rơi xuống đất nằm im, chẳng biết là đã chết hay chỉ ngất xỉu.

— Ha ha!

Hàn Phong cười lớn một tiếng, vung xẻng công binh lên đánh tiếp.

Cả chục con châu chấu bị đập bẹp xuống đất.

Đúng lúc Hàn Phong đang chuẩn bị ra đòn tiếp theo, bỗng cảm thấy ống chân đau nhói.

— Hử?

Hàn Phong nhíu mày, cúi đầu nhìn xuống thì thấy một con châu chấu to đang bám vào mu bàn chân, há to miệng cắn một ngụm vào ống chân mình.

Xoạt một tiếng!

Ống quần bị xé rách một đường, làn da bên dưới cũng bị cắn toác một vết, máu tươi tuôn ra ồ ạt, chỉ trong tích tắc đã nhuộm đỏ cả ống quần.

Ngay sau đó, một cơn đau dữ dội bùng lên trong người.

— Đệt!

Hàn Phong vừa hoảng vừa giận.

Không ngờ được, một con châu chấu nhỏ mà cắn hợp lực lại đáng sợ đến vậy.

Nếu cứ để nó tiếp tục quậy phá thế này, chẳng biết còn ghê gớm đến mức nào.

— Cút!

Hàn Phong đột nhiên đá mạnh một chân, hất bay con châu chấu đó ra xa.

Ban đầu hắn đã định xử tử nó ngay tại chỗ.

Nhưng chưa kịp ra tay, một con châu chấu khác đột nhiên nhảy thẳng lên đũng quần hắn.

Thấy vậy, mí mắt Hàn Phong giật liên tục.

Nếu chỗ đó bị cắn một ngụm thì...

Hậu quả không dám nghĩ tiếp!

Hàn Phong không chút chậm trễ, lập tức chụp lấy con châu chấu đó.

Cùng lúc, một con châu chấu to khác cắn thẳng vào ngón tay hắn, xé rách một vết dài cả centimet, máu tuôn ra.

— Xì!

Hàn Phong hít vào một hơi lạnh, cắn răng nén đau, hung hãn quật con châu chấu đó xuống đất.

Nhưng chưa kịp ra tay hạ sát, đám châu chấu khác đã liều chết xông lên tiếp.

Thấy đám châu chấu này cắn hợp lực quá kinh khủng, Hàn Phong dứt khoát xoay người bỏ chạy!

Anh hùng khó địch nổi số đông!

Tạm thời tránh mũi giáo trước đã.

Đám châu chấu vẫn không chịu bỏ qua, cứ thế bám theo Hàn Phong không rời.

Đuổi theo hơn hai mươi mét, thấy không bắt kịp Hàn Phong nữa, chúng mới chịu dừng lại.

— Các huynh đệ! Chúng ta thắng rồi!

— Cuối cùng cũng đuổi được thằng nhân loại đáng ghét đó chạy mất rồi!

— Chỉ cần đoàn kết, chúng ta không sợ bất kỳ kẻ địch nào!

Đàn châu chấu hùng hổ như đội quân chiến thắng, cuồn cuộn kéo về bụi cỏ tranh.

— Nguy hiểm thật!

Hàn Phong thở phào một hơi, trên mặt vẫn còn vương vẻ sợ hãi.

May mà chạy đủ nhanh. Chứ bị đám châu chấu kia bao vây, dù không chết thì cũng phải tróc mất vài lớp da. Nghĩ thôi đã thấy tê cả da đầu.

Hàn Phong đứng yên tại chỗ, kiên nhẫn chờ đợi.

Mục đích chuyến này của hắn là thu thập cỏ tranh.

Chưa lấy được cỏ tranh, đương nhiên không thể cứ thế rời đi.

Đợi một lúc, xác nhận cả đàn châu chấu đã quay lại ẩn trong bụi cỏ tranh, Hàn Phong mới rón rén men tới.

Nhưng vừa đến gần bụi cỏ, một con châu chấu canh gác đã phát hiện ra hắn.

— Các huynh đệ! Không ổn rồi! Tên nhân loại đáng chết kia lại quay về!

Bình luận

0 bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên mở cuộc thảo luận.