7:30 sáng ngày 2 tháng 3, An Hiểu Phong sau khi ra khỏi nhà lại không đến bãi đỗ để lấy xe đi tới đơn vị, mà cuốc bộ về phía khu nhà cũ kỹ hơn ở đối diện bên kia đường.
Cả hai khu cạnh nhau này đều là nhà ở của các gia đình cán bộ viên chức Sở Công an thành phố, An Hiểu Phong vào sau nên được phân vào khu tương đối mới, còn khu đối diện cũ hơn bên này là các hộ phải từng công tác ít nhất mười năm.
An Hiểu Phong đi vào trong, bước chân quen thuộc cứ thế băng qua giữa những tòa nhà gạch đỏ, còn nhiệt tình chào hỏi các cụ ông cụ bà đang tản bộ buổi sáng. Người ở đây đều quen anh, nên lúc nói chuyện ai cũng niềm nở.
“Chào cháu, Tiểu An!” Một cụ ông tóc hoa râm cất tiếng, “Đến thăm thầy cháu đấy à?”
“Hôm qua bà còn thấy hai vợ chồng nhà ấy đi dạo cơ,” một bà cụ khom lưng nói, “tầm này chắc cũng sắp ra rồi đấy.”
“Cháu khuyên thầy lâu rồi, bệnh này của thầy ấy phải năng ra ngoài vận động, hít thở không khí trong lành.” Nói xong, An Hiểu Phong rảo bước tới trước cửa một căn nhà.
Kính coong, kính coong. Chuông mới reo hai hồi đã có người ra mở cửa.
“Em chào cô, cô ăn sáng chưa ạ?” An Hiểu Phong vào trong nhà.
“Vừa mới xong, đang dọn dẹp đây.” Một phụ nữ chừng ngoài năm mươi nhiệt tình chào đón, “Ngồi đi nào, để cô rót nước.”
“Ôi! Cô cứ để em ạ!”
An Hiểu Phong quen cửa nẻo tự đi lấy cốc rồi tới bên cây rót nước.
“Không có việc gì cứ suốt ngày chạy sang đây thế?” Một người đàn ông cũng chừng ngoài năm mươi đi từ trong buồng ngủ ra, lê từng bước chậm chạp về phía sofa phòng khách.
An Hiểu Phong vội vàng tới giúp, nhưng bị đẩy ra.
“Không cần cậu phải đỡ.” Người đàn ông bướng bỉnh nói, “Đừng suốt ngày coi tôi như con bệnh thế, mổ xong hồi phục hơi bị tốt đấy.”
“Thế thầy về đội mau mau lên, em còn đang đợi bộ đôi An Toàn chúng ta tái xuất giang hồ đây.” An Hiểu Phong vừa cười vừa nói.
“Có đứa đồ đệ nào như cậu không hả?” Người đàn ông ngồi xuống sofa, tiện tay cầm tờ Thành thị vãn báo ngày hôm qua lên, “Dù gì cũng bị xẻo mất một miếng phổi, nghỉ thêm vài ngày đã sao? Cậu thì giỏi rồi, ngày nào cũng mò đến tận nhà hối thúc.”
“Em giục bao giờ, đây là em quan tâm thầy đấy chứ.” An Hiểu Phong giọng tưng tửng, “Mà, thầy không định làm hóa trị ạ?”
“Làm làm gì. Trò đấy hành xác lắm.”
Người phụ nữ đi từ trong bếp ra: “Thầy em muốn hồi phục thật nhanh, để mau chóng quay lại Đội cảnh sát hình sự làm việc đấy. Ông ấy nghĩ gì, cô lại chẳng đi guốc trong bụng.”
“Đừng có đoán mò, bà hiểu gì chứ? Tôi còn đang mong nghỉ hưu sớm cho nhẹ cái thân đây.” Người đàn ông chỉ ra ngoài cửa sổ, cố biện minh, “Như hội ông Lý, ông Trương ấy, ngày ngày đi dạo, đánh bài, chơi chim, rõ nhàn thân.”
Người phụ nữ cũng không chịu thua: “Ông cứ già mồm đi, tưởng tôi không biết chắc, ngày nào không làm cảnh sát là ngày đó ông ngứa ngáy khó chịu trong lòng.”
“Bà toàn nói vớ vẩn, làm cảnh sát hình sự cả đời, tôi đã chán ngấy tận cổ rồi.” Người đàn ông vẫn cố cãi.
“Tiểu An, cô kể cho em nghe chuyện này buồn cười lắm.” Người phụ nữ tiến lại gần An Hiểu Phong, “Đừng nghe thầy em cứng miệng, lòng ông ấy không buông được việc làm cảnh sát hình sự đâu. Em không tin chứ, đến tối ngủ còn nằm mơ đi bắt trộm đấy.”
“Thật ấy ạ?”
“Cậu đừng nghe bà ấy huyên thuyên.”
“Mới đêm qua chứ đâu, cô đang ngủ ngon, bỗng nghe ông ấy hét ầm ĩ.” Người phụ nữ kể rất sinh động, “ Đứng im! Giơ tay lên! Cô thấy ông ấy la vậy còn tưởng có trộm vào nhà, giật bắn mình tỉnh giấc. Ai ngờ ngồi dậy nhìn, ối giời ơi, ông ấy vẫn đang ngủ, nói mớ em ạ.”
“Ha ha ha! Thầy tức cười thế!”
“Nghĩ chút thôi là biết dóc tổ.” Người đàn ông vẫn cố giảo biện, “ Đứng im! Giơ tay lên là khẩu lệnh từ đời nào rồi? Cảnh sát giờ ai còn hô thế nữa.”
“Dào ôi! Thì đại khái là thế!” Người phụ nữ cười trêu, “Đến nằm mơ cũng đi phá án mà dám bảo là ông không muốn quay về làm cảnh sát hình sự nữa ấy hả?”
Nhìn hai vợ chồng đấu khẩu, An Hiểu Phong không nhịn được đùa: “Đúng, đúng, thầy sợ em chiếm mất chỗ nên mới muốn về lẹ lẹ đấy.”
Người đàn ông đỏ mặt tía tai, vội vàng giải thích: “An Hiểu Phong, thằng nhóc thối này, đừng có ăn nói vô lương tâm. Giờ cậu đã là đội phó Đội trinh sát số 1 chúng ta rồi, cái ghế đội trưởng sớm muộn cũng thuộc về cậu, người sắp nhận lương hưu như tôi còn tranh giành cái gì nữa?”
“Đội trưởng đâu mà dễ thay thế như vậy được, nên thầy vẫn cứ mau quay lại đi, em còn muốn đi theo thêm mấy năm, phá nhiều vụ án nữa cơ.”
“Tôi không đấy. Mà kể cả có về cũng không muốn đứng ở tuyến đầu nữa, tôi sẽ lùi về sau làm chân chạy việc cho đám thanh niên các cậu.”
An Hiểu Phong sốt ruột: “Sao thế được. Dù chỉ ngồi uống trà đọc báo, thì thầy vẫn phải ngồi ở vị trí đội trưởng.”
“Dựa vào đâu hả?”
“Dựa vào uy danh của thầy chứ đâu.” An Hiểu Phong ngồi trên ghế, giọng điệu phóng đại, “Chỉ bằng ba chữ “Toàn Thụ Hải” là đủ để chấn nhiếp đám phần tử phạm pháp kia rồi. Ở thành phố Cẩm Tú này, làm gì có ai không biết đến, không nể phục sếp Toàn cơ chứ?”
“Thôi lượn đi, khỏi vuốt mông ngựa.” Toàn Thụ Hải lật tờ báo trong tay, “Người ta đã mất nửa lá phổi rồi, nỡ lòng nào còn ép phải đi bắt trộm cùng đám thanh niên to xác các cậu hả?”
“Thời nào rồi mà thầy vẫn đọc báo giấy thế?” An Hiểu Phong lảng sang chuyện khác, “Em đã cài sẵn phần mềm trong điện thoại của thầy cô rồi mà? Mấy tin tức này trên đó có hết.”
“Cô đọc bằng điện thoại đây nhưng thầy em thì không thích, đúng là cổ lỗ sĩ.” Người phụ nữ cười híp mắt hỏi tiếp, “Thế em với phóng viên Thành bao giờ cưới? Cô thấy con bé được đấy, mặt mũi xinh xắn, viết lách cũng hay.”
“Thêm một thời gian nữa rồi tính ạ.” An Hiểu Phong bỗng thấy ngượng ngùng.
“Cũng lâu phết rồi nhỉ.” Người phụ nữ ngẫm nghĩ, “Yêu nhau phải hơn 2 năm rồi ấy chứ!”
“Ôi cô, sao cô y như mẹ em thế, cứ vài ba câu kiểu gì cũng quay về chuyện này.”
“Thế nên tôi mới bảo, đừng suốt ngày mò sang đây.” Toàn Thụ Hải nhìn chiếc đồng hồ đời cũ trên cổ tay, “Cũng không còn sớm nữa đâu, mau đi làm đi. Giờ cậu là người phụ trách của Đội 1, phải có trách nhiệm.”
Reng reng reng, tiếng chuông điện thoại vang lên, tên hiển thị là “Giáo sư Thành”, An Hiểu Phong lập tức bắt máy.
“Chú Thành ạ, sao chú gọi cho cháu sớm thế?”
Giọng nói trong điện thoại rõ ràng hơi khác thường: “Không liên lạc được với Tiểu Nhị, chú linh tính... hình như... xảy ra chuyện rồi!”
“Gọi điện cô ấy không bắt máy ạ?” An Hiểu Phong vội hỏi.
“Lúc 8:05 tối qua chú có gọi thì nó bảo chưa xong việc, muộn chút mới về, nhưng cả đêm không thấy, từ đó tới giờ cũng chẳng liên lạc được. Chú hiện đang ở tòa soạn, mới biết tối qua nó không tăng ca, đồng nghiệp cũng bảo nó tan làm xong là về luôn.”
“Chú Thành, chú bình tĩnh lại đã. Thế này đi, chú cứ về nhà trước, giờ cháu sẽ qua ngay.” Tắt điện thoại, An Hiểu Phong lập tức bước ra cửa.
“Có chuyện gì rồi?” Toàn Thụ Hải hỏi.
“Không liên lạc được với Tiểu Nhị ạ.”
Toàn Thụ Hải đứng dậy, nhìn An Hiểu Phong dặn dò: “Xảy ra chuyện phải bình tĩnh, càng là người thân cận càng không được rối. Nếu gặp vấn đề khó không giải quyết được, thì suy ngẫm lại những điều tôi từng dạy cậu trước đây.”
“Em nhớ rồi thầy.”
An Hiểu Phong sải bước, vội vàng ra bãi lấy xe. Anh vừa chạy vừa cố gọi vào số di động của Thành Hề Nhị, nhưng vẫn trong tình trạng tắt máy. Trái tim An Hiểu Phong bắt đầu đập dồn, anh cũng có dự cảm chẳng lành. Vì dù chỉ xuất phát từ thói quen nghề nghiệp thôi, thì Thành Hề Nhị cũng sẽ không chủ động tắt máy lâu đến thế.
Chắc chắn là xảy ra chuyện rồi. Đừng, đừng mà!
An Hiểu Phong lái chiếc SUV, lao nhanh về hướng nhà họ Thành.
Hơn hai mươi phút sau, An Hiểu Phong đã tới một căn hộ hai phòng ngủ thường thấy thuộc khu nhà dành cho gia đình giáo chức của Đại học Bách khoa.
Trong nhà chỉ có một mình dì Thành, bà vừa lau nước mắt, vừa đón An Hiểu Phong vào.
“Hồi tốt nghiệp, Tiểu Nhị cứ nhất quyết đòi làm phóng viên, lúc ấy dì đã không đồng ý cho lắm rồi.” Mặt mày dì tiều tụy, có vẻ cả đêm không chợp mắt.
Theo thói quen nghề nghiệp, trước tiên An Hiểu Phong đi vào phòng Thành Hề Nhị, quan sát một lúc, sau khi ra liền hỏi: “Em ấy suốt đêm không về, cũng không nhắn lại gì ạ?”
Dì Thành lắc đầu nguầy nguậy: “Dì cứ tưởng nó bảo về muộn là đi với cháu, chỉ viện cớ công việc thôi, nên cũng chẳng giục. Dì với bố nó xem tivi trong phòng khách mãi, đợi đến nửa đêm cũng không thấy mới bắt đầu gọi điện, nhưng chỉ toàn tắt máy.”
An Hiểu Phong kiểm tra lại điện thoại lần nữa, xác nhận tối qua Thành Hề Nhị không hề gọi cho mình: “Đúng là tối qua cháu với Tiểu Nhị có hẹn nhau. Là lúc tan tầm, cháu đến quán thịt nướng gần tòa soạn gặp em ấy rồi cùng ăn tối. Sau đó, Tiểu Nhị bảo còn có việc phải làm, cháu cũng về đội tăng ca, nên đã chia tay nhau ở cửa quán.”
“Tiểu Nhị chưa bao giờ qua đêm ở ngoài, dù làm khuya đến mấy cũng sẽ về nhà ngủ.” Dì Thành nói chắc nịch, “Hôm qua nó suốt đêm không về, điện thoại lại không gọi được, dì với bố nó đã cảm thấy tình hình không ổn rồi.”
“Đã gọi điện cho người thân bạn bè hỏi thăm chưa ạ?”
“Tối qua vì muộn quá nên không dám làm phiền người khác. Sáng sớm nay đã gọi hết lượt, nhưng ai cũng bảo không biết, không gặp.”
Đang nói thì cửa mở, chú Thành đã về, sắc mặt xám xịt, cau chặt lông mày.
“Người ở tòa soạn bảo tối qua tan ca là nó về luôn, mấy đồng nghiệp làm thêm đến khuya cũng xác nhận sau đó Tiểu Nhị không hề quay lại văn phòng. Sáng nay đã quá giờ làm vẫn không thấy nó đến. Lãnh đạo đơn vị cũng ghi nhận là Tiểu Nhị không hề xin nghỉ phép.” Chú Thành nói.
“Tình hình quả thực rất bất thường.” An Hiểu Phong lại gọi vào số Thành Hề Nhị, vẫn thế.
“Tiểu An này, theo cháu, trong tình huống này, chúng ta nên làm thế nào?” Chú Thành hỏi.
“Đúng đấy, gặp phải chuyện thế này, dì với chú chỉ biết trông vào cháu thôi.” Dì Thành nói.
“Chú, dì, tạm thời hai người đừng lo lắng quá, chắc chắn cháu sẽ nhanh chóng tìm được Tiểu Nhị.” Nói xong, An Hiểu Phong bước ra cửa, “Có tin gì mới chú dì cứ gọi thẳng vào số của cháu nhé.”
Ông Thành tiễn An Hiểu Phong, nghẹn ngào nắm chặt tay anh, nói: “Trông hết vào cháu đấy.”
An Hiểu Phong chưa bao giờ thấy chú Thành như thế này, ấn tượng về ông luôn là vị giáo sư đại học điềm tĩnh tự tại, thế mà giờ giọng ông đầy khẩn khoản, thấm đượm nỗi âu lo.
“Chú Thành, chú cứ yên tâm. Tiểu Nhị là bạn gái cháu, cháu sẽ không để cô ấy xảy ra chuyện đâu.”
Rời khỏi nhà giáo sư Thành, An Hiểu Phong quay lại xe liền lập tức gọi điện cho trinh sát Lưu Khôn. Lưu Khôn là nữ cảnh sát hình sự duy nhất của Đội 1, tuổi trẻ tài cao, cẩn thận tỉ mỉ, là nhân tài tốt nghiệp trường Đại học Công an, am hiểu nhiều kỹ thuật khoa học hình sự hiện đại như trinh sát hình ảnh.
“Tiểu Lưu, cô liên hệ ngay với bên quản lý giao thông, nhờ họ hỗ trợ kiểm tra lộ trình xe của phóng viên Thành giúp tôi.” Giọng An Hiểu Phong giao nhiệm vụ đầy sốt ruột.
“Ai cơ? Phóng viên Thành á? Đội phó An, xe của bạn gái anh làm sao? Bị trộm à?” Tiểu Lưu vừa ăn sáng vừa hỏi một cách khó hiểu.
“Chưa rõ thế nào nhưng có thể cô ấy đã mất tích, mãi không liên lạc được, tôi lo xảy ra chuyện.”
“Hiểu rồi, tìm người dựa theo lộ trình di chuyển cuối cùng của xe.”
“Chú trọng kiểm tra các camera giám sát giao thông trên tuyến đường từ ngõ phía bắc tòa soạn đến đường Chính Nghĩa từ mốc 6:30 chiều qua.”
“Vâng. Đội phó An, anh yên tâm, em ngồi xe của chị dâu mấy lần rồi, rất quen thuộc, chắc chắn sẽ tìm thấy cho anh trước giờ trưa.”
Tắt máy xong, An Hiểu Phong lại gọi ngay cho trinh sát Mã Tuấn Kiệt.
“Tiểu Mã, ghi lại số điện thoại này,” An Hiểu Phong đọc xong, nói thêm, “chủ thuê bao là Thành Hề Nhị.”
“Phóng viên Thành làm sao thế đội phó An?” Với nghiệp vụ nhạy bén, Mã Tuấn Kiệt đánh hơi ra chuyện.
“Suốt từ tối qua không liên lạc được.”
“Mất tích ạ? Trời ơi!”
“Cậu nhờ bên đội kỹ thuật hỗ trợ ngay, lấy dữ liệu điện thoại của nhà mạng, tìm kiếm vị trí tín hiệu cuối cùng trước khi tắt nguồn.”
“Đã rõ, sẽ hoàn thành trong vòng hai tiếng.”
“Tra được rồi thì cậu sang giúp Tiểu Lưu luôn nhé.” Dặn dò xong, An Hiểu Phong liền lái xe về hướng tòa soạn.
Thành thị vãn báo là cơ quan truyền thông chính thống và lâu đời của thành phố Cẩm Tú, khuôn viên mang đậm nét cổ kính in hằn dấu tích thời gian. An Hiểu Phong vô cùng quen thuộc với nơi này. Anh vốn thường hay phối hợp cùng tòa soạn, đăng các tin hợp tác giữa cảnh sát và nhân dân. Đến khi yêu Thành Hề Nhị, số lần anh tới đây lại càng nhiều.
Mới sáng sớm, hết bố rồi đến bạn trai của phóng viên Thành thay nhau ghé qua, đã làm náo động cả tòa soạn. Phía lãnh đạo cũng vô cùng quan tâm việc Thành Hề Nhị mất tích, đích thân giám đốc dẫn theo phó giám đốc và Tổng biên tập, đi sau An Hiểu Phong không rời một bước, sẵn sàng phối hợp điều tra bất cứ lúc nào.
Dưới ánh mắt dõi theo của mọi người, An Hiểu Phong ngồi vào ghế chỗ Thành Hề Nhị làm việc, lần lượt kiểm tra từng món.
“Máy tính xách tay là cô ấy cầm đi à?” An Hiểu Phong chỉ lên mặt bàn trống trơn, hỏi.
Một phóng viên nữ nghĩ lại, nói: “Tôi nhớ hôm qua tan làm, Tiểu Nhị mang cả túi máy tính về.”
“Lúc chúng tôi ăn cơm thì không thấy.” An Hiểu Phong phân tích, “Vậy chắc khi cô ấy xuống dưới lầu đã bỏ máy tính vào trong xe, rồi mới đi bộ ra quán.”
“Tiểu Nhị có thói quen luôn mang theo máy tính và điện thoại khi rời tòa soạn.” Tổng biên tập nói.
“Hôm qua có ai đến tìm hoặc lịch hẹn nào không?” An Hiểu Phong vừa lục mớ tài liệu trong ngăn bàn vừa hỏi.
“Không.” Tổng biên tập nghĩ rồi trả lời, “Hôm qua không phỏng vấn, cô ấy cũng chẳng ra ngoài, chỉ ngồi ở văn phòng soạn tin bài, còn mở một cuộc họp chọn đề tài nữa.”
An Hiểu Phong để ý thấy trên vách ngăn bàn làm việc của Thành Hề Nhị có dán một tờ bảng kế hoạch chọn đề tài, trên đó có vài chọn lựa được viết bằng tay, lần lượt là: Bản tin thời sự, Chuyên đề phổ biến pháp luật số 23, Chuỗi phóng sự “Mất tích” số 19.
Nhìn một lúc, mũi An Hiểu Phong bỗng cay sè. Anh nhớ lại buổi đầu quen biết Thành Hề Nhị, chính là lúc cô ấy đến Đội cảnh sát hình sự phỏng vấn cho chuỗi phóng sự này. Đã là chuyện của hai năm trước, nhưng giờ nhớ lại, anh vẫn còn choáng ngợp bởi vẻ đẹp của Thành Hề Nhị lúc ấy.
“Tôi vừa nhớ ra, hình như hôm qua cô ấy có một bưu kiện chuyển phát nhanh!” Một phóng viên nam bỗng lên tiếng.
“Nó ở đâu?” An Hiểu Phong vội hỏi.
Chỉ lát sau, cô gái trực lễ tân ôm tới một chiếc hộp: “Bưu kiện đến lúc trưa qua, tôi nhắn họ bảo phóng viên Thành đến lấy. Chắc bận quá nên quên ghé nhận.”
An Hiểu Phong mở gói bưu phẩm, thấy bên trong là một đôi găng tay đấm bốc mới, mũi anh lại cay cay, suýt trào cả nước mắt.
Khoảng hai tháng trước, tự nhiên Thành Hề Nhị hỏi An Hiểu Phong thích quà sinh nhật gì? An Hiểu Phong trả lời đại là muốn một đôi găng tay đấm bốc. Vì ngày thường rất hay luyện tập, găng tay và đồ bảo hộ ở đội đều bị anh dùng cho rách bươm, nhưng nhìn đôi găng tay đấm bốc hàng hiệu đắt đỏ trên mạng lại tiếc không nỡ mua.
Xem ra Thành Hề Nhị đã chuẩn bị quà sinh nhật cho anh từ sớm, tấm lòng của cô dành cho người yêu lại đến tận sau khi cô xảy ra chuyện mới được phát hiện, càng khiến An Hiểu Phong hết sức đau lòng. Anh nhận ra ngày thường mình toàn bận bịu phá án, không đủ thấu hiểu và quan tâm đến bạn gái.
An Hiểu Phong cố nén sự tự trách, cất găng tay cẩn thận rồi nói với Tổng biên tập: “Nhờ anh phối hợp một chút.”
“Cảnh sát An, cậu cứ nói.”
“Tất cả công việc mà Tiểu Nhị đã làm, các lựa chọn đề tài và bài viết mà cô ấy đã nộp, kể cả những bài không được duyệt, đều cung cấp cho tôi. Trong vòng ba... à không, sáu tháng gần đây đi.”
“Được. Bản gốc đều lưu ở chỗ tôi, tôi sẽ tìm cho cậu ngay.”
“Còn nữa, tất cả lịch sử ra ngoài phỏng vấn của cô ấy trong nửa năm nay, đã đi đâu, từng gặp ai, phương thức liên lạc của đối phương, cũng phải tìm ra hết.”
“Dễ thôi, tôi sẽ cho người làm ngay.” Giám đốc nói.
Một tiếng sau, An Hiểu Phong ôm cả thùng giấy lớn đi ra từ tòa soạn, bên trong đựng đầy đủ bản thảo và tài liệu phỏng vấn có liên quan tới Thành Hề Nhị trước giờ. Anh đặt chúng vào cốp sau chiếc SUV, khi chạm mắt vào hộp bưu phẩm trong thùng anh lại thấy đau lòng, bởi trong đó là quà sinh nhật mà bạn gái chuẩn bị cho anh.
Anh hy vọng xiết bao đây là món quà được cô ấy tự tay đưa tặng, chứ không phải như bây giờ, bị anh mang về đội với danh nghĩa “vật chứng”.
Khoảnh khắc này, An Hiểu Phong đột nhiên hơi không biết làm sao, anh không ngờ rằng, thân là một cảnh sát hình sự nhưng khi gặp sự cố, vừa là người trong cuộc vừa là cảnh sát, thế mà anh lại chỉ giống như bao người dân bình thường khác, cảm thấy lực bất tòng tâm.
Anh chợt nhớ đến lời thầy dặn, đụng chuyện phải bình tĩnh. Vậy nên anh liên tục nhắc nhở bản thân, đào sâu trí nhớ, tiếp thêm động lực cho mình.
Điện thoại đột ngột reo lên, là Lưu Khôn gọi đến. An Hiểu Phong vội nhấc máy: “Tìm thấy nhanh thế à?”
“Báo cáo đội phó, em và Tiểu Mã kết hợp cả từ camera giám sát giao thông lẫn theo dõi dữ liệu di động, về cơ bản đã xác định được vị trí xe, là ở khu vực ngoại ô phía tây. Hiện giờ bọn em đang trên đường đến đó, để em gửi định vị sang điện thoại anh.”
Cúp máy, An Hiểu Phong đặt đèn hiệu cảnh sát lên nóc xe, mau chóng ngồi vào rồi lái thẳng ra khỏi khuôn viên tòa soạn.
