Tội Mô Phỏng

Chương 2: Cô bạn gái mất tích

An Hiểu Phong lái xe từ ngõ bắc tòa soạn rẽ vào đường Chính Nghĩa, chạy thẳng về hướng bắc, lên đường cao tốc vành đai, sau đó ngoặt sang phía tây, xuyên hơn nửa thành phố, cuối cùng đi vào đường Hóa Công, rồi cứ thế theo hướng tây lao ra khỏi nội thành.

Suốt cả chặng đường, An Hiểu Phong liên tục nhìn vị trí định vị trên điện thoại, tự tưởng tượng ra đủ các kiểu tình huống xấu nhất, tai nạn, bị cướp giật, kẻ mãn hạn tù nào đó trả thù... Cứ mỗi một khả năng xuất hiện là một lần lòng anh đau thắt, bởi anh không thể chịu nổi kết quả nào trong đó. Thế là, từ một người xưa nay chẳng tin thần thánh như anh lại bắt đầu lầm rầm khấn nguyện, cầu khẩn các vị thần phật đến mình còn chẳng biết tên, xin hãy phù hộ cho bạn gái được bình an, đợi khi tìm thấy cô ấy, anh muốn cầu hôn cô.

Đường Hóa Công là một tuyến đường quan trọng của vùng tây bắc thành phố, nối từ nội thành tới một số nhà máy quy mô lớn ở ngoại ô, chạy qua hai khu công nghiệp và nhiều khu vực trung chuyển hàng hóa, còn có nhiệm vụ cung ứng rau củ quả cho nội thành, thế nên lượng xe qua lại hàng ngày rất lớn. Nhất là tầm nửa đêm về sáng, những chiếc xe tải chở hàng chạy về hướng trung tâm nối dài cả mấy chục cây số, nườm nượp không ngớt, cảnh tượng thật phồn thịnh. Song với đó, con đường này cũng đứng đầu bảng về việc thường xuyên xảy ra tai nạn giao thông, đại thể năm nào cũng xảy ra một hai vụ nghiêm trọng.

Đó chính là lý do bình thường An Hiểu Phong không thích đi đường này, chạy bên cạnh những chiếc xe tải chất hàng cao ngất đó, lúc nào cũng khiến anh thấy bất an. Hôm nay đi lại, cảm giác ấy còn nặng nề hơn. Nhất là khi càng chạy càng xa trung tâm, hai bên đường mỗi lúc một thêm hoang vắng, dự cảm không lành dần dần trở nên nghiêm trọng.

Cô ấy ra khỏi nội thành làm gì? Bị ai đó bắt cóc thật ư?

Anh đang nghĩ ngợi vẩn vơ thì điện thoại đổ chuông, là Lưu Khôn gọi đến.

“Bọn em tìm thấy xe rồi, để em cập nhật lại vị trí chính xác gửi anh.”

“Tiểu Lưu, người thì sao?” An Hiểu Phong chưa kịp hỏi xong thì đối phương đã vội tắt máy.

Anh liền mở định vị mới nhận được, rẽ qua đường nhánh ở lối ra phía trước, chạy tiếp tục khoảng gần hai cây số rồi quẹo phải vào một con đường rải đá chật hẹp.

An Hiểu Phong không thể không giảm tốc độ, liên tục nhìn trái ngó phải, phát hiện mình đã tới một khu vực đồng không mông quạnh.

Đây là chỗ quái nào?

An Hiểu Phong phóng to bản đồ, phát hiện ra xung quanh có rất ít cột mốc địa lý, chỉ thấy mỗi một nơi tên là thôn Vi nằm không xa phía trước.

An Hiểu Phong dừng xe lại khi còn cách thôn khoảng bốn cây số, bởi anh nhìn thấy một chiếc xe cảnh sát đang đậu ngay phía trước. Trinh sát Lưu Khôn và Mã Tuấn Kiệt đang đứng bên cạnh vẫy tay về phía anh.

An Hiểu Phong bước xuống, mới phát hiện ra xe của Thành Hề Nhị đang đậu phía trước xe cảnh sát, liền vội vàng đi tới.

“Chị ấy không có trong xe.” Mã Tuấn Kiệt nói.

“Lúc bọn em tới đã thấy nó ở đây rồi.” Lưu Khôn nói, “Trong xe không có ai, cửa cũng chẳng khóa, chìa thì vẫn cắm bên trong, động cơ ở trạng thái tắt máy.”

An Hiểu Phong quan sát một lượt, thân xe cực kỳ sạch sẽ, cửa sổ cũng không bị hư hỏng, không hề có dấu vết tai nạn giao thông. Nhìn xuyên cửa sổ, bên trong không hề lộn xộn, túi máy tính để ngay ngắn bên ghế phụ, còn có một chiếc điện thoại.

An Hiểu Phong cẩn thận mở cánh cửa bên ghế lái, hương nước hoa nữ thoang thoảng bay vào chóp mũi, đây là mùi hương trên người Thành Hề Nhị, rất quen thuộc.

Anh ngồi hẳn vào trong, kiểm tra khắp xung quanh. Chìa khóa xe vẫn cắm trong ổ, cần số đang ở chế độ đỗ, không hề có biểu hiện tắt máy đột ngột.

“Bỏ xe ở nơi heo hút thế này, còn người đi đâu rồi không biết?” Mã Tuấn Kiệt cất giọng đầy nghi hoặc.

“Đúng là rất lạ. Em đã kiểm tra khắp cả trong ngoài rồi, không thấy vết tích ẩu đả, càng không có dấu hiệu bị phá hoại.” Lưu Khôn nói thêm.

Mã Tuấn Kiệt nhìn bốn phía, vẻ mặt hoang mang: “Trong vòng bán kính mấy cây số xung quanh đây không có nhà dân, buổi tối còn chẳng có đèn đường. Phóng viên Thành đỗ xe ở đây thật quá bất thường.”

Lưu Khôn gật đầu nói: “Đúng thế. Ở vùng ngoại ô hẻo lánh thế này, còn nửa đêm nữa, nếu là tôi có khi còn chẳng dám xuống xe ấy.”

Mã Tuấn Kiệt phỏng đoán: “Hay chị ấy cho ai đó mượn? Hoặc bọn trộm lái tới đây chăng?”

Lưu Khôn lắc đầu: “Điện thoại với máy tính của phóng viên Thành đều ở trong xe mà.”

An Hiểu Phong cầm chiếc điện thoại ở ghế phụ lên, bấm mấy cái, không thấy phản ứng gì.

Lưu Khôn nhắc: “Nãy em đã kiểm tra, điện thoại hết pin tắt nguồn rồi.”

“Báo cho người bên đội kỹ thuật, bảo họ đến đây lấy dấu vân tay.” An Hiểu Phong cầm điện thoại và máy tính xuống xe, “Chúng hiện là vật chứng quan trọng, phải mang về kiểm tra.”

Lưu Khôn nhận lấy, bỏ vào túi đựng vật chứng, rồi cầm cả máy tính quay lại xe cảnh sát.

“Lộ trình xe rất kỳ lạ.” An Hiểu Phong nói.

“Nguyên khu này đều không có camera giám sát,” Mã Tuấn Kiệt báo cáo, “lần cuối cùng chụp được hình ảnh xe là ở một giao lộ trên đường Hóa Công. Khi đó, nó đang chạy dọc theo đường Hóa Công, đi thẳng về phía tây, thời gian là lúc 1:05 sáng.”

“Từ chỗ camera giám sát đó đến đây mất bao lâu?”

“Với tình hình giao thông lúc nửa đêm thì không tới 30 phút.”

“Nghĩa là cỡ 1:30, chiếc xe được lái tới chỗ này, rồi bỏ cả xe và điện thoại lại, còn người thì rời đi.”

“Đúng vậy.”

“Hành động kỳ lạ thế này không thể là của Tiểu Nhị được.”

Lưu Khôn bước từ xe cảnh sát xuống, cầm sạc dự phòng và điện thoại đến trước mặt An Hiểu Phong: “Khởi động được rồi.”

An Hiểu Phong vội nhận chiếc điện thoại đang nằm trong túi đựng vật chứng, nhập mật khẩu, mở máy. Anh bấm đúp phím Home, kiểm tra danh sách các ứng dụng đang chạy, phát hiện chúng đều đã bị tắt sạch. Anh lại mở lịch sử cuộc gọi, kiểm tra từng mục một.

“Cuộc cuối cùng của nhà gọi, lúc 8:05, hẳn là sau bữa tối.” An Hiểu Phong nói, “Điều này khớp với thông tin chú Thành cung cấp.”

“Khi trò chuyện, phóng viên Thành có từng nói gì kỳ lạ, ngữ khí ám chỉ hoặc giọng điệu bất thường gì không ạ?” Lưu Khôn hỏi tỉ mỉ.

“Không. Cô ấy chỉ bảo còn bận việc, sẽ về nhà muộn một chút.”

“Thế thì lạ thật,” Mã Tuấn Kiệt đáp. “Theo video từ camera giám sát, ăn tối xong phóng viên Thành quay lại tòa soạn lấy xe, khi lái ra khỏi đó là khoảng 8:00. Đến 8:05 chị ấy nghe điện thoại của người nhà, có lẽ đúng lúc đang dừng đèn đỏ ở nút giao ngõ phía bắc tòa soạn và đường Chính Nghĩa. Kết hợp với lộ trình di chuyển xuất hiện rải rác trong camera giao thông, thì hẳn chị ấy không hề dừng nghỉ, mà chạy thẳng về khu ngoại ô phía tây này.”

“Nhưng thời điểm cuối cùng camera chụp lại là 1:05, lúc đến chỗ này là 1:30, từ tòa soạn tới đây có cần mất nhiều thời gian như vậy không?” Lưu Khôn đặt nghi vấn.

“Đúng thế.” An Hiểu Phong cũng thắc mắc nhất về mặt thời gian, “Dù có tắc đường cũng không thể lâu như vậy. Vừa nãy tôi lái xe từ tòa soạn đến đây mất chưa đầy tiếng rưỡi. Nếu Tiểu Nhị xuất phát lúc 8:00, thì 9:30 đã phải tới nơi rồi. Không thể giải thích được khoảng trống bốn tiếng từ 9:30 đến 1:30 sáng.”

Mã Tuấn Kiệt nói: “Sau 8:05 không có thêm cuộc gọi nào, hiện vẫn chưa rõ thời điểm điện thoại tắt nguồn, không biết chủ động hay do hết pin. Đợi lúc về đội, em sẽ nhờ nhân viên kỹ thuật kiểm tra giúp xem sao.”

An Hiểu Phong lướt đi lướt lại nhật ký cuộc gọi, càng xem càng thấy khó hiểu: “Không đúng.”

“Sao vậy?”

“Mọi người nhìn này. Theo thói quen sử dụng điện thoại trước nay của Tiểu Nhị, do tính chất công việc đặc thù nên dù sau giờ làm hay lúc nửa đêm, vẫn có rất nhiều cuộc gọi đến gọi đi. Cô ấy phải thường xuyên xác nhận bản thảo với đồng nghiệp ở tòa soạn, tối đến còn cần liên hệ để xác nhận lại thời gian, địa điểm với những người phỏng vấn hôm sau.”

Lưu Khôn và Mã Tuấn Kiệt nghiêng đầu nhìn màn hình điện thoại đang cuộn lên xuống trong tay An Hiểu Phong, không ngừng gật gù.

“Như vậy, đêm qua quả thật rất kỳ lạ,” Lưu Khôn nói, “suốt cả tối chỉ có một cuộc gọi duy nhất từ người nhà.”

“Đúng thực ít hơn trước đến bất thường.” Mã Tuấn Kiệt nói.

“Lịch sử cuộc gọi đã bị ai đó xóa mất.” An Hiểu Phong phán đoán.

“Không sao, cái này thì không sợ.” Mã Tuấn Kiệt vỗ ngực.

An Hiểu Phong giao điện thoại cho Mã Tuấn Kiệt, “Đến chỗ nhà mạng trích xuất toàn bộ lịch sử cuộc gọi trong một tháng vừa rồi, nhất là tối hôm qua. Tất cả các cuộc gọi, bắt buộc phải tra ra chủ thuê bao bên kia là ai.”

“Hai người ở đây đợi nhân viên kỹ thuật đến kiểm tra xe, tôi đi kiểm tra xung quanh xem sao.”

Dặn dò xong, An Hiểu Phong quay lại tiếp tục lái về phía trước, thử tìm kiếm các dấu vết khác.

Chiếc xe chầm chậm di chuyển trên con đường nhỏ gập ghềnh, hai bên toàn những cánh đồng hoang vu, thời tiết vẫn chưa ấm hẳn nên cây cối còn chưa lên xanh, chỉ điểm xuyết lơ thơ cành nhánh dọc ven đường phía xa, thoạt trông như những tán thông.

An Hiểu Phong chạy mấy chục cây số vẫn không thấy bất cứ manh mối nào liên quan đến Thành Hề Nhị. Anh biết mình tìm thế này chỉ phí công vô ích, nhưng anh thà vậy, cũng không muốn ngồi một chỗ bị động chờ đợi nhân viên kỹ thuật.

Cuối cùng, An Hiểu Phong tấp xe vào bên đường, lấy điện thoại ra, nhìn bức ảnh chụp chung của anh và Thành Hề Nhị. Là tấm họ selfie khi hẹn hò lần trước, vốn dĩ tính đi nhảy bungee, nhưng vừa xuất phát Thành Hề Nhị đã đổi ý, bảo cô không dám. Sau đó họ đến khu vui chơi, mới chỉ chơi đúng một trò rồi cả hai đều không dám thử thêm trò khác. Cũng kể từ hôm đó, họ phát hiện ra một điểm chung nữa của nhau – sợ độ cao.

Đang xem album ảnh thì có điện thoại gọi đến, là giáo sư Thành.

“Alo, chú Thành ạ.”

“Tình hình thế nào rồi?” Trong điện thoại, giọng giáo sư Thành đầy nôn nóng.

“Đã tìm được xe rồi ạ, nhưng chưa thấy người.”

“...”

Sự im lặng của đối phương khiến An Hiểu Phong sốt ruột theo, để an ủi giáo sư Thành, anh nói: “Chú dì đừng vội lo lắng, có thể tình hình không xấu như chúng ta nghĩ, chắc chỉ bị trộm xe thôi. Cháu nhất định sẽ huy động lực lượng cảnh sát tìm người một cách nhanh nhất.”

Cúp điện thoại, An Hiểu Phong quay đầu, về lại nơi tìm thấy xe của Thành Hề Nhị.

Mã Tuấn Kiệt đã lái xe cảnh sát quay về điều tra lịch sử cuộc gọi, Lưu Khôn thì đang dẫn đội kỹ thuật thu thập dấu vân tay và các chứng cứ vi lượng trong xe. An Hiểu Phong không thể tiến lại gần, chỉ đành ngồi chờ đợi. Anh cố gắng nghĩ xem làm sao để có thể tìm thấy Thành Hề Nhị một cách nhanh nhất, ngẫm kỹ từng câu cô nói tối qua, nhớ lại mỗi một hành động. Nhưng tất cả đều cực kỳ tự nhiên, rất đỗi bình thường, không hề phát hiện chi tiết nào liên quan đến sự mất tích của cô.

An Hiểu Phong nhìn những nhân viên kỹ thuật đang bận bịu khắp trong ngoài, anh dự cảm rằng họ sẽ không tìm thấy manh mối gì mang tính mấu chốt. Bởi đến cả lịch sử cuộc gọi cũng đã bị xóa, thì vân tay, dấu chân trong xe ắt đều đã được xóa sạch.

Điểm đột phá bây giờ là máy tính và điện thoại của Thành Hề Nhị. Điều quan trọng mà An Hiểu Phong đang đợi, chính là thông tin bên chỗ Mã Tuấn Kiệt. Trong lúc chờ, nỗi nghi hoặc lớn nhất cứ luẩn quẩn trong đầu An Hiểu Phong, là tại sao máy tính và điện thoại được bỏ lại trong xe, chứ không bị mang đi.

Và An Hiểu Phong còn nghĩ tới một điều nữa. Hành động này xảy ra trong vô thức, đó là anh chợt nhớ lại quá trình quen biết Thành Hề Nhị.

Đó là vào cuối mùa thu năm 2014, trong sân đội cảnh sát hình sự rụng đầy lá vàng khô, khi gió mùa còn se se chưa đến mức rét lạnh, và thỉnh thoảng vẫn mang theo độ ấm.

An Hiểu Phong đang cầm hộp cơm, vừa ngồi xổm trên bậc cầu thang vừa ăn, bỗng một mỹ nữ với dáng người mảnh mai, khí chất nổi bật xuất hiện trước mặt.

“Chào anh!” Cô gái nở nụ cười tỏa nắng.

An Hiểu Phong nhớ rất rõ, vừa khi ấy có một chiếc lá rụng xuống, rơi ngay lên đầu cô gái. Cô mới đầu tưởng là sâu, sợ đến chân tay khua khoắng loạn xạ.

Chiếc lá ấy rơi xuống đầu cô gái, nhưng hình như đồng thời cũng rơi thẳng vào trái tim An Hiểu Phong.

“Ha ha!” An Hiểu Phong hiểu ra, bật cười.

Cô gái đang hoảng hốt lập tức lấy lại bình tĩnh, theo thói quen dùng ngữ khí nghề nghiệp, mặt nghiêm túc nói: “Không được cười!”

An Hiểu Phong cố nín, vội vàng và nốt mấy miếng cơm.

“Đã bảo không mà sao anh vẫn cười hả?” Cô gái không chịu buông tha.

An Hiểu Phong vội gật đầu, nghiêm mặt lại.

“Sao anh ngồi đây ăn cơm thế?” Mỹ nữ cất tiếng hỏi.

“Cô là ai vậy?”

Cô gái liền chìa luôn ra tấm danh thiếp.

An Hiểu Phong cầm đọc: “Thành Hề Nhị, phóng viên chuyên mục pháp luật của Thành thị vãn báo à?”

“Còn anh tên gì?”

“Trinh sát An Hiểu Phong.”

“Anh vẫn chưa trả lời tôi đấy. Sao lại ngồi đây ăn cơm? Bị phạt hả?”

“Phóng viên Thành, cô nói kiểu gì đấy? Nhìn kỹ lại tôi xem, người ta chính khí ngời ngời, phạt gì mà phạt?”

“Thế sao anh không đến nhà ăn?”

“Tôi ở đây đợi thầy tôi, cô quản được à?”

“Thầy anh là ai?”

“Còn lâu mới nói nhé.”

“Tôi cũng chả thèm nghe.” Thành Hề Nhị hỏi tiếp, “Anh biết văn phòng đội trưởng Đội 1 Toàn Thụ Hải đi hướng nào không?”

“Cô tìm thầy tôi hả?”

“Toàn Thụ Hải là thầy anh á?”

“Chứ sao.” An Hiểu Phong đầy đắc ý, “Tôi họ An, thầy tôi họ Toàn, chúng tôi là bộ đôi An Toàn , đừng bảo cô chưa nghe bao giờ nhé?”

“Sếp Toàn – Toàn Thụ Hải thì tên tuổi vang dội rồi, còn ờ bộ đôi An Toàn gì đó thì...” Thành Hề Nhị cố tình tỏ vẻ khó xử.

“Ê, đám phóng viên các cô…”

“Phóng viên thì sao?”

“Đúng là khó gần.” Nói xong, An Hiểu Phong nhét danh thiếp của Thành Hề Nhị vào trong túi.

“Khó gần mà anh còn cất danh thiếp của tôi làm gì?”

“Thế chả lẽ vứt đi? Ô nhiễm môi trường lắm. Thôi thì, đành vậy, cứ cất tạm đã.”

“Cực cho anh quá.”

“Mà cô tìm thầy tôi làm gì thế?”

“Thì phỏng vấn đó.”

“Về đi.” An Hiểu Phong đứng dậy quẳng hộp cơm vào thùng rác, vươn vai đầy thoải mái.

“Ơ hay, cái anh này!” Thành Hề Nhị cau mày quan sát chàng cảnh sát hình sự trẻ trước mặt, “Có anh mới khó gần ấy?”

“Cô nương sao không biết tốt xấu gì thế hả? Bảo cô về là tốt cho cô đấy.”

“Cả vú lấp miệng em. Cản trở công việc của tôi, còn bảo tốt hả?”

“Tôi giúp cô tránh bị từ chối, khỏi phải bẽ mặt, còn đỡ lãng phí cả buổi chiều chờ đợi. Cô nói xem, có phải tôi muốn tốt cho cô không?”

“Sao tôi lại bị từ chối? Mắc gì bẽ mặt? Chẳng lẽ Toàn Thụ Hải danh tiếng lẫy lừng còn khó gần hơn cả anh hả, cảnh sát An?”

“Đương nhiên là không, thầy dễ gần hơn tôi.” An Hiểu Phong chợt cảm thấy có gì đó sai sai, bèn bổ sung, “À không. Ý tôi là, hai chúng tôi đều dễ gần cả.”

“Thế anh dẫn tôi vào gặp ông ấy đi.”

“Hầy, sao nói mãi cô không chịu hiểu nhỉ. Chẳng phải tôi vừa bảo đang ở đây đợi thầy à, nghĩa là ông ấy vẫn chưa về đó.”

“Vậy tôi đợi cùng anh.” Nói xong, thế mà Thành Hề Nhị lại ngồi xuống bậc cầu thang thật.

An Hiểu Phong nghiêng đầu quan sát, nhìn một lúc, anh cười: “Cô cũng cứng đầu đấy.”

Nói đoạn An Hiểu Phong cũng ngồi luôn xuống.

Đang giờ cơm trưa, rất nhiều cảnh sát ra ra vào vào, đi qua đi lại giữa tòa văn phòng và nhà ăn. Họ thấy An Hiểu Phong đang ngồi cạnh một cô gái trẻ, ai cũng thì thầm to nhỏ, có người còn trêu chọc.

“Ái chà, An Hiểu Phong, FA lâu năm như cậu cuối cùng cũng kiếm được bạn gái rồi hở?” Một người đùa.

“Còn xinh thế này nữa, cậu lừa được kiểu gì thế?” Một người khác nói.

“Em gái ơi dụi mắt cho kỹ nhé, đừng để cậu ta gạt!” Mọi người cười ầm lên.

Thành Hề Nhị hỏi: “Anh không có bạn gái hả?”

“Đừng hỏi vớ vẩn. Cô là phóng viên pháp luật mà sao hóng hớt thế?”

“Hay để tôi giới thiệu cho anh một cô nhé?”

“Thôi thôi, cô mau về đi, thầy tôi không nhận phỏng vấn đâu, thầy khó chịu nhất với phóng viên các cô đấy.”

Thành Hề Nhị bỗng tỏ ra nghiêm túc: “Đã thế hôm nay tôi quyết không về. Anh nói cho rõ, phóng viên chúng tôi thì sao? Mắc gì khiến người ta khó chịu?”

“Không phải tôi bảo cô làm người khác khó chịu. Ý là, thầy tôi bình thường rất khiêm tốn, không thích bị phỏng vấn, sợ nổi tiếng.”

“Tuyên truyền những tấm gương tiêu biểu là một cách thể hiện niềm vinh dự. Đừng bảo với tôi, các anh vất vả làm cảnh sát hình sự không phải vì vinh quang nhé.”

“Sư phụ tôi từng bảo, vinh quang giấu trong tim là được rồi, không cần phải thể hiện ra ngoài.”

“Tại sao?”

“Do tính chất nghề nghiệp đặc thù của chúng tôi.” Giọng An Hiểu Phong lộ vẻ tự hào, “Đội Trinh sát số 1 của Phòng Cảnh sát hình sự là gì nào? Là đội trọng án. Những vụ án chúng tôi xử lý toàn là trọng án, đại án, đối thủ hầu hết đều là bọn liều mạng. Thế nên bình thường chúng tôi cố gắng kín tiếng hết mức, ẩn giấu danh tính. Nếu công khai nhận lời mời phỏng vấn của các cô, sức ảnh hưởng của tờ báo này còn lớn như thế, chẳng phải sẽ lộ hết thông tin cá nhân à, bị trả thù không nói, quan trọng hơn là sẽ gây phiền phức tới việc bắt tội phạm sau này.”

“Cảm ơn sự công nhận của anh, tờ báo của chúng tôi quả thực rất nổi. Nhưng tôi cũng không từ bỏ việc phỏng vấn sếp Toàn đâu, mà sẽ dùng một số biện pháp kỹ thuật, ví dụ như không công khai ảnh.”

“Này, tính cô cứng đầu từ bé phải không?”

“Tôi cứng đầu hả?”

Phì một tiếng, cả hai gần như cùng bật cười.

An Hiểu Phong nhìn cô phóng viên xinh đẹp trước mặt, nghe tim mình càng đập càng nhanh, thình thịch thình thịch.

Về sau, Toàn Thụ Hải không chịu nổi An Hiểu Phong nài nỉ ỉ ôi, cuối cùng cũng đồng ý nhận lời phỏng vấn của Thành thị vãn báo . Những lúc ấy, An Hiểu Phong đều bận rộn tới lui, cứ như là trợ lý của phóng viên Thành vậy. Mãi tới khi chuỗi phỏng vấn sắp xong, sếp Toàn tinh ý mới moi được từ miệng An Hiểu Phong bí mật tình cảm của cậu.

Sau này, chuyên đề của phóng viên Thành được phản hồi vô cùng tốt, để tỏ lòng cảm ơn, cô đưa ra lời mời bộ đôi An Toàn đi ăn. Nhằm tạo cơ hội cho học trò mình, lúc gần tới giờ, sếp Toàn kiếm cớ không đến, nhằm giúp An Hiểu Phong và Thành Hề Nhị có dịp ăn tối cùng nhau.

Đó chính là quá trình quen biết giữa An Hiểu Phong và Thành Hề Nhị. Kể từ đó, họ trở thành bạn, rồi thường xuyên qua lại. Thời điểm ấy, Thành Hề Nhị đang thực hiện chuỗi phóng sự chuyên đề “Mất tích”. Còn An Hiểu Phong và Toàn Thụ Hải thì nhờ phá được vụ án cô dâu Mậu Tâm Điền xảy ra vào mùa hè năm 2013 mà trở thành nhân vật chính trong chuỗi phóng sự ấy. Về sau, mấy vụ án mạng điển hình xuất phát từ những vụ mất tích càng khiến bộ đôi An Toàn lên nhẵn mặt báo, ở thành phố Cẩm Tú gần như nhà nào cũng biết đến hai thầy trò. Thế nhưng, mọi người chỉ biết tên chứ chưa từng thấy ảnh. Chỉ hay rằng, sếp Toàn là một ông chú với ánh mắt sắc bén như chim ưng, còn An Hiểu Phong là anh chàng đẹp trai cao ráo có chút ngốc nghếch đáng yêu.

Reng reng reng! Di động đổ chuông, An Hiểu Phong vội đóng lại hồi ức, mở cửa bước xuống xe bấm nghe.

“Đúng là lịch sử cuộc gọi đã bị xóa!” Trong điện thoại, Mã Tuấn Kiệt nói, “Từ 8 đến 9 giờ tối qua, phóng viên Thành từng liên tục liên lạc với một số điện thoại nội hạt.”

“Tra ra thông tin chủ thuê bao chưa?”

“Được rồi. Là một phụ nữ trung niên, tên Lý Mi Vân.”

“Lý Mi Vân? Ai thế?”

Bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.