Tội Mô Phỏng

Chương 3: Người liên lạc cuối cùng

Lý Mi Vân mới chuyển đến thành phố này năm ngoái, hiện đang sống với người chồng sau của mình là Vu Triển Quân trong một căn hộ cũ hai phòng ngủ. Anh ta là người bản địa, cũng kết hôn lần hai, không con cái, nhà đang ở là của bố mẹ để lại sau khi qua đời. Vu Triển Quân làm quản lý chăm sóc khách hàng ở một siêu thị lớn trong thành phố, chuyên xử lý các khiếu nại và tranh chấp, thu nhập không cao, cuộc sống chỉ ở mức trung bình thấp. Còn Lý Mi Vân trong năm qua đã làm rất nhiều công việc không cố định như giúp việc gia đình, phát tờ rơi, môi giới hôn nhân, bán bảo hiểm..., thu nhập lại càng bấp bênh. Hai người quen nhau khi chị ta làm nhân viên tiếp thị bán thời gian ở siêu thị, từ quen biết đến cảm tình rồi kết hôn đều chớp nhoáng.

An Hiểu Phong tìm hiểu được các thông tin này từ đồn công an khu vực. Sau khi anh ghi lại địa chỉ của Lý Mi Vân, đang định đi thì một cảnh sát của đồn gọi lại.

“Ấy, xem ra anh khỏi phải mất công chạy thêm chuyến rồi.” Cậu cảnh sát nói.

“Sao thế?” An Hiểu Phong hỏi.

“Thì người ta đến rồi kìa.” Giọng cậu ấy khá bất đắc dĩ, “Hôm nào tầm này cũng tới quậy ầm ĩ, giờ thành tiết mục cố định ở đồn luôn.”

“Ai cơ?”

Cậu cảnh sát chỉ vào người phụ nữ vừa dựng chiếc xe điện ngoài cửa đang đi vào: “Người anh muốn tìm đấy, Lý Mi Vân.”

“Chị ta đến làm gì thế?”

Cậu cảnh sát không trả lời ngay mà ra hiệu bảo An Hiểu Phong quan sát.

Chỉ thấy Lý Mi Vân sau khi bước vào sảnh thì tiến thẳng tới chỗ một trong ba cảnh sát đang trực, hỏi như tát nước vào mặt: “Rốt cuộc đã tìm được chưa hả?”

“Vẫn chưa. Chúng tôi sẽ thông báo cho chị ngay khi tìm ra.” Cảnh sát trực ban đáp bằng vẻ mặt khổ sở.

“Cậu ngồi suốt ở đây có thèm bước ra ngoài đâu, tìm được mới là chuyện lạ đấy!” Lý Mi Vân bực bội trách móc.

“Cảnh sát của đồn ngày chia ba ca, thay phiên nhau tìm kiếm. Đã kiểm tra hết khu vực chúng tôi quản lý rồi, thực sự không thấy.”

“Thế thì mở rộng phạm vi đi, toàn khu vực, cả thành phố. Đây là công việc của các cậu, đừng hòng trốn tránh trách nhiệm!”

“Chúng tôi chắc chắn sẽ không trốn tránh. Đã lập hồ sơ vụ án rồi, phía cảnh sát đảm bảo sẽ chịu trách nhiệm tới cùng.”

Ai ngờ lời này của cậu cảnh sát lại khiến Lý Mi Vân thêm giận dữ: “Chịu? Các người đã chịu cái gì? Ngày nào cũng chỉ biết lặp lại mấy câu này, đã bao lâu rồi hả? Hay tại người bị mất tích không phải con gái các vị đây!”

“Chị ăn nói cẩn thận!” Cậu cảnh sát có chút mất bình tĩnh, “Con gái chị mất tích ở khu Nam Thành, hiện đội hình sự Nam Thành đã và đang điều tra rồi. Với vai trò là đồn công an nơi cư trú, chúng tôi chỉ có thể hỗ trợ bên đấy kiểm tra rà soát theo quy trình. Nếu chị muốn hỏi tiến độ, thì phải đến chỗ chị báo án chứ.”

“Tôi không sang, tôi sống bên này nên cứ tìm các cậu đấy!”

“Do chị lăng mạ cảnh sát điều tra bên đó nên bị đuổi ra ngoài, tưởng tôi không biết à?”

“Biết thì sao?”

“Chị không dám qua bên đấy nên ngày nào cũng tới chỗ chúng tôi gây sự, hay ho lắm hả?”

“Biết không hay ho thì tìm con gái cho tôi mau đi!”

“Thật là, chị cố tình không hiểu hả...”

Hai người nói qua nói lại, cãi nhau càng lúc càng to tiếng. Vài nữ cảnh sát bèn đi tới, xoa dịu và khuyên can cả đôi bên.

An Hiểu Phong khẽ hỏi người bên cạnh: “Người kia là Lý Mi Vân đấy à?”

“Chứ còn ai. Chỗ chúng tôi chẳng ai lạ gì chị ta nữa.”

“Chị ta tới hỏi vụ án gì thế?”

“Cô con gái của chị ta với chồng cũ đang học năm 2 trường Đại học Bách khoa, tính tình khá ngang bướng, không biết vì lý do gì mà đột nhiên tự ý nghỉ học không đến trường, chẳng xin phép mà cũng không liên lạc với gia đình.” Cậu cảnh sát giải thích ngắn gọn.

“Mất tích ư?”

“Đã hơn một tuần rồi, đội hình sự Nam Thành mãi vẫn chưa tìm thấy. Chị ta không dám sang gây sự bên đó, nên ngày nào cũng đến đồn khu vực này quậy.”

“Thế hôm nay tôi tiện thể giúp các cậu giải quyết phiền phức vậy.”

“Thế thì tốt quá.”

An Hiểu Phong bước thẳng tới, Lý Mi Vân lúc này đang không chịu nghe khuyên giải, còn thò tay định cấu viên cảnh sát trực ban. An Hiểu Phong phản ứng nhanh nhẹn, tóm ngay lấy cổ tay chị ta.

“Chị Lý Mi Vân phải không?” An Hiểu Phong hỏi bằng giọng nghiêm túc.

Lý Mi Vân đang chực nổi giận, nhưng thấy người chặn mình không mặc cảnh phục, bỗng chột dạ không dám hung hăng, vội rụt tay lại.

“Tôi đây. Chuyện gì?”

Dạo này thường hay liên hệ với phía cảnh sát, Lý Mi Vân ngầm biết người không mặc cảnh phục đa phần là bên hình sự.

“Có một vụ án cần chị phối hợp điều tra, mời đi theo tôi.”

An Hiểu Phong đi thẳng sang phòng tiếp đón. Lý Mi Vân do dự một lát, chỉ đành theo sau.

Trong phòng, sau khi đưa hai cốc nước nóng vào, viên cảnh sát liền lui ra ngoài, đóng cửa lại. Lý Mi Vân khi một mình đối diện với An Hiểu Phong, đã tiết chế lại rất nhiều, tay mân mê túi xách, thỉnh thoảng lại liếc nhìn anh.

“Có phải... tìm thấy rồi không?” Lý Mi Vân đột nhiên hỏi.

“Không phải. Tôi tìm chị vì một vụ án khác.”

Lý Mi Vân bỗng thấy hồi hộp: “Tôi là người thật thà tử tế đấy!”

“Sao phải căng thẳng? Tôi có bảo chị không thật thà đâu.”

Lý Mi Vân cúi đầu im lặng.

“Bà biết Thành Hề Nhị không?” An Hiểu Phong đi thẳng vào vấn đề.

“Không quen.”

“Thành Hề Nhị, phóng viên của Thành thị vãn báo ấy.”

“Không quen.”

Bộp! An Hiểu Phong đập xuống bàn một cái, tiếng không to nhưng đủ khiến Lý Mi Vân giật thót.

“Không quen thật không? Chị nghĩ kỹ rồi hãy nói. Tôi xin nhắc nhở, tối qua hai người gọi tận mấy cuộc điện thoại đấy.”

“Cậu biết rồi còn hỏi làm gì?”

“Tốt nhất chị bỏ mấy kiểu đó đi, tôi không có thì giờ để vòng vo đâu.” An Hiểu Phong cố gắng không để lộ quá nhiều cảm xúc, “Rốt cuộc chị có quen Thành Hề Nhị không?”

“Đã bảo không mà.”

“Không mà gọi điện nhiều thế à? Từ 8 đến 9 giờ tối qua, chị đã nghe máy hai lần, sau đó còn ba cuộc gọi nhỡ nữa.”

“Là cô ta cứ làm phiền tôi.”

“Tại sao cô ấy lại làm phiền chị?”

“Cô ta bảo muốn phỏng vấn, tôi không đồng ý mà vẫn bám riết.”

“Phỏng vấn chị?”

“Thì chuyện con gái tôi mất tích đấy.” Lúc nói câu này, giọng Lý Mi Vân nhỏ đi rõ rệt.

“Vậy vì sao chị không chịu nhận lời?”

“Cô ta toàn đưa tin án mạng, chuyện nhà tôi khác mà.” Lý Mi Vân nhấn mạnh, “Hơn nữa, ngày nào tôi cũng quay cuồng đi tìm con, thời gian đâu mà nói chuyện phiếm? Mà cô ta cũng vô ý vô tứ, đang giữa lúc thế này, tôi có nhã nhặn nổi không?”

An Hiểu Phong cố kìm cơn giận, hỏi tiếp: “Cô ấy gọi cho chị bao nhiêu cuộc như thế, chỉ để phỏng vấn chuyện này thôi sao? Còn gì khác không?”

“Không.” Lý Mi Vân đáp chắc nịch, “Cuộc gọi đầu tiên tối qua là lúc tôi đang nấu mì gói. Chạy vạy cả ngày, chân cẳng rã rời hết, lại thêm đói bụng, tâm trạng rất khó chịu. Mấy hôm nay, tôi dán biết bao nhiêu thông báo tìm người ở khắp nơi quanh trường học và khu nhà tôi, trên đó có ghi số điện thoại, nên lúc hơn 8 giờ có số lạ gọi đến, tưởng là người cung cấp manh mối nên tôi mừng rỡ bắt máy. Ai ngờ, bên kia bảo cô ta là phóng viên của Vãn báo, tôi bực quá cúp luôn.”

“Thế còn cuộc thứ hai?”

“Cô ta vẫn không chịu thôi, một lúc sau lại gọi đến, nói rất thông cảm với hoàn cảnh của tôi này nọ, muốn xin phỏng vấn. Tôi đã từ chối thẳng thừng, còn cảnh cáo sau này đừng làm phiền.”

“Tiếp đó cô ấy còn gọi thêm ba cuộc nữa hả?”

“Phải. Tôi bấm tắt không nghe, cô ta lại gọi đến. Tôi lại tắt, cô ta vẫn cứ gọi. Cuối cùng tôi quẳng luôn điện thoại vào trong ngăn kéo, không thèm quan tâm nữa.”

An Hiểu Phong không nói gì, chỉ quan sát kỹ người phụ nữ trung niên trước mặt, khiến Lý Mi Vân càng thấy mất tự nhiên.

“Cậu cảnh sát, cậu tên gì?”

“An Hiểu Phong, đội phó Đội trinh sát số 1, Phòng Cảnh sát hình sự, Sở Công an Thành phố.”

“Ô, người bên này à. Thế Đội hình sự Nam Thành cũng do các cậu quản lý nhỉ?”

“Chị muốn nói gì?”

“Không, không có gì. Phải rồi, đội phó An, vụ án khác mà cậu vừa nhắc là vụ gì thế?”

“Đừng thăm dò linh tinh.”

“Thế tôi đi được chưa? Còn phải lo việc của mình nữa.” Vừa nói, Lý Mi Vân vừa đứng dậy.

“Chị gặp Thành Hề Nhị bao giờ chưa?”

“Chưa, chưa từng.”

“Thật không?”

“Chưa gặp thật. Tôi đi được rồi chứ?”

An Hiểu Phong xua tay, Lý Mi Vân vội vã bỏ của chạy lấy người.

Viên cảnh sát đợi ngoài cửa bước vào: “Chị ta... khó trao đổi lắm.”

“Trả lời gì cũng úp úp mở mở, nói chuyện thì mắt đảo như rang lạc, có vẻ không thành thật.”

“Dạo này ngày nào cũng phải gặp chị ta, tôi sắp điên cả đầu rồi.” Cậu cảnh sát than phiền.

“Giúp tôi trích lục hồ sơ hộ tịch của cả gia đình Lý Mi Vân, tôi muốn kiểm tra người này.”

Lúc An Hiểu Phong lấy được hồ sơ nhân khẩu và trở về đội đã là buổi tối. Anh triệu tập toàn bộ mười một thành viên của Đội 1 mở cuộc họp chuyên án đột xuất, dù trong thâm tâm không hề muốn nhận định chuyện của bạn gái mình là một vụ án.

“Thời gian đã sắp đủ 24 tiếng,” giọng anh lộ rõ sự lo lắng, “nhìn vào các dấu hiệu, chúng ta buộc phải coi đây là vụ án mất tích rồi.”

Các thành viên trong đội đều biết mối quan hệ giữa anh và Thành Hề Nhị, nên không ai dám tùy tiện lên tiếng, chỉ chăm chú lắng nghe.

An Hiểu Phong nói: “Theo các dữ liệu trước đây, thời điểm vàng để tìm kiếm người mất tích là 72 tiếng. Thế nên, sắp tới mọi người sẽ vất vả rồi.”

“Anh đừng khách sáo thế, toàn người mình cả.” Mã Tuấn Kiệt nói.

“Có manh mối gì bên chỗ người liên hệ cuối cùng trong điện thoại của phóng viên Thành không?” Lưu Khôn hỏi.

An Hiểu Phong quăng ra tập hồ sơ hộ tịch của cả nhà Lý Mi Vân: “Người phụ nữ này rất khó đối phó, tôi cảm giác chị ta không nói thật. Thế nên, phải điều tra cho kỹ.”

“Sáng sớm mai em sẽ đến nhà gặp chị ta xem sao.” Lưu Khôn nói.

“Đừng gặp trực tiếp vội. Cô cứ thăm dò xung quanh, điều tra trong khu dân cư, hỏi han hàng xóm và bạn bè trước đã.”

“Vâng.”

“Tiểu Mã, cậu phụ trách điều tra chồng chị ta là Vu Triển Quân.”

“Vâng.”

“Những người còn lại tiếp tục điều tra dọc theo tuyến đường từ tòa soạn đến ngoại ô phía tây, mở rộng phạm vi tìm kiếm, tập trung kiểm tra camera giám sát giao thông, camera hành trình, xem có ai ghi lại được phương tiện mục tiêu không. Tìm cả tại các nút đèn giao thông và cửa hiệu dọc đường nữa, coi có nhân chứng nào không.”

Cuộc họp kết thúc, mọi người ai làm việc nấy. Lưu Khôn và một trinh sát khác ở lại, giúp An Hiểu Phong kiểm tra thùng tài liệu làm việc mang từ tòa soạn về. Chủ yếu là các bản thảo chọn đề tài mà Thành Hề Nhị đã làm trong khoảng thời gian gần đây, có bản đã đăng, cũng có cái bị hủy bỏ. Do đặc thù công việc của chuyên mục pháp luật, Thành Hề Nhị cần thu thập lượng lớn tư liệu các vụ án hình sự, mặc dù không chuyên nghiệp và đầy đủ như bộ hồ sơ bên phía cảnh sát, nhưng An Hiểu Phong nhận ra, thường ngày Thành Hề Nhị làm việc vô cùng tỉ mỉ, chẳng kém gì chuyên viên ở phòng hồ sơ của đội cả.

Hồ sơ vụ án và bản thảo đều nhắm vào các vụ án đã phá, nên không hề tìm thấy điểm đáng ngờ hay sự mâu thuẫn rõ ràng nào. Họ lại kiểm tra kỹ càng từng bản danh sách ra ngoài phỏng vấn, cũng không phát hiện ra đối tượng khả nghi. Làm việc liên tục đến tận nửa đêm về sáng mà chẳng có chút manh mối nào hữu dụng, An Hiểu Phong lại không thể kìm lòng mà nghĩ về những kỷ niệm trước đây của hai người. Nhất là trong những bản thảo kia, có một số là bài phỏng vấn anh và Toàn Thụ Hải, cảnh tượng cùng những lời nói lúc ấy, đều được lưu lại thành những bản thảo và băng ghi âm này, khiến lòng An Hiểu Phong bây giờ cứ phập phồng lên xuống.

Tháng 5 năm 2016, phá vụ án mẹ con Tề Thục Mẫn bị sát hại ở thôn Nhị Đạo Cương.

Tháng 2 năm 2016, phá vụ án tay đua Lý Đồng gây tai nạn rồi bỏ trốn khiến Đào Lam Lam bị ngộ hại.

Mùa hè năm 2013, phá vụ án cô dâu sắp cưới Mậu Tâm Điền mất tích và bỏ mình.

Thậm chí còn cả trước đó nữa, phá vụ án thanh niên Từ Đào người xã Tam Giang gây nổ để giết người rồi bỏ trốn.

Đằng sau mỗi vụ án gây chấn động, ngoài bóng dáng tất tả gió mưa của Toàn Thụ Hải và An Hiểu Phong, còn cả những phân tích và bài đăng độc đáo của Thành Hề Nhị. Có một thời gian khá dài, giữa “bộ đôi An Toàn” và cô đã hình thành nên sự ăn ý trong công việc, một bên phụ trách bảo vệ tôn nghiêm của pháp luật, trả lại công bằng cho người bị hại; bên kia mang trách nhiệm răn đe lòng người, cảnh tỉnh xã hội.

Toàn Thụ Hải từ một cảnh sát hình sự lâu năm chỉ âm thầm làm việc, qua ngòi bút tài hoa của Thành Hề Nhị mà trở thành hình tượng thần thám, đại anh hùng trong mắt nhân dân. Đến cả thầy anh cũng thường xuyên đùa rằng, Thành Hề Nhị là “nội gián” của đội hình sự nằm phục ở tòa soạn, thân phận thật của cô ấy là nhân viên của Phòng Tuyên truyền, Sở Công an Thành phố.

Chuyện cũ sống động ngay trước mắt, mà giai nhân giờ chẳng biết tìm đâu, An Hiểu Phong như vừa chịu tra tấn suốt cả ngày dài đằng đẵng.

“Bên chỗ Mã Tuấn Kiệt đang phá giải mật mã máy tính của phóng viên Thành rồi.” Nghe điện thoại xong, Lưu Khôn nói với An Hiểu Phong, “Máy tính khác điện thoại, tương đối phức tạp nên cần thêm chút thời gian.”

“Hôm nay đến đây thôi.” Nhìn đồng hồ xong, An Hiểu Phong nói với hai trinh sát đã mệt mỏi, “Mọi người tranh thủ nghỉ ngơi, trời sáng còn phải đi rà soát nữa.”

Ba người mau chóng thu dọn các tài liệu rồi sang phòng nghỉ để ngủ.

Vài tiếng sau, tức sáng sớm ngày 3 tháng 3.

An Hiểu Phong đi từ phòng nghỉ ra, xuống bãi đậu ngồi vào xe, vừa nhai bánh mì vừa chờ điện thoại.

Anh nằm trong phòng nghỉ suốt mấy tiếng nhưng gần như không ngủ nổi, nên giờ này hai mắt đỏ ngầu, cổ họng khô khốc, từng miếng bánh mì nuốt xuống đầy khó nhọc.

Lưu Khôn và Mã Tuấn Kiệt đã chia hướng xuất phát hơn một tiếng trước, họ đã trở thành hai trợ thủ đắc lực của An Hiểu Phong, sau mỗi lần giao phó nhiệm vụ, đều hoàn thành nhanh chóng và chính xác, chưa từng sai sót.

Reng reng reng! Điện thoại đổ chuông đúng lúc trong tay An Hiểu Phong còn lại mẩu bánh mì cuối cùng. Anh quẳng luôn xuống, lập tức bắt máy, cùng lúc cũng khởi động xe.

“Em vừa từ siêu thị nơi Vu Triển Quân làm việc ra,” Mã Tuấn Kiệt nói qua điện thoại, “buổi sáng chỗ họ bận lắm, em chỉ trò chuyện qua được một lúc.”

“Anh ta có biết điều gì không?”

“Anh ta bảo chưa từng nghe đến cái tên Thành Hề Nhị.”

“Cậu cảm thấy đối phương là người thế nào?”

“Nói sao nhỉ, một gã tiểu tư sản ích kỷ và tư lợi. Đương nhiên, đây chỉ là nhận định cá nhân của em thôi. Có vẻ tình cảm của anh ta với Lý Mi Vân không hề sâu đậm, cũng chẳng có tinh thần trách nhiệm gia đình gì, ngay đến việc con gái Lý Mi Vân mấy ngày không về nhà mà cũng chưa từng đi tìm phụ. Nhưng cũng dễ hiểu thôi, dù sao cô gái đó cũng chẳng phải con ruột của anh ta.”

“Không có điểm gì đáng ngờ à?”

“Có. Cảnh sát hình sự khu Nam Thành từng nghi ngờ anh ta.”

“Nghi ngờ sao?”

“Thì con gái của Lý Mi Vân và chồng cũ mất tích mà, đội hình sự Nam Thành từng điều tra Vụ Triển Quân như nghi phạm.”

“Sau đó như nào?”

“Loại bỏ rồi. Mỗi ngày Vu Triển Quân làm việc hơn 12 tiếng, trong siêu thị còn có camera theo dõi khắp nơi, anh ta không có thời gian gây án.”

An Hiểu Phong suy nghĩ một lát, nói: “Thế này đi, cậu đừng rời khỏi đó vội, tôi sẽ tới ngay bây giờ. Phải qua gặp Vu Triển Quân một chút.”

An Hiểu Phong tắt máy, lái xe về hướng siêu thị.

Vừa tới bãi đỗ đã thấy Mã Tuấn Kiệt đứng chờ sẵn. Cậu ta dẫn An Hiểu Phong vào cửa sau theo lối dành cho nhân viên, đi thẳng tới phòng chăm sóc khách hàng nằm bên cạnh nhà kho.

Vu Triển Quân là quản lý, ngồi làm việc trong văn phòng rộng rãi cùng mười mấy đồng nghiệp khác. Sáng sớm hôm nay lần lượt có hai cảnh sát hình sự tìm tới tận nơi, khiến mọi người xì xào to nhỏ, sắc mặt anh ta dần trở nên khó coi.

“Nói chuyện ở đây hay ra ngoài?”

“Hai cậu theo tôi.” Vu Triển Quân dẫn hai cảnh sát hình sự vào một phòng họp nhỏ, “Để tôi đi rót nước.”

“Không cần đâu, hỏi anh mấy vấn đề rồi chúng tôi đi ngay.” An Hiểu Phong ra hiệu bảo Vu Triển Quân ngồi xuống.

Vu Triển Quân chỉ đành làm theo: “Liên quan đến việc con gái Lý Mi Vân mất tích phải không?”

An Hiểu Phong ngồi đối diện anh ta, quan sát kỹ viên quản lý cao gầy đen nhẻm này: “Anh thấy chị Lý Mi Vân vợ mình là người thế nào?”

“Cô ta hả? Nói thế nào nhỉ, sống cho qua ngày vậy.”

“Có mâu thuẫn à?”

“Vì chuyện con cái mà suốt ngày hâm hâm dở dở, còn hay oán giận, rồi trách móc tôi không đi tìm giúp.” Vu Triển Quân tỏ vẻ sầu não nói, “Nhưng tôi còn phải đi làm, thời gian đâu? Nghỉ nhiều là bị đuổi việc ngay. Hơn nữa có cảnh sát đó rồi còn gì?”

Chỉ trao đổi vài câu ngắn ngủi, An Hiểu Phong đã hiểu vì sao lúc nãy Mã Tuấn Kiệt nhận xét Vu Triển Quân là người ích kỷ và tư lợi.

“Tôi nghe nói cảnh sát Nam Thành từng nghi ngờ anh?”

“Đừng nhắc nữa, không hiểu kiểu gì!” Tâm trạng Vu Triển Quân trở nên kích động, “Cô ta không quản được con, nó bướng bình ngỗ ngược như thế, còn suốt ngày không về nhà, giờ chả liên lạc được thì lại nghi ngờ tôi! Tôi xử lý tranh chấp ở siêu thị bù cả đầu, thời gian đâu mà trông giúp. Con gái cô ta mất tích thì thôi đi, còn làm tôi mất hết mặt mũi với đồng nghiệp, cậu nói xem thế này là thế nào?”

“Chẳng phải anh được loại bỏ hiềm nghi rồi à?”

“Cô ta cả ngày cứ như người điên ấy, nói cho các cậu nghe, con bé không về nhà, chắc chắn là đang trốn tránh cô ta đấy.”

An Hiểu Phong chẳng muốn nghe anh ta than vãn nữa nên đi thẳng vào vấn đề: “Bình thường Lý Mi Vân hay qua lại với ai?”

“Ngày nào tôi cũng làm tới khuya lơ khuya lắc, nghỉ ngơi còn chưa đủ, sao biết nổi cô ta qua lại với ai.”

“Thực sự chưa từng nghe chị ta nhắc đến cái tên Thành Hề Nhị à? Là một phóng viên.”

“Không, thật đó. Vừa nãy cậu cảnh sát này cũng đã hỏi rồi, trăm phần trăm chưa nghe thấy bao giờ.”

An Hiểu Phong và Mã Tuấn Kiệt đưa mắt nhìn nhau rồi đứng dậy đi ra ngoài.

“Để tôi tiễn các cậu.”

Vu Triển Quân đưa hai viên cảnh sát hình sự tới bãi đỗ.

Không ngờ trước lúc lên xe, An Hiểu Phong chợt hỏi: “Thế sau khi anh tái hôn với Lý Mi Vân, không sinh thêm sao?”

“Không.” Vu Triển Quân buột miệng đáp, “Tiền kiếm vốn đã chẳng bao nhiêu, ăn uống chi tiêu thôi đã mệt, đẻ nữa chỉ khổ thêm.”

“Anh không thân thiết với con gái của Lý Mi Vân cho lắm, nguyên do là gì?”

Đối diện với câu hỏi sắc bén của An Hiểu Phong, Vu Triển Quân không biết trả lời sao, nhưng nếu im lặng thì sợ cảnh sát lại nghi ngờ này nọ. Thế nên anh ta quyết định nói thẳng: “Quả thực không được hòa hợp. Tôi bảo theo họ tôi nó cũng không chịu. Hơn nữa con bé lớn rồi, có tính cách riêng, chúng tôi gần như không nói chuyện với nhau.”

“Theo anh vì sao cô bé không chịu tiếp nhận anh?”

“Ai biết được. Nó bảo chỉ có một người bố thôi. Đúng thế, chính miệng nó nói vậy, giấu mẹ nó nói đấy.”

Vừa dứt lời thì điện thoại An Hiểu Phong đổ chuông, là Lưu Khôn gọi đến. Trong điện thoại, giọng cô ấy có chút gấp gáp: “Lý Mi Vân nói chưa từng gặp phóng viên Thành phải không ạ?”

“Phải, chính miệng chị ta nói với tôi như thế.” An Hiểu Phong trả lời.

“Dối trá!” Lưu Khôn chắc như đinh đóng cột, “Theo phản ánh của hàng xóm, phóng viên Thành ít nhất từng đến nhà Lý Mi Vân một lần.”

“Cô ở nguyên đó đợi lệnh, tôi và Tiểu Mã sẽ qua ngay.”

Tắt máy, An Hiểu Phong lái xe đưa Mã Tuấn Kiệt chạy về hướng nhà Lý Mi Vân.

Bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.