Tội Mô Phỏng

Chương 4: Vụ án nữ sinh viên mất tích

Sau khi An Hiểu Phong và Mã Tuấn Kiệt rời khỏi siêu thị, các đồng nghiệp ở đó lại bắt đầu châm chọc Vu Triển Quân. Việc liên tiếp bị cảnh sát đến tìm, khiến vị quản lý chăm sóc khách hàng vốn đã mang tiếng xấu này càng bị đồng nghiệp xem thường, còn bị cấp trên trực tiếp trừng mắt mấy bận.

Vu Triển Quân càng nghĩ càng tức liền sang nhà vệ sinh, gọi điện cho vợ giận dữ trách móc.

Lý Mi Vân hay tin An Hiểu Phong tìm gặp chồng mình thì lập tức cảm thấy lo lắng. Nghe Vu Triển Quân mắng nhiếc xong, chị ta liền gọi vào số trên danh thiếp mà hôm qua An Hiểu Phong đưa.

Lúc điện thoại đổ chuông, An Hiểu Phong đang trên đường lái xe đến tìm Lý Mi Vân.

Khoảnh khắc điện thoại kết nối, An Hiểu Phong nghe thấy Lý Mi Vân nói một câu: “Tôi xin lỗi!”

“Xin lỗi gì cơ? Chị là... Lý Mi Vân phải không?” An Hiểu Phong nhìn lại số máy lạ trên điện thoại, hỏi.

“Vâng.” Trong điện thoại, lửa giận bữa trước của Lý Mi Vân đã tắt, “Tôi xin lỗi, đội phó An, hôm qua... tôi đã nói dối cậu.”

“Tôi biết rồi.”

“Quả nhiên không có gì giấu được cảnh sát hình sự các cậu. Tôi xin khai thật, tôi có gặp phóng viên Thành một lần.”

“Chị nói thật từ sớm có phải tốt không, cứ buộc chúng tôi điều tra vợ chồng chị.”

“Tôi xin các cậu, đừng đến tìm chồng tôi nữa được không?” Lý Mi Vân nói bằng giọng khẩn khoản, “Tôi nói, có gì tôi cũng khai hết.”

“Chị cứ ở nhà đợi, chúng tôi sắp tới rồi.”

Hơn ba mươi phút sau, khi An Hiểu Phong dẫn theo Mã Tuấn Kiệt và Lưu Khôn xuất hiện ở nhà Lý Mi Vân, chị ta đã ôn hòa hơn nhiều, không còn thái độ khó chịu ngày thường. An Hiểu Phong nhận ra, việc họ đến siêu thị tìm Vu Triển Quân hình như đã đánh trúng điểm yếu của đối tượng. Thế nên An Hiểu Phong định sẽ dựa vào đây để triển khai việc thẩm vấn hôm nay.

“Sao chị lại sợ chúng tôi đến tìm chồng mình?”

“Tôi lo ông ấy mất việc.” Ánh mắt Lý Mi Vân né tránh đầy bất an, “Gần đây tôi chẳng có thu nhập gì, nếu ông ấy cũng thế thì cuộc sống khó khăn lắm.”

Mã Tuấn Kiệt nghe vậy không kìm được tức giận: “Chị nói thế là ý gì? Phối hợp điều tra với cảnh sát là sẽ mất việc hả?”

“Tôi không có ý đó.” Lý Mi Vân vội giải thích, “Nhưng bị cảnh sát tìm suốt ngày, cấp trên với đồng nghiệp khó tránh khỏi hiểu lầm.”

An Hiểu Phong biết Lý Mi Vân không nói thật, anh hiểu rất rõ, chưa đến bước đường cùng, người phụ nữ này sẽ không phơi bày ruột gan.

“Cho tôi xem phòng con gái chị một chút.” An Hiểu Phong đột nhiên nói.

Lý Mi Vân chỉ đành đứng dậy, lấy chìa khóa mở cửa ra.

An Hiểu Phong đứng ngoài, nhìn qua bên trong, hỏi: “Sao ít đồ thế này? Trên giường đến cả chăn nệm cũng không có, đã dọn dẹp rồi à?”

“Không phải. Bình thường con bé ở trường, ít về nhà.”

“Là vì chồng chị hả?” Hỏi xong, An Hiểu Phong ngầm quan sát biểu cảm của Lý Mi Vân.

Quả nhiên, mỗi khi nhắc đến chồng, chị ta đều tỏ ra rất căng thẳng: “Con cái lớn rồi, không thích bị bố mẹ quản lý.”

“Là không thích bị quản lý? Hay không thích bị lạnh nhạt?” Lưu Khôn bỗng nói xen vào.

Lý Mi Vân lại càng căng thẳng: “Đâu có, sao cô hỏi thế.”

“Ở nhà đến giường ngủ của con gái cũng không chuẩn bị tử tế, cửa sổ chẳng lắp nổi cái rèm, trên bàn còn chẳng có đèn học, ghế thậm chí gãy một chân. Đây mà là môi trường sống dành cho một nữ sinh viên ư? Hai người thực sự mong con gái về nhà à?” Lời nói của Lưu Khôn như lời chất vấn thâm tâm, khiến Lý Mi Vân phải câm nín, chỉ biết lui về phòng khách tự mình lau nước mắt.

An Hiểu Phong quay lại ngồi trên một chiếc ghế gấp, thấy việc tấn công tâm lý đã hòm hòm, liền nói: “Tôi biết gần đây chị mải tìm con, tâm sức kiệt quệ, nhưng xin chị hãy tin tưởng và dốc sức phối hợp với cảnh sát, có vậy mới tiện cho chúng tôi giúp chị.”

Lý Mi Vân gật đầu.

“Lý do chị sợ chúng tôi đến tìm chồng mình chắc cũng giống lý do trước đây chị từ chối việc phỏng vấn của phóng viên Thành phải không?” An Hiểu Phong hỏi.

“Đúng... đúng vậy.”

“Rốt cuộc chị đang sợ hãi điều gì?”

“Quá khứ...” Trong ánh mắt Lý Mi Vân lộ rõ sự bất an và hối hận, “Quá khứ của tôi... quá tồi tệ... không thể để ông ấy biết được.”

“Rốt cuộc chị đã giấu Vu Triển Quân những gì?” Giọng An Hiểu Phong trở nên gấp gáp.

“Nói mau, đừng đợi đến khi chúng tôi tự tìm ra nữa!” Mã Tuấn Kiệt từ nãy đã không kiềm chế được nữa, định nổi giận.

Lý Mi Vân hít sâu một hơi, giọng khẩn cầu: “Các cậu có thể giấu giúp tôi không? Chuyện này... không thể để ông ấy biết.”

“Được. Chúng tôi sẽ xem xét tình hình, giúp chị giữ bí mật... trước mặt Vu Triển Quân.” An Hiểu Phong nói.

“Chồng cũ của tôi là tội phạm bắt cóc.”

Ba người nghe vậy đều sững sờ.

“Hai năm trước, ông ta bắt cóc rồi sát hại một cậu học sinh cấp ba, bị cảnh sát bắn chết tại chỗ.” Lý Mi Vân kể tiếp, “Con bé là con riêng của tôi với chồng cũ.”

“Chị sợ chuyện của chồng cũ sẽ khiến Vu Triển Quân coi thường mình, nên giấu phải không?” An Hiểu Phong hỏi.

“Phải.” Lý Mi Vân lau những giọt nước mắt tủi hổ nói, “Chồng cũ gây tội ác tày trời, tôi và con gái không dám ngẩng đầu sống nữa, ngày nào cũng bị hàng xóm mắng nhiếc, tôi còn cố mặt dày chịu đựng, nhưng con bé vẫn là đứa trẻ đang tuổi lớn, nội tâm vô cùng yếu đuối, thường xuyên trùm chăn khóc trong đêm.”

“Thế nên chị mới chuyển vào thành phố?”

“Muốn rời khỏi làng quê, đến thành phố lớn, ở đây không ai biết chúng tôi.” Lý Mi Vân nhìn về phía bức ảnh cưới đặt cạnh tivi, “Lúc đi làm thì tôi quen Vu Triển Quân, ông ấy yêu tôi từ lần gặp đầu tiên, còn tôi thì mong sớm có chỗ ổn định ở đây nên đã đồng ý.”

“Con gái chị phản đối à?”

“Vâng.” Lý Mi Vân gật đầu, “Nó bảo ông ấy không tốt với tôi, càng không tốt với nó.”

“Thế bình thường con gái chị không bao giờ ở nhà ư?”

“Vâng, toàn trên trường, cuối tuần thỉnh thoảng mới về.”

“Chuyện chồng cũ của bà, Vu Triển Quân hoàn toàn chẳng biết gì sao?”

“Phải. Mãi sau khi con bé mất tích, phóng viên Thành đến tìm, cô ấy cứ bám lấy tôi bảo muốn phỏng vấn. Tôi sợ chuyện chồng cũ bị phóng viên đào lại rồi đăng lên. Như vậy không chỉ khiến Vũ Triển Quân xem thường tôi hơn, mà có khi tôi và con sẽ phải chuyển nhà lần nữa.”

“Hai người chỉ gặp nhau một lần à?”

“Ai? Phóng viên Thành á? Đúng vậy, chỉ một lần thôi.”

“Hãy kể lại chi tiết cuộc gặp hôm đó.”

“Cụ thể ngày bao nhiêu tôi quên rồi, nhưng gần đây thôi. Hôm đó tôi vừa chuẩn bị ra ngoài, định qua mấy ngõ ngách xung quanh dán thông báo tìm người thì phóng viên Thành đột nhiên đến nhà.”

“Mỗi mình cô ấy à?”

“Phải. Tay xách túi máy tính, rất lễ phép, vừa gặp đã đưa cho tôi một tấm danh thiếp.” Lý Mi Vân nói xong thì lục trong ngăn kéo dưới tivi, đưa nó cho An Hiểu Phong, “Cô ấy bảo đang viết phóng sự gì đó, muốn phỏng vấn tôi, bảo tôi kể qua về quá trình con gái bị mất tích.”

“Chị có kể không?”

“Tôi chỉ nói đại khái. Từ hôm nào bắt đầu không liên lạc được, báo cảnh sát thế nào, sau đó tìm kiếm những đâu. Nhưng nói chưa được mấy câu, tôi đã phát hiện ra điều bất thường.”

“Bất thường gì?”

“Cô ấy toàn hỏi chuyện không liên quan đến vụ mất tích. Nào là tôi ly hôn chồng cũ khi nào, lý do, sau đó có còn liên lạc không... Những câu hỏi này khiến tôi rất tức giận, cũng rất lo lắng, vì cô ấy còn đề nghị phỏng vấn cả chồng hiện giờ của tôi nữa.”

“Chị sợ Vu Triển Quân biết chuyện của chồng cũ nên từ chối?”

Lý Mi Vân gật đầu.

“Sau đó không gặp lần nào nữa à?”

“Sau hôm bị tôi đuổi đi, cô ấy lại tới lần nữa, còn mua hoa quả, bảo là đến xin lỗi. Nhưng tôi không mở cửa, gọi điện cũng không nghe, cô ấy tưởng không ai ở nhà nên bỏ đi.”

“Sau đó thì sao? Có từng gọi điện không?”

“Sau đó có gọi, vẫn bảo muốn phỏng vấn tôi, nói sẽ có lợi cho việc tìm con gái. Tôi không tin, không chịu gặp, cũng không cho cô ấy gặp chồng. Tôi còn cảnh cáo cô ấy, rằng tiếp tục quấy rầy tôi sẽ kiện.”

“Còn gì nữa không?”

“Mỗi thế, hết thật rồi.”

“Chồng cũ của bà tên là gì?”

“Điêu Văn Long.”

An Hiểu Phong đưa mắt ra hiệu cho Lưu Khôn và Mã Tuấn Kiệt, đứng lên đi về.

Quay lại xe, An Hiểu Phong không nổ máy ngay, mà suy ngẫm gì đó, mặt đầy vẻ lo lắng.

“Đội phó An, sao thế?” Lưu Khôn bên ghế lái phụ tinh ý hỏi.

“Hiện giờ tôi rất sợ một tình huống.”

“Ý anh là việc phóng viên Thành mất tích có liên quan đến vụ này?”

An Hiểu Phong gật đầu: “Điều tôi lo nhất lúc này, là vụ án con gái của Lý Mi Vân không phải vụ mất tích bình thường, còn Tiểu Nhị gặp nạn là do cô ấy đã điều tra ra chuyện gì đó.”

“Phóng viên Thành định phỏng vấn Lý Mi Vân nhưng thất bại. Chắc chị ấy biết khó nên thôi, chứ chưa hẳn vì tìm thấy manh mối? Đến cảnh sát Nam Thành còn đang cố gắng điều tra vụ này mà.” Mã Tuấn Kiệt phỏng đoán.

“Không, tôi hiểu Tiểu Nhị. Chỉ cần muốn, chắc chắn cô ấy sẽ tìm được gì đó.”

“Đúng. Em đồng ý với dự cảm của đội phó An, tình hình hiện tại có vẻ đã rất nghiêm trọng rồi.” Lưu Khôn nói.

“Giời ạ, lúc này cô đừng có dọa đội phó An nữa được không!” Mã Tuấn Kiệt trách móc.

“Tiểu Mã này,” An Hiểu Phong đột nhiên hỏi, “giải được mật mã máy tính chưa?”

“Được rồi ạ. Máy tính đang bên trung tâm an ninh mạng, em đi lấy về ngay.”

“Tiểu Lưu,” An Hiểu Phong chỉ đạo, “trích lục hồ sơ vụ án Điêu Văn Long hai năm trước một cách nhanh nhất.”

“Vâng ạ.”

Một tiếng sau, tại văn phòng Đội Trinh sát số 1.

Trong tay Lưu Khôn cầm một túi hồ sơ mỏng quay về, giao cho An Hiểu Phong đang nóng lòng chờ đợi.

An Hiểu Phong vừa mở ra vừa hỏi: “Ít thế này thôi hả?”

“Em hỏi người bên phòng hồ sơ rồi, họ bảo lúc đó vụ án này xảy ra rất chóng vánh, cảnh sát đến hiện trường, sau khi đàm phán thất bại thì kẻ bắt cóc đã bị cảnh sát bắn chết, thế là kết thúc vụ án luôn.”

An Hiểu Phong ráo riết lật tập hồ sơ mỏng dính, còn cả những bức ảnh chụp lại kẻ bắt cóc sau khi bị bắn chết. Xem xong, anh nhíu chặt mày: “Không cứu được con tin à?”

“Vâng, rất tiếc, con tin cũng đã bị tên bắt cóc bắn. Lúc đó hắn đang cầm khẩu súng tự chế, lỡ tay cướp cò, bắn luôn con tin. Cùng lúc con tin trúng đạn, tay bắn tỉa của cảnh sát cũng bắn được kẻ bắt cóc. Hắn bị hạ gục ngay tại chỗ, còn con tin lập tức được đưa đến bệnh viện. Nhưng rất tiếc, không cứu kịp.”

“Tên Điêu Văn Long này quả thực đáng chết, hắn đã làm hại cậu học sinh cấp ba vô tội.”

Lưu Khôn chỉ vào bức ảnh trong bộ hồ sơ trên tay An Hiểu Phong, nói: “Đây chính là ảnh con tin xấu số. Lúc bị giết cậu ấy mới 18 tuổi, đang học lớp 12, rất chăm ngoan học giỏi.”

An Hiểu Phong nhìn bức ảnh trong tay, cậu bé trong ảnh ngũ quan thanh tú, da dẻ trắng trẻo, ánh mắt trong veo, toát ra vẻ rạng rỡ đầy sức sống.

“Haizz.” An Hiểu Phong không khỏi thở dài.

“Tên bắt cóc Điêu Văn Long đã phạm tội nhiều lần.” Lưu Khôn chỉ vào một trang hồ sơ tội phạm nói, “Anh xem này, trước khi bị cảnh sát bắn chết, hắn chẳng làm trò trống gì đàng hoàng, chủ yếu là dùng bạo lực đòi nợ thay cho các công ty cho vay nặng lãi. Đã từng bị cảnh sát phạt hai lần về tội cố ý gây thương tích, một lần tụ tập đánh bạc, một lần gây rối trật tự công cộng.”

“Lý Mi Vân đã ly hôn với Điêu Văn Long từ rất lâu trước đó rồi.” An Hiểu Phong nói.

“Phải.” Lưu Khôn chỉ vào hồ sơ của Điêu Văn Long, “Có lẽ không chịu nổi cảnh ông ta suốt ngày lông bông, không lo làm ăn, từ lúc con gái còn rất nhỏ, chắc mới chỉ học tiểu học, hai vợ chồng đã ly hôn rồi.”

“Sau đó, Điêu Văn Long lang thang trong thành phố, còn Lý Mi Vân thì dẫn con về quê sống, chắc hai người không còn qua lại gì nữa đâu nhỉ?”

“Điêu Văn Long từng quấy rối hai mẹ con,” Lưu Khôn chỉ vào hồ sơ vụ án, “chính là lần gây rối trật tự công cộng này này. Cảnh sát chỉ thụ lý báo án mỗi lần này. Em đoán sau khi ly hôn, Điêu Văn Long đã đến quậy không ít lần, có điều Lý Mi Vân không báo án thôi.”

An Hiểu Phong gật đầu: “Hai mẹ con bị gã chồng cũ đê tiện quấy rối, kể cả sau ly hôn rồi vẫn không thể thoát nổi sự đeo bám. Mãi tới hai năm trước, Điêu Văn Long bị cảnh sát bắn chết, họ mới quay lại được cuộc sống bình thường. Cách đây một năm Lý Mi Vân cuối cùng cũng tái hôn, cứ tưởng có thể bắt đầu lại cuộc đời, không ngờ vận hạn lại giáng xuống lần nữa, con gái chị ta đã mất tích.”

“Đội phó An, có phải anh đang nghi ngờ vụ mất tích của con gái Lý Mi Vân có liên quan đến Điêu Văn Long, chồng cũ chị ta không?”

“Cũng có khả năng này.”

“Nhưng Điêu Văn Long đã chết hai năm rồi.”

“Tên này không phải kẻ tử tế gì, trong quá khứ chắc hẳn có rất nhiều kẻ thù.”

“Ý anh là những kẻ thù cũ của Điêu Văn Long không còn cơ hội trả thù ông ta, nên quay sang tìm con gái hắn?”

“Cô nghĩ sao?”

“Chắc không phải. Thâm thù đại hận cỡ nào mà chết rồi cũng không tha, còn muốn tiếp tục trả thù con gái người ta nữa?”

“Ít nhất thì hiện giờ vẫn chưa thể loại trừ khả năng này.”

An Hiểu Phong vừa dứt lời, Mã Tuấn Kiệt đã ôm máy tính tới.

Cậu ta đặt lên bàn, mở ra: “Mọi thứ không có gì khác thường, trên đây cũng không phát hiện ra vân tay của người lạ, chỉ tìm thấy của phóng viên Thành thôi. Trong máy tính toàn các tài liệu liên quan đến công việc, cùng một lượng lớn các hình ảnh để đưa tin.”

An Hiểu Phong ngồi trước máy tính, quan sát tỉ mỉ các tài liệu bên trong. Sau khi xem qua một lượt, anh mở thư mục “sử dụng gần đây” ra, nhấp liên tiếp ba tệp tin mới nhất. Xem xong, anh đứng dậy, bảo Lưu Khôn ngồi xuống.

“Cô cũng xem thử đi.”

Lưu Khôn nhìn chúng, đầy vẻ thắc mắc.

“Nhận ra điều gì chưa?” An Hiểu Phong hỏi.

“Đây là bản thảo rất bình thường, không có gì lạ cả.” Lưu Khôn nói.

“Chính vì bình thường mới càng chứng tỏ được vấn đề.”

Lưu Khôn nhìn mãi, dường như đã hiểu được ý An Hiểu Phong: “Hình như em biết rồi, chúng đều có liên quan đến vụ con gái Lý Mi Vân mất tích.”

“Chính nó.” An Hiểu Phong chỉ vào máy tính nói, “Trước khi mất tích, phóng sự mà Tiểu Nhị đang viết chính là vụ án mất tích của con gái Lý Mi Vân. Nhưng cô xem đi, cả ba bản thảo này đều chưa viết xong, chứng tỏ việc phỏng vấn của cô ấy không được suôn sẻ, Lý Mi Vân từ chối, khiến phóng sự của Tiểu Nhị không thể thuận lợi tiếp tục.”

“Nếu thế thì chị ấy phải không gặp nguy hiểm mới đúng chứ.” Mã Tuấn Kiệt buột miệng nói.

“Đây chính là điểm tôi lo lắng nhất. Với tính cách của Tiểu Nhị, cô ấy sẽ không dễ dàng bỏ cuộc đâu. Cửa này bị chặn, cô ấy nhất định tìm đường khác.”

“Vậy... đường đó đâu?”

“Ở đây!” An Hiểu Phong nắm chặt hồ sơ vụ án Điêu Văn Long trong tay, giọng chắc chắn.

“Phóng viên Thành mất tích thực sự có liên quan đến nó sao?” Lưu Khôn hỏi.

An Hiểu Phong không trả lời mà hỏi: “Con gái của Lý Mi Vân và Điêu Văn Long tên gì nhỉ?”

“Điêu Quân Ni.”

“Tiểu Lưu, phiền cậu liên hệ với Đội hình sự khu Nam Thành, lấy một bản hồ sơ vụ mất tích của Điêu Quân Ni về.”

“Đội phó An, không phải anh định...” Lưu Khôn thấy bất an.

“Trước khi mất tích, Tiểu Nhị đang đi thăm dò vụ án nữ sinh này, có thể, cô ấy thực sự đã phát hiện ra điều gì đó. Muốn biết rốt cuộc cô ấy đã tìm thấy gì, chúng ta phải điều tra vụ án này trước.”

“Đội phó, anh định tiếp quản từ bên Nam Thành sao?” Mã Tuấn Kiệt hỏi.

“Giờ tôi sẽ báo lên cấp trên.”

Mã Tuấn Kiệt có vẻ hơi lo lắng: “Vụ án Điêu Quân Ni mãi vẫn mắc ở đó chưa phá được, rất khó đấy. Nếu phán đoán nhầm, phóng viên Thành không liên quan gì đến nó thì rất có thể Đội 1 chúng ta sẽ mất quá nhiều công sức vào đây, lại càng bất lợi cho việc tìm kiếm phóng viên Thành.”

“Đúng đấy, đội phó, anh phải cân nhắc thật kỹ.” Lưu Khôn cũng nói.

Chiều hôm đó, sau khi nộp xong đơn đề nghị chuyển giao vụ án, An Hiểu Phong lại dẫn theo Lưu Khôn và Mã Tuấn Kiệt, vội vội vàng vàng đến trường Đại học Bách khoa.

Vừa bước vào sảnh tòa giảng đường đã có một thầy giáo trông khá trẻ và một người đàn ông trung niên mặc đồ bảo vệ ra đón.

“Có phải đội phó An của Đội trinh sát số 1 không?” Thầy giáo nhiệt tình tự giới thiệu, “Tôi là viện phó Học viện máy tính, họ Bồ, cùng họ với Bồ Tùng Linh ấy.”

“Chào đội phó An, tôi họ Tôn, là bảo vệ.”

“Chào thầy Bồ, chào bác Tôn.” An Hiểu Phong bắt tay từng người.

“Giáo sư Thành bên Học viện Vật lý là bố vợ anh phải không?” Thầy Bồ hỏi.

“Vẫn chưa cưới ạ.” An Hiểu Phong hơi ngượng.

“Ôi, cái miệng tôi thật là.” Thầy Bồ đưa cho An Hiểu Phong một bản học bạ, “Đây là bản sao học bạ của Điêu Quân Ni, các anh có thể mang về.”

“Đội phó An, cậu cứ yên tâm, phía nhà trường nhất định sẽ dốc sức phối hợp điều tra. Trước khi các cậu đến, giáo sư Thành đã dặn dò kỹ lưỡng rồi.” Bác Tôn nói.

An Hiểu Phong nhận lấy tài liệu, đưa cho Lưu Khôn: “Việc Điêu Quân Ni mất tích, ban đầu phía nhà trường không phát hiện ra ạ?”

“Không, vì em ấy quay lại trường trước hạn, lúc ấy nhà trường còn chưa khai giảng nữa, giáo viên và học sinh đã ai về trường đâu.” Thầy Bồ trả lời.

“Sang ký túc xá của cô bé xem sao.”

Thầy Bồ và bác Tôn dẫn ba cảnh sát hình sự đi về phía ký túc xá nữ. Tuy không mặc cảnh phục, nhưng thấy giáo viên và bảo vệ dẫn ba người đàn ông lạ vào ký túc, vẫn khiến các nữ sinh chú ý.

Nhất là khi cả năm người nối hàng dọc bước vào phòng 225, ba nữ sinh bên trong đều lo lắng đứng hết dậy, mặt đầy nghi hoặc lẫn căng thẳng.

“Các em đừng lo, mấy vị này là người bên Phòng Cảnh sát hình sự của Sở Công an thành phố, tới đây tìm hiểu tình hình bạn Điêu Quân Ni một chút.” Thầy Bồ trấn an học sinh xong lại quay sang nói với An Hiểu Phong, “Dạo trước cảnh sát hình sự bên Nam Thành có tới đây mấy lần, các em cùng phòng đều rất lo lắng cho tình hình bạn mình.”

Biết những người vừa tới là cảnh sát hình sự, ba nữ sinh đều tự giác đứng sang bên cạnh giường mình, chờ được hỏi.

An Hiểu Phong quan sát một lượt, hỏi: “Nhà trường khai giảng ngày mấy nhỉ?”

“Ngày mồng 1 tháng 3.” Thầy Bồ trả lời.

“Điêu Quân Ni quay lại trường hôm nào?”

“Có thể nói là gần như suốt cả kỳ nghỉ đông cháu ấy không về nhà.” Bác Tôn trả lời, “Các bạn khác đều về hết rồi, còn mỗi mình cháu ấy. Thế nên cũng không thể nói là quay lại được.”

“Thế cô bé rời khỏi trường và mất tích hôm nào?”

“Ngày cụ thể thì phía nhà trường chúng tôi cũng khó xác định.” Bác Tôn tỏ vẻ khó xử nói, “Trước khi khai giảng, toàn bộ hệ thống camera giám sát của trường được cải tạo và nâng cấp, nên những ngày đó không chỗ nào tra được video giám sát. Mãi khi phụ huynh của Điêu Quân Ni báo án, phía nhà trường mới biết cháu ấy mất tích. Cảnh sát hình sự khu Nam Thành đã hỏi quản lý ký túc xá nữ, theo những gì quản lý nhớ được thì lần cuối cùng gặp Điêu Quân Ni cũng cách đây phải hai tuần rồi.”

“Không thấy học sinh mình nhiều ngày như vậy, sao phía nhà trường lại không cảnh giác?”

“Nhà Điêu Quân Ni ở ngay trong thành phố, cách trường không xa. Theo lời người quản lý, bình thường Điêu Quân Ni về không theo quy luật nào cả, cứ thích là về nhà ở vài hôm, hơn nữa lúc đó đang trong kỳ nghỉ đông, nên việc sinh viên rời trường cũng không khiến nhà trường chú ý.”

“Trong ba người, có ai từng gặp Điêu Quân Ni trong thời gian nghỉ đông không?” An Hiểu Phong hỏi ba cô bạn cùng phòng.

Tất cả cùng lắc đầu.

“Thế trong thời gian nghỉ mọi người không liên lạc gì à?” An Hiểu Phong lại hỏi.

Một nữ sinh nghĩ gì đó, nói: “Em từng gửi tin WeChat cho bạn ấy một lần, khoảng nửa tháng trước.”

“Nói những chuyện gì?”

“Em hỏi bạn ấy có về nhà không? Bạn ấy bảo không có ý định. Em liền nói còn tận nửa tháng mới khai giảng, về mấy hôm đi chứ ở trường một mình chán lắm.”

“Cô bé trả lời sao?”

Nữ sinh mở WeChat trên điện thoại ra, đưa cho An Hiểu Phong.

An Hiểu Phong đọc tin nhắn cuối cùng mà Điêu Quân Ni gửi: “Mấy hôm nữa là một ngày đặc biệt, có nơi này tớ nhất định phải đến một chuyến.”

“Bạn ấy nói mơ hồ, em chưa hiểu ý lắm, liền gọi thẳng định hỏi xem sao, nhưng mãi không thấy ai nghe máy.” Nữ sinh nói.

An Hiểu Phong đưa điện thoại cho Mã Tuấn Kiệt, ra hiệu bảo cậu ấy chụp ảnh lấy bằng chứng.

“Thông tin mà cô cung cấp rất quan trọng.” An Hiểu Phong lại hỏi, “Đâu là giường của Điêu Quân Ni?”

Nữ sinh chỉ cho An Hiểu Phong. Anh đưa mắt ra hiệu cho Lưu Khôn, cô liền bắt đầu kiểm tra. Đầu giường của Điêu Quân Ni dán rất nhiều tấm selfie bằng máy ảnh lấy liền, Lưu Khôn tháo từng cái xuống, bỏ vào túi vật chứng, định mang về phân tích manh mối.

An Hiểu Phong nhìn dáng vẻ xinh đẹp tự tin trên những bức ảnh tự chụp kia, trong lòng không khỏi có chút lo lắng: “Điêu Quân Ni học tập thế nào?”

“Bình thường.” Thầy Bồ trả lời, “Trong các sinh viên năm 2 của khoa Máy tính chúng tôi, xếp hạng trung bình yếu. Ngoại hình xinh xắn, cũng thích trang điểm. Tiếc là rõ ràng không có hứng thú với ngành này, trong giờ học của tôi, hầu như toàn nghịch điện thoại.”

“Thế quan hệ giữa cô bé với bạn bè thế nào? Bình thường có hay qua lại hoặc tâm sự gì không?”

Ba nữ sinh nhìn nhau, cùng lắc đầu.

“Quan hệ không tốt à?”

“Chỉ là bạn cùng phòng thôi ạ.” Một nữ sinh e dè trả lời, “Bình thường bạn ấy khá tự ti, thích ở một mình. Tính cách thì... khá bướng bỉnh, tương đối khó gần. Em cảm thấy hàng ngày bạn ấy trang điểm thật đẹp là để che giấu sự yếu đuối trong lòng.”

“Nghĩa là sao?”

“Nghe nói bạn ấy rất phản đối chuyện mẹ mình tái hôn, nhưng mẹ bạn ấy còn ngang ngạnh hơn, không thèm nghe ý kiến của bạn ấy.” Nữ sinh nói.

“Tại chuyện này nên bình thường bạn ấy toàn ở trong ký túc xá, kỳ nghỉ cũng không về nhà. Trừ khi bị mẹ giục quá mới miễn cưỡng ghé về nhà mấy hôm.” Một nữ sinh khác nói.

“Cô bé có bạn trai chưa?”

Ba người lại cùng lắc đầu.

“Chắc chắn không à?”

“Tính bạn ấy như thế, đến bạn nữ cùng ký túc còn không tâm sự được, huống hồ là bạn nam?” Nữ sinh nói.

An Hiểu Phong thấy Lưu Khôn đã kiểm tra gần xong, đang định ra về.

Đột nhiên Lưu Khôn quay sang hỏi ba nữ sinh: “Quan hệ của Điêu Quân Ni với mẹ tệ lắm à?”

“Rất tệ ạ. Lần nào gọi điện thoại cũng to tiếng, toàn những lời cực kỳ làm tổn thương người khác.”

“Xem ra là một thiếu nữ có vấn đề.” Vừa nói, Lưu Khôn vừa đưa cho An Hiểu Phong một bức ảnh.

Trong ảnh, Lý Mi Vân ôm Điêu Quân Ni đứng trước đài phun nước trong công viên văn hóa thành phố, hình như là ảnh cũ chụp hồi cấp ba, hai mẹ con đều đang cười rạng rỡ. Thế nhưng, bức ảnh này lại bị Điêu Quân Ni dùng bút dầu gạch lung tung lên người Lý Mi Vân.

Bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.