Tội Mô Phỏng

Chương 5: Vụ treo cổ hành quyết thứ nhất

Sáng sớm ngày mồng 4 tháng 3, tại phòng họp Đội 1, An Hiểu Phong và toàn thể thành viên mở cuộc họp thường lệ.

“Trên đã đồng ý chuyển vụ án Điêu Quân Ni sang cho Đội 1 chúng ta rồi.” An Hiểu Phong nét mặt tiều tụy nói, “Hồ sơ tài liệu của vụ án này đều có trong hệ thống nội bộ, tối qua mọi người đã xem cả chưa? Có ý kiến gì không?”

“Mọi dấu hiệu đều cho thấy, sự mất tích của phóng viên Thành quả thực có liên quan gì đó đến vụ án Điêu Quân Ni.” Lưu Khôn nói một cách chắc chắn, “Mặc dù vẫn chưa có chứng cứ trực tiếp, nhưng cứ tập trung điều tra vụ này có lẽ sẽ mau chóng tìm ra manh mối.”

“Chúng ta đã tiếp nhận thì đương nhiên sẽ phá án trong thời gian sớm nhất.” Giọng Mã Tuấn Kiệt cũng đầy tự tin.

“Đúng thế, mặc dù hai vụ án không có chứng cứ trực tiếp để gộp chung thành một, nhưng cứ điều tra song song xem sao.” An Hiểu Phong nói với các trinh sát khác, “Báo cáo tình hình hôm qua kiểm tra dọc tuyến đường trước xem nào.”

Một trinh sát nói: “Qua kiểm tra camera giao thông, vào tối xảy ra vụ án, lộ trình di chuyển của xe phóng viên Thành không có gì đáng ngờ cả, đại thể là chạy từ tòa soạn về hướng ngoại ô phía tây, không có dấu hiệu đi đường vòng hay chuyển hướng bất thường. Từ nơi cuối cùng xuất hiện trong camera tới chỗ phát hiện ra chiếc xe, xét về mặt thời gian và quãng đường, cũng không có điểm gì đáng ngờ, có thể coi là di chuyển bình thường. Điểm khả nghi duy nhất xảy ra ở đoạn giữa vị trí camera cuối cùng và vị trí camera ngay trước đó, mất đến gần bốn tiếng đồng hồ, theo tính toán chắc chắn không thể tốn nhiều thời giờ đến thế được.”

“Quả thực có quãng bốn tiếng khó có thể giải thích. Trong khoảng này, chắc chắn chiếc xe đã dừng ở nơi nào đó và có chuyện xảy ra.” An Hiểu Phong rất không muốn đưa ra suy luận như thế này, “Nếu thực sự có chuyện, vậy rất có thể chiếc xe xuất hiện trong camera cuối cùng không phải do chủ xe điều khiển.”

“Tiếc rằng khoảng cách chụp được quá xa, lại đã nửa đêm về sáng, không quay rõ được bên trong.” Viên trinh sát nói, “Từ vị trí chiếc camera áp chót đến chỗ camera cuối là một khu vực rất rộng của vùng ngoại ô phía tây, nơi này có nhiều nhà máy lớn và các khu công nghiệp, lại vì gần đây đang sửa đường nên số lượng camera có hạn. Cộng thêm việc thời gian xảy ra vụ án là từ nửa đêm về sáng, xe cộ qua lại thưa thớt, nên tạm thời chưa tìm được phương tiện nào có thể cung cấp dữ liệu hành trình.”

“Tiếp tục tập trung điều tra khu vực giữa hai camera này, không tìm được phương tiện ngang qua thì điều tra camera của các cửa hàng, nhà máy dọc đường, hỏi các nhân viên trực ban. Nếu tìm được nhân chứng thì có thể thu hẹp phạm vi điều tra.”

“Rõ!”

An Hiểu Phong cố gắng kéo cảm xúc của mình ra khỏi nỗi buồn vì Thành Hề Nhị mất tích, ép bản thân phải đứng ở góc độ một cảnh sát hình sự để nhìn nhận: “Thảo luận về vụ án Điêu Quân Ni đi.”

Lưu Khôn lên tiếng đầu tiên: “Nguyên nhân mất tích của Điêu Quân Ni là vấn đề cảnh sát bên Nam Thành đã điều tra rất nhiều ngày rồi mà vẫn chưa làm rõ được. Tối qua em đã chủ động trao đổi với cảnh sát phụ trách điều tra bên đó, quan điểm của họ nghiêng về khả năng cô bé tự bỏ nhà đi hơn.”

“Bỏ nhà đi?”

“Họ cho rằng, trước khi mất tích, Điêu Quân Ni đã bộc lộ những cảm xúc tiêu cực, hơn nữa tình trạng này đã kéo dài rất lâu.” Lưu Khôn cho hiện khá nhiều hình ảnh tự chụp của Điêu Quân Ni lên màn chiếu, hầu hết đều có cách tạo dáng rất kỳ lạ, “Thứ nhất, cô ấy vô cùng bất mãn với cuộc hôn nhân của mẹ và cha dượng, từng nhiều lần vì chuyện này mà xảy ra cãi vã với họ, chuyện này cả hàng xóm và các bạn đại học đều có thể làm chứng.” Lưu Khôn tiếp tục chiếu ảnh cưới của Lý Mi Vân và Vu Triển Quân, “Điểm thứ hai, sau khi mẹ kết hôn với cha dượng, vì bị ông ta ảnh hưởng, hai người bắt đầu trở nên thờ ơ với cô bé, ít quan tâm chăm sóc đi hẳn, còn không cho cô bé sống ở nhà, càng khiến cô bé có cảm giác bị bỏ rơi.” Lưu Khôn chiếu tiếp bức ảnh chụp chung với mẹ bị Điêu Quân Ni lấy bút dầu tô nguệch ngoạc, “Cuối cùng, tính cách Điêu Quân Ni từ nhỏ đã khép kín, rất khó gần, nên chẳng có bạn bè gì. Sau khi vào đại học, cô bé không màng chuyện sách vở, không nghỉ học vô cớ thì cũng lên lớp chơi điện tử, chẳng tham gia bất kỳ hoạt động tập thể nào ở trường, thường xuyên bị giáo viên gọi lên trao đổi. Thế nên, từ đời sống cho đến việc học của Điêu Quân Ni đều không được như ý, trở thành nguyên nhân chính khiến dạo này cô bé thấy chán đời.”

Lưu Khôn dừng máy chiếu ở một bức ảnh hồi cấp ba của Điêu Quân Ni. Trong ảnh, cô mặc đồng phục học sinh, nom trong sáng và đáng yêu, gương mặt rạng rỡ và có phần ngây thơ. Nhìn ảnh này, ai nấy đều cảm thán lẫn chút tiếc nuối.

“Mặc dù động cơ rất đầy đủ, nhưng lại thiếu chứng cứ trực tiếp chứng minh việc Điêu Quân Ni bỏ nhà đi.” An Hiểu Phong phân tích một cách lý trí.

“Đúng thế.” Lưu Khôn gật đầu tán đồng, “Cộng thêm sự mất tích của phóng viên Thành, lại càng khiến giả thuyết này khó có thể xảy ra.”

“Cả câu nói đó nữa, cũng vô cùng đáng ngờ.” An Hiểu phong nhắc nhở.

Lưu Khôn hiểu ý, chiếu bức ảnh chụp màn hình tin nhắn WeChat cuối cùng mà Điêu Quân Ni gửi cho bạn cùng phòng: “Tin nhắn cuối cô bé gửi đi quả thực rất đáng ngờ. Ngày đặc biệt và nơi nhất định phải đến là ở đâu, lúc nào? Hiện giờ chúng ta vẫn chưa rõ những điểm trên nhưng manh mối này chưa biết chừng lại có liên quan đến sự mất tích của cô bé.”

“Tiếp theo đây sẽ chú trọng điều tra các mốc thời gian liên quan mật thiết đến Điêu Quân Ni, ví dụ như sinh nhật cô bé, sinh nhật mẹ, bố, còn cả của những người thân khác, hoặc tìm xem có ngày kỷ niệm gì không.” An Hiểu Phong chỉ đạo, “Về địa điểm, chỉ có thể điều tra dựa theo quá trình trưởng thành của Điêu Quân Ni, như nơi ở, trường học... Sự từng trải của cô ấy có hạn, những nơi từng đến cũng không nhiều, cố gắng tra ra hết nhé.”

“Vâng.”

Mã Tuấn Kiệt bỗng nhanh trí, nói: “Chẳng phải bố cô ấy đã chết rồi ư? Bị cảnh sát bắn. Liệu có phải...”

An Hiểu Phong đập bàn: “Ái chà! Tiểu Mã, tên nhóc này được đấy, đúng lúc quan trọng lại nhắc tôi nhớ ra.”

“Ngày giỗ?” Có vẻ mọi người đều đã hiểu ý.

“Đúng. Phải rồi.” An Hiểu Phong hào hứng phân tích, “Điêu Quân Ni kịch liệt phản đối chuyện mẹ mình tái hôn với Vu Triển Quân, chứng tỏ trong lòng cô bé vẫn nặng tình cảm với bố ruột Điêu Văn Long. Mặc dù bố đẻ mang tiếng xấu là kẻ bắt cóc, nhưng tình cha con máu mủ đâu dễ dàng cắt đứt.”

Mọi người đều gật đầu lia lịa.

An Hiểu Phong nói tiếp: “Ngày đặc biệt mà Điêu Quân Ni nói rất có thể chính là ngày giỗ hoặc ngày gì đó kiểu như sinh nhật của Điêu Văn Long. Nơi mà cô bé nói buộc phải đến, rất có thể là chỗ liên quan, như mộ, hoặc nhà cũ của gia đình.”

“Còn cả địa điểm hắn ta bị cảnh sát bắn chết hai năm trước nữa, rất có thể cô bé đến đó dâng hoa hoặc đốt tiền giấy.” Mã Tuấn Kiệt bổ sung.

“Chuẩn, cứ điều tra bám theo hướng này xem sao.” An Hiểu Phong chỉ đạo.

“Rõ.” Lưu Khôn vừa ghi chép vào sổ, vừa đáp lại.

“Nếu cô bé bị bắt cóc khi ra viếng mộ bố mình, thì khả năng lớn đây là một vụ trả thù.” Nét mặt Mã Tuấn Kiệt lo lắng, “Nếu tiến triển theo chiều hướng này, thì bằng ấy ngày đã trôi qua, khả năng sống sót của Điêu Quân Ni... có thể... đã không còn nhiều.”

Trong lúc đang hưng phấn, mọi người lại chẳng thể không đối mặt với hiện thực nghiệt ngã này.

“Đây cũng chính là điều tôi lo nhất.” An Hiểu Phong nói.

Vừa dứt lời thì điện thoại đổ chuông, nhìn màn hình, nét mặt An Hiểu Phong lập tức trở nên căng thẳng.

“Là trưởng phòng cảnh sát hình sự.” An Hiểu Phong cầm điện thoại lên, chần chừ chưa nghe máy ngay, “Sáng nay vừa gặp, lúc phê chuẩn cho tôi tiếp nhận vụ án Điêu Quân Ni còn bảo rất hài lòng vì tôi có thể chịu được áp lực, chẳng lẽ mới đó mà đã đổi ý, định thu hồi lại à?”

Ai nấy quay sang nhìn nhau, linh cảm có tin không hay sắp ập tới, chỉ chưa biết là gì.

An Hiểu Phong nghe máy, anh không lên tiếng, chỉ lẳng lặng nghe.

Ánh mắt của mọi thành viên trong đội đều nhìn chằm chằm An Hiểu Phong, chăm chú quan sát sự thay đổi sắc mặt của anh. Chỉ thấy biểu cảm của An Hiểu Phong từ lo lắng dần biến thành kinh sợ. Đúng vậy, là kinh sợ.

“Vâng, anh gửi định vị sang đi, tôi sẽ đưa người tới ngay.” An Hiểu Phong chỉ nói đúng một câu.

Tắt máy, An Hiểu Phong tỏ vẻ bất an, nhìn mọi người một lượt.

“Đội phó, có chuyện gì xảy ra thế?” Lưu Khôn hỏi.

Ting ting, tin nhắn định vị đã được gửi tới.

An Hiểu Phong mở điện thoại ra xem, suy nghĩ một lúc rồi nói bằng giọng trầm ngâm: “Xảy ra một vụ án mạng, ngay trên đường Hóa Công.”

“Đường Hóa Công?”

Tất cả mọi người đều biến sắc, vì điều tra vụ phóng viên Thành mất tích, dạo này họ suốt ngày loanh quanh ở gần con đường đó.

“Nạn nhân là một phụ nữ trẻ, mặc... mặc...” Giọng An Hiểu Phong trở nên nghẹn ngào.

“Chẳng lẽ là...” Lưu Khôn không dám nói ra.

“Mặc một chiếc áo gió màu be.” An Hiểu Phong cố kìm nỗi đau đớn, nói từng tiếng.

“Là phóng viên Thành?” Mã Tuấn Kiệt lo lắng hỏi.

“Vẫn chưa xác định được danh tính nạn nhân, chỉ là nhìn từ trang phục thì giống...” Giọng An Hiểu Phong mỗi lúc một yếu.

Mọi người đều im lặng.

“Đồn công an khu vực đã phong tỏa hiện trường, người của chúng ta phải qua đó ngay. Xuất phát thôi.” An Hiểu Phong đứng dậy.

“Đội phó An, anh đừng đi, cứ ở lại đội đợi tin, để bọn em sang đó trước.” Mã Tuấn Kiệt đề nghị.

“Đúng đấy, đội phó, cứ để bọn em qua trước, chắc gì đã là phóng viên Thành.” Lưu Khôn an ủi.

“Không được, tôi phải đến đó.”

“Hay thế này vậy,” Mã Tuấn Kiệt cầm ngay lấy chìa khóa xe trên bàn trước mặt An Hiểu Phong, “để em lái xe, đến nơi anh đừng vào hiện trường vội, ngồi trong đợi tin của bọn em.”

An Hiểu Phong biết, các thành viên trong đội sợ anh nhìn thấy cảnh Thành Hề Nhị chết thảm, sẽ mất kiểm soát cảm xúc. Anh là bạn trai của Thành Hề Nhị, nhưng trước đó còn là một cảnh sát hình sự chuyên nghiệp, nếu mất kiểm soát tại chỗ, thì quả thực sẽ ảnh hưởng rất lớn.

“Thôi được.” Anh nói.

Mọi người nhanh chóng xuất phát, chạy hết tốc lực xuống bãi đỗ dưới lầu. Giữa tràng còi hú, hàng loạt xe cảnh sát lao ra khỏi sân phòng cảnh sát hình sự, chạy về hướng đường Hóa Công mà họ quen thuộc.

Một tiếng sau, đã đến bên dưới một cây cầu vượt dành cho người đi bộ ở đoạn giữa đường Hóa Công. Lúc này, cả hướng đi chính và hướng đi phụ đều đã bị cảnh sát giao thông tạm thời phong tỏa, các phương tiện qua lại được phân luồng rẽ vào đường nhỏ ở hai bên.

Các trinh sát chưa kịp xuống xe đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho sững sờ. Chỉ thấy bên dưới cây cầu vượt cao cao, một thi thể nữ đang treo lơ lửng bằng một sợi thừng dài. Thi thể cách mặt đất khoảng ba mét, mặc áo gió màu be, để kiểu tóc học sinh dài ngang vai rất gọn gàng, mặc dù khoảng cách quá xa nên không nhìn rõ mặt, nhưng thân hình mảnh mai cùng chiếc áo khoác đang phấp phới theo gió khiến họ liên tưởng ngay đến phóng viên Thành.

An Hiểu Phong đang ngồi bên ghế lái phụ vô cùng kích động, tháo dây an toàn định lao xuống nhưng bị Mã Tuấn Kiệt đưa tay giữ lại: “Đừng, đội phó An, đợi tin bọn em.”

An Hiểu Phong chỉ đành ngồi lại, mắt anh không còn dám nhìn về phía thi thể đang lơ lửng trên không kia, chỉ biết siết chặt nắm đấm, trong nỗi giày vò đợi tin chính xác từ các thành viên trong đội.

Sau khi xuống xe, Mã Tuấn Kiệt và Lưu Khôn dẫn theo mọi người chạy thật nhanh về phía cầu vượt. Xung quanh cây cầu đã bị phong tỏa bằng dây chắn của cảnh sát, người bên đồn công an khu vực đang giữ cho đám đông đứng cách xa và nghiêm cấm chụp ảnh.

Đám Mã Tuấn Kiệt chạy lên cầu thì thấy người bên đội kỹ thuật đã có mặt. Nhân viên giám định dấu vết đang tiến hành giám định, chụp ảnh và thu thập manh mối xung quanh hiện trường. Đợi khi họ hoàn tất công việc, bác sĩ pháp y sẽ bắt tay vào việc khám nghiệm sơ bộ. Mã Tuấn Kiệt và đồng đội hỗ trợ bác sĩ pháp y kéo thi thể lên trên cầu, vén mái tóc đang che trước mặt, lúc này mới nhìn rõ dung mạo của thi thể.

“Đây là ai vậy?” Mã Tuấn Kiệt cảm thấy nghi hoặc.

“Điêu... Điêu Quân Ni!” Lưu Khôn nhận ra nhờ những bức ảnh.

“Chắc không?” Mã Tuấn Kiệt nóng lòng hỏi.

“Chắc chắn. Mỗi bức ảnh của cô bé tôi đều xem rất kỹ.” Lưu Khôn trả lời.

Khuôn mặt Mã Tuấn Kiệt thoáng hiện lên chút nhẹ nhõm, quay người chạy xuống dưới. Thấy Tiểu Mã chạy về, An Hiểu Phong vội vàng bước xuống, lo lắng hỏi: “Có phải không?”

“Không phải phóng viên Thành! Không phải phóng viên Thành!”

An Hiểu Phong ôm chầm lấy Mã Tuấn Kiệt, nước mắt cứ thế trào ra.

“Không phải phóng viên Thành anh ạ.”

An Hiểu Phong vùi đầu vào lòng Mã Tuấn Kiệt, không để các cảnh sát xung quanh nhìn thấy mình khóc.

“Đừng buồn nữa, đội phó An, quả thật không phải chị ấy.”

“Tôi biết rồi, tôi không buồn, chỉ là... bị đè nén quá. Cảm giác này, cậu hiểu không?”

“Em hiểu, em hiểu mà.”

An Hiểu Phong nhanh chóng lau nước mắt trên mặt, lấy lại tâm trạng bình tĩnh.

“Mặc dù nạn nhân không phải phóng viên Thành, nhưng vụ án mạng này e rằng chúng ta phải tiếp nhận rồi.” Mã Tuấn Kiệt nhắc nhở, “Vì nạn nhân là... Điêu Quân Ni.”

“Ai cơ?”

“Là Điêu Quân Ni.”

An Hiểu Phong vội chạy lên cầu, lao về phía thi thể nữ đang nằm trên mặt đất.

“Là Điêu Quân Ni, đội phó An, cô bé đã bị sát hại.” Lưu Khôn nói với An Hiểu Phong.

An Hiểu Phong ngồi xổm xuống, tỉ mỉ quan sát thi thể. Mặc dù cổ nạn nhân bị kéo dài ra, hai mắt lồi lên trợn tròn, gương mặt vô cùng đáng sợ, nhưng anh vẫn nhận ra đó chính là cô bé. Trên cổ vẫn còn thắt sợi dây thừng, bên trong áo gió là chiếc váy dài màu trắng, dưới chân đi một đôi bốt da màu đen đính đinh tán vô cùng cá tính.

“Vẫn chưa thể nói là bị sát hại được,” bác sĩ pháp y họ Triệu vừa khám nghiệm bên ngoài thi thể, vừa tranh luận với Lưu Khôn, “qua khám nghiệm sơ bộ, không có chấn thương nào rõ ràng, phù hợp với đặc điểm của chết do thắt cổ. Nên không thể chắc rằng bị sát hại, vì đa phần đây là hành vi tự tử.”

“Là tự sát thật ư?” An Hiểu Phong hỏi.

Bác sĩ Triệu nghĩ một lát rồi thận trọng đáp: “Phải đợi chúng tôi về làm khám nghiệm tử thi chi tiết mới đưa ra câu trả lời chính xác được.”

“Tôi thấy đây là tự sát.” Một người đàn ông trung niên mặc cảnh phục đi tới, “Vừa rồi nhân viên giám định dấu vết không thu thập được dấu chân hay vân tay nào khác xung quanh hiện trường trừ của chính nạn nhân, chứng tỏ không có ai khác từng đến đây. Hơn nữa tôi đã kiểm tra rồi, nạn nhân là nữ sinh viên mất tích đã được báo án gần đây, khả năng bỏ nhà đi rất lớn. Thiếu nữ nổi loạn, mâu thuẫn với bố mẹ, bỏ đi, treo cổ tự sát, đây chẳng phải suy luận rất logic sao?”

An Hiểu Phong đứng dậy, quan sát người đàn ông trung niên: “Đồng chí là?”

“Tôi họ Lý, trưởng đồn công an khu vực.”

“Điêu Quân Ni không phải tự sát.” An Hiểu Phong nói.

“Không thể nào. Cảnh sát hình sự các cậu đừng suốt ngày đa nghi thế, cứ thấy có người chết là cho rằng án mạng.” Đồn trưởng Lý tự tin đáp.

An Hiểu Phong cũng không chịu kém cạnh, chỉ vào chiếc áo gió trên người Điêu Quân Ni nói: “Chiếc áo gió trên thi thể nạn nhân không phải của cô bé.”

“Không phải á? Sao cậu biết?”

“Đương nhiên biết. Vì... chiếc áo đó là của bạn gái tôi, Thành Hề Nhị.”

“Phóng viên Thành cũng mất tích rồi.” Lưu Khôn nói thêm.

“Thiếu gì áo gió giống nhau, sao cậu chắc chắn đây là của phóng viên Thành?” Đồn trưởng Lý ngờ vực.

“Vì chỗ này,” vừa nói, An Hiểu Phong vừa ngồi xuống, chỉ vào hai vết mực trên đó, nói, “Tiểu Nhị là phóng viên của tòa soạn báo, thường xuyên viết bằng bút mực, đặc biệt thích chọn màu xanh đen. Mọi người nhìn đi, hai vết mực này mới bị dính gần đây, tôi còn từng trêu cô ấy vì chuyện này nữa.”

“Có thể phóng viên Thành thấy cô sinh viên này lạnh, nên cho mượn mặc tạm cũng nên.” Đồn trưởng Lý vẫn giữ nguyên quan điểm.

An Hiểu Phong không có tâm trạng tiếp tục tranh luận, quay sang hỏi: “Ai là người đầu tiên phát hiện ra thi thể? Ai đã báo án?”

Đồn trưởng Lý nhìn cuốn sổ trong tay, nói: “Lúc hơn 3 giờ sáng có một chiếc xe tải nhỏ chạy ngang qua nhìn thấy. Nhưng có lẽ cảnh người treo ngay trên đầu đáng sợ quá nên anh ta quyết định lái xe qua thật nhanh luôn mà không báo liền cho cảnh sát. Đến khi anh ta bình tĩnh lại và gọi điện thì đã là 5 giờ rồi, lúc đó đã có hai người khác báo án trước. Vào khoảng 4 giờ, lần lượt có hai chiếc xe hơi đi ngang qua dưới gầm cầu vượt, đột nhiên nhìn thấy có người lơ lửng phía trên, họ sợ tới nỗi một trong hai còn đâm cả vào dải phân cách giữa đường.”

“Theo tôi được biết, con đường này bình thường rất tấp nập, nhất là vào buổi tối, xe hàng còn qua lại nườm nượp. Vậy tại sao tối qua lại ít xe cộ thế?” An Hiểu Phong hỏi.

“Chuyện này tôi đã hỏi cơ quan quản lý giao thông rồi.” Đồn trưởng Lý đáp, “Ở đoạn đường cách khoảng một ki-lô-mét phía trước, có một cây cầu bị xe tải gây hư hỏng, tối qua đang thi công sửa chữa. Lúc 3 giờ sáng mới khôi phục một bên đường. Đến khoảng 5 giờ mới hoàn toàn thông xe trở lại.”

“Hung thủ nắm rất rõ tình hình ở đây, dường như hắn biết tối qua ít xe cộ qua lại.” An Hiểu Phong tự lẩm bẩm.

“Ôi dào, đã bảo cậu là tự sát rồi mà.”

Đợi người bên đội kỹ thuật chụp ảnh và thu thập dấu vết xong, bác sĩ pháp y khó nhọc tháo đầu thừng buộc trên lan can cầu vượt xuống, rồi lại gỡ phần dây quàng ở cổ thi thể ra.

“Ái chà, kiểu nút thắt này thú vị đây!” Bác sĩ Triệu kinh nghiệm phong phú không khỏi trầm trồ.

“Có phát hiện gì sao?” An Hiểu Phong hỏi.

“Cậu nhìn kiểu nút thắt này đi.” Bác sĩ Triệu đưa sợi dây thừng tới trước mặt An Hiểu Phong, “Đây không phải kiểu thắt thông thường, nó gọi là nút thòng lọng.”

Các cảnh sát có mặt ở đó đều ồ lên kinh ngạc: “Nút thòng lọng?”

“Đúng, chính nó.” Bác sĩ Triệu giới thiệu ngắn gọn, “Đây là kiểu nút thắt chuyên dùng khi hành quyết treo cổ tử tù vào thời xưa. Dạng nút này có thể điều chỉnh to nhỏ, một khi đưa đầu phạm nhân vào trong, rồi rút chiếc ghế dưới chân họ hoặc cho phạm nhân đứng ở chỗ cao xong đẩy xuống, dưới tác dụng của trọng lượng cơ thể, nút thắt sẽ nhanh chóng siết chặt, thắt cổ họ tới chết.” Nói xong, bác sĩ Triệu bỏ sợi thừng vào trong túi đựng vật chứng cỡ lớn.

An Hiểu Phong nhìn vào vết hằn sâu trên cổ Điêu Quân Ni một lần nữa, mãi vẫn chưa thể xua tan được cảm giác kinh sợ: “Vậy thì... Điêu Quân Ni... bị treo cổ hành quyết sao?”

Bác sĩ Triệu đeo găng tay sờ lên cổ nạn nhân, gật đầu: “Đốt sống cổ đã gãy, phần cổ cũng bị kéo ra rất dài, khớp với đặc điểm của treo cổ hành quyết.”

“Là bị ai đó cho đầu vào thòng lọng, rồi đẩy từ trên cầu xuống đúng không?” An Hiểu Phong hỏi.

Bác sĩ Triệu tiếp tục kiểm tra chân tay nạn nhân, không trả lời ngay.

Đồn trưởng Lý vẫn không chịu bỏ cuộc, nói xen vào: “Cũng có thể tự cô ấy tròng đầu vào rồi nhảy xuống.”

Bác sĩ Triệu đứng thẳng dậy, nói: “Đúng là tạm thời vẫn chưa thể loại bỏ khả năng tự sát. Vẫn câu cũ thôi, phải đợi chúng tôi về khám nghiệm chi tiết mới kết luận được.” Nói xong, bác sĩ Triệu có vẻ định nói gì đó lại thôi.

“Anh Triệu, chúng ta làm việc với nhau lâu thế rồi, có gì anh cứ nói thẳng.” An Hiểu Phong lên tiếng.

Bác sĩ Triệu tỏ vẻ khó xử, thở dài: “Tại hiện trường ngoài thi thể này ra, không thu thập được bất cứ vật chứng hay dấu vết gì khác hữu dụng cả. Hy vọng giống như đồn trưởng Lý nói, đây là một vụ tự sát. Nếu là bị giết hại, thì phiền to đấy.”

“Vâng, tôi nắm được rồi.” An Hiểu Phong lệnh cho Lưu Khôn đang ở phía sau, “Tiểu Lưu, thông báo cho Lý Mi Vân mẹ của Điêu Quân Ni, đến...”

Bác sĩ Triệu ngắt lời: “Khoan đã, đợi thêm chút nữa rồi hãy thông báo với người nhà. Chỉ nhận dạng qua ảnh vẫn chưa thể xác định chính xác danh tính nạn nhân. Để chắc chắn, cứ đợi có kết quả đối chiếu DNA rồi hãy báo cho người nhà.”

“Cũng được, tránh gây những tổn thương không đáng có cho thân nhân người mất tích.”

Bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.