Tội Mô Phỏng

Chương 34: Giữ liên lạc

Thành Hề Nhị lo âu suốt ngày hôm đó. Đến tối, lại có một chuyện khác xảy ra.

Tình huống mới này đã phá vỡ hoàn toàn kế hoạch của Đảng Vĩnh, hơn nữa khiến hắn ta vốn đang rối bời, càng trở nên chán nản và hoang mang tột độ. Đó là Nhậm Xuân Lệ đã chết.

Theo lệnh của Đảng Vĩnh, Thành Hề Nhị cầm điện thoại điều tra bằng chứng ngoại tình, sau đó vô tình cô đọc được tin tức về cái chết của Nhậm Xuân Lệ qua ứng dụng Vãn báo.

Đó là một bản tin nhanh được đưa lên vào buổi tối, chỉ nhắc đến một vụ giết người đã xảy ra ở thôn Thạch Môn, nạn nhân nghi là một phụ nữ trong thôn, tên Nhậm X. Lệ. Các tình tiết khác của vụ án không được tiết lộ, nhưng từ hai manh mối thôn Thạch Môn và cái tên Nhậm X. Lệ thì những người quen biết cô đều hiểu rõ nạn nhân là ai.

Thành Hề Nhị báo lại tin tức về cái chết của Nhậm Xuân Lệ cho người đang trông chừng mình là Hình Tường Đông. Hình Tường Đông hốt hoảng vội vàng đi bàn bạc với Đảng Vĩnh.

Đại khái, Đảng Vĩnh chẳng tin chút nào. Hắn nhận định: “Xuân Lệ sao mà chết được, cô ấy không có kẻ thù, tuyệt đối không thể.”

Lúc này, chỉ duy Hình Tường Đông là hơi tin: “Nhưng cái thôn Thạch Môn bé tí, liệu có mấy người tên Nhậm Xuân Lệ chứ?”

“Bản tin có nói rõ ràng là Nhậm Xuân Lệ đâu,” Đảng Vĩnh chỉ vào màn hình điện thoại, nhấn mạnh, “biết đâu là Nhậm Tú Lệ, Nhậm Mỹ Lệ gì đó thì sao.”

“Hay cho người đến đó một chuyến?” Miêu Húc đề nghị.

“Không được, bên đó vừa xảy ra án mạng, có quá nhiều cảnh sát.” Cuối cùng, Đảng Vĩnh tự trấn an, “Cứ chờ xem đã, chắc mai sẽ về thôi. Bố mẹ Xuân Lệ cũng không ưa gì cô ấy cả, cùng lắm chỉ ở nhà được một đêm là cùng.”

Cả nhóm không tiện nói gì thêm, chỉ sợ lại làm Đảng Vĩnh kích động.

“Bạch Tử Minh đâu?” Đảng Vĩnh đột nhiên hỏi.

Mọi người đều lắc đầu.

Hình Tường Đông nói: “Hình như đi mua thuốc lá rồi.”

Đảng Vĩnh gật gật đầu, đưa điện thoại cho cậu ta rồi ra lệnh tiếp tục giám sát việc Thành Hề Nhị tìm bằng chứng ngoại tình trong điện thoại.

Sau khi mọi người giải tán, Đảng Vĩnh một mình bước ra sân, vừa ngắm sao hút thuốc, vừa cố sắp xếp những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu.

Rốt cuộc Nhậm Xuân Lệ đã chết hay chưa? Cô ấy có ngoại tình hay không? Nên giết Thành Hề Nhị không?

Ba câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu Đảng Vĩnh từ đêm đến sáng, hắn ta không ngừng suy nghĩ, cố sức nghĩ, nhưng chỉ càng rơi vào mớ bòng bong hỗn độn. Sáng ra, khi Đảng Vĩnh với vẻ mặt thất thần, đến đưa đồ ăn cho Thành Hề Nhị, thì lại được cô phóng viên thông báo hai tin tức, một cũ một mới.

Một là Đồng Hải Kiến đã bị bắt, với lý do là nghi phạm giết Điêu Quân Ni và hắn ta đã thừa nhận tội trạng của mình.

Hai là về bản tin nhanh tối qua ở thôn Thạch Môn, hôm nay báo đã đăng bài chi tiết hơn. Với tiêu đề “Vụ án treo cổ hành quyết thứ hai xảy ra ở thành phố” , nội dung đại khái là Nhậm X. Lệ, con gái thứ hai của một nông dân trồng rau tên Nhậm X. Trụ đã đi xa một thời gian dài và ít liên lạc với gia đình. Hôm qua, cô đột nhiên được phát hiện treo cổ phía trên nhà kho chứa lương thực của thôn. Cảnh sát ban đầu xác định đây là một vụ giết người, và cách thức gây án rất giống với vụ án mạng xảy ra ở cầu vượt đi bộ đường Hóa Công cách đây không lâu. Phía cảnh sát mở rộng điều tra Đồng Hải Kiến, nghi ngờ hắn ta còn có đồng phạm khác.

Về tin thứ nhất, Đảng Vĩnh không hề nghi ngờ gì. Hắn ta tin vào phán đoán trước đó của Thành Hề Nhị, Điêu Quân Ni là do Đồng Hải Kiến giết, hơn nữa anh ta sẽ sớm bị cảnh sát bắt giữ.

Nhưng Đảng Vĩnh vẫn cố gắng chối bỏ tin thứ hai. Mặc dù từ câu “con gái thứ hai của người nông dân trồng rau Nhậm X. Trụ” đã thừa sức để phán đoán đó chính là Nhậm Xuân Lệ, nhưng hắn vẫn kiên quyết không muốn tin.

“Tin giả đấy!” Đảng Vĩnh vẫn vô cùng tự tin nói, “Chắc chắn là chiêu trò của cảnh sát. Xuân Lệ hẳn đã gặp chuyện nhưng không đến nỗi bị giết đâu, tôi đoán cô ấy đã bị cảnh sát bắt khi về thăm nhà. Bọn họ muốn dụ chúng ta đến thôn Thạch Môn nên tung hỏa mù, gài bẫy để bắt chúng ta đây mà.”

“Đừng nghi ngờ tính xác thực của bài báo.” Thành Hề Nhị nói với Đảng Vĩnh, “Tòa soạn chúng tôi không bao giờ đưa tin giả để đánh lừa công chúng. Hơn nữa giả thiết dùng tin Xuân Lệ chết để dụ các anh tới thôn Thạch Môn càng vô lý, tin ấy chỉ tổ khiến các anh sợ hãi, làm sao mà dùng nó để dụ được chứ?”

“Phóng viên Thành nói cũng đúng,” Hình Tường Đông bảo với Đảng Vĩnh, “Hay anh gọi điện hỏi người nhà Xuân Lệ xem sao?”

“Điên à. Gọi phát là cảnh sát biết chúng ta đang trốn ở thị trấn Tây Câu ngay.”

“Hay các anh để tôi gọi điện cho toà soạn, bảo phóng viên viết bài đó đích thân xác nhận tính chân thực của nó.” Thành Hề Nhị đề nghị.

“Không được. Cô mất tích lâu vậy rồi, đột nhiên liên lạc với đồng nghiệp, sẽ khiến cảnh sát chú ý ngay.”

“Tình hình hiện tại nghiêm trọng lắm rồi,” Thành Hề Nhị nhắc nhở, “vốn dĩ các anh chỉ cần trốn cảnh sát thôi, nhưng Xuân Lệ đã bị sát hại, nghĩa là các anh giờ còn phải trốn cả người của Đồng Hải Kiến nữa. Anh ta đã bị bắt, nhưng đồng bọn thì vẫn đang nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, sau khi sát hại Xuân Lệ, ai biết được hắn sẽ nhắm người nào tiếp.”

“Mẹ kiếp, thằng khốn họ Đồng này!” Hình Tường Đông tức giận chửi bới, “Kẻ bắn chết con trai hắn là Điêu Văn Long chứ có phải tụi mình đâu, hắn gí làm gì chứ!”

“Vụ bắt cóc hai năm trước, chính các anh cùng Điêu Văn Long thực hiện. Nếu không có chuyện đó, Đồng Niên chắc chắn sẽ không chết.” Lời nói của Thành Hề Nhị đã nhắc nhở Đảng Vĩnh.

“Tao hiểu người này, hắn sẽ không đối phó với chúng ta đâu.” Đảng Vĩnh vẫn không muốn tin vào tình hình trước mắt.

“Cách thức sát hại Xuân Lệ rất giống với Điêu Quân Ni, điều này còn chưa đủ để giải thích vấn đề sao?” Thành Hề Nhị hỏi ngược lại.

Miêu Húc nãy giờ vẫn đứng ngoài cửa nghe hết cuộc nói chuyện trong nhà đã chết lặng hoàn toàn, hắn cũng không ngờ rằng Đồng Hải Kiến lại đem thù hận đổ lên đầu bọn chúng, càng không ngờ anh ta bị bắt rồi mà vẫn còn đồng bọn khác. Theo hiểu biết trước đây về Đồng Hải Kiến, anh ta hẳn luôn độc lai độc vãng và rất ghét mấy chuyện lập bè kết đảng.

“Không thể ở đây được nữa.” Câu này của Miêu Húc giống như đang tự lẩm bẩm hơn.

Đảng Vĩnh nghe thấy lời Miêu Húc nói, tâm trạng vốn đang rối bời lại càng thêm bực bội. Hắn ta giật ngay lấy chiếc điện thoại trên tay Thành Hề Nhị, tìm số điện thoại nhà Xuân Lệ, muốn gọi nhưng lại không dám.

Thấy Đảng Vĩnh do dự, Hình Tường Đông liếc sang Miêu Húc rồi nói: “Chúng ta phải nhanh chóng nghĩ đường chuồn thôi, tên đó có thể tìm được Xuân Lệ thì cũng có thể tìm được tất cả.”

“Hắn chỉ một mình, chúng ta tận năm người, sợ gì chứ?” Đảng Vĩnh chợt nhận ra điều gì đó, vội hỏi lại: “Người đâu? Gọi tất cả qua đây.”

Một lát sau, Miêu Húc gọi Lý Lập Bân đang ngủ tới.

“Còn thiếu, Bạch Tử Minh đâu?” Đảng Vĩnh hỏi.

Miêu Húc hơi chột dạ, lắc đầu. Đảng Vĩnh nhìn sang Lý Lập Bân.

Lý Lập Bân ấp a ấp úng: “Đi, đi mua thuốc lá rồi.”

Đảng Vĩnh thấy nhức cả đầu: “Sáng sớm ra mua thuốc lá làm gì hả?”

Lý Lập Bân vội nói: “Để tôi đi tìm hắn về.”

“Đi mau lên, bảo nó về ngay, cứ nói là tao có việc cần bàn.”

Hơn nửa tiếng sau, Lý Lập Bân một mình chạy trở lại.

“Sao có mỗi mình mày?” Miêu Húc đang ngồi xổm ăn mì ở cửa hỏi.

“Bạch Tử Minh đâu?” Đảng Vĩnh không có tâm trạng ăn uống, cứ ngồi mãi trên chiếc ghế cạnh cửa hút thuốc.

“Không tìm thấy à?” Hình Tường Đông đặt bát cơm xuống, tò mò hỏi.

“Có... có chuyện rồi!” Giọng Lý Lập Bân hơi nghẹn ngào.

Đảng Vĩnh hốt hoảng đứng bật dậy: “Nó bị cảnh sát bắt rồi hả?”

“Không, không phải, chưa tìm được nó. Là bên chỗ tháp nước, xảy ra chuyện rồi.”

“Chuyện gì?”

“Nghe nói có kẻ chết treo, rất nhiều người đổ qua xem rồi.”

“Chết… chết treo sao?” Miêu Húc lờ mờ bất an.

“Chẳng lẽ là...” Hình Tường Đông không dám nói tiếp, nhưng trong lòng hắn đã dự đoán được điều gì đó.

“Đi... qua đó xem sao.” Đảng Vĩnh nói.

“Đi hết hả?” Miêu Húc hỏi.

“Phải, đi hết.” Đảng Vĩnh không thể chấp nhận mất thêm bất kỳ ai nữa.

“Thế con bé phóng viên kia thì sao?” Hình Tường Đông hỏi.

Đảng Vĩnh suy nghĩ một lát rồi nói: “Dẫn theo, đi cùng luôn. Cô ta dám chạy lung tung thì cho một nhát.”

Xung quanh tháp nước đã vây kín người, dân chúng vừa nói chuyện vừa xem cảnh sát đang lập hàng rào chắn.

“Hình như do nhân viên bảo trì tháp nước phát hiện ra.”

“Không phải, là con trai của ông ấy. Hôm nay cậu ta đi làm thay bố.”

“Cũng không biết người nhà ai, nom còn trẻ tuổi.”

“Chắc là treo cổ tự tử nhỉ?”

“Bọn trẻ giờ khéo chọn chỗ thật đấy.”

“Có khi treo ở đây mấy ngày rồi cũng nên, chỗ này có ai qua lại đâu.”

“Cao thế này lên thì dễ, chứ để đưa được thi thể xuống coi bộ khó đấy.”

“Đúng thế. Không khéo có khi phải cõng xuống.”

“Ai mà dám, sợ chết khiếp đi được.”

“Chứ còn gì nữa.”

Trong đám đông đó, có năm người vẻ mặt vô cùng nghiêm nghị, họ nhìn lên thi thể nam đang lơ lửng trên tháp nước, biểu cảm hoàn toàn khác với những kẻ xung quanh.

Bởi vì bóng người đang lơ lửng trên không, nhẹ nhàng đung đưa theo gió kia chính là Bạch Tử Minh. Còn năm người đó không ai khác ngoài Đảng Vĩnh, Miêu Húc, Lý Lập Bân, Hình Tường Đông và Thành Hề Nhị.

Tâm trạng Đảng Vĩnh lúc này khác biệt hoàn toàn với tất cả. Trước đó, khi thấy tin tức Nhậm Xuân Lệ bị giết, hắn còn có thể tự lừa mình dối người bằng tâm lý may rủi. Đến hiện tại thấy Bạch Tử Minh bị treo cổ chết trước mặt, sự đả kích này lập tức bị nhân lên gấp đôi. Hắn không chỉ giống như những người khác, chấp nhận chuyện thêm một thành viên nữa bị sát hại, mà còn buộc phải đối mặt với sự thật về cái chết của Nhậm Xuân Lệ.

“Làm sao đây?” Hình Tường Đông thì thầm.

Nhưng không có ai trả lời.

Một lúc lâu sau, nghe thấy giọng Miêu Húc lẩm bẩm: “Lẽ ra tao không nên bảo nó đi mua thuốc lá.”

Câu nói đó nhắc nhở Đảng Vĩnh, từ hôm qua hắn cứ mải đắm chìm trong tin tức về Nhậm Xuân Lệ mà không hề để ý đến Bạch Tử Minh, và việc cậu ta mất tích từ hôm qua.

Sáng sớm hôm qua Nhậm Xuân Lệ bỏ đi, đến chiều thì bị sát hại. Còn Bạch Tử Minh cũng sáng qua ra ngoài mua thuốc lá, hẳn cũng đã bị giết vào lúc nào đó trong buổi chiều. Trong đầu Đảng Vĩnh suy nghĩ như vậy.

Sau khi các cảnh sát hoàn tất việc chụp ảnh cố định hiện trường, thì có thêm hai chiếc xe cảnh sát nữa chạy tới. Tám người thuộc sở cảnh sát thị trấn bước từ trên xe xuống, đi đầu hình như là sở trưởng, vừa tới ông đã lập tức cho người giải tán đám đông, và bắt tay vào công việc hạ thi thể xuống.

“Chúng ta phải đi thôi, nhiều cảnh sát quá.” Miêu Húc ghé vào tai Đảng Vĩnh thì thầm nhắc nhở.

“Không thể tiếp tục ở lại thị trấn này được nữa.” Thành Hề Nhị cũng thật lòng đưa ra lời khuyên cho Đảng Vĩnh, “Sát thủ Đồng Hải Kiến phái đi đã có mặt ở đây rồi, chúng ta phải chạy mau. Nếu để muộn, cảnh sát phong tỏa thị trấn thì sẽ không đi được nữa đâu.”

Lời nói của Thành Hề Nhị khiến Đảng Vĩnh lạnh sống lưng, hắn đột nhiên cảm thấy những người xung quanh mình đều là sát thủ do Đồng Hải Kiến phái đến, ánh mắt ai nấy đều trở nên vô cùng đáng sợ. Liên tục mất đi hai đồng bọn thân cận nhất khiến sự tự tin của Đảng Vĩnh nhanh chóng biến mất. Khi những người khác còn đang ngây ra thì hắn đã chìm sâu trong sợ hãi. Vì vậy, sau khi Thành Hề Nhị đưa ra lời khuyên, Đảng Vĩnh nhìn lên thi thể Bạch Tử Minh lần cuối, rồi quả quyết quay người rời khỏi đám đông.

16:50 ngày 9 tháng 3. Trên tuyến tỉnh lộ phía nam thị trấn Tây Câu, một chiếc Honda Accord cũ màu đen tiếp tục lái về hướng nam.

Đảng Vĩnh đột nhiên nói một câu với Miêu Húc đang lái xe, phá vỡ bầu không khí trầm lặng: “Phía trước là thị trấn Hoa Nam rồi, kiếm chỗ nào ăn cơm đi.”

Trên mặt Miêu Húc lộ vẻ vui mừng đã mất từ lâu, đánh xe ra khỏi đường tỉnh lộ.

Năm người tìm một quán nhỏ dọc con phố ở ven thị trấn, ăn bánh mì dẹt với súp rau củ. Có lẽ vẫn còn chìm đắm trong nỗi sợ hãi vì Nhậm Xuân Lệ và Bạch Tử Minh lần lượt bị giết nên chẳng thể chuyện trò thoải mái trong bữa ăn như trước, họ chỉ im lặng cắm cúi ăn.

Lúc gần xong, Đảng Vĩnh nói đi mua thuốc, rồi đứng dậy bước ra ngoài. Thành Hề Nhị để ý thấy những người khác đều dùng ánh mắt không nỡ nhìn theo Đảng Vĩnh. Hiện giờ, chỉ một đề nghị mua thuốc lá thôi đã trở thành chủ đề nhạy cảm, đủ thấy chúng đang phải gánh chịu đả kích tâm lý nặng nề đến mức nào. Thành Hề Nhị đột nhiên cảm thấy những kẻ chạy trốn trước mặt mình không còn đáng sợ như trước nữa. Vẻ mặt họ lúc này chẳng còn vẻ côn đồ, mà trần trụi phơi bày nỗi sợ hãi và hoang mang trong lòng.

Đảng Vĩnh quay lại, trên tay cầm hai hộp thuốc lá, một hộp đã bóc, đưa cho Miêu Húc một điếu, hai người ngồi vào bàn ăn hút thuốc.

“Cho tôi một điếu được không?” Thành Hề Nhị đột nhiên hỏi.

Đảng Vĩnh ngớ người, dùng ánh mắt khác lạ nhìn Thành Hề Nhị.

Như muốn hỏi: “Cô biết hút thuốc?”

Đoán được ý Đảng Vĩnh, Thành Hề Nhị cười nói: “Trước đây mỗi lần thâu đêm viết bài lúc nào cũng đủ cà phê, thuốc lá. Sau này có bạn trai, sợ anh ấy ngửi thấy mùi nên không hút nữa.”

Đảng Vĩnh đưa thuốc và châm lửa cho Thành Hề Nhị.

“Bạn trai cô làm nghề gì?” Miêu Húc hỏi.

Thành Hề Nhị đột nhiên căng thẳng, chần chừ một lúc mới đáp: “Cảnh sát, cảnh sát hình sự.”

Nét mặt bốn người bỗng đông cứng.

Thành Hề Nhị châm thuốc, rít một hơi nhưng bị sặc và ho khan mấy tiếng.

Bốn người cùng phá lên cười.

“Ha ha ha, phóng viên Thành, cô cũng biết đùa thật đấy.” Miêu Húc cười.

“Lúc nào rồi mà cô còn có tâm trạng dọa chúng tôi.” Lý Lập Bân vừa cười vừa phàn nàn.

“Phóng viên các cô ai cũng mồm mép thật, nói dối không chớp mắt. Cảnh sát hình sự cơ đấy! Sao cô không nói là cục trưởng cục cảnh sát luôn đi!” Hình Tường Đông nói.

Rõ ràng bốn người họ không ai tin lời cô. Thành Hề Nhị cười, không biết nên buồn hay cảm thấy may mắn.

“Vừa rồi không mua được báo. Chỗ bán thuốc không có.” Đảng Vĩnh đột nhiên thông báo.

Thành Hề Nhị không ngờ Đảng Vĩnh còn nhớ chuyện cô bảo mua báo lúc trên xe.

Xem ra thái độ của anh ta đã thay đổi. Cô nghĩ.

Đây là việc tốt, Đảng Vĩnh đã từ ngờ vực chống đối chuyển sang cố gắng chấp nhận, đó là điều mà Thành Hề Nhị mong muốn. Hoàn cảnh của cô cũng theo đó đổi từ giam giữ sang hợp tác, chính là kế hoạch cuối cùng của cô. Hai cái chết liên tiếp của Nhậm Xuân Lệ và Bạch Tử Minh đã đẩy nhanh tiến trình này. Điều cô cần làm bây giờ là nhanh chóng chiếm được lòng tin và ra tay giúp đỡ trong lúc chúng hoang mang bối rối nhất.

Nghĩ đến đây, Thành Hề Nhị để ý thấy trên quầy của nhà hàng hình như có một tờ báo, mắt cô chợt sáng lên, gọi với ra: “Ông chủ, có báo không? Cho tôi mượn đọc nhờ chút.” Ông chủ chậm rãi cầm đưa qua cho cô: “Báo hôm nay đấy.”

Nhìn thấy bốn chữ lớn màu đỏ “ Thành thị vãn báo ”, Thành Hề Nhị lộ ra nụ cười vui vẻ: “Ông chủ bán nó cho tôi được không?”

“Cho cô luôn đấy.”

Thành Hề Nhị chờ ông ấy đi xa mới lật nhanh sang mục pháp luật. Quả nhiên, vụ án mạng xảy ra ở thôn Thạch Môn hôm qua đã chiếm hết nửa trang. Thành Hề Nhị chỉ cho Đảng Vĩnh xem. Khuôn mặt Đảng Vĩnh lập tức nghiêm trọng, hắn ném tiền ăn lên bàn rồi ra hiệu cho mọi người rời đi.

Năm người quay lại xe, bầu không khí lại trở nên nặng nề ngột ngạt.

“Cả tin điện tử và báo giấy đều có thể chứng thực Xuân Lệ đã bị giết hại.” Thấy tất cả mọi người đều cúi đầu im lặng, Thành Hề Nhị nói tiếp, “Hơn nữa thủ đoạn giết Xuân Lệ và Bạch Tử Minh rất giống nhau, mọi người đều thấy rồi, bị ai đó treo cổ trên cao. Báo gọi đây là vụ án treo cổ hành quyết, đồng nghĩa nó y hệt cách mà Đồng Hải Kiến đã sát hại Điêu Quân Ni.”

Người đầu tiên lên tiếng là Miêu Húc: “Nhưng tên họ Đồng đó đã bị cảnh sát bắt sau khi giết con gái của Điêu đại ca rồi mà.”

Hình Tường Đông đáp lại: “Lúc trước chẳng nói rồi đấy thôi, có thể Đồng Hải Kiến còn đồng bọn khác ở ngoài.”

“Tên đó sau khi sát hại Xuân Lệ, lại giết tiếp Bạch Tử Minh, tức là hắn đã đến thị trấn Tây Câu rồi.” Lý Lập Bân vẫn còn sợ hãi nói, “May chúng ta nghe lời phóng viên Thành, rời khỏi đó sớm. Nếu không cũng bị nhắm vào rồi.”

Đảng Vĩnh im lặng.

“Không đúng!” Thành Hề Nhị đột nhiên nói.

“Không đúng cái gì?” Lý Lập Bân hỏi.

“Tuy tôi chưa từng đến thôn Thạch Môn, nhưng đại khái cũng nhớ được vị trí.” Thành Hề Nhị suy đoán, “Từ thôn đó tới thành phố Cẩm Tú cũng cách một đoạn đường, rồi từ thành phố tới thị trấn Tây Câu là một khoảng khá xa nữa. Nhưng Bạch Tử Minh có thể đã bị hại vào chiều qua, Xuân Lệ cũng vậy. Các anh thử nghĩ xem, trong cùng một buổi chiều, hung thủ có thể giết Xuân Lệ ở thôn Thạch Môn rồi chạy sang Tây Câu giết tiếp Bạch Tử Minh được sao?”

“Đúng vậy!” Lý Lập Bân đột nhiên hiểu ra.

Mọi người bắt đầu nhìn Thành Hề Nhị với ánh mắt có chút ngưỡng mộ.

“Hung thủ giết hai bọn họ tuyệt đối không thể cùng một người...”

Trường kỳ làm việc bên chuyên mục pháp luật đã mang lại cho Thành Hề Nhị khả năng suy luận mạnh mẽ, nhưng đồng thời nó cũng khiến cô dần nhận ra mối nguy hiểm của bản thân. Và cuộc điện thoại kế tiếp đây của cô đã thay đổi hoàn toàn số phận mình, từ con tin thành mục tiêu bị truy sát. Cũng sau đó, năm người trong xe trở thành con mồi bị buộc chung với nhau và đang bị những sát thủ bí ẩn truy giết.

Thành Hề Nhị hiện không thể không nhanh chóng gạt bỏ đi nỗi sợ hãi, bởi cô phải đưa ra quyết định có thể làm chuyển biến vận mệnh của những người trong xe. Cô sẽ từ bỏ việc báo cảnh sát, từ bỏ việc được giải cứu, tiếp tục duy trì trạng thái mất liên lạc, thậm chí còn phải liên thủ với bốn tên đào tẩu này.

“Nếu không muốn có kết quả như Xuân Lệ và Bạch Tử Minh thì chỉ còn một cách duy nhất, đó là... hợp tác với tôi.”

Bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.