Chiếc Honda Accord cũ màu đen từ từ dừng lại bên vệ đường, sáu kẻ ngồi trong đều nhìn về cánh cổng nhà máy cũ bỏ hoang phía đối diện.
“Phải đây không vậy?” Miêu Húc tắt máy, buột miệng hỏi.
“Bắt bớ kiểu này đương nhiên không làm ở nhà mình được,” Đảng Vĩnh phân tích, “hắn thì lại chẳng dám mò tới mấy chỗ như khách sạn. Theo những gì tao hiểu về Đồng Hải Kiến, đây là nơi lý tưởng nhất.”
“Bỏ hoang bao năm rồi, có chắc hắn đến không?” Miêu Húc lại hỏi.
“Đồng Hải Kiến trả tiền thuê tận mấy năm, sau đó phá sản nhưng vẫn mãi không cho thuê lại được, nên theo lý vẫn có quyền sử dụng.”
“Ôi giời, phải hay không vào xem là biết chứ gì.” Hình Tường Đông thoát game, bực bội nói.
“Muốn kiểm tra thì nhanh lên, trời sắp sáng rồi đấy.” Nhậm Xuân Lệ nhìn về phía chân trời đằng đông, nhắc nhở.
“Tao có một thắc mắc,” Lý Lập Bân chen chúc ở ghế sau lên tiếng than vãn, “giờ trong xe đã sáu người, quá tải rồi. Lát nữa thêm con gái của Điêu đại ca thì ngồi kiểu gì?”
“Chúng mày chịu khó ôm nhau ngồi chật tí đi.” Đảng Vĩnh thản nhiên đáp.
“Ban đêm còn được, ban ngày ních cả đám như thế dễ lộ lắm.”
Miêu Húc nói chen vào: “Ui giời, nhịn chút chả chết đâu, lát nhét nó vào trong cốp ấy, chịu khó còn hơn mất mạng.”
“Xuống xe!”
Đảng Vĩnh ra lệnh, cả bọn lục tục bước ra, Miêu Húc mở cốp, ai nấy đều chọn hàng cầm theo, kẻ dao găm, người ống thép, rồi tận dụng chút bóng tối cuối cùng trước bình minh, lẻn vào khu nhà máy cũ bỏ hoang của Đồng Hải Kiến.
Sáu người lục tung khắp nơi nhưng không tìm được chỗ giấu con tin. Thấy trời dần sáng, vẻ mặt cả bọn đều trở nên lo lắng.
Kẻ đầu tiên mở miệng bàn lùi là Lý Lập Bân: “Hay tụi mình rút đi?”
Đảng Vĩnh là kẻ duy nhất vẫn cố chấp, hắn chợt nhìn về phía tòa nhà cao nhất ở đằng xa, lắc đầu: “Chúng ta qua đó xem thử.”
Sáu người nghiến răng tiến về tòa nhà cuối cùng.
Bọn chúng không ngờ rằng, Đồng Hải Kiến vừa mới đưa Điêu Quân Ni đi chưa lâu, đôi bên “bỏ lỡ” nhau một cách hoàn hảo, chỉ khoảng chừng nửa tiếng.
“Nhỡ tên họ Đồng kia ở trên đó thì sao?” Miêu Húc đang định bước lên tầng ba, chợt túm lấy Đảng Vĩnh hỏi.
Đảng Vĩnh suy nghĩ giây lát, nói: “Nếu hắn chịu thả người thì chúng ta cũng không cần làm khó. Còn chẳng chịu nể mặt, thì cách duy nhất là ra tay thôi.”
“Thương lượng làm đếch, xử nó luôn!” Hình Tường Đông cầm ống thép, xông lên phía trước. Với sự có mặt của sáu bọn chúng, tầng ba vốn im ắng bỗng ồn ào hẳn. Khắp nơi vang lên tiếng đạp cửa và hất đổ đồ đạc. Đảng Vĩnh cầm chặt con dao trong tay, cố gắng chắn phía trước Nhậm Xuân Lệ. Vô cùng thận trọng, thậm chí hắn còn không dám thở mạnh. Nhậm Xuân Lệ lại không quá lo lắng, cô ta biết Đồng Hải Kiến chỉ có một mình, dù sao cũng không phải là đối thủ của sáu người. Thấy cả đám sục sạo tìm kiếm khắp nơi, cô ta còn dám lớn tiếng gọi.
“Đồng Hải Kiến? Tên họ Đồng kia? Mày đâu rồi?”
Sáu người lục soát xong căn phòng cuối cùng thì trời đã bắt đầu sáng.
“Gian cuối luôn rồi, chúng ta đi thôi.” Miêu Húc cất dao găm và bước ra ngoài.
“Tụi mình cũng cố gắng hết sức rồi.” Lý Lập Bân cũng nhét dao vào thắt lưng.
Đảng Vĩnh lắc đầu bất lực, quay đầu tính bỏ đi thì Nhậm Xuân Lệ đột nhiên kéo lại.
“Bên kia còn một phòng nữa kìa!” Cô ta chỉ vào cánh cửa sắt nói.
Mọi người cùng quay lại, nhìn cánh cửa với vẻ thờ ơ.
“Vừa nãy tao nhìn thấy rồi, chẳng cần kiểm tra đâu, không thể ở đó được!” Miêu Húc nói.
“Đúng vậy, làm gì có phòng giam nào cắm sẵn cả chìa khóa trên cửa thế kia.” Bạch Tử Minh nói.
“Sáng rồi, mau rút thôi.” Đảng Vĩnh nói.
Cả đám tính chuồn, đột nhiên có vài tiếng động yếu ớt phát ra từ phía sau cánh cửa sắt.
“Cạch! Cạch!”
Nhậm Xuân Lệ tai thính, là người nhận ra đầu tiên: “Có tiếng động! Các anh nghe đi!”
Cả đám im lìm chăm chú, nhưng không còn âm thanh nào nữa.
Thì ra, Thành Hề Nhị ở trong căn phòng nhỏ nghe thấy cuộc nói chuyện bên ngoài. Nhưng cô đã đói lả đến sức cùng lực kiệt, hô không nổi nữa. Chỉ có thể dùng chút ý chí cuối cùng, thò tay nắm lấy cái ghế, lắc lư vài cái nhằm tạo âm thanh gây sự chú ý. Sau đó liền ngất xỉu. Cũng may là Nhậm Xuân Lệ đã nghe được. Cô ta đi về phía chiếc cửa sắt, thử vặn chìa khóa, mở ra rồi nhìn thấy Thành Hề Nhị đang ngất xỉu bên cạnh ghế.
“Ở đây này!” Nhậm Xuân Lệ hét lên.
Cả đám xông vào căn phòng nhỏ, vây quanh quan sát Thành Hề Nhị đang hôn mê trên mặt đất.
Nhậm Xuân Lệ sờ vào mũi Thành Hề Nhị: “Vẫn còn thở.”
Miêu Húc hất mớ tóc che khuôn mặt sang một bên, nhìn người phụ nữ lạ hoắc với khuôn mặt tái nhợt, trong lòng nghi ngờ: “Đây là con gái của Điêu đại ca hả? Sao đã lớn thế này rồi?”
“Tao cũng tưởng con bé mới học cấp 2 chứ.” Lý Lập Bân nói.
“Ui giời, gọi nó dậy hỏi là biết chứ gì.” Hình Tường Đông nhắc nhở.
Nhưng dù Nhậm Xuân Lệ gọi thế nào thì Thành Hề Nhị cũng không tỉnh lại.
Nhậm Xuân Lệ ấn vào bụng Thành Hề Nhị rồi lại sờ vào động mạch cổ, nói: “Chắc bị đói quá, mạch yếu lắm.”
“Vậy giờ sao? Đúng người này không đây?” Miêu Húc hoang mang.
“Lớn tuổi hơn tôi nghĩ. Tôi nghĩ là học sinh cấp 3 cơ.” Nhậm Xuân Lệ đáp.
“Tính ra thì chắc phải lên đại học rồi. Điêu đại ca cưới vợ sớm mà.” Hình Tường Đông lên tiếng.
“Quan trọng là bọn mình chưa đứa nào gặp con bé cả.” Miêu Húc nói.
“Họ đã ly hôn lâu rồi, lại chẳng liên lạc gì, sao chúng ta gặp được.” Lý Lập Bân cũng chen vào.
Đảng Vĩnh nãy giờ vẫn đang suy nghĩ, cuối cùng cũng lên tiếng: “Chắc chắn là con bé. Đây là địa bàn của tên họ Đồng kia, tìm hết chỉ có mình cô gái này, không phải con gái của Điêu đại ca thì là ai?”
“Cũng đúng.” Nhậm Xuân Lệ hùa theo, “Bây giờ ăn uống thừa chất nên bọn trẻ lớn nhanh lắm.”
“Thế mau khiêng đi.”
“Đừng khiêng, cõng ấy.”
“Đứa nào cõng.”
“Mày khỏe thì cõng đi.”
Cuối cùng, Lý Lập Bân cõng Thành Hề Nhị xuống tầng một, sau đó đến lượt Miêu Húc cõng ra xe. Cả bọn đặt Thành Hề Nhị vào cốp rồi chạy về phía ngoại ô thành phố trong ánh sáng ban mai.
Bọn chúng không biết rằng, chính vào lúc này, ở đường Hóa Công cách đó không xa, một chiếc xe ô tô khác cũng đang lăn bánh dưới những tia nắng đầu ngày đã bị một thi thể nữ giới treo lơ lửng trên cầu vượt đi bộ làm cho khiếp sợ. Bọn chúng càng không biết rằng, đó mới chính là Điêu Quân Ni, con gái của Điêu Văn Long.
Chiều cùng ngày, tại nhà của cậu Miêu Húc ở thị trấn Tây Câu.
Thành Hề Nhị nằm trên giường, vẫn đang hôn mê bất tỉnh, trên mặt không chút khí sắc. Sáu người không dám mời bác sĩ, đành nghe theo lời khuyên của cậu Miêu Húc, sai Bạch Tử Minh ra ngoài mua một chai truyền glucose lớn để Nhậm Xuân Lệ bón cho Thành Hề Nhị.
Không ngờ thực sự có tác dụng. Một lúc sau, Thành Hề Nhị đã tỉnh lại.
Cả đám vây quay giường, mỗi người một câu như hỏi cung: “Tên họ Đồng kia nhốt cháu ở nhà máy phải không?” Miêu Húc hỏi.
“Hắn nhốt cô mấy ngày rồi?” Lý Lập Bân.
“Mấy ngày đó hắn không cho cô ăn à?” Nhậm Xuân Lệ.
“Hắn có đánh cô không?” Hình Tường Đông.
“Hắn có quấy rối cô không?” Bạch Tử Minh.
“Cô là con gái của Điêu đại ca đúng không?” Đảng Vĩnh chốt câu cuối.
Thành Hề Nhị nhìn sáu người trước mặt, đại khái đã đoán ra thân phận của họ, chính là những kẻ đào tẩu trong vụ bắt cóc Đồng Niên năm xưa. Qua những gì bọn họ vừa hỏi, cô cũng phán đoán được tình huống hiện tại, hẳn là bọn họ định giải cứu Điêu Quân Ni từ tay Đồng Hải Kiến, đáng tiếc đã nhầm người.
Thành Hề Nhị phân vân không biết có nên nói thật không. Nếu nói ra, liệu họ có giết cô bịt miệng chăng? Đây là vấn đề sống còn, buộc phải thận trọng. Cho nên, trước khi suy nghĩ kỹ càng, Thành Hề Nhị chọn cách im lặng. Cô tiếp tục giả vờ suy yếu, chỉ rên rỉ vài tiếng rồi nhắm mắt lại, không trả lời gì.
“Cô tên là Điêu gì ấy nhỉ? Nói cho bọn tôi biết đi.” Miêu Húc lại nói.
“Thôi, chắc là cô ấy yếu quá đấy, với lại bị giam cầm mấy ngày, hẳn là sợ lắm. Để cô ấy nghỉ ngơi đã rồi hỏi sau.” Nhậm Xuân Lệ đề nghị. Trong ba ngày tiếp theo, sáu người chăm sóc Thành Hề Nhị rất cẩn thận, giúp cô bồi bổ, để cô ngủ cùng Nhậm Xuân Lệ trong gian phòng yên tĩnh, từ từ điều dưỡng. Nhậm Xuân Lệ đối xử với Thành Hề Nhị cũng khá tốt, hai người cũng giao tiếp với nhau một chút. Nhưng dù sao cũng là phụ nữ, Nhậm Xuân Lệ khá nhạy cảm với một số tiểu tiết. Buổi tối, khi nằm chơi điện thoại trên giường, cô ta đột nhiên hỏi Thành Hề Nhị: “Bọn mình ai lớn hơn nhỉ? Tôi phải gọi cô bằng chị đúng không?”
Thành Hề Nhị đành phải giả vờ ngủ, không đáp. Cô biết rõ chuyện cô không phải Điêu Quân Ni sớm muộn gì cũng sẽ bại lộ, khó giả vờ được lâu nữa. Theo hiểu biết của cô về Đảng Vĩnh, một khi thân phận bị phơi bày, cô có thể sẽ phải đối mặt với cái chết.
Cho nên, cô vẫn luôn tìm cách trốn.
Làm sao để chạy thoát dưới sự giám sát nghiêm ngặt của sáu người kia và cậu của Miêu Húc, đó là vấn đề chính mà Thành Hề Nhị cần phải suy tính.
Khi nan đề này nghĩ mãi còn chưa tìm ra cách, nói gì đến việc thực hiện thì chỉ vỏn vẹn ba ngày sau, sáu người kia đã phát hiện ra cô gái họ cứu không phải là Điêu Quân Ni.
Cậu của Miêu Húc từ thành phố quay lại, mang theo tin tức về cái chết của cô bé.
Chính Đảng Vĩnh đã yêu cầu ông ta vào thành phố. Vì hắn ngỡ đã cứu được Điêu Quân Ni nên muốn liên lạc với Lý Mi Vân để chị ta đến đón con gái. Cậu của Miêu Húc định gọi điện nhưng bị Đảng Vĩnh ngăn lại. Hắn biết Lý Mi Vân đã báo cảnh sát việc Điêu Quân Ni mất tích, nên sợ cảnh sát đã cài đặt máy nghe trộm trong điện thoại chị ta. Để tránh bị lộ, Đảng Vĩnh yêu cầu cậu Miêu Húc vào thành phố một chuyến gặp trực tiếp Lý Mi Vân.
Sau khi vào thành phố, cậu của Miêu Húc dùng điện thoại công cộng để liên lạc với chị ta, vì vậy mới biết tin Điêu Quân Ni đã bị sát hại.
Cậu của Miêu Húc vội vàng quay lại thị trấn Tây Câu, báo tin này cho Đảng Vĩnh.
Đảng Vĩnh lập tức sai Nhậm Xuân Lệ lấy điện thoại lên mạng kiểm tra tin tức. Quả nhiên, tìm được thông tin ghi rõ “danh tính cô gái bị sát hại trên cầu vượt đi bộ đường Hóa Công đã được xác nhận, là nữ sinh viên họ Điêu mất tích trước đó.”
Sáu người xem xong tin tức đều vô cùng bực bội, chúng cùng nhau kéo vào căn phòng nhỏ mà Thành Hề Nhị đang nghỉ ngơi. Có dự cảm không lành, cô vội vàng ngồi dậy. Sáu người lại vây quanh giường, bắt đầu tra hỏi dữ dội.
“Chết tiệt, mày không phải con gái của Điêu đại ca hả?” Miêu Húc nói.
“Rốt cuộc mày là ai?” Đảng Vĩnh hỏi.
Thành Hề Nhị đại khái đoán được chuyện gì đang xảy ra, vội vàng lên tiếng: “Điêu Quân Ni thế nào rồi? Chẳng lẽ cô bé đã bị hại rồi ư?”
“Cô từng gặp Điêu Quân Ni?” Đảng Vĩnh hỏi.
Thành Hề Nhị gật mạnh đầu.
“Trong nhà máy của Đồng Hải Kiến?”
“Hắn nhốt hai bọn tôi cùng một chỗ. Sau đó thì đưa Điêu Quân Ni đi.”
“Mẹ kiếp, chậm mất một bước.” Đảng Vĩnh tức giận đấm mạnh vào tường.
“Sống chết có số. Chúng ta đã cố gắng hết sức rồi.” Bạch Tử Minh an ủi Đảng Vĩnh.
“Không được, tao phải giết chết thằng họ Đồng đó!” Đảng Vĩnh đằng đằng sát khí.
“Sau này có cơ hội rồi tính tiếp.” Nhậm Xuân Lệ an ủi.
Bạch Tử Minh cũng vội vàng khuyên: “Đúng đấy, sau này còn đầy cơ hội.”
“Cảnh sát sẽ sớm bắt được Đồng Hải Kiến thôi.” Thành Hề Nhị đột nhiên nói chen vào, “Tôi có thể tìm thấy Đồng Hải Kiến, tức là cảnh sát cũng vậy. Anh ta không thoát nổi đâu.”
Mọi người thấy Thành Hề Nhị nói rất có lý, nhưng khi nhìn sang cô, thì tất cả đều bối rối.
“Này, rốt cuộc cô là ai?” Miêu Húc thắc mắc.
“Tại sao cô lại bị tên họ Đồng đó bắt? Cô đắc tội gì với hắn thế?” Bạch Tử Minh tò mò.
“Cô là bạn học của Điêu Quân Ni à?” Hình Tường Đông nghi vấn.
“Không giống. Giáo viên của con bé à?” Lý Lập Bân phán đoán.
Đến câu hỏi của Nhậm Xuân Lệ thì khiến cả đám dựng hết tóc gáy: “Cô không phải là cảnh sát đấy chứ?”
Đảng Vĩnh lập tức rút dao găm từ trong thắt lưng ra, khua khoắng: “Nói, rốt cuộc cô là ai?”
“Tôi tên Thành Hề Nhị, phóng viên mục pháp luật của Thành thị vãn báo . Trong lúc tìm kiếm tung tích của Điêu Quân Ni, vô tình đi vào nhà máy cũ bỏ hoang của Đồng Hải Kiến, rồi bị anh ta đánh bất tỉnh.”
Đảng Vĩnh cảm thấy đau đầu: “Phóng viên? Cô tìm con bé làm gì?”
“Tôi thấy tội cho Lý Mi Vân nên muốn kiếm chút manh mối giúp chị ta tìm lại con gái, cũng chẳng ngờ mình lại bị bắt cóc.”
“Vậy bọn tôi phải cảm ơn cô nhỉ?” Lý Lập Bân cười nhạt, đáp.
“Khỏi đi, dù sao cũng đâu cứu được Điêu Quân Ni.”
“Cô có biết chúng tôi là ai không?” Đảng Vĩnh hỏi.
“Đến nước này rồi, tôi cũng không nói dối các anh nữa. Nếu tôi đoán không nhầm, các anh là đồng bọn của Điêu Văn Long. Trong vụ bắt cóc Đồng Niên hai năm trước, các anh cũng tham gia đúng không?”
Cả sáu người đều lộ vẻ mặt lo lắng. “Các anh tính làm gì?” Thành Hề Nhị dù lòng rất sợ hãi, nhưng vẫn cố tỏ ra hung hăng.
“Nó nhận ra bọn mình, giết đi!” Miêu Húc nói với Đảng Vĩnh.
“Không được, cứ thả cô ta ra.” Nhậm Xuân Lệ phản đối.
“Theo tao, không giết không được. Giữ cô ta lại chỉ tổ rước họa. Chỉ cần có cơ hội, chắc chắn cô ta sẽ báo cảnh sát.” Lý Lập Bân nói.
Đảng Vĩnh tiếp tục nghịch con dao găm trong tay, nhìn chằm chằm Thành Hề Nhị suy nghĩ.
“Đưa đến một nơi thật xa rồi thả là được.” Nhậm Xuân Lệ tiếp tục đề nghị.
Bạch Tử Minh lên tiếng: “Xa đến mấy cũng vô ích. Thả ra là cô ta báo cảnh sát liền, lại còn biết mặt cả đám chúng ta rồi, sau này muốn trốn cũng khó, cảnh sát sẽ có ảnh chân dung của cả bọn.”
“Cần gì ảnh với eo. Mấy ngày nay cô ta nghe thuộc lòng tên bọn mình rồi kìa. Mai kia chỉ cần báo cảnh sát, nhập vào hệ thống phát là toang, đừng đứa nào mong chạy thoát.” Miêu Húc gắt.
“Tao thế nào cũng được, bọn mày quyết định đi.” Hình Tường Đông nói.
Đảng Vĩnh do dự.
Nhậm Xuân Lệ vẫn khăng khăng giữ nguyên ý kiến: “Chúng ta vốn chỉ phạm tội đồng lõa trong vụ bắt cóc, nhưng nếu giết cô ta, chẳng may sau này sa lưới sẽ thành tội chết đấy!”
Cả bọn tranh cãi không xong, đành quay sang nhìn Đảng Vĩnh, chờ hắn ra quyết định cuối cùng. Sau khi đại ca thực sự là Điêu Văn Long chết, Đảng Vĩnh trở thành thủ lĩnh của nhóm. Hắn xảo quyệt nhất trong bọn, dẫn cả đám chạy trốn suốt hai năm, chưa từng có ý định ra đầu thú. Hiện giờ còn muốn đưa sáu người bọn chúng tái xuất giang hồ, tiếp tục công việc cũ. Hắn vẽ ra hàng trăm cách để sống, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến việc ăn cơm tù.
Trong tiếng tranh luận gần tới hồi kết của năm người, Đảng Vĩnh đã có câu trả lời. Hắn định sẽ giết Thành Hề Nhị, chỉ vì hắn không muốn phải ăn cơm tù, dù chỉ một ngày.
Hắn nói với mọi người: “Bắt đầu từ hôm nay, sáu người chúng ta luân phiên trông chừng cô ta, ngày một người, đêm một người. Tuyệt đối không cho cô ta bước ra khỏi căn phòng này nửa bước.”
Năm người cơ bản đã hiểu ý của Đảng Vĩnh, hắn cần chuẩn bị một số thứ cho việc giết người sắp tới.
Công việc ấy chỉ diễn ra một đêm, chính xác là chỉ nửa buổi đêm.
Có thể là do lần đầu giết người, Đảng Vĩnh thấy hơi sợ hãi. Nhưng hắn liên tục tự nhắc nhở, mình bắt buộc phải cầm đầu, hơn nữa còn phải làm thật hoàn hảo. Vì vậy, để cổ vũ mọi người, buổi tối hắn đã đi mua thêm rượu đế, cả đám vừa uống rượu vừa thảo luận về kế hoạch trừ khử Thành Hề Nhị, chè chén mãi đến tận nửa đêm, bọn chúng mới lướt khướt đi ngủ.
Sáng hôm sau, Đảng Vĩnh dậy sớm, muốn gọi người tiếp tục nghiên cứu kế hoạch. Nhưng một sự cố ngoài ý muốn đã xảy ra khiến mọi thứ buộc phải tạm hoãn.
Chính là... Nhậm Xuân Lệ đột nhiên biến mất.
Chỉ để lại một tờ giấy nhắn, nói rằng sẽ sớm quay trở lại.
Đảng Vĩnh đột nhiên mất phương hướng, vì hắn ta vẫn rất yêu bạn gái mình. Cho dù, cuộc sống suốt hai năm trốn chạy khiến mối quan hệ của họ thường xuyên xảy ra xung đột, không còn niềm vui trong quá khứ, nhưng hắn tin rằng sóng gió sẽ sớm qua đi, hắn tin mình sẽ mau chóng vươn mình trở lại. Đến lúc đó, Nhậm Xuân Lệ sẽ phải nhìn hắn bằng con mắt khác.
Nhưng khi nhìn thấy tờ giấy nhắn Nhậm Xuân Lệ để lại, hắn đã hoàn toàn sụp đổ. Thái độ lạnh nhạt và hành vi kỳ lạ của cô trong thời gian gần đây cứ thế hiện lên trong đầu hắn. Ngay cả lời phản đối không đồng ý cho hắn giết Thành Hề Nhị ngày hôm qua, giờ đây cũng trở thành sự ám chỉ cô sẽ rời đi.
Đảng Vĩnh cầm điện thoại của Nhậm Xuân Lệ, nhất thời không biết phải làm gì.
Những người còn lại ra ngoài tìm kiếm một vòng, nhưng không thấy chút bóng dáng nào, vội vàng quay về bàn bạc với Đảng Vĩnh.
“Chúng ta đi mau thôi, không chừng Xuân Lệ ra đầu thú rồi cũng nên.” Miêu Húc phỏng đoán.
“Không thể nào.” Bạch Tử Minh suy đoán.
“Chỉ sợ cô ấy bị cảnh sát bắt rồi khai ra chỗ này.” Lý Lập Bân lo lắng.
“Cô ấy còn không cầm theo điện thoại, chắc chắn sẽ về sớm thôi. Hình như cô ấy về quê thăm bố mẹ, đợt trước có nhắc muốn về thăm nhà, nhưng lúc đó tao không để ý.” Đảng Vĩnh cố nói để tự an ủi bản thân, thực ra hơn ai hết, hắn rất sợ Nhậm Xuân Lệ sẽ không quay trở lại nữa.
Bạch Tử Minh cầm lấy điện thoại của Nhậm Xuân Lệ, nói: “Dạo này tao thấy Xuân Lệ hay nghịch điện thoại, hay có bạn trai trên mạng rồi cũng nên?”
“Có khi nào cô ấy đã bỏ trốn theo tên bạn trai trên mạng đó không?” Miêu Húc lại phỏng đoán.
Đảng Vĩnh trừng mắt nhìn Miêu Húc, lấy lại điện thoại xem xét hồi lâu nhưng vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Đột nhiên hắn nghĩ tới gì đó, liền đi vào phòng Thành Hề Nhị, ném điện thoại xuống trước mặt cô: “Tôi không rành về điện thoại, cô giúp kiểm tra xem Xuân Lệ có bạn trai mới nào trên mạng không?”
Thành Hề Nhị đoán sơ được tình hình, gật đầu, cầm điện thoại lên xem.
“Cô là phóng viên, còn rất thông minh, thậm chí mò được ra nơi Đồng Hải Kiến giam giữ Điêu Quân Ni, tôi nhờ cô điều tra thì không thể sai đi đâu được.” Đảng Vĩnh cảnh cáo, “Nhưng cấm được giở trò. Nếu định tranh thủ báo cảnh sát thì tôi đảm bảo sẽ giết cô ngay lập tức.”
“Được, tôi sẽ không báo.”
Đảng Vĩnh giao cho Bạch Tử Minh ở lại trông chừng Thành Hề Nhị, theo dõi việc thao tác trên điện thoại của cô, đề phòng cô bí mật gọi điện.
Thế là, sự ra đi đột ngột của Nhậm Xuân Lệ đã trì hoãn thời gian bọn Đảng Vĩnh trừ khử Thành Hề Nhị. Vì cả sáu người đã thỏa thuận cùng hành động, hợp sức giết Thành Hề Nhị, để tránh việc sau này khi có người lọt lưới, sẽ đổ tội cho đồng bọn hòng thoát thân. Thành Hề Nhị cũng biết chuyện đó, vì trong lúc bọn chúng uống rượu và bàn bạc, cô ở trong gian phòng nhỏ đã lén nghe được đôi chút.
Dưới sự giám sát của Bạch Tử Minh, Thành Hề Nhị cầm điện thoại của Nhậm Xuân Lệ, điều tra manh mối về việc cô ta qua lại với bạn trai trên mạng. Cô cũng không khỏi lo lắng, bởi ngày Nhậm Xuân Lệ quay trở lại cũng chính là ngày Thành Hề Nhị cô sẽ phải lìa đời.
