Tội Mô Phỏng

Chương 32: Con tin bị mất tích

Sau khi xử lý Điêu Quân Ni trên cầu vượt đi bộ ở đường Hóa Công, Đồng Hải Kiến đưa chiếc áo đến nhà Lý Mi Vân. Hắn từng bước thực hiện theo đúng kế hoạch, sau đó lái chiếc xe điện ăn trộm được chạy về nhà máy.

Suốt cả đoạn đường, hắn nghĩ mãi cách giải quyết Thành Hề Nhị.

Giết là đương nhiên, trước đây hắn vốn có chút do dự, nhưng từ giây phút đẩy Điêu Quân Ni xuống cầu, hắn chẳng còn đắn đo gì nữa.

Giết người cũng chỉ thế mà thôi. Hắn nghĩ bụng.

Một khi đã dấn thân và khởi động kế hoạch, để nó được thực thi thuận lợi, kiểu gì cũng phải trừ khử Thành Hề Nhị.

Đồng Hải Kiến nghĩ suốt dọc đường, chỉ là cách thức sát hại mà thôi.

Đơn giản nhất là cứ tiếp tục nhốt và mặc kệ cô ta ở trong căn phòng nhỏ kia, một thời gian sau khắc tự chết đói. Tốn công hơn chút là dùng ống thép nọ phang cho vài nhát vào đầu, chắc chắn mất mạng. Nhược điểm là sẽ bị máu me bắn đầy mặt, quần áo cũng phải thay. Còn một phương án ở giữa, là trói cô ta vào một cái ghế như lần trước, trùm túi bóng lên đầu, chả mấy phút là tắt thở vì thiếu ôxy.

Trong ba lựa chọn đó, Đồng Hải Kiến nghĩ đi nghĩ lại, hơi nghiêng về phương án cuối cùng.

Hắn mở ngăn chứa đồ phía dưới kính xe, lục ra được hai túi ni lông, một cái màu đen, một cái trong suốt. Hắn do dự một lúc, nhét cái trong suốt vào lại, rồi cất cái màu đen vào trong túi áo.

Khi Đồng Hải Kiến lái chiếc xe điện bốn bánh về đến nhà máy thì trời đã gần trưa.

Hắn khóa cổng lớn cẩn thận, giấu kỹ chiếc xe điện, bước về phía khu nhà xưởng chính. Hắn chợt nhớ lại cảnh tượng lúc đưa Điêu Quân Ni đi. Hình như do bị Thành Hề Nhị ảnh hưởng, dạo này không uống thuốc mấy, nên “trên đường đến pháp trường” tinh thần cô bé đã có chút phục hồi.

Cô bé hỏi Đồng Hải Kiến: “Chú đưa tôi đi đâu vậy?”

Lúc đó, Đồng Hải Kiến lừa cô, nói: “Dẫn cô về nhà.”

Điêu Quân Ni không hề nghi ngờ gì, đáp: “Tôi không về đâu.”

Đồng Hải Kiến khá bất ngờ, hắn ngỡ rằng sau thời gian dài bị giam hãm, khiến Điêu Quân Ni mắc hội chứng Stockholm, làm Đồng Hải Kiến tự nhiên có chút không nỡ.

Một cô bé ngoan thế này mà giết đi quả thật đáng tiếc. Hắn tự nhủ. Mãi tận khi hắn lái chiếc xe điện đến đường Hóa Công, Đồng Hải Kiến vẫn liên tục suy nghĩ về cô bé đang ngồi bên cạnh. Lúc ấy, cô đang mặc chiếc áo gió của Thành Hề Nhị, váy dài trắng bên trong, cộng thêm mái tóc rối nhẹ bay, cảm giác mang theo nét đẹp u hoài. Đồng Hải Kiến đưa tay nhẹ nhàng vén tóc cho Điêu Quân Ni, lộ ra một gương mặt xinh xắn, mắt hai mí ẩn, mũi miệng nhỏ nhắn, tất cả trông rất hài hòa đáng yêu, ai nhìn mà sân hận cho được.

“Sao lại không muốn về nhà?” Hắn hỏi.

Điêu Quân Ni ngẩn ngơ nhìn ra ngoài cửa xe, hồi lâu mới thì thào: “Về muộn quá sẽ bị mắng.”

“Mẹ cô hả? Mắng cái gì?” Hắn lại hỏi.

“Làm phiền đến giấc ngủ của chú.”

“Đấy chẳng phải cha dượng của cô à, sao không gọi bố?”

Điêu Quân Ni không trả lời. Cơn đói và tác dụng của thuốc khiến cô bé lại lần nữa rơi vào trạng thái mụ mị.

“Vậy tôi không dẫn cô về nhà nữa, mà đưa về trường.”

Nói xong câu đó, Đồng Hải Kiến ép mình không ngừng nhớ lại ký ức về Đồng Niên. Bởi mỗi lần nhớ là một lần tim hắn lại nhói đau. Là thứ động lực giúp hắn kiên trì trong suốt hai năm nay. Đồng Hải Kiến cố gắng thu ghém lại những ký ức cuối cùng về Điêu Quân Ni. Trước khi bước lên tầng, hắn nghĩ tới hình ảnh con trai mình, sau khi cảm giác đau đớn xuất hiện một cách rõ ràng và dữ dội, mới bước lên đầy kiên định.

Khi đến trước cửa phòng nghiên cứu và phát triển ở tầng 3, hắn một tay rút bao ni lông đen từ trong túi ra, một tay vặn chiếc chìa khóa đang cắm trên cửa phòng.

“Cạch” một tiếng..., khóa mở. Hắn đẩy cửa bước vào, định bắt Thành Hề Nhị. Nhưng trong phòng chẳng còn bóng dáng ai.

Đầu anh ta ù đi, suýt nữa ngất ngay tại chỗ. Hắn tựa vào khung cửa, cố tự trấn tĩnh, rồi gắng nghĩ xem chuyện gì đã xảy ra.

Cô ta đâu rồi?

Bỏ trốn ư? Không thể nào!

Bên ngoài cửa sổ có song sắt chống trộm, không ai chui qua được.

Cửa chính thì đã khóa trái trước khi hắn đi. Tuy chìa khóa vẫn cắm bên ngoài cửa, nhưng con tin làm sao tự mở từ phía trong được.

Vậy thì là ai?

Là ai đã mở cửa giải thoát cho con tin đang bị nhốt bên trong? Cảnh sát ư? Không phải.

Vì nếu thế thì lúc nãy khi đi lên tầng hắn đã bị tóm gọn.

Rốt cuộc là ai đây? Quá kỳ lạ!

Đồng Hải Kiến nhét bao ni lông đen vào lại trong túi, ấn mạnh hai bên thái dương. Nghĩ hoài không ra đáp án, hắn sẽ buộc phải đối mặt với một vấn đề, đó là sự tẩu thoát của Thành Hề Nhị sẽ nhanh chóng kinh động đến cảnh sát. Họ sẽ sớm bao vây chỗ này và lao vào với đầy đủ vũ trang.

Còn bao nhiêu thời gian nữa dành cho hắn, cũng không biết nữa.

Hắn chỉ có thể làm hai việc, một là đăng tải nhiệm vụ lên dark web càng nhanh càng tốt, hai là chuẩn bị đủ xăng, sẵn sàng tiêu hủy mọi thứ bất cứ lúc nào.

Vì vậy, sắp tới đây, Đồng Hải Kiến phải chạy đua với thời gian. Hắn không còn tâm trí đâu mà phân tích xem Thành Hề Nhị đã tẩu thoát như thế nào. Hắn phải nhanh nữa lên, tranh thủ từng giây phút để sắp xếp kế hoạch tiếp theo.

Đầu tiên, hắn đăng tải nhiệm vụ giết người mô phỏng lên dark web, và trong mấy ngày tới sẽ trao đổi với người nhận nhiệm vụ, gửi video giám sát cho họ. Một mặt cố ý để lộ thẻ ngân hàng, thăm dò tiến độ điều tra phía cảnh sát. Đến khi nhìn thấy cảnh sát tới, anh ta đã thành công gửi đi 11 lượt nhiệm vụ. Vốn dĩ còn định phóng lửa đốt nhà xưởng và tự thiêu, nhưng kế hoạch bất thành, mà được An Hiểu Phong cứu sống. Điều này khiến hắn rất kinh ngạc. Hắn không ngờ rằng cảnh sát lại bất chấp an nguy của bản thân để ngăn cản một kẻ phạm tội tự sát. Trong suy nghĩ của hắn, bọn họ còn ước gì tội phạm tự kết liễu đi cho xong, vì như thế sẽ bớt được bao nhiêu quy trình điều tra, nhanh chóng kết thúc vụ án. Nhưng bây giờ hắn lại có cái nhìn mới về cảnh sát. Không những được cứu sống, mà còn được bác sĩ chữa trị, khiến hắn ngồi trong tù, mà mãi chưa thể quen được với cái gọi là chủ nghĩa nhân đạo hoang đường phi lý này.

Đồng Hải Kiến sau khi bị bắt chỉ lẳng lặng ở trong ngục giam, ngoài một vài lần bị đưa ra ngoài thẩm tra, hắn chủ yếu chỉ bình thản chờ đợi.

Chờ đợi một kết quả.

Vì vậy hắn có rất nhiều thời gian để suy ngẫm. Về bản kế hoạch, ngẫm kỹ lại từng chi tiết, và cả một vấn đề khác nữa.

Câu hỏi đó cứ xoay vần trong đầu hắn, không sao nghĩ ra được câu trả lời.

Không chỉ hắn không nghĩ ra được, mà ngay cả cảnh sát cũng vậy.

Sau khi bắt Đồng Hải Kiến, An Hiểu Phong vẫn chẳng tìm thấy bóng dáng của Thành Hề Nhị trong khu nhà xưởng đổ nát ấy. Ngoài một chiếc khuy áo còn sót lại chứng tỏ cô ấy đã từng ở đây ra, thì không còn gì nữa.

Giờ đây, tung tích của Thành Hề Nhị trở thành một câu đố. Nhất là khi Đồng Hải Kiến hay tin cảnh sát cũng đang ráo riết truy tìm, hắn lại càng rơi vào mông lung.

Nữ phóng viên bị giam cầm như một con tin và suýt nữa bị sát hại ấy, rốt cuộc đã đi đâu? Đây là những biến động tâm lý của Đồng Hải Kiến mỗi ngày khi ngồi trong nhà tù.

Về việc Thành Hề Nhị đã đi đâu, chỉ có bản thân cô là rõ nhất. Cô ấy hiện đang ở cùng sáu tên tội phạm bỏ trốn từng bắt cóc Đồng Niên.

Chính sáu kẻ nhóm Đảng Vĩnh đã đưa Thành Hề Nhị đi, vào cái đêm Đồng Hải Kiến đưa Điêu Quân Ni lên cầu vượt đi bộ ấy, sáu kẻ đó đã lẻn vào nhà xưởng bỏ hoang, cứu thoát Thành Hề Nhị.

Nhưng thực ra, người bọn chúng muốn cứu là Điêu Quân Ni. Cũng có nghĩa là chúng đã giải thoát nhầm người.

Mà thông tin cô bé mất tích là do Lý Mi Vân tiết lộ cho chúng.

Những chuyện sau đây, Thành Hề Nhị biết được qua lời của sáu người nhóm Đảng Vĩnh.

Sau khi Điêu Quân Ni mất tích không lâu, Lý Mi Vân mẹ cô thấy báo cảnh sát mà vẫn không tìm được chút tung tích gì của con gái, nhiều đêm liền mất ngủ, lại thêm quên uống thuốc, khiến bệnh cũ của chị ta tái phát, tâm trí càng trở nên bất ổn.

Về chuyện con gái mất tích, chị ta từng tưởng tượng ra hàng trăm tình huống, nhưng tình huống đầu tiên nghĩ đến, cũng là tình huống chị ta cho rằng có khả năng cao nhất, là nghi ngờ do đám thuộc hạ của Điêu Văn Long ra tay.

Vì vậy, vào một buổi tối Vu Triển Quân tăng ca đêm không về, Lý Mi Vân lấy từ trong ngăn bàn ra một cuốn sổ ghi chép cũ, trang thứ 2 từ cuối lên có ghi một số điện thoại. Chị ta ngồi thẫn thờ, suy ngẫm hồi lâu mới quyết định bấm gọi.

“Alo, ai đấy?” Từ ống nghe điện thoại bằng nhựa màu đỏ vang lên một giọng đàn ông khàn khàn.

“Xin cho hỏi.” Lý Mi Vân hắng giọng, lên tiếng hỏi một cách cẩn trọng: “Ông có phải là cậu của Miêu Húc không?”

Phía bên kia điện thoại im lặng hồi lâu.

“Là cậu của Miêu Húc đúng không ạ? Ông đừng sợ, chính Miêu Húc cho tôi số điện thoại của ông.”

Vẫn im lặng.

“Ngày trước Miêu Húc cùng Đảng Vĩnh, và cả Điêu Văn Long nữa, đến nhà để lại số điện thoại này cho tôi. À mà, Điêu Văn Long là chồng cũ của tôi.” Lý Mi Vân tỏ vẻ thân quen, “Lúc đó tôi chưa chuyển vào trong thành phố, bọn họ cùng chồng cũ của tôi đến nhà chơi. Miêu Húc bảo, nếu sau này không liên lạc được với cậu ấy thì gọi cho ông theo số điện thoại này.” Lý Mi Vân đang nói dối. Chị ta vốn chưa gặp sáu người hội Đảng Vĩnh bao giờ. Đám bạn lêu lổng của Điêu Văn Long, chị ta chỉ nghe loáng thoáng qua lời kể của anh ta. Mỗi lần Điêu Văn Long đến quấy nhiễu Lý Mi Vân, anh ta chỉ đi một mình, không cho những người kia đi cùng. Sở dĩ ghi lại số điện thoại của cậu Miêu Húc, là bởi có một lần Điêu Văn Long dùng điện thoại của Lý Mi Vân gọi cho số này, nên bà ta mới trộm ghi lại.

Cuối cùng bên kia “ồ” một tiếng, nhưng vì cảnh giác nên vẫn không nói thêm câu nào.

“Ông có thể liên lạc được với mấy người Miêu Húc không?” Lý Mi Vân hỏi.

“Xin hỏi cô có việc gì không?” Cậu Miêu Húc lên tiếng.

“Cũng không có gì quan trọng cả, chỉ là tôi muốn hỏi chút việc. Tôi cũng không hẳn muốn tìm Miêu Húc. Chỉ là cậu ta hay ở cùng với mấy người Đảng Vĩnh, nên tôi mới gọi điện hỏi ông.”

“Cô là vợ cũ của Điêu Văn Long à?” Đầu kia tự dưng hỏi.

“Vâng, tôi là vợ cũ của anh ta. Nhưng chúng tôi đã ly hôn nhiều năm rồi.”

“Cô biết Đảng Vĩnh hả?” Bên kia lại hỏi.

“Biết chứ. Cậu ấy từng cùng chồng cũ của tôi đến nhà chơi mấy lần. Cả Miêu Húc tôi cũng khá quen mặt, gặp vài dịp rồi.” Lý Mi Vân tiếp tục nói dối.

“Sau khi hai người ly hôn, còn liên lạc nữa không?”

“Ờm, nói thế nào nhỉ, không phải là tôi chủ động, mà là anh ta cứ tìm đến tôi suốt.” Lý Mi Vân bắt đầu thấy gượng gạo, “Anh ta không đi đường ngay lối thẳng, nên ly hôn xong tôi toàn né tránh. Nhưng anh ta cứ đến tìm tôi suốt ngày, muốn tái hôn.”

Đầu kia nói một câu khiến Lý Mi Vân càng thêm bối rối: “Điêu Văn Long quấy rầy mẹ con cô, nói nếu cô không chịu nối lại, nhất định sẽ không để cho cô yên ngày nào, còn tuyên bố muốn cướp con gái cô đi. Có chuyện đó không?”

“Ồ, ông cũng biết chuyện đó hả? Là Điêu Văn Long kể với ông à? Hay là Miêu Húc?”

“Hai năm nay cô cũng coi như được sống thảnh thơi, tên họ Điêu kia bị cảnh sát bắn chết rồi, không còn ai quấy nhiễu nữa, cô đỡ phải trốn tránh.” Giọng điệu của cậu Miêu Húc vừa như chúc mừng, nhưng càng giống như đang châm biếm hơn.

Để lấy lòng đối phương, Lý Mi Vân không thể không ép bản thân mình nói ra mấy lời trái lương tâm: “Ông đừng nói vậy, những chuyện như này làm sao vui cho được. Dù gì anh ta cũng là bố của con gái tôi, chúng tôi cũng có mười năm tình nghĩa vợ chồng, nay chết rồi, trong lòng tôi phần nhiều vẫn là đau buồn chứ.”

“Thôi cúp máy đây, sau này đừng gọi cho tôi nữa.”

“Khoan đã! Đừng!”

“Rốt cuộc có chuyện gì?”

“Con gái tôi mất tích rồi.”

“Thế thì đi tìm đi.”

“Tìm rồi, không thấy. Tôi cũng đã báo cảnh sát, vẫn không tìm được.”

“Nhưng tôi cũng đã gặp con gái cô bao giờ đâu.”

“Không phải. Ý tôi là... Tôi muốn nói là... Tôi muốn hỏi Miêu Húc xem...”

“Cô nghi ngờ cháu tôi bắt cóc con gái cô ư?” Cậu của Miêu Húc lộ rõ giọng tức giận.

“Không, không, không phải thế!” Lý Mi Vân đúng là đang nghi ngờ Miêu Húc, nhưng ngoài miệng vẫn phân bua, “Tôi muốn hỏi thăm bọn họ thôi, chủ yếu là muốn tìm Đảng Vĩnh.”

“Tôi biết cô gọi cuộc này là ý gì rồi.” Trong giọng nói từng trải của cậu Miêu Húc ẩn chứa đôi chút xảo quyệt, “Cô không chịu tái hôn với Điêu Văn Long, anh ta muốn trả thù nên nghĩ bắt cóc con gái cô. Nay anh ta chết rồi, thế mà con gái cô lại mất tích, nên cô nghi ngờ sang bọn Đảng Vĩnh với Miêu Húc. Vì bọn họ trước đây làm việc cho Điêu Văn Long, cô mới nghi chúng đang thay anh ta trả thù cô. Tôi nói không sai chứ?”

Lần này đến lượt Lý Mi Vân rơi vào im lặng, bởi vì đối phương như đi guốc trong bụng chị ta. Chị ta không muốn thừa nhận, lại chẳng thể phủ nhận.

“Thôi cúp máy đi, sau này cũng đừng gọi cho tôi nữa.”

“Xin ông hãy giúp tôi. Con bé là cả mạng sống của tôi.” Câu nói này là lời cầu khẩn thật lòng.

“Tôi có thể nói cho cô biết, không phải bọn Miêu Húc làm đâu.”

“Tôi muốn nói chuyện trực tiếp với bọn họ được không?”

“Không được. Hai năm nay chúng đã bặt vô âm tín, trốn lẩn nơi nào, sống hay chết, không ai biết gì hết.”

Lý Mi Vân không tin: “Xin ông cho tôi nói chuyện với bọn họ đi mà.”

“Đã bảo là tôi không liên lạc được. Hơn nữa, tên họ Điêu kia chết lâu thế rồi, còn liên quan gì nhau nữa. Nếu là ngày xưa, hồi anh ta còn sống, thì còn có thể. Chỉ cần Điêu Văn Long bảo một câu, bọn Đảng Vĩnh đúng là sẵn sàng ngay. Nhưng giờ người đi nhà trống, kẻ về trà nguội, bọn nó lo cho cái mạng mình chưa xong, hơi đâu mà đi trả thù cô?”

“Không phải thật không?”

“Đương nhiên. Cô với bọn nó cũng có hận thù sâu nặng gì cho cam.”

“Cũng đúng.”

“Thử tìm chỗ khác xem.”

Cúp máy xong, Lý Mi Vân cất cuốn sổ đi. Số điện thoại đó, chị ta không bao giờ gọi lại nữa.

Cậu Miêu Húc quả thực không lừa Lý Mị Vân, bởi ông biết rõ hành tung gần đây của Miêu Húc, không phải bọn họ bắt cóc cô bé.

Cuộc điện thoại của Lý Mi Vân không thể giúp chị ta tìm được con gái. Nhưng thông qua cậu của Miêu Húc mà nhóm Đảng Vĩnh hay tin Điêu Quân Ni mất tích.

Hai năm trước, sau khi chiếc xe van cũ ăn trộm được bị chết máy, Điêu Văn Long đã bắt con tin núp trong một nhà kho, rồi ra lệnh cho sáu người nhanh chóng ra ngoài tìm xe để tiếp tục chạy trốn.

Sáu người bọn chúng đi một đoạn đường xa mới tìm được con van nhỏ dùng để vận chuyển vật liệu xây dựng gần công trường. Mặc dù ghế ngồi bên trong đã bị tháo hết, nhưng may lúc đó các công nhân không có mặt, chìa khóa lại đang cắm sẵn. Vậy là sáu người lái đi luôn, quay lại nhà kho tính đón Điêu Văn Long.

Nhưng khi bọn chúng vừa ra đến đường chính thì thấy bên kia dải phân cách có mấy chiếc ô tô cảnh sát đang đi về phía nhà kho. Miêu Húc đạp vội chân phanh, khiến Đảng Vĩnh đang ngồi ở ghế phụ đập đầu vào kính.

“Mẹ khỉ! Mày làm cái gì thế? Chạy đi!” Đảng Vĩnh chửi bới.

“Không được quay lại đó!” Miêu Húc trả lời.

“Nói nhảm gì thế? Chúng ta đã giao hẹn, tìm được xe thì quay lại ngay còn gì.”

“Anh không thấy mấy cái xe cảnh sát kia à. Không chừng lúc này cảnh sát đã vây kín rồi. Giờ mà chúng ta quay về chả khác nào tự chui đầu vào rọ.”

“Nói ít thôi, chạy lẹ tới trước rồi quay đầu lại, cứ thử xông qua xem thế nào, biết đâu sẽ cứu được Điêu đại ca.”

“Anh thực tế chút được không? Đổi sáu bọn mình chỉ để cứu mạng anh ta, có đáng không?”

Đảng Vĩnh mặt hằm hằm, không cam tâm, vẫn muốn giữ ý kiến, bèn quay đầu lại hỏi mấy người ngồi trong thùng xe phía sau: “Ý chúng mày thế nào?”

Mấy kẻ còn lại đều cúi gằm, không ai lên tiếng.

“Mẹ kiếp!”

“Chúng ta chạy lẹ đi. Chờ cảnh sát bắt được Điêu Văn Long, cũng sẽ rượt theo bọn mình thôi.”

“Chết tiệt!” Đảng Vĩnh đấm một cú vào buồng lái, không nói gì thêm.

Miêu Húc lập tức nổ máy, lái xe chạy ra hướng ngoại thành.

Kể từ đó, sáu người bọn chúng bắt đầu cuộc trốn chạy suốt hai năm. Bọn chúng xem tin tức, biết được Điêu Văn Long sát hại Đồng Niên và bị bắn chết tại chỗ. Chúng còn biết cảnh sát đang điều tra các mối quan hệ xã hội của Điêu Văn Long, rà soát để khoanh vùng những kẻ có thể là tòng phạm của Điêu Văn Long trong vụ án bắt cóc. Mặc dù đã có Thành Hề Nhị làm nhân chứng trực tiếp, xác nhận với cảnh sát rằng ngoài Điêu Văn Long ra còn có đồng bọn khác đang lẩn trốn, nhưng không hiểu vì sao ông cụ Đồng lại một mực giữ im lặng. Ông lấy lý do rằng lúc đó bị Điêu Văn Long đẩy ngã bất tỉnh, nên không nhìn rõ cháu nội bị bắt mang đi như thế nào. Còn cảnh sát sau khi điều tra, cũng chỉ phát hiện Đảng Vĩnh khả nghi, nhưng mãi vẫn không tìm thấy hắn, nên không kết luận được đồng bọn bao gồm những ai.

Chớp mắt đã hai năm trôi qua. Mọi người dường như dần quên đi vụ ấy, phía cảnh sát cũng lâu rồi không điều tra tiếp. Sáu kẻ chạy trốn cũng không thể cứ mãi tiếp tục sống đời chui lủi, nên khi thấy có vẻ đã trời yên biển lặng, liền lén lút trở lại thành phố Cẩm Tú.

Chúng vốn định quay lại nghề cũ dưới sự cầm đầu của Đảng Vĩnh, đi đòi nợ thuê cho công ty vay nặng lãi. Nhưng do cảnh sát làm gắt gao chống hành vi dùng bạo lực đòi nợ, nên mãi chưa tìm được cơ hội thích hợp.

Sáu người đang rối bời thì hay tin từ cậu của Miêu Húc, về việc Điêu Quân Ni – con gái của Điêu Văn Long mất tích.

Đảng Vĩnh nghĩ ngay đến Đồng Hải Kiến. Hắn nói: “Chắc chắn là thằng họ Đồng chứ không ai. Điêu đại ca bắn chết con trai hắn, nên hắn bắt cóc con gái Điêu đại ca. Để trả thù đấy mà.”

Năm kẻ còn lại đồng tình với suy đoán ấy.

“Chúng ta phải thay Điêu đại ca đi cứu con bé.” Đảng Vĩnh bỗng đưa ra đề nghị.

Ban đầu, những người khác tỏ ra sửng sốt.

Sau đó Nhậm Xuân Lệ là người đầu tiên tán thành: “Con bé còn nhỏ quá, rơi vào tay kẻ thù không biết sẽ bị giày vò tới cỡ nào.”

Miêu Húc thì tỏ ra lo lắng: “Chúng ta chui lủi lâu nay, mới tạm bình an chút, hay thôi đừng gây chuyện nữa?”

Ai dè, Đảng Vĩnh nói: “Món nợ chúng ta nợ Điêu đại ca còn chưa trả kia kìa.”

Cả sáu người đều biết, Đảng Vĩnh nhắc đến điều gì. Khi xưa, sáu người sau khi tìm được xe đã không quay lại nhà kho cứu Điêu Văn Long mà chỉ lo tẩu thoát giữ thân, vì vậy Đảng Vĩnh thường xuyên nhắc đến món nợ lớn mà sáu người bọn chúng đã nợ Điêu Văn Long.

“Tao cứ nghĩ rằng cả đời cũng không còn cơ hội trả.” Đảng Vĩnh nói, “Bây giờ xem ra, nó đã tự tìm đến. Đúng là ý trời. Chúng ta phải chấp nhận thôi.”

Không ai có ý kiến gì khác, chúng quyết định đi giải cứu Điêu Quân Ni.

Bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.